Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 335: CHƯƠNG 335: KỲ NGHỈ PHÉP THỎA THÍCH

Nói xong, Diệp Lăng Phi cúp máy. Bạch Tình Đình cũng chậm rãi đặt điện thoại xuống, cô thở phào một hơi, cuối cùng cũng nở nụ cười nhẹ nhõm.

Diệp Lăng Phi ném điện thoại sang ghế phụ. Vừa rồi Bạch Tình Đình gọi điện đến, hắn đã đoán được tâm trạng của cô.

Diệp Lăng Phi không nói cho Bạch Tình Đình biết tối qua hắn đã nghe được cuộc nói chuyện giữa cô và Chu Hân Mính, là vì hắn cho rằng sự xuất hiện của gã đàn ông đó vẫn không đủ để uy hiếp được mình.

Hắn tin Bạch Tình Đình yêu mình. Nếu không, cô đã chẳng lo lắng như vậy, sợ hắn biết về người đàn ông kia. Diệp Lăng Phi cũng không phải là kẻ hẹp hòi, nếu cứ một mực truy hỏi người đàn ông đó là ai, chỉ khiến Bạch Tình Đình nghĩ rằng hắn là một gã lòng dạ hẹp hòi, ngược lại còn có thể đẩy cô về phía người khác.

Diệp Lăng Phi sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy. Để giữ chặt trái tim một người con gái, cách đơn giản nhất chính là làm cho cô ấy cảm động. Diệp Lăng Phi tin rằng mình có thể khiến Bạch Tình Đình cảm động nhiều hơn, và tình yêu cô dành cho hắn sẽ ngày càng sâu đậm.

Diệp Lăng Phi không để tâm đến chuyện này. Sáng sớm hắn đến công ty chỉ để xem phản ứng của Thái Hạo. Tối qua, Từ Oánh đã gọi điện báo cho hắn biết Thái Hạo có đến công ty, nói là tiện đường đến bệnh viện nên ghé qua xem sao.

Dựa vào lời Từ Oánh, rất có khả năng Thái Hạo muốn đến xem trò hề của Diệp Lăng Phi. Thái Hạo biết gần đây Trần Ngọc Đình rất bận, không còn quan tâm đến phòng tổ chức nữa, mà ông ta thân là phó giám đốc lại đang nghỉ phép. Diệp Lăng Phi chắc chắn sẽ không quản lý tốt được phòng tổ chức.

Theo lời Từ Oánh, hôm qua Thái Hạo đến phòng tổ chức thấy mọi thứ gọn gàng ngăn nắp, ông ta cũng không nói gì thêm, chỉ bảo là sắp đi làm lại.

Hôm nay Diệp Lăng Phi đến công ty là muốn xem Thái Hạo mặt dày đến mức nào để đi làm. Vì thế, tâm trạng của hắn rất tốt, cố ý chạy qua trạm xe buýt gần khu nhà của Thái Hạo và Đường Hiểu Uyển.

Diệp Lăng Phi gọi điện báo cho Đường Hiểu Uyển biết hắn sẽ đến đón cô. Đường Hiểu Uyển đã đứng ở trạm xe từ sớm, sau khi thấy xe của Diệp Lăng Phi tới, cô vội chạy sang đường.

- Thái Hạo đâu?

Diệp Lăng Phi nhìn Đường Hiểu Uyển lên xe, rồi lại nhìn về phía trạm xe nhưng không thấy bóng dáng Thái Hạo đâu, bèn cười ha hả hỏi.

Đường Hiểu Uyển mặc một chiếc váy liền màu đỏ. Mái tóc dài vừa gội lúc sáng sớm xõa ngang vai, tỏa ra mùi hương thơm ngát. Cô thắt dây an toàn, bĩu môi, lầm bầm:

- Gã này phiền chết đi được. Tối qua ở nhà em đến nửa đêm, cố tìm những chuyện bố em thích để nói, đáng ghét hơn là lúc đánh cờ với bố em, hắn còn cố ý nhường cho bố em thắng. Ngay cả em còn nhìn ra, vậy mà bố em lại không nhận ra, còn bảo em sau này đi làm cùng Thái Hạo, nói là có người chăm sóc, phiền chết đi được. Em mặc kệ, ai biết bây giờ hắn đang ở đâu.

Đường Hiểu Uyển xổ một tràng, vừa gặp Diệp Lăng Phi đã trút hết nỗi bực tức trong lòng, khiến hắn bật cười. Cô đang càu nhàu thì tiếng chuông di động vui tai trong túi xách nhỏ reo lên. Đường Hiểu Uyển lè lưỡi, tinh nghịch cười bảo:

- Anh Diệp, cá cược không? Anh đoán xem là ai gọi tới. Nếu anh đoán sai, mỗi cuối tuần phải đến tiệm cà phê làm thêm.

- Nếu anh đoán đúng thì sao? – Diệp Lăng Phi cười hỏi.

- Vậy em sẽ đồng ý một yêu cầu của anh!

- Ừm, em đồng ý là được chứ gì. Việc gì cũng phải nói trước. Cơ hội chỉ có một lần.

Đường Hiểu Uyển cầm điện thoại lên nhưng không bắt máy, chỉ nắm chặt trong tay nhìn Diệp Lăng Phi.

- Thái Hạo! – Diệp Lăng Phi cười ha hả.

Đường Hiểu Uyển chu môi, khẽ nói:

- Không chơi nữa, cái này dễ quá, không tính.

- Sao lại không tính? Em đã đồng ý đáp ứng yêu cầu của anh, nếu nói không tính, có tin anh tét mông em ngay bây giờ không? – Diệp Lăng Phi cười ranh mãnh. – Ai bảo em lên xe anh làm gì.

Đường Hiểu Uyển đỏ mặt, cúi đầu xuống. Cô nhớ lại cảnh thân mật tối hôm đó với Diệp Lăng Phi, trong lòng nóng ran lên, nũng nịu nói:

- Được rồi, anh Diệp, em đồng ý yêu cầu của anh là được chứ gì.

Diệp Lăng Phi cười ha hả:

- Tốt, chỉ chọc em thôi. Yêu cầu của anh là sau này em thường xuyên đến tiệm cà phê giúp Khả Hân, anh phải lừa được một lao động miễn phí chứ.

- Anh Diệp, anh xấu xa thật.

Đường Hiểu Uyển vừa nói vừa tắt máy rồi cất điện thoại vào túi xách.

- Hiểu Uyển, sao không nghe điện thoại? – Diệp Lăng Phi hỏi.

- Phiền phức, không thích nghe. – Đường Hiểu Uyển bực bội nói. – Em đoán là hắn muốn đợi xe cùng em. Ai thèm đợi xe cùng hắn chứ, lên xe buýt chen chúc như vậy, hắn nói sẽ giúp em chen lấn, chẳng phải là muốn lợi dụng em sao.

Cô nàng Đường Hiểu Uyển này tuy bề ngoài có vẻ đơn thuần, nhưng thật ra trong lòng rất sáng suốt. Đặc biệt là bộ ngực mềm mại của cô, mỗi lần chen chúc trên xe buýt, luôn có vài gã đàn ông vô liêm sỉ cố ý đụng chạm.

Bây giờ Đường Hiểu Uyển đã có kinh nghiệm rồi, chỉ chen vào đứng giữa đám mấy cô mấy dì. Cả đoạn đường đều đứng chung với họ. Nếu có gã đàn ông vô liêm sỉ nào cố tình lợi dụng, đầu tiên sẽ bị mấy cô mấy dì đó mắng cho một trận, họ chẳng kiêng nể ai đâu.

Nếu dám chen lấn đến chỗ họ, sẽ bị chửi xối xả vào mặt. Gặp phải mấy bà hung dữ thì sẽ bị chửi từ lúc lên xe cho tới lúc xuống xe, mà không hề lặp lại câu nào, quả thật là kinh nghiệm thực chiến vô cùng phong phú.

Đường Hiểu Uyển tắt máy, quả nhiên không lâu sau đã thấy Thái Hạo đầu đầy mồ hôi chạy tới, vai đeo ba lô màu đen. Hắn mặc đồ vest, bây giờ đã là tháng tư, Diệp Lăng Phi đi làm chỉ mặc áo sơ mi, nhưng Thái Hạo vẫn mặc vest chỉn chu.

Diệp Lăng Phi bảo Đường Hiểu Uyển hạ cửa kính xuống. Đường Hiểu Uyển miễn cưỡng làm theo. Cô chỉ muốn ngồi trong xe với Diệp Lăng Phi thôi, không muốn Thái Hạo cũng lên xe. Nhưng Diệp Lăng Phi đã bảo thế, cô cũng đành phải nghe theo.

Diệp Lăng Phi thò đầu ra, vẫy tay với Thái Hạo:

- Giám đốc Thái, ở đây!

Thái Hạo nhìn thấy Đường Hiểu Uyển ngồi trong xe liền chạy qua. Khi hắn vừa chạy tới đuôi xe, Diệp Lăng Phi nói:

- Giám đốc Thái, cẩn thận nhé, bây giờ trộm trên xe buýt nhiều lắm, đừng để bị móc mất ví tiền. Gặp nhau ở công ty.

Diệp Lăng Phi cố ý đợi Thái Hạo chạy đến trước cửa xe, tay hắn vừa đưa ra định mở cửa thì Diệp Lăng Phi lại nhấn ga cho xe chạy. Nhanh như chớp, chiếc xe vượt qua xe buýt phía trước, bỏ lại Thái Hạo tức đến độ dậm chân tại chỗ.

- Ha ha!

Đường Hiểu Uyển quay lại nhìn dáng vẻ của Thái Hạo, không nhịn được cười phá lên. Diệp Lăng Phi cũng cười ha hả:

- Tên nhóc Thái Hạo này cũng là một nhân tài, có thể cùng hội cùng thuyền với Tiễn Thường Nam không phải dạng đơn giản.

- Anh nói phó tổng Tiễn của công ty chúng ta ư?

Đường Hiểu Uyển làm sao biết được mâu thuẫn nội bộ của tập đoàn Tân Á, nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến Tiễn Thường Nam, cô tò mò hỏi.

Diệp Lăng Phi gật đầu, nhưng không nói cho Đường Hiểu Uyển biết chuyện giữa các cấp cao trong tập đoàn. Đối với một nhân viên nhỏ như cô, chỉ cần chăm chỉ làm việc, kiếm tiền là đủ rồi. Mâu thuẫn nội bộ tập đoàn đều là cuộc chiến ngầm vì quyền lực giữa các lãnh đạo.

Trong lòng Diệp Lăng Phi thầm tính toán thế lực hiện tại của tập đoàn Tân Á. Nếu không tính 60% cổ phần của mình, e rằng Trương Tiếu Thiên khó mà thiết lập được uy quyền tuyệt đối. Đây chính là lỗ hổng của cơ chế cổ phần. Cho dù là người sáng lập, đến cuối cùng vẫn có thể bị người khác chiếm lấy.

Tất nhiên Trương Tiếu Thiên cũng đã nghĩ đến điểm này, ông ta ra sức củng cố thực lực, đồng thời hy vọng có thể âm thầm thu gom đủ cổ phần từ thị trường. Đáng tiếc, cổ phần của tập đoàn Tân Á trên thị trường hiện đều nằm trong tay Diệp Lăng Phi, có thể nói hắn mới chính là ông chủ lớn nhất đứng sau.

Có bao nhiêu tiền vốn không quan trọng với Diệp Lăng Phi, hắn cũng không định trực tiếp can thiệp vào tập đoàn Tân Á. Hắn chỉ muốn ngầm theo dõi bọn người do Tiễn Thường Nam cầm đầu tranh giành quyền lực, đây mới là mục đích chính của hắn.

Nghĩ đến Trương Tiếu Thiên, Diệp Lăng Phi mới nhớ hình như ông ta đã đi thăm con gái mấy ngày rồi vẫn chưa về nước, chắc là không có chuyện gì. Nghe Từ Oánh nói, hôm qua Trịnh Khả Nhạc mới đi làm lại, cô ta là thư ký của Trương Tiếu Thiên, có thể nắm bắt được nhiều tin tức hơn những người khác.

Chỉ có điều, Diệp Lăng Phi không định quản Trương Tiếu Thiên muốn làm gì, đó là chuyện của ông ta. Điều mà hắn muốn thấy trước mắt, đó là một khi Trần Ngọc Đình đàm phán thành công việc hợp doanh nhà máy với công ty BMW của Đức, ai sẽ đứng ra nhận chức giám đốc phía Trung Quốc trong tập đoàn Tân Á.

Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển đi vào tập đoàn Tân Á, mới sáng sớm đã nghe phòng tổ chức xôn xao bàn tán. Diệp Lăng Phi thò đầu vào cửa, huýt sáo với các đồng nghiệp, có vẻ hơi đanh đá, cười hì hì:

- Các người đẹp, có chuyện gì vui kể tôi nghe với.

- Ây da, giám đốc Diệp, anh không biết sao? Công ty chúng ta sắp có chế độ nghỉ phép năm, vẫn chưa có quyết định chính thức, nghe nói tuần sau sẽ có thông báo, sau khi trình chủ tịch phê duyệt, tháng năm này mình có thể nghỉ phép năm rồi.

Trương Lợi, người lớn tuổi nhất trong phòng, nói với Diệp Lăng Phi. Chồng của Trương Lợi làm ở phòng nhân sự, hai vợ chồng quen nhau rồi kết hôn ở tập đoàn Tân Á. Tin tức mà Trương Lợi biết nhanh hơn những người khác, chỉ cần tập đoàn có tin nội bộ gì, cô đều biết rất nhanh. Tin này cũng là do cô nói ra đầu tiên.

- Nghỉ phép năm? – Diệp Lăng Phi hỏi.

- Nghe nói sau này mỗi năm sẽ được nghỉ dài mười ngày, chỉ cần làm việc ở công ty hai năm là có phép năm, hơn nữa nghỉ phép vẫn được hưởng lương như thường, chỉ cần làm đơn xin là được. Quan trọng là công ty còn chi trả phí du lịch, mỗi người được hai nghìn tệ. Giám đốc, tôi muốn xin nghỉ mười ngày để đi Quế Lâm chụp ảnh cưới bù với chồng tôi.

Trương Lợi vừa nói xong, một đồng nghiệp nam bên cạnh lập tức cười lớn:

- Chị Trương Lợi, chị và chồng đã có con rồi mà còn muốn chụp ảnh cưới, cẩn thận người ta lại tưởng chị tái hôn đó!

- Thôi đi, cái miệng thối của cậu chẳng nói được câu nào hay ho. Gì mà tái hôn chứ, chúng tôi gọi là chụp bù. Năm đó, lúc tôi và chồng kết hôn phải gọi là “nghèo rớt mồng tơi”, ngay cả nhà cũng không có, cứ thế ngây ngô cưới nhau. Bây giờ nghĩ lại thật hối hận, cậu xem mấy đứa trẻ bây giờ ai cũng chụp ảnh cưới lộng lẫy, còn vợ chồng tôi ngay cả một tấm ảnh chụp chung cũng không có. Sao tôi lại không chụp bù chứ, giám đốc, anh nói có đúng không?

- Ừm, rất có lý. Tôi thấy nên đi chụp. Nói không chừng khi cô khoe ảnh cưới, mấy cậu trai phòng chúng ta sẽ lẽo đẽo sau mông cô, cẩn thận kẻo dính phải tai tiếng.

Diệp Lăng Phi chẳng có dáng vẻ của một giám đốc, càng giống một tên vô lại, đùa giỡn chẳng kiêng nể gì.

Mọi người trong phòng đều biết vị giám đốc này tuy ngoài miệng toàn nói lời tầm bậy, nhưng con người lại rất tốt, nên nói chuyện với hắn không hề ngại ngùng. Nghe Diệp Lăng Phi nói chuyện phiếm, mọi người đều cười rộ lên.

Đường Hiểu Uyển ở bên cạnh cũng mím môi cười theo, cô lén nhìn Diệp Lăng Phi, ánh mắt tràn đầy vẻ dịu dàng và mãn nguyện không nói nên lời.

Từ Oánh đúng lúc xách túi bước vào, thấy Diệp Lăng Phi đứng ở cửa, trong phòng tràn ngập tiếng cười, cô không rõ chuyện gì nên cũng chỉ đứng ngoài nhìn vào.

- Trương Lợi, mọi người đang cười gì thế? – Từ Oánh ngơ ngác hỏi.

- Giám đốc Diệp nói đùa ấy mà. – Trương Lợi cũng không giải thích rõ, cô chỉ nói: – Công ty chúng ta có thể sẽ có kỳ nghỉ phép năm mười ngày. Trợ lý Từ làm ở công ty cũng hơn ba năm rồi nhỉ, cũng có phần đấy.

- Nghỉ phép năm?

Từ Oánh không hiểu, cô thắc mắc hỏi.

- Tức là cho mọi người nghỉ phép. Mọi người muốn làm gì thì làm, lương vẫn trả như thường. À, còn cho mỗi người hai nghìn tệ làm phí du lịch, cho mọi người đi chơi. – Diệp Lăng Phi giải thích.

- Nói trắng ra là công ty bỏ tiền túi ra cho mọi người hưởng phúc lợi. Tôi thấy chủ kiến này rất hay, phòng nhân sự của chúng ta cũng xem như biết làm việc vì nhân viên. Như vậy đi, nếu tháng năm thật sự có nghỉ phép năm, tôi đề nghị phòng tổ chức chúng ta sẽ đi du lịch, tìm một nơi non xanh nước biếc chơi cho đã. Chẳng phải mỗi người được cấp hai nghìn tệ sao, cá nhân tôi bỏ tiền túi, mỗi người thêm hai nghìn tệ nữa, chúng ta có thể chơi thả ga rồi.

- Giám đốc, thật không ạ? – Mọi người trong phòng tổ chức đều vui mừng hỏi.

- Tôi lừa mọi người bao giờ chưa? Chẳng qua chỉ có mấy chục người, cùng lắm là tôi bán hết xe của công ty đi. – Diệp Lăng Phi cười ha hả. – Mọi người cứ yên tâm, làm việc tốt cho tôi, chỉ cần hoàn thành xuất sắc công việc của phòng tổ chức, tôi bảo đảm tháng năm sẽ được quẩy một bữa ra trò.

- Được!

Mọi người trong phòng tổ chức đều hô to lên, mỗi người bốn nghìn tệ thì có thể chơi xả láng rồi.

- Giám đốc Diệp, anh thật sự muốn mời mọi người đi chơi sao? Phòng tổ chức chúng ta có bốn mươi sáu người, mỗi người hai nghìn tệ thì tổng cộng là hơn tám mươi nghìn tệ đó.

Khi Diệp Lăng Phi vừa bước đến cửa phòng làm việc, Từ Oánh đã đứng phía sau lo lắng nói. Cô lo cho hắn, tám mươi nghìn tệ không phải là con số nhỏ. Tuy Từ Oánh không biết lương của Diệp Lăng Phi là bao nhiêu, nhưng vẫn cảm thấy một lần chi ra tám mươi nghìn tệ là rất nhiều.

Diệp Lăng Phi quay người lại, đặt tay lên môi nói nhỏ:

- Sợ gì chứ, đây chẳng phải là tin vịt sao, vẫn chưa biết khi nào mới thực hiện. Mà cho dù có thật sự được nghỉ phép năm đi chăng nữa, anh sẽ chủ động xin điều chuyển qua bộ phận khác, đến lúc đó anh chẳng phải là giám đốc của phòng này nữa, như thế sẽ tránh phải trả số tiền này!

Từ Oánh mở to mắt nhìn Diệp Lăng Phi, hắn cười hì hì:

- Đây là bí mật đó, không được đi nói lung tung. Nếu có người biết anh nói câu này, mỗi ngày anh sẽ đến nhà em bắn ná làm vỡ kính nhà em.

Từ Oánh bật cười:

- Giám đốc Diệp, em sống ở lầu 7, anh bắn có tới không?

- Bắn không tới thì nửa đêm anh tới trước cửa nhà em ngâm chinh phụ cho em nghe, xem em sẽ làm thế nào?

Từ Oánh cứng họng, đành cười ha hả:

- Em không quan tâm, đến lúc đó cẩn thận Khả Nhạc liều mạng với anh.

Diệp Lăng Phi nói chuyện một hồi với Từ Oánh rồi mới đẩy cửa vào phòng. Anh pha cho mình một ly cà phê, vừa bưng ly cà phê mở máy tính lên thì đã nghe tiếng gõ cửa.

- Vào đi! – Diệp Lăng Phi nói.

Cửa phòng vừa mở, Thái Hạo lưng đeo ba lô đen đang đứng ngoài cửa.

⟡ Thiên Lôi Trúc — Nơi hội tụ dịch giả AI ⟡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!