Thái Hạo mặc vest, còn thắt cà vạt, nhìn bộ dạng của hắn là biết vừa mới tới công ty.
- Giám đốc!
Thái Hạo gõ cửa, không đợi Diệp Lăng Phi cho phép đã cất bước đi vào văn phòng. Diệp Lăng Phi nghe thấy Thái Hạo gọi mình là giám đốc, ngẩng đầu lướt qua hắn, rồi lại đưa mắt về phía màn hình máy tính, tay phải nâng cốc cà phê lên nhấp một ngụm, hoàn toàn không để ý tới Thái Hạo.
Thái Hạo đi tới trước bàn làm việc của Diệp Lăng Phi, nói:
- Giám đốc, tôi đã hỏi phó tổng Trần, cô ấy nói đơn xin phép của tôi ở chỗ anh, hôm nay tôi đi làm, muốn lấy lại đơn xin phép.
Diệp Lăng Phi ngẩng đầu, hỏi:
- Phó tổng Trần có đi làm không?
- Hôm qua tôi đã gọi điện cho phó tổng Trần, phó tổng Trần hy vọng tôi có thể đi làm sớm. Tuy sức khỏe tôi không tốt nhưng không còn cách nào khác, nếu phó tổng Trần đã nói vậy thì tôi cũng đành đến làm việc.
Thái Hạo tỏ vẻ hơi khó xử, dường như là nể mặt Trần Ngọc Đình nên hắn mới không thể không đi làm.
- À, tôi chỉ hỏi vậy thôi, còn tưởng hôm nay phó tổng Trần có đi làm.
Diệp Lăng Phi thu hồi ánh mắt, liếc nhìn Thái Hạo một cái, cười như không cười nói:
- Nếu giám đốc Thái không khỏe thì cứ nghỉ ngơi thêm vài ngày đi, dù sao đơn xin phép của anh tôi cũng đã duyệt rồi. Tôi thấy anh muốn xin nghỉ một tuần rõ ràng là không đủ, tôi đang định nói với phòng nhân sự cho anh nghỉ một tháng. Về phần lương bổng, anh tự nói chuyện với phòng nhân sự đi, tôi không quản lương của anh. À, còn tiền thưởng nữa, dù sao anh cũng không đi làm, tiền thưởng này coi như bỏ đi.
Thái Hạo vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi, hắn cắn chặt môi, cố gắng hết sức để không nổi nóng trước mặt Diệp Lăng Phi. Hơn nửa ngày sau, Thái Hạo mới nói:
- Giám đốc Diệp, phó tổng Trần bảo tôi đến quản lý bộ tổ chức, cô ấy lo bộ tổ chức có nhiều chuyện. Dù sao trước kia công việc đều do tôi phân công. Hơn nữa, công việc của bộ tổ chức, bộ sản xuất cùng phòng thị trường đều do tôi điều phối, cho đến nay tôi đều xử lý rất ổn thỏa. Tôi và bộ trưởng Chu của bộ sản xuất còn có giám đốc Tôn của phòng thị trường quan hệ đều không tệ. Phó tổng Trần hoàn toàn lo lắng bộ tổ chức bị xáo trộn nên mới hy vọng tôi mang bệnh đi làm. Tôi cũng muốn dưỡng bệnh, nhưng lại lo công việc của bộ tổ chức xảy ra vấn đề, đến lúc đó tôi thật có lỗi với sự đề bạt của phó tổng Trần.
Diệp Lăng Phi không thèm ngẩng đầu, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính, xoay xoay tách cà phê, vừa uống vừa nói:
- Ồ. Thì ra là vậy, không sao cả, hiện tại bộ tổ chức không cần lãnh đạo, mỗi thành viên đều là nhân tài, không cần phải phân công công việc, anh không thấy tôi rảnh rỗi đến mức lên mạng chơi game sao. Nếu bộ tổ chức đã không có việc gì, anh là phó giám đốc còn tới làm gì? Hay là anh đi nói chuyện với phó tổng Trần một chút, cứ bảo là tôi nói, bộ tổ chức không cần phó giám đốc. Bảo cô ấy tìm cho anh một bộ phận tốt hơn. À, tôi nghĩ ra rồi.
Diệp Lăng Phi ngẩng đầu lên, nhìn Thái Hạo nói:
- Anh vừa nói anh và hai giám đốc của bộ sản xuất, phòng thị trường rất thân quen. Vậy không bằng điều anh đến hai bộ phận đó đi, tôi không có vấn đề gì, chỉ cần họ đồng ý tiếp nhận, anh có thể đi làm bất cứ lúc nào. Nếu anh muốn tiếp tục làm ở bộ tổ chức, vậy phiền anh nghỉ ngơi cho khỏe rồi hẵng quay lại, đến lúc đó không chừng vị trí này của tôi sẽ là của anh. Nếu không thì anh chỉ có thể làm công việc của nhân viên bình thường thôi.
Diệp Lăng Phi nói xong đứng dậy, đi ra phía cửa. Thái Hạo trợn tròn mắt, nhất thời không biết nên làm thế nào. Hắn thấy Diệp Lăng Phi đi ra cửa, theo bản năng muốn chặn trước mặt, lại nghe Diệp Lăng Phi nói:
- Chẳng lẽ anh không cho tôi đi vệ sinh? Tôi sợ không nhịn được, nước tiểu sẽ bắn lên người anh đấy. Tôi thì không sao, dù sao cũng không phải bắn lên người tôi.
Thái Hạo đành phải trơ mắt nhìn Diệp Lăng Phi ra khỏi văn phòng, nhất thời hắn không biết nên làm gì bây giờ. Hắn do dự một lúc, cuối cùng vẫn trở về bàn làm việc của mình, đặt cặp da lên bàn, quay đầu lại nhìn những người của bộ tổ chức đang làm việc trong phòng làm việc chung. Có vẻ những người này đều biết việc của mình, có mấy nữ nhân viên đã làm xong hết việc, đang ngồi tán gẫu với nhau.
- Ai, tên bạn trai kia của tôi tệ thật, bảo mua cho tôi nhẫn vàng mà lại mua một cái giả, đúng là hàng vỉa hè, chỉ đáng vài đồng.
- Vậy đá hắn đi, tìm người khác.
- Nói thì đơn giản, tôi cũng muốn lắm, nhưng tìm ở đâu? Chẳng lẽ thật sự học theo cô, chuẩn bị đăng báo tìm chồng à?
- Cô…
Mấy nữ nhân viên ríu rít nói chuyện với nhau. Vậy mà khi Thái Hạo đi đến rồi lại quay về phòng mình, bộ tổ chức lớn như vậy lại không có một ai tới bắt chuyện với hắn. Thường ngày, nhân viên bộ tổ chức đều không thích vị phó giám đốc này. Hắn là người khó tính, làm không tốt là mắng chửi. Hiện tại bộ tổ chức bị Diệp Lăng Phi cải cách, tổ trưởng chỉ cần phân công công việc xuống cho tổ mình. Cho dù làm không tốt, cả tổ năm người bao gồm cả tổ trưởng sẽ cùng nhau thảo luận, hợp tác hoàn thành công việc. Không khí làm việc như vậy khiến hiệu suất của bộ tổ chức tăng lên rất nhiều, quan trọng hơn là tâm trạng của nhân viên trong lúc làm việc rất tốt.
Không cần phải nhìn bộ mặt đưa đám của Thái Hạo lúc nào cũng trưng ra. Không có ai muốn nói chuyện với hắn. Thái Hạo cũng ý thức được dường như mình đã thành một ông già cô độc ngồi đây, ngay cả một người nói chuyện cũng không có. Thái Hạo đi về phía Đường Hiểu Uyển. Hắn cho rằng mình có quan hệ tốt với cô, có lẽ có thể nói vài câu. Nhưng Đường Hiểu Uyển đang đối diện máy tính gõ bàn phím lạch cạch. Rõ ràng biết Thái Hạo tới bên cạnh, cô cũng không có ý định dừng lại.
- Hiểu Uyển, em đang gõ cái gì vậy?
Thái Hạo phát hiện Đường Hiểu Uyển đang dùng MSN để chat, khi hắn đi tới, Đường Hiểu Uyển liền thu nhỏ cửa sổ MSN lại, không cho hắn nhìn thấy đoạn chat, rồi tùy ý nhấp chuột mở phần mềm luyện gõ chữ Kim Sơn ra, bắt đầu luyện tập. Nghe thấy Thái Hạo hỏi mình, hai tay Đường Hiểu Uyển không dừng lại mà tiếp tục gõ bàn phím lạch cạch, miệng nói:
- Hiện tại tương đối rảnh, không có việc gì làm nên đành luyện gõ chữ thôi.
Thái Hạo còn chưa nói gì, chợt nghe Trương Lị xen vào:
- Hiểu Uyển, em tập đánh chữ hay là đang yêu đương với giám đốc của chúng ta vậy!
- Chị Trương, chị đừng nói lung tung, em không có!
Đường Hiểu Uyển vừa nghe, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, vội vàng giải thích:
- Chị Trương, chị không tin thì tới đây mà xem.
- Chị không xem đâu, chị có chồng rồi, không có cơ hội này. Giám đốc Diệp của chúng ta chắc cũng chẳng thèm để mắt đến chị, nếu mà chị trẻ lại năm sáu tuổi, chị nhất định sẽ theo đuổi sếp Diệp.
Trương Lị vừa nói, liền hướng về phía mấy nhân viên đang tán gẫu kia:
- Tôi nói các cô này, chúng ta đều biết rõ giám đốc Diệp thế nào rồi đấy, sao không nhanh chân mà theo đuổi đi. Tôi thấy điểm này Hiểu Uyển thông minh hơn các cô nhiều.
- Giám đốc Diệp đối với chúng ta thì cao quá rồi, không với tới được. Người ta có hậu thuẫn đấy, chúng ta vẫn không nên trêu chọc thì tốt hơn.
Từ lúc bị Trương Lị trêu chọc như vậy, Đường Hiểu Uyển vẫn không có cơ hội nói thêm. Nàng đã sớm quen bị đồng nghiệp trêu đùa, trong lòng biết nếu mình càng giải thích thì họ sẽ càng trêu nhiều hơn, cách tốt nhất chính là giữ im lặng. Vì vậy Đường Hiểu Uyển không giải thích nữa, lại tiếp tục gõ chữ lạch cạch.
Thái Hạo đứng bên cạnh Đường Hiểu Uyển, hắn cúi người xuống, nhỏ giọng nói:
- Hiểu Uyển, em đi làm nên chú ý một chút, đừng giống người khác. Cho dù không làm việc cũng phải giả bộ như có nhiều việc, như vậy sẽ không sợ có người làm khó dễ. Em nhìn những người khác xem, lá gan lớn thật, nếu bị cấp trên biết được, tuyệt đối sẽ không tha cho, nói không chừng còn bị đuổi việc. Hiện tại có nhiều người muốn tìm việc lắm, rất nhiều người muốn vào đây còn chưa có cơ hội đâu!
Đường Hiểu Uyển liếc mắt nhìn Thái Hạo một cái, lầm bầm nói:
- Không sao đâu. Dù sao giám đốc Diệp đã nói, chỉ cần làm xong việc thì có thể làm bất cứ chuyện gì mình thích. Nếu gặp chuyện gì, cứ tìm giám đốc Diệp.
Thái Hạo bị Đường Hiểu Uyển nói vậy, không thể làm gì khác hơn là nói:
- Chú ý một chút vẫn luôn tốt hơn.
Thái Hạo phát hiện mình tiếp tục đứng ở chỗ Đường Hiểu Uyển cũng không phải là cách, ngay cả cô cũng không muốn nói chuyện với hắn. Thái Hạo đành phải ra khỏi phòng làm việc chung, đi tới cửa sổ ở hành lang, lấy điện thoại gọi cho Trần Ngọc Đình.
Trần Ngọc Đình gần đây đều bận rộn ở phân xưởng để đàm phán và chuẩn bị công việc với công ty BMW của Đức. Nếu hợp tác xây dựng nhà máy với BMW, vấn đề không chỉ là tài chính mà còn là kỹ thuật, nhân sự. Công ty BMW sở dĩ lựa chọn hợp tác với tập đoàn Tân Á là hoàn toàn coi trọng đội ngũ kỹ thuật của tập đoàn. Nhiều năm chế tạo các sản phẩm liên quan đến máy móc đã giúp họ có đủ kinh nghiệm, những người này chỉ cần đọc hướng dẫn sản xuất thiết bị của BMW, rồi qua một khóa đào tạo kỹ thuật của công ty, rất nhanh có thể trở thành nòng cốt.
Có thể trong thời gian ngắn đạt được sản lượng lớn, đây chính là điều mà BMW hy vọng nhìn thấy nhất. Ngoài tập đoàn Tân Á, BMW vẫn đang tiếp xúc với hai tập đoàn trong nước khác, nhưng trong ba tập đoàn, Tân Á có thực lực mạnh nhất. Đoàn khảo sát của BMW hiện đã chuẩn bị khảo sát hai nhà kia, tập đoàn Tân Á là trạm khảo sát cuối cùng, cũng cho thấy BMW hết sức coi trọng tập đoàn Tân Á. Dưới điều kiện này, Trần Ngọc Đình càng muốn kiểm tra rõ ràng thiết bị cùng năng lực kỹ thuật của tập đoàn hiện tại, để có thể tăng thêm sức ảnh hưởng trên bàn đàm phán.
Điện thoại của Thái Hạo gọi tới, trong điện thoại hắn nói Diệp Lăng Phi làm cho bộ tổ chức vô cùng hỗn loạn. Hắn vốn định quay lại làm việc, giúp đỡ Diệp Lăng Phi quản lý bộ tổ chức, nhưng Diệp Lăng Phi lại độc đoán chuyên quyền, vì hắn do phó tổng Trần đề bạt lên nên trong lòng khó chịu, muốn cho hắn nghỉ một tháng. Cuối cùng Thái Hạo còn nói thêm một câu, một tháng sau, Diệp Lăng Phi còn chuẩn bị sắp xếp cho hắn làm nhân viên bình thường.
Mấy ngày nay Trần Ngọc Đình chưa tới trụ sở chính của công ty, nàng cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Nhưng dù sao đi nữa, Thái Hạo cũng là do một tay mình đề bạt, nếu thật sự giống như Thái Hạo nói, Trần Ngọc Đình cảm thấy mình hơi có lỗi với hắn. Nàng không trả lời ngay, chỉ nói Thái Hạo cứ chờ đã, Trần Ngọc Đình sẽ tự mình gọi điện cho Diệp Lăng Phi.
Thái Hạo cúp điện thoại, khóe miệng hiện lên một tia khinh thường, thầm nghĩ:
- Diệp Lăng Phi, mày đừng tưởng làm vậy là có thể hạ bệ tao, không dễ như vậy đâu. Cho dù Trần Ngọc Đình không được, tao vẫn còn chỗ dựa, không giống mày, chỉ có Trần Ngọc Đình làm chỗ dựa.
Trong lòng Thái Hạo rất đắc ý, hắn cảm thấy mình làm như vậy còn chưa đủ, vì vậy lại lấy điện thoại ra, gọi cho Tiền Thường Nam.
Trần Ngọc Đình lập tức gọi điện cho Diệp Lăng Phi, hỏi có chuyện gì xảy ra.
- Có phải thằng nhóc Thái Hạo đó gọi điện cho cô không?
Diệp Lăng Phi vừa nghe điện thoại của Trần Ngọc Đình liền hiểu ra chuyện gì. Hắn cầm điện thoại, cười lạnh nói:
- Tôi đã sớm biết thằng nhóc này sẽ làm vậy. Phó tổng Trần, chuyện này cô không cần lo, tôi sẽ dạy dỗ nó cẩn thận, để sau này nó phải thành thật cho tôi.
Trần Ngọc Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi nói tàn nhẫn như vậy, nàng cũng hiểu tính tình của hắn, một khi Diệp Lăng Phi đã nói một cách kiên quyết như vậy thì rõ ràng chuyện này không thể thay đổi được nữa. Khi Diệp Lăng Phi thật sự tức giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Trần Ngọc Đình đã trải qua chuyện đó, cũng hiểu rõ Diệp Lăng Phi là người thế nào. Tuy bề ngoài Diệp Lăng Phi làm cho người ta cảm thấy vô tư, nhưng qua mấy lần trước, quả thật hắn rất có năng lực. Bất cứ vấn đề khó giải quyết nào đến tay Diệp Lăng Phi đều sẽ được xử lý thỏa đáng. Trần Ngọc Đình cũng không hỏi nữa, chỉ nói một câu:
- Thái Hạo là người tôi tự mình đề bạt, cũng phải chiếu cố một chút, không nên quá đáng quá.
Rồi lập tức cúp điện thoại.
Diệp Lăng Phi buông điện thoại, khóe miệng hắn cười cười, thầm nghĩ:
- Không biết tiếp theo thằng nhóc Thái Hạo này sẽ tìm ai, nếu như tìm Tiền Thường Nam, vậy lại có trò hay rồi.
*
Đến khi Từ Oánh vội vàng đi vào văn phòng Diệp Lăng Phi, hắn vẫn đang cùng Vu Tiểu Tiếu chơi CS. Sáng nay vừa vặn Vu Tiểu Tiếu không có tiết học. Mấy đội viên của đội nàng bị kéo đi huấn luyện, chỉ còn lại một mình nàng. Vu Tiểu Tiếu trốn ở trong ký túc xá, gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi bảo lên chơi CS với nàng.
Diệp Lăng Phi bị nàng làm nũng, không có cách nào, đành vào chơi CS, vừa đánh được vài trận thì Từ Oánh đã đi vào.
- Giám đốc Diệp, xảy ra chuyện rồi!
Từ Oánh vội hô lên.
- Chờ một chút, để tôi bắn chết tên khốn này đã!
Diệp Lăng Phi không dừng lại, cho đến khi bắn chết tên cướp kia, hắn mới nói với Vu Tiểu Tiếu là mình đang có chuyện. Kết quả bị Vu Tiểu Tiếu khinh bỉ một phen. Diệp Lăng Phi đành chờ Tiểu Tiếu nói xong mới rời khỏi trò chơi.
- Chuyện gì?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Giám đốc Bộ tổng hợp Chu Thế Hùng tự mình dẫn người tới kiểm tra, kết quả bắt được mấy người Trương Lị đang tán gẫu và xem tạp chí. Giám đốc Chu rất tức giận, nói không chỉ muốn trừ lương mấy người này mà còn muốn ghi vào sổ chấm công. Đồng thời, là giám đốc bộ phận, giám đốc Diệp cũng phải bị xử phạt, dường như giám đốc Chu rất tức giận, nói muốn xử phạt nặng giám đốc bộ phận. Hiện tại người của bộ tổng hợp còn đang kiểm tra máy tính của bộ phận chúng ta trong phòng làm việc chung.
- Chu Thế Hùng tới à, ừm, vậy xem như có trò hay thật rồi.
Diệp Lăng Phi cười rộ lên, hắn biết Chu Thế Hùng là người của Tiền Thường Nam. Ngay khi Diệp Lăng Phi mới đến tập đoàn Tân Á, Tiền Thường Nam từng mời hắn tới nhà, muốn lôi kéo hắn. Lần đó, Diệp Lăng Phi đã biết Chu Thế Hùng cũng là người của Tiền Thường Nam. Diệp Lăng Phi vốn tưởng rằng Tiền Thường Nam sẽ tự mình đến gây phiền toái cho mình, nhưng không ngờ lại là Chu Thế Hùng.
Diệp Lăng Phi không cần hỏi cũng biết là Thái Hạo ở sau lưng giở trò. Thằng nhóc Thái Hạo này thông đồng với Tiền Thường Nam, muốn nhân cơ hội này đối phó mình. Nói không chừng sẽ chụp cho mình cái mũ lãnh đạo bất tài, đẩy mình ra khỏi cái ghế này. Diệp Lăng Phi biết Tiền Thường Nam không vừa mắt mình không phải ngày một ngày hai, nếu có cơ hội đè mình xuống, Tiền Thường Nam tuyệt đối sẽ không mềm lòng.
Diệp Lăng Phi căn bản không để Chu Thế Hùng vào mắt, nghe Từ Oánh nói Chu Thế Hùng còn đang ở trong phòng làm việc chung kiểm tra máy tính nhân viên của mình, Diệp Lăng Phi phá lên cười. Hắn không nói nhiều với Từ Oánh, cất bước ra khỏi văn phòng. Hiện tại Từ Oánh có chút luống cuống, không biết nên xử lý thế nào. Bộ tổng hợp này chính là một dạng phòng thanh tra của tập đoàn Tân Á, chuyện to chuyện nhỏ gì cũng quản. Lần này bị bộ tổng hợp bắt được, Chu Thế Hùng này tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha.
Lúc đầu từng làm trợ lý của Chu Thế Hùng, Từ Oánh biết gã này không chỉ háo sắc mà còn tham tài, tuyệt đối là một tên tiểu nhân. Lần này bị Chu Thế Hùng bắt được, nhất định sẽ không dễ dàng. Từ Oánh vừa nghĩ đến hậu quả liền tê dại da đầu, nàng đành phải đi theo Diệp Lăng Phi, hy vọng hắn có thể giải quyết chuyện phiền phức này.
Khi Diệp Lăng Phi đi vào phòng làm việc chung của bộ tổ chức, liền nhìn thấy Chu Thế Hùng chắp tay sau lưng đứng đó, bốn nhân viên bộ tổng hợp đang ở bên cạnh kiểm tra máy tính. Chiếc bàn trước mặt Chu Thế Hùng chất đầy hạt dưa, tạp chí, sách truyện, còn có một đống bài tú lơ khơ. Về phần tên Thái Hạo kia thì vẫn ngồi ở bàn làm việc của mình, dường như chuyện này không liên quan đến hắn, giả bộ làm người tốt.
- Bộ tổ chức thật là có năng lực nha, cái gì cũng có.
Chu Thế Hùng châm chọc khiêu khích nói:
- Không chỉ tán gẫu, ăn vặt, đọc tạp chí trong giờ làm việc, còn lên mạng chơi game, xem phim. Có phải bộ tổ chức muốn đổi thành bộ giải trí của công ty không? Ở đây còn có một đống tú lơ khơ, không biết các đồng nghiệp của bộ tổ chức chơi cái gì vậy, là đấu địa chủ hay là chơi ru-lô?
- Anh đoán xem?
Chu Thế Hùng vừa dứt lời, chợt nghe Diệp Lăng Phi cười ha hả hỏi:
- Giám đốc Chu có thể đoán xem, à, tôi hỏi giám đốc Chu, anh thích chơi cái gì, đấu địa chủ hay là ru-lô?
Chu Thế Hùng không ngờ Diệp Lăng Phi còn có thể cười cợt nói với mình như vậy, hắn sa sầm mặt, hừ lạnh nói:
- Giám đốc Diệp, tôi đang muốn tìm anh đây. Anh xem chuyện này anh chuẩn bị xử lý thế nào, nhân viên của anh căn bản là không làm việc, biến bộ tổ chức thành trung tâm giải trí. Nói vậy cái chức giám đốc này của anh cũng không cần làm nữa đi!
Diệp Lăng Phi lướt qua bốn nhân viên bộ tổng hợp đang kiểm tra máy tính kia, mặt cũng trầm xuống, tay phải hung hăng đập xuống bàn trước mặt, quát:
- Mẹ kiếp, đây là địa bàn của lão tử! Bốn thằng khốn của bộ tổng hợp cộng thêm thằng khốn kiếp nhất của bộ tổng hợp trước mặt tao, tất cả cút khỏi bộ tổ chức cho tao! Muốn chơi thì đến văn phòng của tao, lão tử chơi với chúng mày