Diệp Lăng Phi vừa quát lên, cả văn phòng lập tức im phăng phắc, không khí trở nên hết sức nặng nề. Bốn nhân viên của bộ tổng hợp không dám kiểm tra máy tính nữa, tất cả đều đứng dậy, đi tới bên cạnh Chu Thế Hùng.
Chu Thế Hùng không ngờ Diệp Lăng Phi lại dám làm vậy ở công ty, hắn cũng biết Diệp Lăng Phi càn rỡ, chỉ là chưa từng tận mắt chứng kiến. Chu Thế Hùng ở tập đoàn Tân Á hơn mười năm, lại có đại cổ đông thứ hai của tập đoàn là Tiền Thường Nam làm chỗ dựa, mà Diệp Lăng Phi vẫn chưa tiết lộ mình mới là đại cổ đông lớn nhất, nắm giữ 55% cổ phần. Ở tập đoàn Tân Á, bất kỳ ai thấy Chu Thế Hùng cũng đều phải cung kính, nhưng không ngờ hôm nay lại bị Diệp Lăng Phi mắng chửi một trận.
Chu Thế Hùng có vẻ không nhịn được nữa rồi, nói gì thì nói, hắn cũng là giám đốc bộ tổng hợp của công ty, còn Diệp Lăng Phi chẳng qua chỉ là một kẻ vào tập đoàn chưa đầy một năm, huống chi cấp bậc cũng kém hắn một bậc. Mặc dù Diệp Lăng Phi được gọi là giám đốc ngành, nhưng cấp bậc chính thức lại là quản lý, thân phận ưu việt như vậy khiến Chu Thế Hùng tưởng rằng có thể dằn mặt được Diệp Lăng Phi kiêu ngạo càn rỡ.
Chu Thế Hùng sa sầm mặt, cười lạnh nói:
- Giám đốc Diệp, xin chú ý cách dùng từ của anh. Tôi là giám đốc bộ tổng hợp, chúng tôi đang làm việc theo quy định của công ty, nếu anh bất mãn, có thể báo cáo lên cấp trên, không cần phải quát tháo ở đây.
Diệp Lăng Phi nhướng mày, cười như không cười nói:
- Chu Thế Hùng, mày đừng có giả bộ trước mặt tao. Cả công ty này đều biết tao là một tên lưu manh, tao không quan tâm mày thấy tao thế nào. Tóm lại, đây là địa bàn của tao, chỉ cần tao còn giữ chức giám đốc bộ tổ chức một ngày, thì mày đừng hòng đến đây làm càn. Mày nhìn cái tướng tai to mặt lớn của mày đi, khác gì cái mặt lợn không? Mày rảnh rỗi thì cứ ở bộ tổng hợp của mày mà dọa mấy thằng nhân viên quèn đi, chạy đến bộ tổ chức của tao sủa bậy làm gì. Còn nữa, mày mang theo bốn thằng này, thằng nào thằng nấy trông như suy dinh dưỡng, thấy giá đỗ bao giờ chưa? Chẳng khác gì mấy cọng giá đỗ.
Diệp Lăng Phi nói đến đây, thì thấy một gã sau lưng Chu Thế Hùng tỏ vẻ không phục, hừ một tiếng. Diệp Lăng Phi trừng mắt, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn:
- Mày không phục?
Gã thanh niên kia ngày thường cậy mình là người của bộ tổng hợp, người các phòng ban khác đều nể sợ hắn ba phần, sợ bị kiếm cớ kiểm tra, trừ tiền thưởng, cho nên khi đối mặt với Diệp Lăng Phi, gã này cũng không chịu thua, cứng miệng nói:
- Chúng tôi đến kiểm tra, có vấn đề gì sao?
- Vấn đề là mày lắm mồm.
Diệp Lăng Phi chẳng thèm khách khí, vớ ngay cái ghế trước mặt, phang thẳng vào gã kia. Cái ghế khá to, gã đó lại đang đứng gần những người khác, cú đập này không chỉ nện vào đầu gã, mà còn va trúng cả người bên cạnh.
Đám người Từ Oánh thấy vậy, trong lòng thầm kêu không ổn, lần này coi như gặp đại họa rồi, đang chuẩn bị chạy ra khuyên can Diệp Lăng Phi thì lại nghe hắn nói:
- Đứng im.
Diệp Lăng Phi hướng ánh mắt về phía gã trai đang ôm đầu, cười lạnh nói:
- Cút hết cho tao, sau này nhớ cho kỹ. Thấy tao thì lượn cho xa, nếu để tao nhìn thấy bọn mày, gặp một lần đánh một lần.
Chu Thế Hùng tức đến tím mặt, toàn thân run rẩy, há miệng hét lên:
- Phản, phản rồi! Giám đốc Diệp, anh nghĩ đây là đâu hả? Anh dám làm càn ở đây, đi, tôi và anh đi tìm phó tổng Tiền!
- Ồ, lấy lão đại của mày ra dọa tao à? Được thôi, bây giờ tâm trạng tao đang tốt, đi với mày một chuyến cũng được.
Trên mặt Diệp Lăng Phi hiện ra nụ cười tàn nhẫn, tay phải hắn siết chặt cổ tay Chu Thế Hùng. Chu Thế Hùng liền đau đến nhe răng trợn mắt, liên tục kêu:
- Mau buông ra, mau buông ra!
Chu Thế Hùng này thường ngày sống an nhàn sung sướng quen rồi, đâu có chịu nổi cơn đau như vậy. Diệp Lăng Phi thấy Chu Thế Hùng bị mình bóp tay một cái đã đau không chịu nổi, khóe miệng nhếch lên, buông tay ra.
- Trợ lý Từ, phiền cô dọn dẹp lại văn phòng một chút, tốt nhất là xịt ít nước làm sạch không khí. Vốn không khí đang trong lành, đám khốn kiếp này vừa đến, làm không khí cũng trở nên khó ngửi muốn chết.
Diệp Lăng Phi nói xong những lời này liền quay người đi ra khỏi phòng làm việc của bộ tổ chức. Chu Thế Hùng cũng thở hổn hển theo sát phía sau. Bốn người của bộ tổng hợp ít nhiều đều bị thương, đặc biệt là gã cứng miệng kia bị chân ghế đập vỡ đầu, máu chảy ròng ròng. Hắn phải dùng tay che miệng vết thương. Mặc dù nhân viên bộ tổ chức đều có băng gạc, Urgo, nhưng không một ai lấy ra cho những người này dùng.
Bốn nhân viên của bộ tổng hợp vừa ra khỏi bộ tổ chức, ba người kia liền bắt đầu oán giận.
- Cậu làm cái gì vậy? Cậu không biết hắn là ai sao? Tự nhiên đi rước họa vào thân.
- Đúng vậy. Cậu không thấy à? Ngay cả giám đốc của chúng ta mà hắn còn chẳng thèm để vào mắt. Giám đốc bộ sản xuất, giám đốc phòng thị trường đều bị hắn đánh rồi. Cậu thật sự nghĩ mình trâu bò lắm à, người ta không dám đánh cậu sao?
- Cậu bị đánh là đáng đời. Nhưng ba chúng tôi có chọc giận ai đâu. Hôm nay tôi còn hẹn đi gặp bạn gái, bây giờ làm sao mà đi đây?
Gã lắm miệng kia cũng hối hận, tay phải bụm trán, miệng liên tục nói:
- Tôi cũng không biết mà. Tôi đâu biết hắn lưu manh như vậy!
- Đáng đời!
Ba người còn lại gần như đồng thanh nói.
Sau khi Diệp Lăng Phi và Chu Thế Hùng rời đi, văn phòng bộ tổ chức liền trở nên náo nhiệt. Có Trương Lị khởi xướng, mấy người tụ tập lại, luôn miệng khen hay. Các nhân viên khác tuy không tham gia bàn tán, nhưng cũng đều vui mừng vì lãnh đạo của mình dám đứng ra bảo vệ cấp dưới. Chỉ có Từ Oánh và Đường Hiểu Uyển là mang vẻ mặt lo lắng, đều nghĩ lần này Diệp Lăng Phi gặp đại họa rồi, lòng dạ không yên.
Diệp Lăng Phi và Chu Thế Hùng đến phòng làm việc của Tiền Thường Nam. Tiền Thường Nam đang ngồi hút thuốc, vẻ mặt nhàn nhã. Khi thấy hai người bước vào, hắn dụi điếu thuốc còn một nửa vào gạt tàn, hơi xoay ghế lại để đối diện với họ.
Tiền Thường Nam thấy Chu Thế Hùng mặt mày xanh mét, còn Diệp Lăng Phi đi theo sau với vẻ tươi cười bất cần đời, liền biết Chu Thế Hùng đã chẳng được lợi lộc gì. Lần này Chu Thế Hùng cố ý đến bộ tổ chức của Diệp Lăng Phi kiểm tra chính là do Tiền Thường Nam sai khiến.
Thái Hạo đã gọi điện thoại báo cáo tình hình cho Tiền Thường Nam, trọng điểm là việc Diệp Lăng Phi tuyên bố có thể làm bất cứ chuyện gì trong bộ tổ chức, lại còn nhấn mạnh rằng nhân viên ở đó chỉ nói chuyện phiếm, cắn hạt dưa, đọc tạp chí, xem phim.
Tập đoàn Tân Á có quy định, trong giờ làm việc không được làm những chuyện không liên quan đến công việc, càng không cho phép ăn vặt, xem phim. Đương nhiên, cũng có một số phòng ban, khi nhân viên rảnh rỗi, lén lút ăn gì đó, nhưng đều là vụng trộm, không quang minh chính đại như bộ tổ chức. Tiền Thường Nam cho rằng lần này có thể nắm được thóp của Diệp Lăng Phi, hắn cũng không thể phản bác, dù sao cũng là vi phạm quy định công ty.
Vì thế, Tiền Thường Nam mới bảo Chu Thế Hùng dẫn người tới, còn dặn dò lần này phải xử phạt thật nặng, tuyệt đối không được nương tay. Khó khăn lắm mới có được cơ hội như vậy, trong lòng Tiền Thường Nam, chỉ cần bắt được điểm yếu của Diệp Lăng Phi, hắn có thể đợi Trương Khiếu Thiên quay về công ty rồi kể lể đủ loại tệ đoan của Diệp Lăng Phi. Đến lúc đó, cho dù Trương Khiếu Thiên muốn bảo vệ Diệp Lăng Phi cũng không thể bảo vệ nổi.
Một khi Trương Khiếu Thiên không chấp nhận ý kiến của mình, hắn sẽ yêu cầu hội đồng quản trị đưa ra quyết định. Theo tình hình hiện tại, Trương Khiếu Thiên vốn nắm giữ 30% cổ phần, nhưng năm đó, khi công ty thiếu vốn, ngay cả hắn cũng từng phải dùng phương thức tặng cổ phần để đổi lấy tài chính, vì vậy đến nay, cổ phần của Trương Khiếu Thiên chỉ còn 25%, giảm mất 5%. Trong khi đó, hắn nắm giữ 12% cổ phần, cộng thêm mấy cổ đông trong hội đồng quản trị nắm giữ 20% nữa. Cho dù không cần tìm đến mấy cổ đông nắm 30% cổ phần nhưng không tham gia quản lý, chỉ cần liên hợp với các cổ đông trong hội đồng quản trị cũng đủ để ép Trương Khiếu Thiên phải đồng ý đề nghị của mình, khai trừ con sâu Diệp Lăng Phi này.
Nhưng Tiền Thường Nam lại không biết, thực chất cổ phần của tập đoàn Tân Á đã sớm xảy ra biến động. Mấy năm nay tập đoàn Tân Á xuống dốc, đó là chuyện ai cũng thấy. Cổ phiếu của tập đoàn cũng từng bước rớt giá, cho nên vài cổ đông không tham gia quản lý kia đã sớm bán ra 30% cổ phần trong tay. Đây cũng là lý do tại sao họ không còn xuất hiện ở tập đoàn nữa. Về phần một số cổ đông trong hội đồng quản trị, họ cũng đã âm thầm bán bớt cổ phần, số cổ phần trong tay họ chỉ còn khoảng 8%. Điều kinh khủng hơn nữa là Diệp Lăng Phi đã hoàn toàn nắm giữ tập đoàn Tân Á với 60% cổ phần.
Paul đã thu mua 5% cổ phần lưu thông trên thị trường, giúp Diệp Lăng Phi có tới 60% cổ phần. Nhưng Paul cho rằng nếu trên thị trường không có cổ phần lưu thông sẽ cực kỳ bất lợi cho tập đoàn Tân Á, vì vậy, ông đề nghị Diệp Lăng Phi bán ra 5% cổ phần, chỉ giữ lại 55%. Chỉ cần có thể khống chế hội đồng quản trị là đủ, còn 5% cổ phần kia sẽ được đưa ra thị trường để lưu thông.
Diệp Lăng Phi cũng nghĩ vậy. Thế là Paul đã giúp Diệp Lăng Phi hoàn thành một loạt hoạt động tài chính này một cách thần không biết quỷ không hay, thậm chí ngay cả các cổ đông trong hội đồng quản trị cũng không biết cổ phần đã sớm thay đổi chủ. Chuyện này rất giống với việc Diệp Lăng Phi thâu tóm tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế lúc trước, khác biệt duy nhất là Diệp Lăng Phi chỉ nắm giữ 40% cổ phần tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, sở dĩ hắn làm vậy là muốn ủng hộ Bạch Cảnh Sùng, xem như là quà hiếu kính cho ông bố vợ.
Nhưng so với Bạch Cảnh Sùng ở tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế như cá gặp nước, Trương Khiếu Thiên sẽ không thể thoải mái như thế. Diệp Lăng Phi đối với tập đoàn Tân Á cũng không có quá nhiều tình cảm, nếu không nể mặt Trương Khiếu Thiên lúc đầu đã sắp xếp cho mình vào đây, Diệp Lăng Phi đã chẳng thèm để ý mà bán tháo toàn bộ cổ phiếu, kiếm một khoản lớn rồi mặc kệ tập đoàn Tân Á sụp đổ.
Paul từng đề nghị với Diệp Lăng Phi, dựa theo đánh giá của các nhà kinh tế học, tập đoàn Tân Á không có nhiều giá trị đầu tư. Loại sản phẩm cổ điển này rất dễ bị thị trường đào thải, nếu tập đoàn Tân Á không cải cách cơ cấu, vài năm sau sẽ phải đối mặt với nguy cơ phá sản. Trên thực tế, sự xuống dốc của tập đoàn Tân Á mấy năm nay dường như đã chứng minh nó đã già cỗi, giống như một ông già sắp chết, đã vùi nửa người xuống đất.
Trương Khiếu Thiên cũng nhìn ra điều đó, lần này hợp tác với tập đoàn BMW Đức thành lập xí nghiệp cũng là vì muốn cải cách tập đoàn Tân Á.
Nhưng tất cả những chuyện đó đều không liên quan đến Diệp Lăng Phi, hắn chỉ muốn làm một người bình thường trong tập đoàn Tân Á.
Tiền Thường Nam đâu biết những chuyện đó, hắn vẫn coi Diệp Lăng Phi như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt, phải nhổ đi mới thấy thoải mái.
Chu Thế Hùng lại càng không biết bí mật đằng sau sự càn rỡ của Diệp Lăng Phi, hắn chỉ coi Diệp Lăng Phi là một nhân viên cấp cao. Vì vậy, vừa vào đến phòng làm việc của Tiền Thường Nam, hắn đã đem tất cả mọi chuyện xảy ra ở bộ tổ chức kể lại. Có thể nói là lòng đầy căm phẫn, nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xé xác Diệp Lăng Phi.
Nghĩ lại cũng đúng, Chu Thế Hùng sao chịu nổi sự nhục mạ như vậy, hôm nay hắn thật sự đã bị chọc tức điên rồi.
Tiền Thường Nam nghe Chu Thế Hùng nói xong, sắc mặt vẫn không đổi, chỉ có ánh mắt trầm xuống, càng lúc càng âm u:
- Giám đốc Diệp, đây là sự thật sao?
Diệp Lăng Phi thấy Chu Thế Hùng đang định ngồi xuống ghế, hắn liền duỗi tay ra, ngay khi mông Chu Thế Hùng sắp chạm tới mặt ghế, hắn liền kéo cái ghế về phía mình. Chỉ nghe "huỵch" một tiếng, Chu Thế Hùng ngồi thẳng xuống đất. Chu Thế Hùng vội vàng đứng lên, thì thấy Diệp Lăng Phi đang ung dung ngồi trên ghế, hắn tức giận quát:
- Mày muốn gì?
- Không gì cả. Tìm cái ghế để ngồi thôi.
Diệp Lăng Phi vắt chéo chân, mắt lướt qua bao thuốc lá trước mặt Tiền Thường Nam, nói:
- Phó tổng Tiền, cho tôi điếu thuốc đi chứ, chuyện này nói ra dài dòng, không phải một hai câu là xong được.
Tiền Thường Nam mặt không đổi sắc khoát tay, ra hiệu Diệp Lăng Phi có thể lấy. Diệp Lăng Phi không khách khí, cầm lấy bao thuốc, từ hơn mười điếu còn lại rút ra một điếu, rồi nhét cả bao thuốc vào túi áo mình. Lại thấy có chiếc bật lửa Zippo bóng loáng đặt trên bàn, tuy không bằng đồ của hắn, nhưng giá thị trường ít nhất cũng phải hai trăm đồng. Hắn châm thuốc xong, cũng tiện tay bỏ luôn vào túi mình.
Chu Thế Hùng tìm một cái ghế khác ngồi xuống. Hắn thở hổn hển nhìn Diệp Lăng Phi không biết xấu hổ mà đút thuốc lá với bật lửa vào túi, rồi lại liếc qua khuôn mặt âm trầm của Tiền Thường Nam, trong lòng không hiểu hôm nay Tiền Thường Nam làm sao vậy, lại có thể dung túng cho Diệp Lăng Phi làm càn như thế.
Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc, chậm rãi hỏi:
- Phó tổng Tiền, ông cho rằng công ty chúng ta cần nhất là cái gì?
- Cần cái gì?
Tiền Thường Nam vẻ mặt âm trầm hỏi ngược lại:
- Giám đốc Diệp, vậy anh cho rằng là cái gì?
- Tôi cho rằng cần nhất chính là nhân tài giống như tôi vậy. Khụ, tập đoàn Tân Á thành lập bao nhiêu năm nay, đều rất bảo thủ, ông cũng không nhìn ra bên ngoài xem. Mười năm trước, nhân viên cao tầng như chúng ta cả ngày đều nghĩ làm thế nào để phấn đấu cho doanh nghiệp; mười năm sau, nhìn lại xem, những nhân viên cao tầng của chúng ta cả ngày chỉ nghĩ tới cô gái nào xinh đẹp, làm thế nào để đưa lên giường. Đây chính là sự thay đổi.
Những lời này của Diệp Lăng Phi rõ ràng là đang nói về Tiền Thường Nam và Chu Thế Hùng, hai người họ sao lại không hiểu chứ. Chu Thế Hùng lại muốn nổi đóa, nhưng thấy Tiền Thường Nam mặt mày âm trầm, không có thái độ gì, hắn đành phải nén sự khó chịu này xuống, trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi biết Chu Thế Hùng đang trừng mình, nhưng hắn lại như không để ý, nói tiếp:
- Nếu xã hội này thay đổi, tất cả mọi người thay đổi, vậy thì cần phải đưa vào hình thức quản lý mới. Tôi đưa ra chính là hình thức quản lý hoàn toàn mới, tôi yêu cầu nhân viên của tôi xử lý xong công việc trước, sau đó họ có thể làm chuyện họ thích, chẳng lẽ điều này có gì sai sao? Yêu cầu như vậy không những không lãng phí tài nguyên của công ty, ngược lại còn làm hiệu suất công việc của bộ tổ chức tăng lên. Tôi cho rằng công ty không chỉ không nên xử phạt, mà ngược lại nên cổ vũ, mở rộng. Cứ như vậy, sẽ không lãng phí nhiều tài nguyên nữa, và một số phòng ban vô ích cũng có thể giải tán, ví dụ như bộ tổng hợp. À, đương nhiên là có một số chức vị cũng có thể hủy bỏ, như loại chức vụ của phó tổng Tiền vậy.
Lần này không chỉ Chu Thế Hùng, mà ngay cả Tiền Thường Nam cũng không nén được giận. Tiền Thường Nam biết Diệp Lăng Phi càn rỡ, hắn vốn định dùng thân phận của mình để áp chế Diệp Lăng Phi. Trong lòng Tiền Thường Nam, cho dù là Trương Khiếu Thiên khi nói chuyện với mình cũng không dám ngông cuồng như vậy, dù sao tập đoàn Tân Á này cũng có cổ phần của hắn, hắn là một trong những cổ đông của tập đoàn.
Nhưng thực tế lại ngoài dự liệu của Tiền Thường Nam, dường như Diệp Lăng Phi không hề e ngại bất kỳ ai ở tập đoàn Tân Á, hoàn toàn không có một chút sợ hãi nào mà một nhân viên nên có. Sự càn rỡ của Diệp Lăng Phi làm cho Tiền Thường Nam bắt đầu phải cân nhắc lại bối cảnh của hắn, xem ra Diệp Lăng Phi cũng không giống như lời đồn trong tập đoàn rằng chỗ dựa sau lưng là Trần Ngọc Đình.
Tiền Thường Nam vốn định tránh xung đột trực tiếp với Diệp Lăng Phi, nhưng nghe được những lời này, hắn cũng không nén giận được nữa, tay phải hung hăng đập mạnh lên bàn, dùng giọng điệu đầy uy nghiêm quát:
- Giám đốc Diệp, anh phải biết rằng anh đang nói chuyện với ai! Quyền lực tôi có đủ để cho anh rời khỏi tập đoàn Tân Á. Hiện tại anh quả thực quá càn rỡ, tập đoàn Tân Á chúng ta không cần một nhân viên giống như anh!
Thấy Tiền Thường Nam nổi giận, Diệp Lăng Phi lại cười. Hắn rít thêm một hơi thuốc, cố ý phả khói về phía mặt Tiền Thường Nam, bĩu môi nói:
- Phó tổng Tiền, tay ông có đau không, làm gì mà vỗ mạnh vậy? Tôi đương nhiên biết ông là ai, càng biết địa vị của ông ở tập đoàn Tân Á, nhưng vậy thì sao chứ? Tôi còn muốn nói, ông tức giận hay không cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Lần này Tiền Thường Nam thật sự nổi điên, hắn quát:
- Giám đốc Diệp, đây là anh tự chuốc lấy! Anh quá coi thường người khác! Tập đoàn Tân Á sẽ không thể dung thứ cho một nhân viên như anh. Tôi sẽ lập tức gọi điện cho bộ nhân sự, chấm dứt hợp đồng với anh. Hiện tại anh có thể quay về phòng làm việc của mình, dọn dẹp đồ đạc, hạn cho anh trong một giờ phải rời khỏi công ty. Về phần bồi thường, chúng tôi sẽ dựa theo luật lao động quốc gia mà bồi thường cho anh. Bây giờ, anh có thể đi!
- Muốn đuổi tôi đi, e là không dễ vậy đâu!
Diệp Lăng Phi nghe xong, cười ha hả, nói năng càng không kiêng nể gì.
✦ Thiên Lôi Trúc . com — Dịch bằng AI (Cộng đồng Thiên Lôi Trúc) ✦