Lâm Tuyết chưa bao giờ bị người khác sỉ nhục như vậy. Vốn dĩ cô ta tình cờ gặp Bạch Tình Đình, định bụng xỉ nhục đối phương một phen, nào ngờ Diệp Lăng Phi lại xông ra với bộ mặt dày vô liêm sỉ. Lâm Tuyết tức đến xây xẩm mặt mày, nếu không phải đang ngồi trên ghế, có lẽ cô ta đã ngất xỉu tại chỗ.
Triệu Trường Đào thấy toàn thân Lâm Tuyết run lên, hắn cũng chẳng nghĩ nhiều, lao đến đỡ lấy hai vai cô ta. Hắn phóng ánh mắt sắc lẹm về phía Diệp Lăng Phi, như muốn trút giận thay cho Lâm Tuyết.
Diệp Lăng Phi nhìn lại với vẻ thản nhiên, ánh mắt vừa hay chạm phải Triệu Trường Đào. Sau khi phóng ra ánh nhìn sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can người khác, Triệu Trường Đào cũng từ từ thu ánh mắt lại.
Ánh mắt hung dữ đó đã quá quen với việc liều mạng. Triệu Trường Đào tự cho rằng hắn chưa bao giờ xem mấy kẻ miệng hùm gan sứa vào mắt, nhưng khoảnh khắc vừa rồi, tim hắn đã bị ánh mắt của Diệp Lăng Phi đâm trúng.
Từ trong ánh mắt của Diệp Lăng Phi, hắn cảm nhận được một nỗi sợ hãi mãnh liệt không thể diễn tả, ánh mắt ấy tựa như mắt của ác quỷ Satan, chỉ cần nhìn một cái cũng đủ để phá tan phòng tuyến trong lòng.
Triệu Trường Đào rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Trước khi hiểu rõ về Diệp Lăng Phi, lý trí mách bảo hắn không được tùy tiện ra tay.
Lâm Tuyết lại giúp Triệu Trường Đào thoát khỏi cảnh khó xử đó. Người đàn bà này không hề đơn giản, khi đã bình tĩnh lại, cô ta liền nhận ra hành vi của mình quá đường đột. Vẫn chưa tìm hiểu rõ ngọn ngành mối quan hệ giữa Bạch Tình Đình và người đàn ông này đã tùy tiện gây sự, đây là cách làm ngu ngốc nhất. Lâm Tuyết đứng dậy, nói với Triệu Trường Đào:
- Trường Đào, chúng ta đi.
Lâm Tuyết và Triệu Trường Đào trở về chỗ Diệp Tử. Lâm Tuyết xin lỗi Diệp Tử rồi đề nghị đổi sang nhà hàng khác. Diệp Tử cũng cảm thấy hơi khó xử khi gặp Bạch Tình Đình ở đây. Bạch Tình Đình đã đích thân gọi điện cho cô, hy vọng cô có thể dẫn chương trình cho sự kiện của Trung tâm thương mại Việt Dương, nhưng Diệp Tử đã thẳng thừng từ chối.
Ba người đi ra ngoài, Lâm Tuyết nhường Diệp Tử lên xe trước. Sau khi đóng cửa xe, cô ta mới nói với Triệu Trường Đào đang đứng bên cạnh:
- Trường Đào, ngày mai điều tra lai lịch của tên nhóc đó cho tôi, tôi muốn xem hắn là thần thánh phương nào.
Dù Lâm Tuyết không dặn, Triệu Trường Đào cũng đã định làm vậy. Hắn chỉ gật đầu, rồi vòng qua cửa xe, lên xe và lái đi cùng Lâm Tuyết và Diệp Tử.
Nhìn thấy đám người Lâm Tuyết tiu nghỉu bỏ đi, Bạch Tình Đình mới cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm. Tâm trạng cô bỗng trở nên tươi đẹp như nắng tháng ba.
Ngay cả tâm trạng u ám sau cuộc điện thoại với Diệp Phong lúc nãy cũng tan biến trong phút chốc. Bạch Tình Đình mím môi cười khúc khích:
- Ông xã à, không ngờ anh cũng có bản lĩnh này đấy, người đàn bà đáng ghét đó đã bị anh chọc cho tức điên bỏ đi rồi.
Câu gọi “ông xã” của Bạch Tình Đình khiến Diệp Lăng Phi sướng mở cờ trong bụng. Bạch Tình Đình là người thế nào chứ? Từ lúc quen cô đến nay, cô rất ít khi giữ thể diện cho hắn, đã quen với vẻ ương bướng rồi, đột nhiên lại biến thành một con chim nhỏ nép vào người, câu gọi “ông xã” nũng nịu đó khiến Diệp Lăng Phi mềm nhũn cả xương.
Tâm trạng của gã này cũng tốt lên hẳn. Vì tâm trạng tốt nên không thể không uống rượu. Hắn giơ tay gọi phục vụ mang đến bốn chai bia, tất cả đều mang hương vị của men say.
Lần trước sau khi say ở quán bar ven hồ, Bạch Tình Đình đã hạ quyết tâm không uống bia nữa. Nhưng hôm nay cô đã phá lệ. Lúc tâm trạng vui vẻ, Bạch Tình Đình cũng muốn uống một chút, thế là chẳng còn bận tâm đến hình tượng thục nữ, vừa ăn vừa uống cạn ly với Diệp Lăng Phi.
Tửu lượng của Bạch Tình Đình quả thật quá kém. Chưa đầy hai ly lớn, cô đã nôn thốc nôn tháo, đòi về nhà. Diệp Lăng Phi uống rượu như uống nước lã. Chỉ cần đi vệ sinh vài lần là tống hết bia ra ngoài. Có điều, Diệp Lăng Phi sợ nhất là uống bia mà không đi vệ sinh, nếu vậy hắn sẽ cảm thấy rất khó chịu, thậm chí có khả năng bị say.
Dã Thú năm đó đã dùng chiêu này hạ gục Diệp Lăng Phi một lần. Từ đó trở đi, Diệp Lăng Phi hễ uống rượu với Dã Thú thì đều là các loại rượu mạnh như rượu vang, Vodka... tuyệt đối không bao giờ đụng đến bia.
Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng này của Bạch Tình Đình, vội vàng tính tiền rồi dìu cô rời khỏi nhà hàng. Dìu cô lên xe, Diệp Lăng Phi cố ý lái rất chậm, chốc chốc lại liếc nhìn Bạch Tình Đình đang dựa vào ghế phụ. Hắn quan tâm hỏi:
- Bà xã, em không sao chứ?
- Em... em không sao.
Bạch Tình Đình khó khăn nặn ra từng chữ. Nhưng cô không hề mất đi lý trí. Đầu óc cô rất tỉnh táo, chỉ là không điều khiển được miệng lưỡi, nói ra câu chữ liền không rõ ràng. Bạch Tình Đình ngồi ở ghế phụ, vừa thắt dây an toàn xong liền cảm thấy toàn thân nóng hừng hực, trong lòng như có lửa đốt.
- Dừng... dừng xe.
Bạch Tình Đình đột nhiên bụm đôi môi nhỏ mọng, Diệp Lăng Phi vừa nhìn là biết cô muốn ói. Hắn vội vàng tấp xe vào lề đường, giúp Bạch Tình Đình cởi dây an toàn. Bạch Tình Đình đẩy mạnh cửa xe, bước xuống, ngồi thụp xuống ven đường rồi ọe một tiếng nôn ra. Diệp Lăng Phi cũng vội xuống xe, chạy đến bên lề đường, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vỗ vai Bạch Tình Đình, lo lắng hỏi:
- Tình Đình, em thấy thế nào rồi?
Bạch Tình Đình không trả lời, cứ nôn thốc nôn tháo. Cô vừa đứng dậy lại ngồi xổm xuống, tiếp tục nôn. Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình nôn nhiều quá, vội chạy lại xe, lấy ra một chai nước suối và một hộp khăn giấy, đợi cô nôn gần xong mới đưa cho cô.
Bạch Tình Đình lấy khăn giấy lau sạch vết bẩn trên khóe miệng trước, rồi mới cầm chai nước suối mở nắp, uống mấy ngụm, súc miệng xong thì nhổ ra. Sau khi nôn xong, lời nói của cô đã rõ ràng hơn nhiều. Men rượu cũng đã tan bớt nhưng cô vẫn cảm thấy rất nóng.
- Ông xã, chúng ta đi bộ về đi.
Bạch Tình Đình cầm nửa chai nước suối còn lại, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm lên đề nghị.
- Chết anh rồi, từ đây về nhà ít nhất cũng hơn hai tiếng đồng hồ. Hơn nữa, nếu chúng ta về nhà thì xe này phải làm sao, em không định bỏ nó lại đây chứ.
- Ừm, đúng là một vấn đề, nếu đã vậy, chúng ta lái xe đến bãi đỗ xe đi.
Bạch Tình Đình chớp chớp đôi mắt mơ màng, cười hơi phóng túng nói:
- Em muốn chồng cõng em về nhà.
- Em say rồi, bãi đỗ xe gần đây nhất cũng cách nhà chúng ta hơn ba dặm.
Diệp Lăng Phi sầu não nói.
- Anh cõng em về, chẳng phải sẽ mệt đứt hơi sao.
- Ông xã, anh có cõng em không?
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi với ánh mắt đong đầy tình cảm, vẻ thùy mị diễm lệ không lời nào tả xiết. Xương cốt Diệp Lăng Phi như mềm nhũn ra. Đây là việc tốt biết bao, không biết bao nhiêu gã đàn ông tranh giành mà Bạch Tình Đình còn chẳng cho cơ hội. Diệp Lăng Phi nghiến răng, đáp:
- Anh cõng.
Dừng xe trong bãi đỗ. Diệp Lăng Phi quả thật ngoan ngoãn cúi lưng xuống. Bạch Tình Đình nhẹ nhàng leo lên lưng hắn. Diệp Lăng Phi cảm nhận được sự mềm mại sau lưng, Bạch Tình Đình chỉ mặc một chiếc sơ mi, bộ ngực cô áp chặt vào lưng hắn.
- Bà xã, em nhẹ thật đấy, sau này phải ăn nhiều một chút.
Lúc cõng Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi phát hiện cô không nặng như hắn tưởng. Hai tay hắn nâng lấy cặp mông cong vút, săn chắc của cô, miệng nói:
- Sau này anh sẽ nuôi em trắng trẻo mập mạp ra.
Bạch Tình Đình nằm trên lưng Diệp Lăng Phi, khuôn mặt trắng mịn của cô dụi vào vai hắn, hai tay ôm chặt cổ hắn, cười nói:
Ông xã, anh định biến em thành heo con béo tròn à? Em mập lên anh không sợ em ăn sạt nghiệp anh sao?
- Không sợ, nhìn thấy vợ mình mũm mĩm trắng trẻo, người làm chồng như anh đã thấy vui lắm rồi.
Diệp Lăng Phi quay đầu lại, đối mặt với Bạch Tình Đình, hắn cười trêu chọc:
- Em lúc này mới đáng yêu nhất.
Bạch Tình Đình cảm thấy toàn thân nóng lên, những điều ngày thường không dám làm, không dám nói, lúc này lại tuôn ra hết. Cô chủ động hôn lên môi Diệp Lăng Phi, sau đó cười khúc khích:
- Ông xã, nhìn là biết anh háo sắc rồi. Không được nhìn em, mau quay mặt đi.
Diệp Lăng Phi quả nhiên quay mặt lại, hắn đi không nhanh, men theo con đường lớn về nhà. Diệp Lăng Phi vừa đi vừa trò chuyện với Bạch Tình Đình. Nói về chuyện tình yêu, Bạch Tình Đình lại dán mặt lên người hắn, cô rất thích cảm giác lúc này, rất lãng mạn, rất ấm áp. Bạch Tình Đình ngước nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời, chậm rãi nói:
- Ông xã, anh nói xem nếu ngày nào chúng ta cũng như thế này thì tốt biết mấy.
- Được thôi!
Diệp Lăng Phi đáp lời.
Bạch Tình Đình đột nhiên há miệng cắn vào vai Diệp Lăng Phi một cái. Diệp Lăng Phi nhíu mày hỏi:
- Em làm gì thế, đang yên đang lành sao lại biến thành cún con rồi.
- Anh mới là cún con, anh đáng bị như vậy, ai bảo anh suốt ngày bắt nạt em.
Bạch Tình Đình cười ha hả.
- Anh bắt nạt em? Oan quá đi. Anh nào dám bắt nạt em.
- Anh mà không dám à, em hỏi anh, anh với Hân Mính rốt cuộc là thế nào?
Nghe Bạch Tình Đình nhắc đến Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi thót tim, tưởng rằng trong lòng cô vẫn còn khúc mắc. Hắn ấp úng:
- Chuyện đó… đó là hiểu lầm thôi.
Bạch Tình Đình cười khúc khích, đôi môi nũng nịu của cô áp lên cổ Diệp Lăng Phi, cắn nhẹ một cái rồi thì thầm bên tai hắn:
- Anh đồ háo sắc, lần này hời cho anh đấy. Nếu không phải là Chu Hân Mính, em sẽ không tha cho anh đâu.
Câu nói này của Bạch Tình Đình khiến Diệp Lăng Phi ngứa ngáy trong lòng, thầm nghĩ, chẳng lẽ đây là Bạch Tình Đình ngầm cho phép anh bắt cá hai tay sao?
Vừa nghĩ đến cảnh ba người cùng nằm trên một chiếc giường, Diệp Lăng Phi đã thấy lửa dục bừng bừng khắp người, không nhịn được phải rảo bước nhanh hơn, chỉ hận không thể lập tức chạy về biệt thự, đè người đẹp đáng yêu trên lưng xuống giường mà chà đạp cho thỏa thích.
Cõng Bạch Tình Đình đi bộ mấy dặm đối với Diệp Lăng Phi chẳng là vấn đề gì, thể lực của gã này vượt xa người thường. Hắn đang tính toán trong bụng sớm về nhà thì đằng sau bỗng có hai luồng đèn xe chói mắt chiếu tới. Lúc chiếc xe đó chạy đến bên cạnh hai người, nó đột nhiên bấm còi inh ỏi.
- Chết tiệt!
Diệp Lăng Phi dừng lại, quay người định mắng thì ngạc nhiên thấy Chu Hân Mính đã hạ cửa kính xe xuống và đang vẫy tay chào.
- Hai người làm gì thế?
Chu Hân Mính hỏi.
Diệp Lăng Phi lầm bầm, ngầm ra hiệu rằng tất cả đều là chủ ý của Bạch Tình Đình mà hắn đang cõng trên lưng. Nếu là ngày thường, Bạch Tình Đình có lẽ đã sớm vì ngượng mà nhảy xuống khỏi người Diệp Lăng Phi, miệng sẽ ra sức phủi sạch quan hệ với hắn. Nhưng lúc này, cô không hề có ý định xuống khỏi lưng Diệp Lăng Phi. Cô chớp mắt, cười ha hả nói:
- Mình muốn đi dạo với Diệp Lăng Phi. Hân Mính, hay là cậu cũng đi dạo với tụi mình đi, dù sao hai chúng ta đều thích tên nhóc này, cứ để hắn đắc ý một chút.
Chu Hân Mính quan sát kỹ Bạch Tình Đình lần nữa, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng thì biết là đã uống không ít rượu. Hơn nữa, Bạch Tình Đình ngày thường tuyệt đối sẽ không nói ra những lời như vậy. Tuy Chu Hân Mính không phải chưa từng nghĩ đến việc cô cùng Bạch Tình Đình ở bên cạnh Diệp Lăng Phi, nhưng lại nghĩ thời thế bây giờ đã khác, chuyện như vậy bị người khác biết sẽ không hay.
Hơn nữa, cô cũng không biết Bạch Tình Đình nghĩ thế nào. Chu Hân Mính thấy Bạch Tình Đình đã say, không tin những lời cô nói trong cơn say, chỉ cười ha hả:
- Mình thấy hay là hai người cứ từ từ mà đi, mình về trước đây. À, mình không đợi hai người ăn cơm đâu nhé. Nhìn hai người chắc là vừa mới lãng mạn xong.
Nói xong, Chu Hân Mính lái xe từ từ khuất dạng trước mặt hai người.
Từ đầu đến cuối, Diệp Lăng Phi không có cơ hội gọi Chu Hân Mính lại. Hắn vốn muốn đi nhờ xe của cô để về nhà sớm hơn, nhưng giờ cô lại lái xe đi mất, Diệp Lăng Phi chỉ đành tiếp tục cõng Bạch Tình Đình đi bộ.
Giọng của Bạch Tình Đình dần yếu đi, cuối cùng ngủ thiếp đi trên lưng Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi chỉ biết lắc đầu, thầm nghĩ: "Sao em lại có thể như vậy, quậy cả buổi trời, cuối cùng lại muốn ngủ trên lưng anh."
Giờ thì hay rồi, Diệp Lăng Phi vốn định chạy về, nhưng lại sợ làm Bạch Tình Đình thức giấc, chỉ có thể sầu não cõng cô từ từ đi về biệt thự.
Lúc hắn về đến biệt thự cũng đã hơn 8 giờ tối. Chu Hân Mính lúc nãy đã gặp hai người, biết chắc họ sẽ về rất muộn nên cũng chẳng đợi, dọn dẹp xong liền tắt đèn nằm trong phòng ngủ.
Vú Ngô cũng đã sớm về phòng, ngay cả lúc Diệp Lăng Phi cõng Bạch Tình Đình về, bà cũng không ra. Diệp Lăng Phi cõng Bạch Tình Đình về phòng của cô, đặt cô xuống giường. Bạch Tình Đình ngủ rất say, dù thế nào cũng không tỉnh giấc.
- Vậy mà nói tối nay sẽ thế này thế kia, em làm vậy chẳng phải là đang lừa gạt tâm hồn yếu ớt của anh sao?
Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình đang ngủ say trên giường, trong lòng vô cùng sầu não. Vốn dĩ hắn đang rất kỳ vọng, cho rằng tối nay cuối cùng có thể cùng Bạch Tình Đình quấn quýt một trận sống mái, nào ngờ kết quả lại như vậy.
Ánh mắt hắn lướt qua người Bạch Tình Đình, bộ ngực phập phồng và phần thân dưới được che đậy bởi chiếc quần dài màu đen khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy lửa dục đốt cháy toàn thân.
- Mình là chồng cô ấy, nếu có phát sinh quan hệ với cô ấy cũng là điều bình thường. Hơn nữa, tối nay cô ấy cũng đã ngầm ra hiệu rồi, nếu mình không làm, chẳng phải là có lỗi với cô ấy sao. Nói không chừng, bà xã mình cố ý như vậy.
Diệp Lăng Phi thầm tìm cớ cho mình. Nghĩ như vậy, hắn ngược lại cảm thấy nếu tối nay mình không quan hệ với Bạch Tình Đình thì sẽ có lỗi với nhân dân, có lỗi với đảng, càng có lỗi với tình yêu của Bạch Tình Đình dành cho hắn.
Diệp Lăng Phi đã hạ quyết tâm. Hắn quay người đi ra cửa phòng ngủ của Bạch Tình Đình, thò đầu ra nhìn quanh hai bên hành lang. Sau khi chắc chắn không có ai, hắn mới đóng cửa phòng lại.
Vốn định cứ thế đến trước giường Bạch Tình Đình, nhưng trong lòng vẫn không yên tâm, sợ Chu Hân Mính đột nhiên đi vào nhìn thấy thì phải làm sao. Hắn lại khóa trái cửa phòng, sau khi kiểm tra cẩn thận, mới dương dương tự đắc trở lại bên giường.
- Bà xã, cái này là em muốn đấy nhé, không thể trách anh được, đúng không?
Diệp Lăng Phi ngồi trên giường, đưa tay tháo giày và tất cho Bạch Tình Đình, sau đó lại ngồi bên cạnh cô, cởi từng nút áo sơ mi, miệng lẩm bẩm:
- Nếu em không đồng ý thì hãy nói một câu. Nếu em im lặng, tức là em đã đồng ý.
Diệp Lăng Phi biết rõ Bạch Tình Đình đang ngủ say, làm sao có thể nói được gì. Khi hắn đã cởi xong nút áo, chiếc áo ngực màu đen hiện ra trước mắt, hắn nuốt nước miếng, miệng tiếp tục nói:
- Em nói xem, em không ra hiệu cho anh thì anh cũng chẳng nghĩ gì đâu, hừ, cũng thật là, người ta vốn đâu muốn, đều do em cả.
Hắn vừa nói, vừa cởi áo sơ mi của Bạch Tình Đình ra.
Lúc hai tay hắn đặt trên thắt lưng của cô, Bạch Tình Đình đột nhiên lật người, đè thắt lưng xuống dưới. Diệp Lăng Phi tưởng cô tỉnh dậy, vội vàng đứng bên cạnh giường, làm ra vẻ mặt vô tội.
Nhưng đợi một lát, phát hiện Bạch Tình Đình vẫn đang ngủ say, thế là lá gan lại to ra. Hắn nhẹ nhàng lật người cô lại, rón rén mở thắt lưng, từ từ cởi quần của cô ra.
Hắn nuốt nước miếng ừng ực khi nhìn thấy chiếc quần lót chữ T của Bạch Tình Đình. Không ngờ cô lại mặc chiếc quần lót gợi cảm như vậy, xem ra cô đã sớm chuẩn bị để mê hoặc mình rồi, nếu không sao lại mặc quần lót chữ T.
Trong lòng nghĩ đến đây, gan cũng to hơn. Hắn từ từ đặt môi hôn, hôn lên phần dưới của Bạch Tình Đình một lúc lâu, trên quần lót của cô đã dính đầy nước miếng của hắn.
Hắn từ từ đè lên người Bạch Tình Đình, miệng hôn dần từ dưới lên bộ ngực mềm mại của cô. Cả người hắn đã đè lên người cô, hai tay hơi dùng sức mở khóa áo ngực. Ngay lúc khóa vừa mở ra, hai tay Diệp Lăng Phi vừa ấn lên, Bạch Tình Đình đột nhiên co đầu gối chân phải lên, miệng hét lên:
- Không được đụng vào tôi, tôi có chồng rồi!
Diệp Lăng Phi đâu ngờ Bạch Tình Đình lại ra chiêu này. Hắn đang lúc lửa dục ngút trời, không một chút phòng bị nào, bị đầu gối phải của cô thúc thẳng vào hạ bộ. Cơn đau thấu tim khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy trước mắt tối sầm, trong lòng gào thét thảm thiết:
- Ông trời ơi, ông không chơi con như vậy chứ, con không muốn bị tước đoạt đi quyền lực của đàn ông!
Đúng lúc này, Diệp Lăng Phi cảm giác cả thế giới của mình trở nên u ám, cú tấn công đột ngột khiến hắn tưởng rằng mình sẽ mất đi quyền lợi của đàn ông.
Hầu như là phản ứng theo bản năng, Diệp Lăng Phi lộn ra sau, ngã nhào xuống khỏi giường. Hắn không quản được gì khác, hai tay ôm chặt phần dưới của mình, ngồi bệt xuống đất, ra sức xoa nắn.
Bạch Tình Đình cũng bị kinh động. Đầu tiên cô phát hiện ra mình đang trần như nhộng, đặc biệt là nội y ướt sũng. Bạch Tình Đình nghĩ đến Diệp Lăng Phi, bất giác cảm thấy hổ thẹn, định làm ra vẻ tức giận, lại nhìn thấy hắn đang ngồi dưới đất xoa nắn chỗ hiểm.
Bạch Tình Đình mơ hồ nhớ ra mình đã mơ một giấc mơ khủng khiếp, hình như có một người đàn ông muốn giở trò với cô. Trong giấc mơ, cô dường như đã phản ứng theo bản năng, sử dụng thuật phòng thân với những tên háo sắc.
Nhưng tất cả những gì trước mắt đã khiến Bạch Tình Đình hiểu ra, người trong mơ chính là Diệp Lăng Phi, nhưng chiêu đó của cô... Bạch Tình Đình không dám nghĩ tiếp. Cô không để ý đến việc mình đã bị Diệp Lăng Phi cởi sạch chỉ còn lại độc nhất chiếc quần lót, vội vàng nhảy xuống giường, quỳ trước mặt hắn, hỏi với vẻ lo lắng khác thường:
- Ông xã, anh không sao chứ!
Bộ ngực mềm mại quyến rũ của Bạch Tình Đình hiện ra trước mắt Diệp Lăng Phi, nhưng hắn lúc này chẳng còn ham muốn gì nữa. Hai tay hắn ôm chặt bên dưới, sợ cô lại tấn công lần nữa, vội vàng đứng dậy nói:
- Bà xã, anh không sao. À, trời cũng không còn sớm nữa, em ngủ sớm đi, anh... anh cũng về phòng ngủ đây.
Diệp Lăng Phi nói xong liền như chạy trốn khỏi phòng ngủ của Bạch Tình Đình.
Nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của hắn, Bạch Tình Đình bật cười thành tiếng. Cô không biết tại sao mình không hề có cảm giác xấu hổ khi trần như nhộng đứng trước mặt Diệp Lăng Phi. Có thể đây là tác dụng của men rượu, giúp bộc lộ ra những việc cất giữ trong lòng mà không dám làm.