Bạch Tình Đình vốn định tối nay sẽ hiến dâng tất cả cho Diệp Lăng Phi, vì thế mà tối nay cô uống nhiều như vậy. Một nửa là vì Lâm Tuyết, nhìn thấy người đàn bà đó tức tối bỏ đi, trong lòng cô rất vui. Nửa còn lại là Bạch Tình Đình muốn mượn rượu để thả lỏng cơ thể, có dũng khí hiến dâng tất cả cho Diệp Lăng Phi.
Nhưng không ngờ lại uống nhiều rồi say mất. Cảnh trước mắt lúc này khiến cho Bạch Tình Đình cảm giác việc sắp thành lại hỏng, trong lòng cô thầm trách bản thân, nếu mình không say, có thể lúc này mình đang chìm trong khoái lạc cùng Diệp Lăng Phi.
Bạch Tình Đình lại ngắm cơ thể mềm mại như trẻ con của mình, trên cơ thể kiều diễm đó chỉ có sự đụng chạm của một người đàn ông, đó chính là chồng cô. Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày, Bạch Tình Đình dường như đã hạ quyết tâm, cô cởi luôn quần lót trên người xuống, toàn thân không một mảnh vải che, khoác chiếc áo ngủ mỏng manh ra khỏi phòng ngủ, chạy thẳng vào nhà tắm.
Diệp Lăng Phi hốt hoảng chạy về phòng ngủ của mình, việc đầu tiên chính là kiểm tra xem cơ thể có còn phản ứng nữa hay không. Biết vậy không kiểm tra sẽ tốt hơn. Vừa kiểm tra, Diệp Lăng Phi gần như hét lên. Hắn cảm giác bên dưới mình hơi tê tê.
- Không phải lần này toi thật rồi chứ, sau này mình sống sao đây!
Diệp Lăng Phi rất căng thẳng, vừa xoa vừa nắn, loay hoay một hồi, cái cảm giác tê tê đang dần tan đi, lúc này mới yên tâm hơn chút. Hắn cởi trần truồng, lên giường đắp chăn lại, miệng lầm bầm:
- Diệp Lăng Phi, không sao đâu, mau ngủ thôi, sáng mai mày sẽ phát hiện ra nó lại ngẩng đầu lên thôi.
Hắn tắt đèn trong phòng, nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào giấc mơ của bản thân.
Trong mơ màng, Diệp Lăng Phi cảm giác cửa phòng mình mở ra, tiếp theo là một mùi hương say đắm lòng người truyền đến. Hắn vừa lật người, liền cảm giác đụng phải vật gì đó mềm mại.
Diệp Lăng Phi gần như theo bản năng bật đèn trên đầu giường, bất ngờ nhìn thấy Bạch Tình Đình đang trần trụi nằm bên cạnh hắn. Bộ đồ ngủ màu trắng bị vứt xuống đất.
- Ông xã, tắt đèn!
Bạch Tình Đình mặt đỏ như gấc, lan đến tận trán. Hai tay cô vội vơ lấy chăn che cơ thể mình.
Diệp Lăng Phi vội tắt đèn, nhưng hắn lại không ôm Bạch Tình Đình, mà hai tay ôm chặt bên dưới, miệng nói:
- Bà xã, anh... anh biết lúc nãy anh sai rồi. Anh… anh sau này không dám nữa đâu.
- Em... em không trách anh.
Giọng của Bạch Tình Đình nhỏ như muỗi kêu, tim cô đập thình thịch. Cô nghiến chặt răng, đặt tay phải lên ngực Diệp Lăng Phi, trượt dài trên cơ thể cường tráng của hắn.
Nếu là ngày thường, Diệp Lăng Phi sớm đã hưng phấn hét lên rồi, nhưng lúc này hắn lại cảm thấy sợ hãi, trong lòng thầm nghĩ:
- Cô ấy muốn làm gì đây, không phải là đang chuẩn bị khiến mình mất cảnh giác, sau đó nhân cơ hội này thẳng tay triệt hạ mình chứ?
Nghĩ đến việc lúc nãy Bạch Tình Đình suýt nữa đã phế mình, Diệp Lăng Phi một chút ham muốn cũng không có, ôm chặt bên dưới, cho dù bên cạnh có bà xã đẹp như tiên đang nằm hắn cũng không dám đụng vào.
Tay của Bạch Tình Đình chạm tới hai tay của Diệp Lăng Phi, đầu tiên là khựng lại, tiếp theo không nhịn được mà lén cười, miệng cô ghé sát tai Diệp Lăng Phi nói:
- Ông xã, em sẽ không làm như vậy nữa đâu.
- Cái này... cái này, bà xã, ngủ thôi, ngày mai em còn nhiều việc phải làm lắm.
Diệp Lăng Phi cố ý nói.
- Anh cũng buồn ngủ rồi, ừm, rất buồn ngủ. Ngủ ngon!
Trong lòng Bạch Tình Đình rất thất vọng, nhưng cô nghĩ đến bộ dạng của Diệp Lăng Phi lúc này, lại không nhịn được mà bật cười trong lòng. Cô biết rõ, bây giờ có cho Diệp Lăng Phi mười lá gan, hắn cũng không dám đụng vào mình. Dù sao cũng đã đến bước này rồi, Bạch Tình Đình quyết định mặc kệ, cô nghiêng người, chân phải gác lên người Diệp Lăng Phi, giống như con rắn quấn lấy hắn, hai tay ôm bả vai hắn, nũng nịu nói:
- Ông xã, em muốn... em muốn ngủ ở đây.
- Ừm!
Diệp Lăng Phi gần như nghiến răng nói ra chữ này, trong lòng hắn không ngừng nhắc nhở bản thân:
- Diệp Lăng Phi, mày nhất định phải nhịn, chắc chắn phải nhịn, chuyện này liên quan đến hạnh phúc nửa đời sau của mày, tuyệt đối không được hồ đồ.
Trong mơ mơ màng màng, Diệp Lăng Phi cũng đã ngủ thiếp đi. Ngủ một giấc thẳng đến trời sáng, lúc Diệp Lăng Phi tỉnh dậy phát hiện Bạch Tình Đình không còn nằm bên cạnh mình nữa. Chỉ còn lưu lại mùi hương dìu dịu, nhắc nhở rằng chuyện tối qua không phải là một giấc mơ, Bạch Tình Đình quả thật đã trần trụi nằm bên cạnh mình.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, mừng cho mình vẫn còn là một thằng đàn ông. Diệp Lăng Phi vội vàng nhảy xuống giường, mặc quần cộc đi vào nhà tắm, sau khi tắm xong, vừa lau tóc vừa đi xuống lầu.
- Ha ha, thật à?
Lúc Diệp Lăng Phi xuống lầu đã nghe tiếng cười của Chu Hân Mính vọng ra từ phòng ăn, hắn hơi nghi ngờ, thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ Bạch Tình Đình kể chuyện tối qua cho Chu Hân Mính nghe rồi?
Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây, chẳng hiểu sao trong lòng hơi run lên. Tối qua suýt chút nữa bị Bạch Tình Đình phế rồi, vừa nghĩ đến hành động nguy hiểm đó của cô là hắn lại khiếp sợ. Hắn rất muốn nói cho Bạch Tình Đình biết không phải hắn không muốn thân mật với cô, mà là sợ cô lại làm thêm một lần nữa, hắn chắc cú là phế thật.
Diệp Lăng Phi đi vào phòng ăn, nhìn thấy Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đang ngồi trước bàn ăn. Chu Hân Mính vừa nhìn vừa gật đầu, khóe miệng nở nụ cười vui vẻ, còn hai tay Bạch Tình Đình đang chống cằm, chớp đôi mắt sáng long lanh, nở nụ cười ngọt ngào trên đôi môi xinh như hoa.
Nhìn thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ngừng cười, dồn ánh mắt lên người hắn đang mặc quần cộc. Chu Hân Mính ngước mặt cười nói:
- Anh làm gì thế? Mới sáng sớm đã mặc quần cộc rồi, không biết như vậy là ảnh hưởng đến mỹ quan đô thị à?
Bạch Tình Đình mím môi, cười trộm, nhưng cô không nói gì cả, chỉ cười mãi. Diệp Lăng Phi nhìn thấy nụ cười này liền chắc mẩm trong bụng nhất định lúc nãy Bạch Tình Đình đã kể chuyện tối qua cho Chu Hân Mính nghe, hắn gượng cười nói:
- Anh... anh có... có việc muốn giải thích... giải thích một chút.
- Ha ha, giải thích cái gì, không phải anh muốn giành công với Bạch Tình Đình chứ? Diệp Lăng Phi, không ngờ anh cũng có thể làm cho Lâm Tuyết giận đến nỗi suýt ngất đi đấy, bà Lâm Tuyết đó không phải người bình thường đâu, em xem như phục anh rồi.
Chu Hân Mính cười nói.
- Có điều, nếu anh định giành công thì cũng nên thay đồ khác đi chứ, mặc như vậy mất lịch sự lắm.
Chu Hân Mính ngoài miệng thì nói thế, nhưng mắt cô lại liếc nhìn cơ thể gần như hoàn mỹ của Diệp Lăng Phi không ít lần, từng cuộn bắp thịt săn chắc hiện rõ nét đẹp của đàn ông.
Nghe Chu Hân Mính nói vậy, Diệp Lăng Phi mới thấy nhẹ nhõm, thì ra Bạch Tình Đình không kể chuyện tối qua, chỉ nhắc đến chuyện gặp Lâm Tuyết ở nhà hàng. Diệp Lăng Phi hấp tấp nói:
- Anh đi thay đồ.
Nói rồi vội vàng rời khỏi phòng ăn.
Ánh mắt của Bạch Tình Đình từ đầu đến cuối đều dừng lại trên người Diệp Lăng Phi. Tối qua cô đã chủ động hiến thân, lúc cô trần trụi nằm bên cạnh hắn, Bạch Tình Đình đã xem mình là người phụ nữ của Diệp Lăng Phi.
Cô không phải là một cô gái tùy tiện, cô chỉ có thể tiếp xúc thân mật với một người đàn ông duy nhất. Khi cơ thể mềm mại của Bạch Tình Đình tiếp xúc với cơ thể trần trụi của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình đã không còn lựa chọn nào khác.
Là một người phụ nữ, điều hạnh phúc nhất của cô chính là có thể ôm ấp thân mật với chồng mình, và tối hôm qua, Bạch Tình Đình cuối cùng cũng cảm giác được cô mới thật sự là một người phụ nữ đúng nghĩa.
Ánh mắt của Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi lúc này hoàn toàn là ánh mắt trìu mến của một người vợ nhìn người chồng mình yêu, chỉ có cô mới biết bản thân yêu người đàn ông này sâu sắc đến nhường nào.
Mãi đến khi bóng dáng Diệp Lăng Phi khuất sau cầu thang, Bạch Tình Đình mới thu ánh mắt lại. Chu Hân Mính sớm đã nhận ra, đều là phụ nữ, cô có thể hiểu được đằng sau ánh mắt đó của Bạch Tình Đình bao hàm tình cảm sâu đậm đến mức nào. Chu Hân Mính cảm giác việc mà cô luôn lo lắng sẽ không xảy ra, tình cảm của Bạch Tình Đình dành cho Diệp Lăng Phi vượt xa sức tưởng tượng của cô. Nhưng Chu Hân Mính lại có thêm một nỗi lo khác, liệu Bạch Tình Đình có đồng ý chia sẻ tình yêu của Diệp Lăng Phi với mình không?
Lúc Diệp Lăng Phi thay đồ xong đi xuống, Chu Hân Mính cũng vừa ăn xong, cô gặp hắn ở chân cầu thang. Chu Hân Mính liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái, nở nụ cười bí hiểm. Nụ cười này khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ Chu Hân Mính đã biết chuyện tối qua?
Diệp Lăng Phi vẫn không hỏi, hắn bước vào phòng ăn. Bạch Tình Đình mặc áo ngủ đang ngồi trong phòng ăn, cô ăn rất chậm, có vẻ như đang đợi hắn. Diệp Lăng Phi vừa tới liền ngồi đối diện cô.
Bạch Tình Đình nghĩ đến chuyện tối qua, tai ửng đỏ lên. Sáng sớm nay lúc cô tỉnh dậy, đã nhìn thấy tay phải Diệp Lăng Phi ôm chặt phần dưới, tay còn lại thì đè lên vùng nhạy cảm của cô. Hắn mím chặt môi, vẫn còn đang say giấc.
Tối qua Bạch Tình Đình có chút thất vọng, Diệp Lăng Phi lại không hề có phản ứng gì với cô. Nhưng giờ cô đã hiểu, té ra là mình đã dọa Diệp Lăng Phi sợ mất mật. Nghĩ đến đây, cô bất giác bật cười khanh khách.
Cô cẩn thận nhẹ nhàng gỡ cái tay đang đặt trên nơi riêng tư nhất của phụ nữ ra, nhẹ nhàng bước xuống giường. Quay đầu lại nhìn Diệp Lăng Phi vẫn còn đang say giấc, Bạch Tình Đình cảm giác trong lòng dâng lên sự ấm áp và ngọt ngào. Cô chưa bao giờ được ngủ thoải mái như vậy, nằm trong lòng Diệp Lăng Phi, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn, Bạch Tình Đình ngủ rất ngon.
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi chỉ cúi đầu ăn, hoàn toàn không nhìn mình. Cô biết rõ trong lòng hắn vẫn còn sợ. Không nhịn được cười trộm, không ngờ Diệp Lăng Phi cũng có lúc sợ hãi như vậy. Bạch Tình Đình dùng cái chân nhỏ không mang tất ở dưới bàn ăn đá nhẹ vào chân Diệp Lăng Phi. Hắn ngẩng đầu lên, nuốt ực cái bánh trứng, thắc mắc hỏi:
- Làm gì thế?
- Không có gì, chỉ là muốn hỏi anh tối qua ngủ có ngon không.
Vừa nghe Bạch Tình Đình nhắc đến chuyện này, Diệp Lăng Phi suýt chút nữa bị nghẹn. Hắn vội cầm ly nước bên cạnh, ừng ực uống một hơi cạn sạch, lúc này mới cảm thấy khá hơn.
- Bà xã, em còn nói nữa à, có phải em không yêu chồng em không, em...
Diệp Lăng Phi không nói tiếp, chỉ nhẹ thở dài.
- Ông xã, xin lỗi.
Bạch Tình Đình vội vàng xin lỗi.
- Hôm qua em uống nhiều quá, thật... thật không biết sẽ xảy ra chuyện như thế.
- Hừm, mặt anh đầy nước mắt đây này.
Diệp Lăng Phi nói xong cố ý chùi chùi mặt, miệng nói:
- Tự em xem giải quyết thế nào đi, trong lòng anh bây giờ có bóng ma tâm lý rồi.
Khì khì, Bạch Tình Đình cười. Cô nhìn quanh phòng ăn không có ai, nhẹ cắn môi, chậm rãi nói:
- Hay là... hay là, em... em tối nay ngủ... cùng anh.
- Cái này để anh suy nghĩ đã, anh còn phải chắc chắn là em không giở trò nữa.
Diệp Lăng Phi nói với vẻ mặt thành thật.
- Sau khi anh suy nghĩ xong sẽ gọi điện cho em.
Nếu có người nghe được những lời này của Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, nhất định sẽ nghe nhầm. Sao lại thế, Diệp Lăng Phi còn phải suy nghĩ có nên để Bạch Tình Đình ngủ cùng mình hay không, có phải là đầu óc có vấn đề rồi không?
Nhưng trong lòng Bạch Tình Đình lại tràn đầy niềm vui. Phụ nữ là như vậy, khi cô thật sự yêu một người đàn ông, luôn cảm thấy tất cả những gì người đàn ông này nói và làm đều đẹp đẽ. Câu nói này của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình lại nghe ra là hắn ngầm đồng ý tối nay mình có thể ngủ cùng hắn. Trong lòng cô không nén nổi sự hưng phấn và kỳ vọng, Bạch Tình Đình hoàn toàn không phát hiện ra cô đã sớm bị Diệp Lăng Phi xoay như chong chóng.
Vốn dĩ là Diệp Lăng Phi rất trông đợi được âu yếm với Bạch Tình Đình đến mất ngủ, nhưng bây giờ lại ngược lại, Bạch Tình Đình rất kỳ vọng được chủ động hiến thân. Đây chính là tình yêu nam nữ khó có thể nói rõ, khiến cho người ta luôn có những lối suy nghĩ mà bình thường khó có thể nghĩ đến.
Bạch Tình Đình hôm nay phải đến Bách hóa Việt Dương, ngày mai là ngày trọng đại nhất của trung tâm, hôm nay còn nhiều việc cần phải chuẩn bị. Vì thế, cô không nói nhiều với Diệp Lăng Phi nữa, ăn xong bữa sáng liền vòng qua bên cạnh hắn, tặng cho hắn một nụ hôn.
Điều này khiến cho Diệp Lăng Phi cảm thấy Bạch Tình Đình là một người vợ tuyệt vời, suýt chút nữa làm hắn quên mất chuyện tối qua chính cô đã giở trò khiến hắn lo sợ mất đi quyền lợi làm đàn ông.
Diệp Lăng Phi không ăn nhanh, hôm nay hắn không định đi làm. Hắn tin chắc sau lần quậy phá này của mình, trong thời gian ngắn người của các bộ phận trong Tập đoàn Tân Á sẽ không dám gây phiền phức với phòng tổ chức nữa. Đương nhiên, Diệp Lăng Phi cũng biết bọn người Tiễn Thường Nam sẽ không chịu dừng lại như vậy, nhất định sẽ tìm cơ hội đuổi mình ra khỏi tập đoàn.
Chỉ là Trương Tiếu Thiên vẫn chưa trở về, Tiễn Thường Nam cũng không dám tùy tiện ra tay. Diệp Lăng Phi không khỏi đắc ý, bản thân mình đẩy Trương Tiếu Thiên ra, quả nhiên đã khiến cho Tiễn Thường Nam không rõ tình hình, không dám ra tay với mình.
Diệp Lăng Phi luôn xem sự đấu đá nội bộ trong Tập đoàn Tân Á như một trò chơi. Đối với hắn mà nói, là một người đàn ông, nếu chỉ chìm đắm trong phụ nữ sẽ khiến hắn cảm thấy quá vô vị.
Vì thế hắn vẫn thấy hứng thú với việc đấu đá lẫn nhau, vừa hay bọn người Tiễn Thường Nam được hắn xem là đối thủ trong trò chơi của mình. Chỉ có điều, bất luận quá trình của cuộc chơi thế nào, người thắng cuối cùng cũng chỉ có một mình Diệp Lăng Phi. Kết quả đã được định sẵn ngay từ đầu.
Diệp Lăng Phi vì nụ hôn của Bạch Tình Đình trước lúc đi mà cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, tâm trạng cũng trở nên tốt hơn hẳn. Nó giống như gió cuốn mây tan, trong thoáng chốc hắn ăn sạch hết thức ăn còn thừa lại, sau khi ăn xong, Diệp Lăng Phi chạy về phòng ngủ chơi game.
Nhưng cuộc điện thoại của Vu Tiêu Tiếu đã phá vỡ tâm trạng vui vẻ của hắn. Vu Tiêu Tiếu đặc biệt nhắc nhở Diệp Lăng Phi không được quên buổi dạ hội ngoài trời tối nay được tổ chức ở Đại học Vọng Hải, ngoài ra còn dặn dò, nếu hắn dám thất hứa, cô sẽ nói với vợ hắn rằng hắn lừa tình.
Thậm chí Vu Tiêu Tiếu còn uy hiếp, mình có thể giả vờ mang thai đi tìm Bạch Tình Đình. Cái này thật sự đã dọa được Diệp Lăng Phi, nghĩ đến tối qua Bạch Tình Đình đã dùng chiêu chống kẻ háo sắc siêu cấp vô địch thiên hạ, hắn bất giác ôm chặt bên dưới, liên tục gật đầu đồng ý. Vu Tiêu Tiếu sau khi nghe được thái độ của Diệp Lăng Phi, mới vui vẻ cúp máy.
Thế là Diệp Lăng Phi lại buồn rầu, tâm trạng chơi game cũng không còn. Sau khi đi mấy vòng trong phòng ngủ, cuối cùng hắn hạ quyết tâm, quyết định sẽ biểu hiện tốt một lần. Đợi sau khi buổi dạ hội kết thúc, hắn sẽ nói rõ với Vu Tiêu Tiếu, bản thân hắn không làm sư phụ của cô nữa, vụ mua bán bằng miệng này hắn tuyệt đối không làm nữa.
Lúc Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ra cổng, Bạch Tình Đình mới nhớ xe của cô để ở Bách Hóa Việt Dương. Sáng nay vốn dĩ là Diệp Lăng Phi đưa đi làm, nhưng cô nhìn thấy hắn vẫn đang ăn sáng, nghĩ đến chuyện tối qua, lại thấy thương hắn, nên không gọi hắn đưa đi.
Chu Hân Mính từ nhà xe lái xe ra, nhìn thấy xe của Bạch Tình Đình không có ở đó, lại nhớ đến tối qua Diệp Lăng Phi cõng cô về, liền vẫy tay với Bạch Tình Đình, muốn chở cô đi làm.
Bạch Tình Đình ngồi bên ghế phụ, bất giác bật cười một mình. Chu Hân Mính nhìn thấy, không nhịn được hỏi:
- Tình Đình, sao mình cứ cảm thấy cậu sáng nay cứ kì kì thế nào ấy, toàn cười ngây ngô.
Bạch Tình Đình được Chu Hân Mính nhắc nhở, mới ý thức được bản thân đang cười ngây ngô. Cô vội cầm cái gương trang điểm trong túi xách ra soi, quả nhiên phát hiện trên mặt mình có nụ cười mà bản thân lại không nhận ra.
Bạch Tình Đình đã bị Chu Hân Mính nhìn ra, vậy thì cũng không định che giấu nữa, cô nhếch môi, cười ha ha nói:
- Chẳng phải là vì tên tiểu tử Diệp Lăng Phi đó sao. Hân Mính, cậu đoán xem tối qua đã xảy ra chuyện gì?
- Nhìn cái bộ dạng mồi chài đàn ông của cậu kìa, có cần phải đoán nữa không!
Chu Hân Mính không do dự nói.
- Bộ dạng mình thật sự rất lẳng lơ sao?
Bạch Tình Đình không chắc chắn lại soi gương. Điều này khiến cho Chu Hân Mính hết chỗ nói, Bạch Tình Đình không cảm giác được vẻ mặt hôm nay của mình sao mà gợi tình, nhưng bị Chu Hân Mính chỉ điểm, cô vẫn cảm thấy vẻ mặt của mình quả thật hơi kì lạ. Cô vội thu lại nụ cười, làm vẻ mặt lạnh tanh, nhưng rồi lại "khì" một tiếng, bật cười.
- Hân Mính, mình kể cho cậu nghe chuyện xảy ra tối qua, cậu nhất định sẽ cười đau cả bụng.
Bạch Tình Đình nghiêng mặt nhìn Chu Hân Mính, vặn nhỏ âm thanh lại, kể chuyện tối qua cô lén giở trò với Diệp Lăng Phi.
Phản ứng đầu tiên của Chu Hân Mính là sửng sốt, sau đó lại bật cười sảng khoái. Cô có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt của Diệp Lăng Phi lúc đó, chỉ là trong lòng lại hơi lo, liệu Diệp Lăng Phi có vì thế mà bị ám ảnh tâm lý không.
- Hân Mính, cậu nói xem mình có phải là có chút...
Sau khi Bạch Tình Đình cười xong, trên má đột nhiên nổi lên vệt ửng đỏ, kèm theo sự thẹn thùng của thiếu nữ, nói không chắc chắn:
- Mình luôn... luôn cảm thấy mình lúc này có chút không... không đứng đắn...
Bạch Tình Đình vẫn không nói ra được hết câu.
- Tình Đình, cậu vẫn bình thường thôi, cậu là vợ của Diệp Lăng Phi mà. Chuyện này có gì không bình thường sao?
Chu Hân Mính không cười nữa, cô quay mặt về phía trước, không nhìn mặt Bạch Tình Đình, thấp giọng chậm rãi nói:
- So với cậu, có lẽ mình mới là loại đàn bà không biết liêm sỉ.
Bạch Tình Đình lại không ý thức được câu nói này của mình đã chạm vào nỗi đau của Chu Hân Mính, cô ấy luôn canh cánh trong lòng về chuyện này. Cho dù Bạch Tình Đình ngầm cho phép Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi giữ mối quan hệ này, nhưng trong lòng Chu Hân Mính luôn cảm thấy hổ thẹn với thân phận của mình.