Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 353: CHƯƠNG 353: RẮC RỐI LỚN MÀ ALICE ĐEM ĐẾN

Hôm nay tại công ty, khi Alice đưa ra yêu cầu này, Bạch Tình Đình đã không hề suy nghĩ mà gật đầu đồng ý ngay lập tức. Đến khi bình tĩnh lại, cô mới thấy hối hận. Không phải cô không muốn để Alice ở lại nhà mình, an ninh ở biệt thự Nam Sơn trước giờ vẫn luôn rất tốt.

Toàn bộ khu biệt thự đều được lắp đặt hệ thống camera giám sát, còn có bảo vệ tuần tra theo giờ quy định. Chưa kể, Chu Hân Mính còn là cảnh sát hình sự, có cô ấy ở đây, tin rằng Alice chẳng cần phải lo lắng về vấn đề an toàn.

Người thật sự khiến Bạch Tình Đình hối hận chính là Diệp Lăng Phi. Cô nghĩ đến gã Diệp Lăng Phi này vốn là một tên háo sắc, trước có chuyện của Lý Khả Hân, sau lại thêm cả Chu Hân Mính.

Mặc dù Bạch Tình Đình đã chấp nhận việc mình và Chu Hân Mính cùng yêu Diệp Lăng Phi, nhưng cô thật sự không thể yên tâm chút nào về bản tính háo sắc của hắn. Bảo Bạch Tình Đình tin Diệp Lăng Phi không háo sắc thì thà cô tin chuyện của cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton với cô thực tập sinh nọ hoàn toàn chỉ là scandal còn hơn, rằng tổng thống Clinton nhà người ta trong sạch, trong sạch như một cây cải thảo vậy.

Bạch Tình Đình cũng nhận ra Alice quả thật quá đẹp, đẹp đến mức khiến người ta phải bất an. Chưa nói đến khuôn mặt tựa tinh linh của Alice, chỉ riêng thân hình đầy mê lực của cô cũng đủ khiến Bạch Tình Đình không yên tâm rồi.

Đó đâu phải là phụ nữ nữa, rõ ràng là một yêu nữ được tạc tượng thì đúng hơn. Thân hình con người sao có thể nóng bỏng đến mức đó, đến mức ngay cả Bạch Tình Đình cũng phải ghen tị.

Bạch Tình Đình cảm thấy nếu Diệp Lăng Phi mà nhìn thấy Alice, với bản tính háo sắc của hắn, không chừng sẽ gây ra chuyện lớn. Dù hối hận, nhưng cô đã trót đồng ý với người ta, giờ mà đổi ý thì thật không hay chút nào. Hơn nữa, Alice đã vì hợp đồng với công ty bách hóa Việt Dương mà công bố hủy bỏ hợp đồng với các công ty khác.

Thêm vào đó, người ta giờ còn là đại diện hình ảnh của bách hóa Việt Dương, chỉ đưa ra một yêu cầu nhỏ là muốn sống trong biệt thự của cô, nghĩ thế nào Bạch Tình Đình cũng không có lý do gì để từ chối. Sự việc đã đến nước này, cô cũng đành thuận theo tự nhiên vậy.

Tuy nhiên, Bạch Tình Đình lại không muốn cho Diệp Lăng Phi bất kỳ cơ hội nào. Trên đường về, cô đã dặn dò Chu Hân Mính phải trông chừng Diệp Lăng Phi cho kỹ. Nếu thật sự không được thì cứ việc nhốt hắn lại, tránh để hắn nhìn thấy Alice rồi gây phiền phức.

Thậm chí Bạch Tình Đình còn hỏi có thứ gì khiến Diệp Lăng Phi phải ngoan ngoãn nghe lời hay không. Mặc dù cô không nói rõ là thứ gì, nhưng Chu Hân Mính quả thật có nghĩ đến một thứ. Đó là lúc đang xử lý một vụ án cưỡng bức, người phụ nữ bị chồng cũ hãm hiếp đã sụt sùi kể lại những thủ đoạn mà gã chồng cũ dùng để đối phó với cô, trong đó có nhắc đến khóa trinh tiết.

Đó là một thứ khiến phụ nữ không thể vụng trộm với người đàn ông khác. Gã chồng cũ của người phụ nữ này lúc nào cũng nghi ngờ vợ mình ngoại tình, không biết từ đâu đã kiếm được chiếc khóa trinh tiết đó rồi bắt vợ mình đeo, chỉ mình hắn có chìa khóa. Sau đó, người phụ nữ không chịu nổi nữa mới kiện hắn ra tòa. Hai người ly hôn, không ngờ một năm sau, gã chồng cũ lại tìm đến cưỡng hiếp cô.

Chu Hân Mính không kể cho Bạch Tình Đình nghe về thứ đó. Cô lo rằng nếu Bạch Tình Đình biết có thứ như vậy, không chừng sẽ đặt làm một chiếc quần lót trinh tiết thật cũng nên.

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi đột nhiên nhảy ra làm Alice giật bắn mình thì vội vàng từ phía sau tiến lên, chắn trước mặt Alice rồi trừng mắt quát:

- Cái đồ ngốc này, anh muốn làm gì thế hả?

Nói rồi, Bạch Tình Đình liền túm lấy eo Diệp Lăng Phi, đẩy hắn vào phòng ngủ.

Bạch Tình Đình khóa cửa phòng lại, bĩu môi nói với Diệp Lăng Phi đang ngẩn người:

- Có phải người ta đẹp lắm không? Nhìn dáng vẻ của anh kìa, thấy người đẹp là sáng cả mắt lên.

Diệp Lăng Phi định thần lại, trong lòng thầm kêu không ổn. Hắn đâu ngờ Alice lại đến chỗ mình, lại còn bị Bạch Tình Đình bắt gặp bộ dạng thất thần lúc nãy. Nếu Bạch Tình Đình biết được quan hệ giữa hắn và Alice thì phiền phức to rồi.

Diệp Lăng Phi đảo tròng mắt, bụng bảo dạ, nếu trong lòng cô ấy đã nghĩ mình mê mẩn sắc đẹp của Alice thì cứ để cô ấy hiểu lầm tiếp, đợi tìm được cơ hội sẽ nghĩ cách đuổi Alice đi.

Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi liền tía lia:

- Bà xã, xem em nói kìa, anh vốn định dọa em thôi, ai ngờ lại đột nhiên xuất hiện một cô nàng Tây như thế, anh còn tưởng gặp ma nữa chứ, đương nhiên là phải ngơ người rồi.

- Ồ, nói nửa ngày trời hóa ra là anh định dọa em à?

Bạch Tình Đình có vẻ đã chấp nhận lời giải thích của Diệp Lăng Phi. Thấy vậy, hắn mừng thầm, vội cười hì hì:

- Đúng thế, đúng thế, anh cố ý muốn hù em một chút thôi.

- Anh đúng là đồ khốn, lỡ dọa em sợ chết khiếp thì sao? Anh không biết em nhát gan à?

Bạch Tình Đình lật mặt, thọc tay vào nách Diệp Lăng Phi mà cù, vừa cù vừa hậm hực nói:

- Tên khốn này, anh muốn báo thù em hả? Em cho anh báo thù đấy, có giỏi thì dọa em lần nữa xem nào.

Bạch Tình Đình không ngừng cù vào chỗ hiểm của Diệp Lăng Phi, khiến hắn chỉ biết nhăn mặt, luôn miệng giải thích:

- Bà xã, anh thật sự không có ác ý mà, chỉ muốn đùa với em một chút thôi. Thật đó, tin anh đi mà.

Bạch Tình Đình cù thêm vài cái nữa, hả giận được phân nửa mới chịu buông tay, nói với Diệp Lăng Phi:

- Anh nhớ cho kỹ, tối nay không được bước ra khỏi phòng. Nếu để em phát hiện anh dám rời khỏi phòng, em tuyệt đối không tha cho anh đâu. Hừ, anh liệu hồn đấy, em không đùa với anh đâu.

Diệp Lăng Phi mặt mày mếu máo:

- Thế anh muốn đi vệ sinh thì sao?

- Nhịn.

- Anh nhịn không nổi thì phải làm sao?

Bạch Tình Đình trừng mắt, khuôn mặt nhỏ xinh vênh lên, hừ lạnh:

- Nhịn không nổi thì cứ giải quyết vào chai, em không có ý kiến.

- Thế nếu anh muốn đi nặng thì sao?

Diệp Lăng Phi lại hỏi.

Bạch Tình Đình nghe xong thì bật cười, nhưng nụ cười này trong mắt Diệp Lăng Phi lại trông thật đáng sợ. Hắn cảm thấy cô nhất định đang có âm mưu.

Quả nhiên, Bạch Tình Đình lại giơ tay ra. May mà Diệp Lăng Phi đã sớm có chuẩn bị, hai tay hắn vội kẹp chặt vào nách, trong lòng đắc ý nghĩ thầm:

- Hừ, lại muốn giở trò cũ à? Không có cửa đâu nhá! Anh là ai chứ? Anh là Diệp Lăng Phi đó, sao có thể để em đụng vào nách anh lần nữa được.

Trong lúc Diệp Lăng Phi còn đang đắc ý, Bạch Tình Đình lại không cù hắn mà véo mạnh vào bắp tay hắn, miệng hừ lạnh:

- Bây giờ thì anh đã biết phải làm thế nào chưa?

- Anh biết rồi, anh biết rồi.

Diệp Lăng Phi bị véo đau điếng, không ngừng kêu la. Bạch Tình Đình thả tay ra, phủi tay rồi quay người mở cửa đi ra ngoài. Diệp Lăng Phi mặt mày như đưa đám, nhìn chỗ bị véo giờ đã ửng đỏ, lẩm bẩm:

- Haizz, đời mình coi như xong, đến cả người được giáo dục tốt như Bạch Tình Đình mà cũng học được mấy trò lưu manh này.

Diệp Lăng Phi không hề nghĩ đến chuyện Bạch Tình Đình trở nên như thế hoàn toàn là do sự tồn tại của hắn. Gần mực thì đen, ở bên một tên lưu manh như Diệp Lăng Phi lâu như vậy, dù không muốn thì ít nhiều cũng học được vài chiêu.

Bạch Tình Đình rời khỏi phòng ngủ của Diệp Lăng Phi, mỉm cười áy náy với Alice:

- Thật xin lỗi, người đó là ông xã của tôi, lúc nãy đã khiến cô sợ hãi rồi, thật ngại quá. Tôi thay mặt anh ấy xin lỗi cô.

- Anh ta là ông xã của cô sao?

Alice hỏi.

- Ừm, xem như là vậy.

Bạch Tình Đình không biết phải giải thích với Alice thế nào về mối quan hệ vi diệu giữa cô và Diệp Lăng Phi, e rằng chỉ người trong cuộc mới hiểu được sự phức tạp bên trong.

Bạch Tình Đình không có ý định nói nhiều về Diệp Lăng Phi với Alice, cô cười nói:

- Tiểu thư Alice, mời cô theo tôi lên lầu ba, tôi đã chuẩn bị sẵn phòng cho cô ở trên đó rồi.

Alice gật đầu, cũng không hỏi thêm gì, đi cùng Bạch Tình Đình lên lầu.

Khi Bạch Tình Đình và Alice vừa lên lầu thì Chu Hân Mính về đến. Cô đi thẳng vào phòng Diệp Lăng Phi, đẩy cửa ra thì thấy hắn đang ngồi trước máy tính chơi game.

- Diệp Lăng Phi, em hỏi anh một chuyện.

Chu Hân Mính đóng cửa lại, kéo một chiếc ghế đến ngồi trước máy tính, sát cạnh Diệp Lăng Phi, rồi hạ thấp giọng:

- Anh phải trả lời em thật lòng, nếu không em sẽ mách Tình Đình. Có phải anh có chuyện gì đó giấu cô ấy không?

Diệp Lăng Phi rời mắt khỏi máy tính, nhìn Chu Hân Mính rồi vỗ vỗ lên đùi mình, nói:

- Nói với em cũng không sao, nhưng em ngồi lên đây đi. Nếu không, để Tình Đình nghe thấy chúng ta nói chuyện thì không hay chút nào, em nói có phải không?

Chu Hân Mính lườm Diệp Lăng Phi một cái:

- Anh còn dám ra điều kiện với em nữa cơ đấy.

Nói thế nhưng cô vẫn rời ghế, ngồi lên đùi Diệp Lăng Phi, mắt liếc ra cửa, trong tư thế sẵn sàng đứng dậy bất cứ lúc nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!