Đùi Diệp Lăng Phi chạm vào bờ mông tròn trịa của Chu Hân Mính, một cảm giác dễ chịu lan tỏa. Hắn đặt một tay lên eo cô, tay kia luồn vào trong áo, mân mê bầu ngực phải, miệng thì nói bừa:
- Hân Mính, em nói xem, con người anh thật thà nhất, chỉ cần là chuyện anh biết, anh nhất định sẽ nói với em, anh bảo đảm tuyệt đối không nói dối trung ương đảng.
- Ai là trung ương đảng của anh hả?
Bàn tay Diệp Lăng Phi mân mê khiến lòng Chu Hân Mính rạo rực. Đã lâu cả hai không gần gũi, bị hắn âu yếm thế này, cô không động tình mới lạ. Chu Hân Mính cố nén cảm giác rạo rực, quay mặt lại nói với Diệp Lăng Phi:
- Anh nói cho em biết, có phải anh quen Alice không?
- Alice?
Diệp Lăng Phi hơi ngẩn ra rồi cười nhẹ:
- Alice là ai chứ? Nghe tên có vẻ là người nước ngoài, ừm, lại còn là tên con gái nữa, có điều tên rất đẹp.
Miệng nói nhưng tay Diệp Lăng Phi không hề rảnh rỗi. Hai tay hắn không ngừng hoạt động trong áo Chu Hân Mính, lần cởi nút khóa áo ngực của cô rồi vuốt ve, xoa bóp đôi gò bồng đảo căng tròn, mềm mại, còn dùng đầu ngón tay trêu đùa hai nụ hồng nhạy cảm.
Chu Hân Mính giữ chặt hai tay Diệp Lăng Phi, muốn đẩy hắn ra nhưng làm cách nào cũng không được. Cô ngày càng rạo rực, nhưng vẫn cắn răng không để hắn làm gián đoạn nghi vấn của mình. Thấy Diệp Lăng Phi có vẻ không hiểu, Chu Hân Mính liền nói thẳng:
- Alice là người mẫu thời trang nổi tiếng thế giới hiện nay, cũng là con gái của ông vua đồ trang sức nước Anh, và là người đại diện hình ảnh của Bách hóa Việt Dương. Hôm nay cô ấy ở lại biệt thự này, Diệp Lăng Phi, anh còn gì không hiểu nữa không?
Diệp Lăng Phi thấy vậy liền kề sát miệng vào tai cô, cười nói:
- Anh còn không biết đêm nay em có ở lại chiều anh không nữa là.
Chu Hân Mính cảm thấy nhột nhạt trên mặt. Diệp Lăng Phi khi nói còn cố ý hà hơi vào má cô khiến cô có chút khó chịu.
Nhưng cảm giác khó chịu đó lại càng kích thích sự rạo rực trong cô. Khi Chu Hân Mính ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trong hơi thở của Diệp Lăng Phi, cả người cô liền nóng lên.
Đôi gò bồng đảo của cô dưới sự trêu chọc của Diệp Lăng Phi sớm đã run lên, chỉ cảm thấy trước ngực nóng ran, căng cứng. Chu Hân Mính chỉ có thể dùng tay ngăn đôi tay đang dạo chơi trên ngực mình, thấp giọng nói:
- Anh này, nghiêm túc chút đi.
- Anh làm gì mà không nghiêm túc chứ? Anh là người đàn ông nghiêm túc nhất trên đời đấy.
Diệp Lăng Phi đặt môi lên gò má ửng hồng của Chu Hân Mính, thè lưỡi liếm nhẹ lên mặt cô, cười nói:
- Trừ phi em cứ nghĩ lung tung sang hướng khác.
Chu Hân Mính bất lực liếc Diệp Lăng Phi một cái, thầm nghĩ cô nghĩ sang cái gì chứ, chẳng lẽ em không cảm nhận được thứ gì đang cấn vào hông em sao?
Hóa ra, “cậu nhỏ” của Diệp Lăng Phi sớm đã dựng đứng, đang chọc thẳng vào mông Chu Hân Mính. Trong lòng Diệp Lăng Phi còn rõ hơn ai hết, chính hắn đã bị thân hình tuyệt mỹ của Chu Hân Mính kích thích dục hỏa.
Đừng chỉ nhìn vào phản ứng đầy nam tính của Diệp Lăng Phi, hắn cũng có nỗi khổ khó nói. Tối qua hắn vừa quấn quýt với Vu Đình Đình một trận ở khách sạn, sáng nay lại thêm hai lượt nữa.
Mặc dù thân hình nhạy cảm của Vu Đình Đình là cực phẩm nhân gian, nhưng chuyện đó làm nhiều quá cũng chẳng có lợi ích gì.
Diệp Lăng Phi tự nghĩ dựa vào sức khỏe của mình, một ngày làm vài lượt cũng không thành vấn đề, nhưng như thế sẽ tổn hại sức khỏe. Phải biết rằng một giọt tinh bằng mười giọt máu, đàn ông nên biết tiết chế, nếu không rất dễ hủy hoại cơ thể.
Diệp Lăng Phi chỉ muốn lảng sang chuyện khác. Khi Chu Hân Mính hỏi về Alice, hắn biết ngay cô đã nhìn ra điều gì đó và tìm hắn chỉ để xác nhận mà thôi.
Diệp Lăng Phi không muốn Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính biết chuyện giữa mình và Alice, nên mới cố ý chuyển đề tài, trêu ghẹo Chu Hân Mính.
Nhưng hắn lại phát hiện thân hình tuyệt diệu của Chu Hân Mính đã nóng lên. Trong lòng biết là không ổn, nếu Chu Hân Mính thật sự bị hắn kích thích đến mức nổi ham muốn, muốn cùng mình làm chuyện đó thì chẳng phải rất có hại cho sức khỏe sao.
Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi nhanh chóng dội một gáo nước lạnh vào cơn ham muốn của Chu Hân Mính, chỉ thấy hắn rút tay ra khỏi người cô, nói:
- Hân Mính, ra ngoài rót cho anh ly nước với.
Chu Hân Mính lúc đó cũng đang hận không tìm được cách nào để rời khỏi đùi Diệp Lăng Phi. Cô cũng nhận ra mình đã bị hắn khơi gợi đến nóng người, nhưng lúc này không phù hợp để có bất kỳ hành vi thân mật nào.
Tối nay Alice ở lại đây, nếu để cô ta nhìn thấy cảnh thân mật của mình với Diệp Lăng Phi thì sẽ nghĩ sao chứ?
Thêm nữa, Chu Hân Mính vốn có chuyện muốn hỏi, giờ bị Diệp Lăng Phi làm phiền như thế thì còn tâm trạng đâu nữa.
Vừa hay Diệp Lăng Phi lại cho cô một cái cớ. Cô lập tức đứng bật dậy, cầm ly nước của Diệp Lăng Phi đi ra cửa. Khi mở cửa, cô quay người hỏi:
- Sao anh không tự đi lấy nước? Đừng nói với em là anh muốn biến em thành người giúp việc đấy nhé.
- Sao có thể chứ? Anh vốn muốn tự mình ra ngoài rót nước, nhưng Tình Đình đã ra lệnh tối nay anh không được phép rời khỏi phòng. Em nói xem, anh làm sao ra ngoài được?
Diệp Lăng Phi tủi thân nói:
- Anh còn đang lo tối nay muốn đi vệ sinh thì phải làm thế nào đây?
- Đáng đời.
Chu Hân Mính không chút thông cảm, ngược lại còn thấy Bạch Tình Đình làm vậy là đúng.
Chu Hân Mính nhanh chóng lấy nước quay về, đặt ly nước xuống trước mặt Diệp Lăng Phi, sống chết không lại gần hắn. Cô ngồi trên giường với dáng vẻ như đang thẩm vấn tội phạm, ngay cả ngữ khí cũng giống hệt, chỉ là khi nói chuyện với Diệp Lăng Phi thì vẫn còn xem là dịu dàng chán.
- Diệp Lăng Phi, em không đùa với anh. Anh liệu mà thành thật trả lời câu hỏi của em, nếu không hậu quả thế nào anh tự gánh lấy.
Thấy Chu Hân Mính nghiêm túc, Diệp Lăng Phi cũng thành thật nói:
- Thưa cảnh quan, tôi nhất định sẽ thành thật trả lời.
Nói xong, hắn không nhịn được mà phá lên cười. Chu Hân Mính nhìn điệu cười của hắn thì cau mày:
- Đến lúc này rồi mà anh còn cười được à? Em hỏi anh, Alice rốt cục là anh có quen hay không?
- Nếu anh nói không quen thì em có tin không? - Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại.
- Không tin.
- Em xem, bất kể anh nói quen hay không thì trong lòng em cũng đã có kết luận rồi. Nếu thế thì anh chỉ còn cách giữ im lặng thôi. Không trả lời câu hỏi này của em.
Diệp Lăng Phi nghiêm túc nói:
- Anh có quyền giữ im lặng.
- Diệp Lăng Phi, anh nói không quen phải không? Được rồi, em nói cho anh nghe.
Chu Hân Mính hừ lạnh:
- Alice chủ động tìm Tình Đình nói muốn làm người đại diện hình ảnh của Bách hóa Việt Dương, điều này căn bản là phi logic. Alice không có lý do gì để chủ động đến tìm Tình Đình cả.
- Đương nhiên, nếu anh tìm ra vài lý do thì cũng có thể che mắt cho qua chuyện này, nhưng anh không thể giải thích được vì sao Alice lại muốn đến ở đây. Em hỏi anh, vì sao hả?
- Làm sao anh biết được.
Câu này của Diệp Lăng Phi là thật lòng, đến cả hắn cũng thấy phiền vì chuyện này. Diệp Lăng Phi cũng không ngờ Alice lại đến ở nhà mình.
Hắn thầm nghĩ, em tưởng anh muốn cô ta đến đây ở lắm chắc. Nhưng những lời này làm sao mà nói ra miệng được, đành buồn rầu nói:
- Đó là chuyện của cô ta, kể cả cô ta có muốn ngủ ngoài đường thì cũng là quyền của người ta. Anh sớm đã nghe nói có một số minh tinh tính tình cổ quái, chẳng phải có một ca sĩ tên Jackson gì đó đang yên đang lành lại đi phẫu thuật thẩm mỹ, kết quả tự biến mình thành quái vật đó sao. Hay như nữ minh tinh Alice này cũng vậy, tâm lý biến thái, chuyên thích ở nhà người khác. À, anh đột nhiên nghĩ ra một nguyên nhân, nếu Alice là đồng tính nữ thì vấn đề còn nghiêm trọng hơn nữa. Em với Tình Đình nên cẩn thận một chút thì hơn.
Nhìn Diệp Lăng Phi nói như đúng rồi, Chu Hân Mính hận không thể trói hắn lại đánh cho một trận nên thân.
Trong lòng Chu Hân Mính thầm nghĩ, giờ là lúc nào rồi chứ, em còn đang lo cho anh, vậy mà anh còn có hứng chơi trò mê cung với em, thật không hiểu nổi anh đang nghĩ gì nữa.
Chu Hân Mính không giống Bạch Tình Đình bị niềm vui che mắt. Vì hạnh phúc đến quá bất ngờ, Bạch Tình Đình còn chưa bình tĩnh lại để nhìn thấu mối quan hệ ẩn giấu bên trong.
Nhưng Chu Hân Mính thì có thể nhìn ra rất rõ ràng. Người trong cuộc thì mê, kẻ ngoài cuộc thì tỉnh, và Chu Hân Mính chính là người ngoài cuộc sáng suốt đó. Cô nhìn sự việc một cách thấu suốt, lại thêm vốn là cảnh sát, tự nhiên sẽ nghĩ đến chuyện giữa Alice và Diệp Lăng Phi có mối quan hệ gì đó. Chỉ là Chu Hân Mính nghĩ không ra rốt cục là quan hệ gì nên mới tìm hỏi Diệp Lăng Phi, muốn làm rõ chuyện này.
Chu Hân Mính hiểu rõ nói chuyện với Diệp Lăng Phi không được vội, nếu không sẽ bị hắn lảng đi mất. Thấy Diệp Lăng Phi không chịu nói thật, cô cũng không vội ép, chỉ cười cười:
- Được thôi, anh không nói chứ gì? Em cũng không hỏi nữa, đằng nào thì sớm muộn gì Tình Đình cũng biết chuyện này thôi, đến lúc đó thì hay rồi. Anh chọn em và Tình Đình hay chọn người phụ nữ kia cũng là chuyện khiến anh đau đầu, thôi thì cứ để anh bình tĩnh suy nghĩ cho cẩn thận vậy. Đằng nào thì em cũng chẳng sao. Cùng lắm là xem như em vừa nằm mơ thấy ác mộng, đợi tỉnh lại thì tất cả sẽ kết thúc.
Chu Hân Mính nói xong định đứng lên, nhưng Diệp Lăng Phi đã nhanh hơn một bước. Cô chỉ thấy mắt hoa lên, Diệp Lăng Phi đã ngồi bên cạnh, một tay ôm eo cô, một tay mân mê bàn tay nhỏ nhắn của cô, trên mặt mang nụ cười ngọt ngào như khói tỏa chốn yên hoa, nói:
- Hân Mính, hôm nay em mệt rồi, hay là để anh mát xa cho em nhé? Cái khác thì không nói chứ riêng trình độ mát xa của anh thì không ai sánh bằng.
Chu Hân Mính cố ý nói:
- Đừng, đừng, anh đừng có mát xa cho em, tấm thân này của em sao có thể để anh gõ bậy được. Hơn nữa, hôm nay em cũng không mệt lắm, hay là anh qua bên kia mát xa cho Alice đi. Em thấy cô ấy hôm nay rất mệt, vừa tiếp nhận phỏng vấn của phóng viên, vừa ký tên cho người ta, nhất định là rất cần một người đàn ông mạnh mẽ như anh phục vụ đó. Đi đi, đi đi, đừng lãng phí thời gian ở chỗ em nữa.
- Hân Mính xem em nói kìa, làm như thể giữa anh và cô ta có chuyện gì không bằng. Nếu không phải lúc nãy vừa gặp thì anh còn chẳng biết cô ta trông ra sao nữa ấy chứ. Hơn nữa, anh là người da vàng, đối với dân da trắng không có hứng thú. Đặc biệt là những phụ nữ mắt không phải màu đen lại càng không.
Diệp Lăng Phi lần tay vào giữa hai đùi của Chu Hân Mính, cười đê tiện:
- Hay là để anh mát xa chỗ này cho em nhé.
- Đi đi! Em đã nói là không cần anh rồi, anh mà còn nói nữa là em đi thật đó.
Chu Hân Mính lại muốn đứng lên, Diệp Lăng Phi vội vàng rút tay ra, giữ chặt eo cô, nói:
- Thôi, thôi, chẳng phải anh rút tay ra rồi đây sao? Hân Mính, giữa chúng ta còn có bí mật gì có thể che giấu nữa sao? Em xem quan hệ giữa anh với em đã tới mức này rồi, em cũng muốn quan hệ giữa anh và Tình Đình tốt lên mà, em nhất định phải giúp anh.
- Giúp anh? Thôi đi, anh lúc nào cũng vậy, không chịu nói thật với em.
Chu Hân Mính bĩu môi:
- Em biết thân phận của anh trong quá khứ, nói anh không có phụ nữ em mới không tin. Nhưng đó là chuyện đã qua, em cũng không muốn truy cứu nữa. Bây giờ nói thế nào thì anh cũng là chồng của Tình Đình, anh nên chú ý thân phận một chút.
- Anh biết mà, anh chẳng phải đang nói với em đây sao? Em phải giúp anh nói tốt vài câu trước mặt Tình Đình, nhất định phải khiến Tình Đình hiểu anh và người phụ nữ kia không có quan hệ gì cả.
Diệp Lăng Phi nói.
Chu Hân Mính mừng thầm, xem chừng sắp ép được Diệp Lăng Phi nói ra rồi, đã đến lúc tung quân bài chốt. Nghĩ thế, cô liền lặp lại:
- Em vẫn hỏi câu cũ, rốt cục anh có quen biết Alice hay không?
- Quen.
Diệp Lăng Phi thành thật đáp:
- Anh cũng không định giấu em, anh đã quen cô ấy từ hai năm trước rồi.
- Hừ, thật không ngờ anh và Alice đã quen nhau lâu như vậy, còn trước cả em và Tình Đình nữa. Nói thế chẳng hóa ra từ khi Alice mới mười mấy tuổi anh đã quen cô ấy rồi sao?
Trong lòng Chu Hân Mính không khỏi thấy chua xót. Bản thân cô và Diệp Lăng Phi quen nhau chưa tới một năm, từ hồi tháng bảy năm ngoái.
Khi đó là do vụ đụng xe của Tình Đình với Diệp Lăng Phi nên cô mới có cơ hội quen hắn. Nghĩ lại cũng chưa đến một năm, thế mà Diệp Lăng Phi với Alice đã quen nhau hai năm, nghĩ đến đây trong lòng cô không tránh khỏi cảm giác hờn ghen.
- Khi anh và cô ấy quen nhau, cô ấy vừa tròn mười chín tuổi, còn chưa phải là người mẫu. Anh đâu có ngờ chỉ mới hai năm ngắn ngủi mà cô ấy đã nổi tiếng thế rồi.
- Còn trẻ quá nhỉ, anh nói thử xem Alice khi đó đẹp hơn hay bây giờ đẹp hơn? - Chu Hân Mính hỏi.
Diệp Lăng Phi ngẫm nghĩ. Bản thân hắn luôn nghĩ Alice của hai năm trước xinh đẹp hơn bây giờ nhiều. Khi đó Alice mang vẻ trẻ trung, hoạt bát, quan trọng nhất là khi phát sinh quan hệ với Diệp Lăng Phi, cô vẫn còn trong trắng.
Đối với một đất nước có cái nhìn cởi mở về tình dục như phương Tây thì điều đó quả là hiếm thấy, và nó càng khiến Diệp Lăng Phi thấy Alice không giống những người khác.
Tuy nhiên, Diệp Lăng Phi lại không dám nói Alice khi đó xinh đẹp. Hắn sợ chỉ cần nói ra, Chu Hân Mính sẽ bảo phải chăng hắn chê cô và Tình Đình già rồi.
Nếu hắn nói bây giờ Alice xinh đẹp, không chừng cô lại nói bây giờ Alice xinh đẹp như thế, phải chăng hắn rất muốn được ở bên cô ấy.
Nói tóm lại, Diệp Lăng Phi cảm thấy bất kể hắn nói thế nào cũng không tránh khỏi bị Chu Hân Mính vặn vẹo, tốt nhất là nên chuyển đề tài. Thế nên hắn vội nói:
- Hân Mính, sao Alice lại đến ở nhà mình thế?
Diệp Lăng Phi cố ý dùng từ “nhà mình”, ý tứ thế nào thì không cần phải nói nữa. Chu Hân Mính sao lại không nhận ra, thế nên cô có chút đỏ mặt, nghĩ thầm:
- Anh rõ ràng là đã có em với Tình Đình rồi thế mà còn nhớ đến người cũ, đúng là người đàn ông háo sắc nhất thế gian.
Chu Hân Mính liếc Diệp Lăng Phi một cái sắc lẹm:
- Anh muốn chuyển đề tài chứ gì? Em còn chưa hỏi xong, đợi em hỏi xong rồi mới đến lượt anh. Đây là quy định, anh hiểu rồi chứ?
Diệp Lăng Phi chỉ còn cách gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
- Lần này có phải là do anh tìm đến Alice không? - Chu Hân Mính hỏi.
Diệp Lăng Phi lảng tránh ánh mắt của Chu Hân Mính, kể lại chuyện hắn đi gặp Alice. Nhưng hắn đặc biệt nhấn mạnh mình không hề nhắc đến quan hệ giữa hắn với Tình Đình cho Alice biết, hai người cũng chỉ trao đổi số điện thoại mà thôi.
Chu Hân Mính nghe xong thì gật gật đầu, rồi đột nhiên nghiêm túc nói:
- Diệp Lăng Phi, em hỏi anh câu cuối cùng, cũng là câu quan trọng nhất, Alice có phải là tình nhân của anh không?
Đối diện với dáng vẻ sắc bén của Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng thừa nhận mối quan hệ bí mật giữa hắn và Alice.
Cô không phải là Bạch Tình Đình. Bản thân cô là cảnh sát, được huấn luyện bài bản, chỉ cần có bất kỳ manh mối nào, cô đều có thể từ trong bóng tối lần ra chân tướng.
Cô biết rõ về Diệp Lăng Phi, cũng biết hắn đã trải qua vài mối tình, điều này giúp cô nhanh chóng phát hiện ra sự thật đằng sau lớp sương mù, khiến hắn phải đứng trước mặt cô thừa nhận những việc mình che giấu.
Đương nhiên, hắn thật tình cũng không muốn tiếp tục che giấu nữa. Khi Chu Hân Mính phát hiện ra những manh mối, hắn đã muốn nói rõ mọi chuyện cho cô biết.
Diệp Lăng Phi kể cho cô nghe làm sao quen biết Alice, đương nhiên cũng đã giấu đi một vài tình tiết. Dù vậy, cô hẳn đã biết mối quan hệ giữa hắn và Alice.
- Anh nghĩ nên làm thế nào? - Chu Hân Mính hỏi.
- Anh làm sao biết được, anh cũng không ngờ mọi việc lại ra nông nổi này. Nếu biết thì có đánh chết anh cũng không đi tìm sự giúp đỡ của Alice.
Những phiền muộn lúc này của Diệp Lăng Phi bộc lộ từ tận đáy lòng. Hắn nằm trên giường, tay phải gác lên trán, nói một cách đau khổ:
- Anh đang nghĩ cách đây.
Chu Hân Mính cũng đau lòng khi thấy hắn khổ tâm như vậy, cô tin hắn không phải đang giả vờ:
- Em thấy nếu để cho Tình Đình biết, sự việc càng khó xử hơn, anh nên nhanh chóng giải quyết việc này. Alice chắc chắn vẫn nhớ mãi không quên anh. Em là phụ nữ, em có thể hiểu được. Tình Đình tạm thời còn chìm trong hạnh phúc, đợi khi cô ấy tỉnh táo lại, cũng sẽ phát hiện ra thôi. Diệp Lăng Phi, em hỏi anh, cuối cùng anh chọn Tình Đình hay là Alice?
- Còn phải nói sao? Mặc dù Alice rất xinh đẹp, nhưng cuối cùng cũng là chuyện quá khứ. Lúc đó anh chưa từng nghĩ sẽ phải có trách nhiệm với bất kỳ cô gái nào, nhưng bây giờ thì khác rồi, anh phải có trách nhiệm với em và Tình Đình. Anh không muốn chỉ vì Alice mà làm xáo trộn cuộc sống mà anh không dễ gì có được.
Diệp Lăng Phi nói:
- Từ khi có được em, và cả Tình Đình nữa, đó chính là cảm giác hạnh phúc mà trước nay anh chưa từng có, anh không muốn từ bỏ, càng không muốn mất đi.
Trong lòng Chu Hân Mính cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Cô vốn vẫn lo lắng Diệp Lăng Phi bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của Alice mà không thể buông tay.
✺ Thiên Lôi Trúc ✺ Dịch AI hot