Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 358: CHƯƠNG 358: TÂM Ý CỦA BẠCH TÌNH ĐÌNH

Nghe Diệp Phong nói vậy, Diệp Lăng Phi bĩu môi, khinh khỉnh đáp:

- Xui xẻo thật, sao mình lại mang họ Diệp nhỉ?

- Hả?

Diệp Phong không hiểu tại sao Diệp Lăng Phi lại nói thế, nghe qua thì những lời này có vẻ chẳng liên quan gì, hắn không hiểu đối phương đang nói cái gì.

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cũng không hiểu tại sao Diệp Lăng Phi lại nói như vậy. Bạch Tình Đình còn tưởng Diệp Lăng Phi sẽ nổi giận, nhưng không ngờ anh lại thốt ra một câu mà nàng không thể hiểu nổi. Nàng nép sát vào người Diệp Lăng Phi, hơi ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên, khó hiểu hỏi:

- Ông xã, ý anh là gì?

Tiếng "ông xã" này lọt vào tai Diệp Phong vô cùng chói tai. Giọng nói ngọt ngào của Bạch Tình Đình như một cây kim đâm vào tim hắn, khiến lòng hắn âm thầm ghen tị. Diệp Phong không ngờ mấy năm không gặp, Bạch Tình Đình lại trở nên xinh đẹp đến thế, thật sự quá hút hồn. Khí chất cao quý, khuôn mặt tuyệt mỹ thanh lệ thoát tục, vóc dáng nóng bỏng như ma quỷ, tất cả những điều này đều khiến Diệp Phong thèm nhỏ dãi, trong lòng càng thêm hối hận. Sớm biết Bạch Tình Đình sẽ xinh đẹp thế này, hắn đã trở về sớm hơn một chút, nếu có thể ‘ăn’ được Bạch Tình Đình thì đúng là diễm phúc trời ban.

Nhưng Diệp Phong cũng nhìn ra, Bạch Tình Đình bây giờ đã không còn là cô gái nhỏ năm xưa. Hiện tại, Bạch Tình Đình đã là gái có chồng, muốn ra tay đã khó hơn nhiều.

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình gọi mình là ông xã thì không khỏi mỉm cười, cúi đầu hôn lên đôi môi nhỏ nhắn gợi cảm của nàng. Trong lòng Bạch Tình Đình vẫn còn hơi giận Diệp Lăng Phi vì đã giấu diếm chuyện của Alice, tuy nàng cũng lo lắng Diệp Lăng Phi sẽ tức giận vì chuyện của Diệp Phong, nhưng chuyện nào ra chuyện đó. Bạch Tình Đình mím chặt đôi môi nhỏ nhắn, trông có vẻ không tình nguyện. Chi tiết nhỏ này lại bị Diệp Phong nhìn thấy, trong lòng hắn mừng thầm, nghĩ bụng:

- Hóa ra trong chuyện này Bạch Tình Đình nhất định có nỗi khổ, bị ép kết hôn với gã này.

Diệp Lăng Phi hôn Bạch Tình Đình xong, cười nói:

- Thật ra cũng không có gì, chỉ là anh và hắn đều họ Diệp, anh cảm thấy có một người như vậy thật sự làm mất mặt họ Diệp chúng ta. Một người đàn ông từng này tuổi rồi mà còn ở đây lôi chuyện hồi trung học ra nói. Còn nói cái gì mà hối hận, khụ, nếu là anh, nhìn lại những chuyện đã làm sẽ không có gì phải hối hận, còn ở đây không ngừng oán giận, thật mất mặt. Hơn nữa, bây giờ Tình Đình là vợ của tôi, đời này anh cũng đừng mơ.

Nói xong, Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình đi về phía bãi đỗ xe. Mới đi được vài bước, anh đột nhiên dừng lại, chen vào giữa Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình, hai tay ôm lấy eo hai người, cười ha hả quay người lại, nói với Diệp Phong:

- Anh bạn, khuyên anh một câu, đừng phí công vô ích. Tôi cũng không ngu như anh, nói mấy lời buông tha vớ vẩn. Quan niệm của tôi là phải nắm thật chắc tất cả những gì thuộc về mình, tuyệt đối không cho bất cứ thứ gì có cơ hội vuột mất.

Diệp Lăng Phi như cố tình thị uy, cố ý vỗ nhẹ lên mông Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, rồi phá lên cười lớn, hai tay không chút kiêng dè đặt trên mông hai cô gái, sải bước về phía bãi đỗ xe.

Trên mặt Diệp Phong hiện lên một nụ cười lạnh, hắn lẩm bẩm:

- Thú vị đấy, gã này càng giống một tên vô lại, xem ra cơ hội của mình tới rồi.

Hắn quay người, đi về phía chiếc xe Toyota đỗ cách đó không xa.

Vừa lên xe, nụ cười trên mặt Diệp Phong lập tức biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt âm trầm.

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đi tới trước xe mới buông tay ra. Hắn dựa vào cửa xe, khóe miệng nở nụ cười nhìn Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, hỏi:

- Hai vị có muốn giải thích cho tôi một chút về lai lịch của người tên Diệp Phong này không?

- Không phải đã nói với anh rồi sao, là đàn anh hồi trung học của em.

Bạch Tình Đình không nhịn được đáp.

- Anh muốn nghĩ sao thì nghĩ. Tóm lại em và anh ấy không có bất cứ quan hệ gì.

Bạch Tình Đình rất sợ Diệp Lăng Phi hỏi thêm, nên dứt khoát tỏ thái độ này. Nàng mở cửa xe của mình rồi ngồi vào, cũng không thèm nhìn Diệp Lăng Phi. Ngược lại, Chu Hân Mính lại kiên nhẫn giải thích:

- Anh ấy là đàn anh của bọn em, em và Tình Đình đều quen biết. Nhưng quan hệ không tốt như anh ta nói đâu, nhiều nhất chỉ là chào hỏi nhau trong trường thôi. Khi bọn em còn một năm nữa là tốt nghiệp thì anh ấy ra nước ngoài, từ đó về sau không gặp lại nữa. Hôm nay cũng không ngờ lại trùng hợp như vậy. Anh đừng nghĩ lung tung, em cam đoan Tình Đình và anh ta không có bất cứ quan hệ gì.

- Anh có nói cô ấy và tên kia có quan hệ gì đâu. Anh chỉ hỏi một câu, chẳng lẽ không được sao? Hừ, nói thế nào anh cũng là chồng cô ấy, tại sao lại không thể hỏi?

Diệp Lăng Phi có vẻ hơi tức giận, thở hổn hển nói:

- Nếu cô ấy không cho anh xen vào chuyện của mình, vậy thì cũng đừng xía vào chuyện của anh. Mọi người đều công bằng.

Diệp Lăng Phi nói xong, thở hổn hển mở cửa xe, không nói thêm một lời nào, lái xe rời khỏi sân bay.

Chu Hân Mính gọi mấy tiếng nhưng Diệp Lăng Phi không có ý định dừng lại. Chu Hân Mính hết cách, đành phải lên xe của Bạch Tình Đình.

- Tình Đình, mình không biết làm sao bây giờ nữa. Mình thấy lần này anh ấy giận thật rồi.

Bạch Tình Đình thật sự chưa từng thấy Diệp Lăng Phi nổi giận bao giờ. Nhưng dáng vẻ tức giận vừa rồi của anh khiến nàng rất sợ hãi. Nàng vốn định xin lỗi Diệp Lăng Phi, nhưng vì sĩ diện nên vẫn không thể nói ra. Bây giờ thấy Diệp Lăng Phi hầm hầm lái xe đi, Bạch Tình Đình vẻ mặt khẩn trương, vội vàng hỏi Chu Hân Mính phải làm sao.

Chu Hân Mính làm sao biết nên làm gì bây giờ. Nàng cũng không đoán được tính tình của Diệp Lăng Phi. Ở chung với Diệp Lăng Phi lâu như vậy, Chu Hân Mính cũng chưa từng thấy anh nổi giận với Bạch Tình Đình và mình. Chu Hân Mính đành phải an ủi:

- Hay là bạn gọi điện thoại xin lỗi anh ấy đi?

- Nếu giờ mình gọi điện, anh ấy đang trong cơn giận, mình biết làm gì bây giờ!

Lần này Bạch Tình Đình thật sự sốt ruột rồi. Vốn nàng cũng cho rằng mình giấu diếm chuyện Diệp Phong là không đúng, vừa rồi trong lòng rất rối loạn, chỉ muốn nói vài câu qua loa cho có lệ để lấp liếm cho qua chuyện. Trong ấn tượng của nàng, Diệp Lăng Phi chưa bao giờ nổi giận với mình, cứ ngỡ lần này anh cũng sẽ không tức giận. Nhưng Bạch Tình Đình không ngờ Diệp Lăng Phi lại giận thật, hơn nữa thái độ đó rất có thể sẽ dẫn đến việc đường ai nấy đi. Bạch Tình Đình sao có thể không sốt ruột, trong lúc cấp bách, nàng nghĩ tới cha mình.

- Hay là mình tìm cha, để cha ra mặt nói chuyện. Nếu mình trực tiếp xin lỗi, sau này anh ấy bắt nạt mình thì sao, hay là mình để cha ra mặt đi.

Bạch Tình Đình đang rối trí, thật sự không nghĩ ra được biện pháp nào tốt hơn. Chu Hân Mính cũng cho rằng lúc này để bác Bạch ra mặt là thích hợp nhất, vì vậy cũng gật đầu đồng ý.

Thực tế thì Diệp Lăng Phi không hề tức giận, hắn đã sớm biết chuyện của Diệp Phong, chỉ là chưa nói ra mà thôi. Sở dĩ Diệp Lăng Phi cố tình nổi giận với Bạch Tình Đình là vì hắn chắc chắn trong lòng nàng đang có sự áy náy.

Chuyện của Alice làm cho Diệp Lăng Phi trở tay không kịp, hắn lo lắng nếu không nhân cơ hội này dằn mặt Bạch Tình Đình, sau này địa vị của mình ở nhà sẽ không còn nữa. Vì vậy, hắn liền cố ý dùng chuyện này để gây áp lực với Bạch Tình Đình. Có thể nói, hai bên đều đang giằng co.

Diệp Lăng Phi không phải loại đàn ông sẽ chắp tay dâng người phụ nữ của mình cho kẻ khác, hắn chỉ dùng cách này để dập bớt sự kiêu ngạo của Bạch Tình Đình, làm cho sau này nàng đối xử với mình tốt hơn. Diệp Lăng Phi cảm thấy cuộc sống của người bình thường này cũng đầy rẫy nguy cơ, hơi không cẩn thận là sẽ thua cả ván cờ.

Diệp Lăng Phi không về nhà mà gọi điện cho Vu Đình Đình, hẹn cô đi ăn cơm. Kết quả Vu Đình Đình nói với Diệp Lăng Phi rằng cô đang đi dạo và trò chuyện với Tần Dao ở bờ biển. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ mình cũng nên nói rõ ràng với Tần Dao về quan hệ giữa mình và Vu Đình Đình, không thể cứ mập mờ mãi được. Cô gái Tần Dao này bản chất không xấu, nhưng cách làm việc lại khiến Diệp Lăng Phi không thích. Diệp Lăng Phi nghĩ vẫn nên nói rõ ràng với Tần Dao thì tốt hơn, còn sau này Tần Dao có thể làm bạn với Vu Đình Đình hay không, đó là chuyện của các cô.

Diệp Lăng Phi hỏi rõ vị trí rồi lái xe đến quảng trường Hải Tinh, nơi Tần Dao và Vu Đình Đình đang ở. Quảng trường Hải Tinh được xây dựng vào năm 1999, qua mấy năm phát triển đã trở thành một trong những thắng cảnh du lịch nổi tiếng ở thành phố Vọng Hải. Quảng trường này dựa lưng vào núi, nơi có những biệt thự nổi tiếng ở thành phố Vọng Hải, chỉ kém khu biệt thự xa hoa Nam Sơn.

Diệp Lăng Phi đỗ xe bên cạnh quảng trường Hải Tinh, đi dọc theo con đường lát đá cẩm thạch dẫn thẳng ra bờ biển, nhìn về phía bãi cát. Hắn thấy trên bãi cát có rất nhiều người dân, hàng năm cứ đến tháng 4, bãi biển luôn có rất nhiều người đến bơi lội.

Thấy bãi cát đông người, Diệp Lăng Phi nhất thời không tìm được Vu Đình Đình và Tần Dao, đành phải gọi cho Vu Đình Đình, hỏi lại vị trí cụ thể rồi đi dọc theo bờ biển về phía khu biệt thự xây dựng ở chân núi.

Từ xa, hắn đã trông thấy Tần Dao và Vu Đình Đình ngồi trên bãi cát ven biển. Nơi đó vì có đá ngầm nên nhiều người bơi lội không thích đến. Nhờ vậy mà nơi đó lại có cảm giác rất thanh tĩnh, trừ vài đôi tình nhân đang tản bộ, cũng không thấy ai khác. Vu Đình Đình vẫn mặc chiếc áo thun cổ tròn màu trắng với chân váy màu lam, chỉ là không đi tất, để lộ đôi bắp chân trần trắng nõn. Tần Dao mặc một chiếc váy hoa, chân đi một đôi hài.

Thật ra Tần Dao trông cũng không tệ, chỉ là cô gái này có quá nhiều tâm tư. Diệp Lăng Phi thấy hai người ngồi cùng nhau, trong lòng có cảm giác nếu sau này Tần Dao có thể thay đổi tính cách thì sẽ là một cô gái tốt. Hắn đi tới trước mặt hai người, Tần Dao và Vu Đình Đình thấy Diệp Lăng Phi đến đều định đứng lên, nhưng Diệp Lăng Phi lại khoát tay, đặt mông ngồi xuống bên cạnh Vu Đình Đình.

Hôm nay Tần Dao chủ động gọi điện cho Vu Đình Đình, muốn tâm sự với cô. Sau lần làm ầm ĩ với Vu Đình Đình, Tần Dao bắt đầu hối hận, cảm thấy Vu Đình Đình sẽ không làm như vậy. Nàng cứ chần chừ mãi đến hôm nay mới gọi điện cho Vu Đình Đình, vốn hy vọng Vu Đình Đình có thể trở về nhà. Nhưng Vu Đình Đình lại nói với Tần Dao rằng thứ hai mình sẽ đến trường, thủ tục bên trường đã xong xuôi. Tần Dao hy vọng có thể tâm sự với Vu Đình Đình, và Vu Đình Đình đã đồng ý. Hai người hẹn nhau đến bờ biển cạnh quảng trường Hải Tinh, gần trường học của họ để gặp mặt.

Nhìn thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện, Tần Dao xấu hổ cúi đầu, có chút không dám đối mặt với anh. Vừa rồi, nàng đã biết từ miệng Vu Đình Đình rằng Diệp Lăng Phi đã tận mắt thấy mình đi cùng Vương Quân. Tần Dao hai tay nắm chặt váy, không dám nhìn Diệp Lăng Phi, sợ anh sẽ chỉ trích mình.

Diệp Lăng Phi không hề tỏ ra khó chịu, hắn ngồi bên cạnh Vu Đình Đình, rất tự nhiên ôm cô vào lòng. Thấy bộ dạng của Tần Dao, Diệp Lăng Phi khẽ cười nói:

- Tần Dao, sao vậy, không muốn nhìn thấy anh à?

- Không phải.

Tần Dao vội vàng giải thích:

- Em... em không biết nên nói thế nào.

- Anh Diệp, Tần Dao lo anh trách cô ấy.

Vu Đình Đình rúc vào người Diệp Lăng Phi, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào, nhẹ giọng nói:

- Em đã nói với Tần Dao rồi, anh Diệp sẽ không trách cô ấy đâu.

Diệp Lăng Phi cười gật đầu, nói với Tần Dao:

- Em xem anh có giống loại người đó không?

- Không phải, anh Diệp, em... em không nên lừa anh.

Tần Dao cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nhẹ giọng nói:

- Em... em vẫn tưởng rằng có thể... có thể tiếp tục như vậy, em và Vương Quân vẫn... vẫn chưa chính thức yêu đương, em... em...

Tần Dao nói mấy câu cũng không nói rõ được nguyên nhân, vẫn là Diệp Lăng Phi nói giúp cô, hắn nói:

- Có phải em lo anh biết chuyện giữa em và Vương Quân sẽ không vui, thậm chí còn tức giận với em không? Cô nhóc này xem thường anh quá rồi. Anh không phải loại người đó. Giữa anh và em, phần nhiều là quan hệ bạn bè. Em muốn đi chơi với anh, một người đàn ông lớn hơn em nhiều tuổi, thì chúng ta đi chơi, chúng ta là bạn bè, đi chơi cùng nhau cũng không sao cả. Nếu em cảm thấy anh là một người không ra gì, không thích chơi với anh, vậy cũng không sao, có thể tìm người em thích để đi chơi, anh sẽ không trách em. Dù sao em cũng có lý tưởng của riêng mình, cũng có người mình thích, anh không thể ép em làm chuyện em không muốn. Về phần Vương Quân kia, anh chưa từng gặp, cũng không biết là người thế nào. Anh chỉ có thể nói với em rằng, nên có một chút cảnh giác với người khác, không nên tùy tiện tin tưởng họ.

- Anh Diệp, em biết rồi.

Bị Diệp Lăng Phi nói vậy, mặt Tần Dao càng thêm đỏ. Nếu lúc này có một cái lỗ dưới chân, Tần Dao sẽ lập tức nhảy xuống. Nàng cảm thấy mình có lỗi với Diệp Lăng Phi, anh đối xử với mình tốt như vậy mà mình vẫn lừa gạt anh. Tần Dao đột nhiên gục đầu vào gối, đôi vai bắt đầu run rẩy.

Diệp Lăng Phi không biết phải làm sao, sao Tần Dao lại khóc chứ, hình như mình cũng đâu có nói gì quá đáng. Hắn liếc nhìn Vu Đình Đình, Vu Đình Đình lập tức hiểu ý, tiến lại gần Tần Dao, áp mặt vào mặt cô, an ủi:

- Tần Dao, sao bạn khóc vậy, anh Diệp không có ý gì khác đâu, bạn đừng suy nghĩ nhiều.

Được Đình Đình an ủi, Tần Dao chậm rãi ngẩng đầu lên, khuôn mặt đẫm nước mắt, nức nở nói:

- Em cảm thấy có lỗi với anh Diệp, em... em vô lương tâm, anh Diệp đối với em tốt như vậy, mà em còn... còn muốn lừa gạt anh ấy. Em nợ anh Diệp nhiều lắm, em trai em bị bệnh, cũng là anh Diệp giúp em vay tiền. Còn lần trước... lần trước...

Tần Dao khóc nức nở không thôi, Vu Đình Đình đành phải tiếp tục an ủi. Còn Diệp Lăng Phi thì rút một điếu thuốc, đứng dậy.

Mãi Tần Dao mới nín khóc, Vu Đình Đình mới có cơ hội nói:

- Anh Diệp sẽ không trách bạn đâu, Tần Dao, bạn cũng đừng tự trách mình nữa.

- Em... em không biết báo đáp anh Diệp thế nào, em... em nghĩ... em muốn dùng... thân thể của mình...

Tần Dao ấp a ấp úng mãi không nói ra được. Mắt nàng đỏ hoe, nhìn về phía Diệp Lăng Phi, nhưng lại thấy anh cười ha hả nói:

- Cô nhóc ngốc, anh không cần em báo đáp. Về phần tiền, cũng không cần trả. Em cứ giữ lấy, sau này học tập cho tốt, tìm một người bạn trai tốt mà yêu là được.

Vu Đình Đình cũng an ủi:

- Đúng vậy đó Tần Dao, bạn đừng suy nghĩ nhiều nữa, chăm chỉ học tập đi. À, mình vốn đã muốn nói với bạn từ sớm, nhưng sợ bạn giận nên vẫn không dám nói.

Tần Dao lau nước mắt, hỏi:

- Đình Đình, chuyện gì vậy, bạn nói đi.

- Vương Quân kia bạn nên chú ý hơn, mình cảm thấy anh ta không tốt lắm. Không biết tại sao, mỗi lần anh ta nhìn mình, mình đều cảm thấy rất không thoải mái, không nói ra được, tóm lại bạn phải cẩn thận một chút.

Vu Đình Đình hơi xấu hổ không dám nói rằng Vương Quân cứ nhìn chằm chằm vào ngực và mông nàng, làm nàng rất chán ghét. Nhưng Diệp Lăng Phi thì không ngại, nói thay Vu Đình Đình:

- Đình Đình ý là Vương Quân này rất háo sắc, em không nên dễ dàng để hắn ăn đậu hũ, trên đời này không có thuốc hối hận đâu. Nếu bị người ta chiếm tiện nghi rồi đá đi, vậy thì thiệt thòi lớn.

Diệp Lăng Phi nói xong, còn cố ý hỏi:

- Đình Đình, có phải ý em là vậy không?

Vu Đình Đình gật đầu, ý của nàng đúng là như vậy, chỉ là xấu hổ không dám nói ra miệng.

Khi Tần Dao nghe Diệp Lăng Phi nói những lời này, cô bất giác liếc nhìn anh một cái, nhớ lại buổi tối hôm đó ở trên đỉnh núi. Theo một nghĩa nào đó, lần đầu tiên của Tần Dao đã sớm cho Diệp Lăng Phi. Mặt nàng lại đỏ lên, nhìn Diệp Lăng Phi một chút, thấp giọng nói:

- Anh Diệp, em có thể nói riêng với anh mấy câu được không?

Vu Đình Đình lúc này vội vàng đứng lên, nói:

- Em đi ra bờ biển tìm vài cái vỏ sò đây.

Nói xong, cô chạy về phía bờ biển.

Tần Dao đi đến gần Diệp Lăng Phi, thấp giọng nói:

- Anh Diệp, em... em... em rất nhớ buổi tối hôm đó trên đỉnh núi, em... em đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.

- Cô nhóc ngốc, đừng nhắc lại chuyện đó nữa. Em là người tự do, tất cả những gì anh làm cho em đều không cần em báo đáp. Em cần phải cẩn thận hơn, nếu có chuyện cần anh giúp, cứ việc nói. Nếu anh không giúp em, cũng không biết ăn nói sao với Đình Đình.

Diệp Lăng Phi nhìn bóng dáng Vu Đình Đình đang ngồi trên bờ biển, nói với Tần Dao:

- Em có vài điểm cần phải học hỏi Đình Đình nhiều hơn. Anh cũng biết hoàn cảnh của em đã tạo nên tính cách hiện tại, nhưng em vẫn là một cô gái rất tốt, chỉ cần sửa chữa những khuyết điểm trên người mình. Sau này có chuyện gì nên thương lượng với Đình Đình, cô ấy tuyệt đối sẽ không hại em đâu

❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!