Diệp Lăng Phi cũng không nói quá nhiều với Tần Dao, có một số đạo lý cần cô tự mình chậm rãi nghiệm ra, người khác nói thế nào cũng vô dụng.
Từ khi cải cách đến nay, quan niệm của người Trung Quốc về giới tính đã có biến hóa rõ rệt. Từ ngày xưa yêu đương nhiều nhất chỉ là nắm tay, đến sau này học sinh trẻ tuổi còn công khai thân mật trên xe buýt; từ chưa kết hôn sẽ không chung sống, đến bây giờ tình một đêm nở rộ khắp nơi, người Trung Quốc ngày càng thoáng, nhất là học sinh, sinh viên, lại càng am hiểu phương diện này.
Có lẽ chính sự phát triển kinh tế đã thúc đẩy sự thay đổi trong tư tưởng bảo thủ đã ăn sâu bén rễ mấy ngàn năm này, mới dẫn đến cục diện như ngày nay.
Diệp Lăng Phi cho rằng Tần Dao có suy nghĩ của riêng mình, hắn không thể can thiệp, nói không chừng Tần Dao và Vương Quân kia sẽ ở bên nhau, cho dù hai người có phát sinh quan hệ thì đó cũng là Tần Dao cam tâm tình nguyện, dù sao hắn cũng không thể khống chế tư tưởng của cô được.
Nhưng biểu hiện của Tần Dao cho Diệp Lăng Phi biết trong lòng cô đã cảnh giác với Vương Quân, hoặc có thể nói là Tần Dao vẫn luôn cảnh giác với gã, điều này có liên quan đến tính cách của cô. Tần Dao không phải loại con gái dễ dàng bán đi thân thể của mình, có lẽ cô vốn định dùng thân thể làm con át chủ bài cuối cùng, khi chưa xác định được Vương Quân có phù hợp với mình hay không, cô sẽ không dễ dàng để gã đạt được.
Bất quá, từ sau khi tiếp xúc với Diệp Lăng Phi, tâm trạng của Tần Dao lại có sự thay đổi. Cô không phải một cô gái ngốc nghếch, hoàn toàn ngược lại, Tần Dao nhìn nhận vấn đề rất rõ ràng. Cô nhanh chóng ý thức được Vương Quân này không đáng tin như vẻ bề ngoài, sau này mình cần phải đề phòng. Diệp Lăng Phi vốn định mời Tần Dao ăn cơm trưa, nhưng cô lại lấy cớ có việc. Vu Đình Đình cũng nhìn ra tâm tư của Tần Dao, cô đang xấu hổ, hiện tại Tần Dao vẫn cảm thấy có lỗi với Diệp Lăng Phi, có chút không dám đối mặt với anh.
Diệp Lăng Phi cũng không cưỡng cầu, hắn cùng Vu Đình Đình ăn trưa ngay tại nhà hàng Đài Loan 11 gần quảng trường Hải Tinh, sau đó hai người tản bộ dọc theo quảng trường.
- Diệp đại ca, em thật sự thích cảm giác hiện tại, thật lãng mạn!
Vu Đình Đình ôm cánh tay Diệp Lăng Phi, thỉnh thoảng lại nhảy chân sáo. Giống như một cô bé đang nô đùa, trên mặt nàng lộ ra nụ cười ngọt ngào, chỉ đơn thuần đi dạo cùng Diệp Lăng Phi cũng khiến Vu Đình Đình cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
- Thật không?
Diệp Lăng Phi nhìn Vu Đình Đình, cười nói:
- Xem ra em rất dễ thỏa mãn nhỉ, khụ. Một cô gái như em không nên ở bên cạnh anh, bây giờ anh cảm thấy mình như đang phạm tội, dụ dỗ một cô gái thuần khiết như em.
- Hi hi, em nguyện ý ở bên Diệp đại ca.
Vu Đình Đình vui vẻ nói.
- Không biết tại sao, chỉ cần nhìn thấy Diệp đại ca là em đã thấy vui rồi.
Vu Đình Đình lại cười rộ lên, nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài trong lòng, thầm nghĩ:
- Nếu mình phụ bạc Vu Đình Đình, e rằng ngay cả ông trời cũng không tha cho mình.
- Diệp đại ca, anh xem xung quanh quảng trường kìa. Sao lại có nhiều đèn như vậy. Buổi tối chắc chắn sẽ rất đẹp.
Vu Đình Đình chỉ tay vào những cột đèn cao mới được dựng lên bốn phía quảng trường Hải Tinh, có chút hưng phấn reo lên:
- Lâu rồi em không đến đây vào buổi tối. Mọi người đều nói buổi tối ở đây là đẹp nhất.
- Muốn ở đây không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Ở đây?
Vu Đình Đình khó hiểu hỏi lại.
Diệp Lăng Phi gật đầu. Hắn không nói nhiều mà cùng Vu Đình Đình đi về phía tòa nhà trung tâm cách đó không xa. Vừa bước vào tòa nhà, liền nhìn thấy giữa đại sảnh bày một sa bàn 3D. Tòa nhà trung tâm này chuyên bán các biệt thự ven biển xung quanh. Mỗi căn biệt thự đều có giá không hề thấp. Chỉ một căn biệt thự hai tầng nho nhỏ cũng đã có giá trị lên tới năm triệu nhân dân tệ.
Trong tòa nhà trung tâm chỉ có một đôi vợ chồng trung niên ăn mặc hết sức sang trọng đang xem sa bàn. Một cô nhân viên tiếp tân đang kiên nhẫn giới thiệu chi tiết cho họ về các căn biệt thự.
Diệp Lăng Phi hôm nay mặc một bộ đồ bình thường. Một chiếc áo phông năm, sáu chục tệ. Một chiếc quần dài màu trắng cùng lắm cũng chỉ khoảng 100 tệ. Diệp Lăng Phi luôn ăn mặc như vậy. Hắn không có cảm tình với cái gọi là hàng hiệu, mua quần áo chưa bao giờ nhìn nhãn mác. Trong nhà thứ duy nhất được tính là hàng hiệu chính là bộ vest Bạch Tình Đình mua cho hắn. Diệp Lăng Phi vẫn cảm thấy mặc nó rất khó chịu, nên rất ít khi mặc vest.
Vu Đình Đình cũng mặc quần áo bình thường đến không thể bình thường hơn, chiếc áo phông cộc tay này chỉ khoảng 100 tệ, chiếc váy ngắn kia mua ở trung tâm thương mại Việt Dương, giá cũng chỉ một trăm tám mươi tệ, lại còn là hàng giảm giá.
Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình ăn mặc như vậy, dù có tưởng tượng thế nào cũng không giống người có tiền, càng giống như đến đây đi dạo hơn. Khi hai người đi tới sa bàn biệt thự, vốn dĩ phải có nhân viên đến tiếp đón giới thiệu, nhưng ba cô gái ngồi trong đại sảnh hoàn toàn không có ý định đứng dậy.
Ba cô gái ngồi đó tán gẫu, ngay cả khi Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình đi tới bên sa bàn, họ cũng coi như không nhìn thấy.
Vừa lúc đó, một cô gái trẻ mặc đồng phục, tay ôm một chồng tài liệu lớn từ phía sau đi ra đại sảnh. Cô vừa mới đến, vẫn còn trong thời gian thử việc.
- Tiểu Văn, có khách kìa. Qua giới thiệu đi. Biết đâu người ta mua biệt thự, đến lúc đó cô phất to rồi.
Một cô nhân viên vừa thấy cô gái này đi tới liền sai cô qua đó. Cô gái này nghi hoặc hỏi:
- Chị Trương, em vẫn đang thử việc, chị thật sự để em giới thiệu sao?
- Tiểu Văn, đi đi, đi đi. Bán biệt thự không giống bán nhà khác, cô có thể hai tháng không bán được căn nào, nhưng nếu bán được một căn thì cô sẽ kiếm được rất nhiều. Biểu hiện cho tốt vào, nếu họ không hài lòng thì cứ bám riết lấy họ, lỡ họ mua một căn biệt thự nhỏ, tiền hoa hồng cũng đủ để cô nghỉ ngơi cả năm rồi, đi đi, đi đi.
Hai cô gái kia cũng thúc giục, cô gái này tin là thật, vội vàng cầm tài liệu chạy qua.
Ba cô gái kia liền cười trộm, các nàng đã quá quen với việc một số người không có tiền chạy tới đây xem biệt thự, căn bản không thể mua nổi. Ba cô nhân viên này vừa nhìn quần áo của Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình đã kết luận họ không có tiền, chỉ đến xem cho biết. Ba người cảm thấy qua giới thiệu chính là lãng phí thời gian, nên mới tiện tay sai một cô gái mới đến tiếp đôi nam nữ không có tiền này.
Đến khi cô gái tên Tiểu Văn kia đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, chỉ giới thiệu được vài câu, chợt nghe Vu Đình Đình hỏi:
- Tòa nhà này cần bao nhiêu tiền ạ?
- Biệt thự ở chỗ chúng tôi có giá 12.000 tệ mỗi mét vuông, diện tích từ 400 đến 800 mét vuông, ngoài ra còn có các căn hộ riêng, diện tích từ 100 đến 180 mét vuông.
- Ít nhất cũng phải hơn 800 nghìn à, nhiều tiền thật.
Vu Đình Đình kinh ngạc nói. Những lời này của cô khiến ba cô gái kia âm thầm cười trộm, các nàng càng chắc chắn đôi nam nữ này không có tiền, mới có tám trăm nghìn đã kêu đắt. Thực ra, cái gọi là căn hộ ngắm cảnh vẫn đang xây dựng, chưa hoàn thành. Nơi này chủ yếu bán những căn biệt thự đã hoàn thiện. Giá thấp nhất cũng đã là 5 triệu.
- Ba cô cười cái gì thế?
Cô gái vừa tiễn đôi vợ chồng trung niên có vẻ rất giàu có kia đi, khi trở về, thấy ba người kia đang cười trộm liền hỏi.
- Không thấy Tiểu Văn đang tiếp khách sao?
Một người trong đó thấp giọng nói.
- Chúng tôi đang xem Tiểu Văn làm thế nào bán được biệt thự cho những người có tiền muốn mua này.
Đây rõ ràng là nói mát thôi. Cô gái vừa quay lại cũng bắt đầu cười trộm, thấp giọng nói:
- Các cô cũng thật là, bảo Tiểu Văn đuổi họ đi là được, cần gì lãng phí thời gian.
- Vừa rồi đôi vợ chồng kia thế nào?
Một cô gái khác hỏi.
- Nói là đang suy nghĩ, tôi định vài ngày nữa lại đến gặp họ, ít nhất khách này còn có chút cơ hội, để tôi theo một tháng, biết đâu sẽ bán được. Nếu bán được lần này, ít nhất cũng cầm được mấy chục nghìn tiền hoa hồng. Đến lúc đó tôi sẽ đi du lịch một chuyến.
Mấy nhân viên ở đây lén lút giễu cợt Diệp Lăng Phi, hắn đều nhìn thấy cả, chỉ là không thèm so đo với mấy cô gái đó. Hắn chỉ đơn giản nhìn sa bàn, cũng không cần cô gái kia giới thiệu, trực tiếp nói:
- Phiền cô đưa tôi đi xem căn biệt thự này.
Ngón tay Diệp Lăng Phi chỉ vào một căn biệt thự thấp nhất cũng có giá từ 8 triệu trở lên.
Nếu là nhân viên có kinh nghiệm, nhất định sẽ hỏi lại khách hàng một cách chi tiết:
- Ngài có chắc chắn muốn đi xem căn biệt thự này không ạ?
Nhưng Tiểu Văn lại không nghĩ nhiều, cô đi tới bàn đăng ký lấy chìa khóa. Ở đây có người chuyên lái xe đưa khách đi xem biệt thự, Tiểu Văn nhanh chóng làm xong thủ tục, kích động dẫn Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình đi xem nhà.
- Con bé ngốc này, lần này tôi thấy nó có muốn khóc cũng không kịp.
Một cô gái thấy Tiểu Văn dẫn đôi nam nữ không có tiền kia đi xem biệt thự, khinh thường nói:
- Đây chính là một bài học, người trẻ tuổi, lúc nào cũng bốc đồng như vậy.
Ba người khác cũng liên tục gật đầu, trong lòng các nàng, khách hàng ăn mặc như vậy đi xem biệt thự chỉ là lãng phí thời gian. Hơn nữa chuyện này nếu để giám đốc biết, chắc chắn sẽ bị mắng một trận. Không nhìn trang phục của khách đã phái xe đưa đi xem nhà, chẳng lẽ lái xe không tốn tiền sao?
Diệp Lăng Phi thấy căn biệt thự này có phòng ngủ và ban công rất lớn, có thể ngắm cảnh 180 độ. Diện tích vườn hoa từ 100 đến 300 mét vuông, tất cả phòng ngủ đều hướng về phía nam, toàn bộ đều có phòng vệ sinh riêng, tầng hầm cũng có phòng vệ sinh và phòng tập thể hình.
Từ đầu đến cuối Tiểu Văn đều không có cơ hội giới thiệu, Diệp Lăng Phi dẫn Vu Đình Đình xem xong căn biệt thự đã được trang hoàng hoàn chỉnh này, liền nói với cô nhân viên:
- Khi nào có thể làm thủ tục?
- Bây giờ có thể làm ngay ạ, thưa ngài, ngài định thanh toán như thế nào, chúng tôi có thể giúp ngài làm thủ tục trả góp, chỉ cần ngài giao các giấy tờ liên quan cho chúng tôi. Công việc còn lại cứ để chúng tôi lo.
Tiểu Văn nói.
- Không cần. Bây giờ tôi có thể thanh toán ngay.
Diệp Lăng Phi không hề nghĩ ngợi, nói thẳng.
Vu Đình Đình biết Diệp Lăng Phi có tiền, nhưng không ngờ anh lại có nhiều tiền đến mức này. Nàng kéo tay Diệp Lăng Phi, thấp giọng nói:
- Diệp đại ca, nơi này đắt lắm đó.
- Cô bé ngốc, em không cần lo, trong lòng anh biết rõ.
Diệp Lăng Phi kề môi vào tai Vu Đình Đình, nhỏ giọng nói:
- Sau này chúng ta có thể ở đây ngắm cảnh biển, không phải em muốn ngắm cảnh đêm ở quảng trường Hải Tinh sao, buổi tối chúng ta có thể ở đây ngắm. À, anh phải giấu em ở đây, tránh bị người đàn ông khác cướp mất, cái này gọi là kim ốc tàng kiều.
Vu Đình Đình đỏ mặt, không nói gì.
Đến khi Tiểu Văn kích động chạy về làm thủ tục, bốn cô gái kia đều hối hận, thiếu chút nữa hối đến ruột gan cũng muốn lòi ra. Một thương vụ thế này, đã để Tiểu Văn dễ dàng kiếm được hơn mười vạn tiền hoa hồng.
Diệp Lăng Phi vốn định tặng căn biệt thự này cho Vu Đình Đình, nhưng cô kiên quyết không nhận. Diệp Lăng Phi hết cách, đành đưa chìa khóa cho cô, ý là Vu Đình Đình có thể đến đây bất cứ lúc nào. Căn biệt thự này vốn đã được trang hoàng hoàn chỉnh, chỉ cần bài trí thêm vài thứ là có thể vào ở.
Diệp Lăng Phi tạm thời không có thời gian, trong lòng tính toán chờ khi rảnh rỗi sẽ từ từ mua thêm đồ nội thất. Sau khi xong xuôi mọi chuyện, đã hơn 4 giờ chiều, Diệp Lăng Phi đưa Vu Đình Đình về khách sạn quốc tế, cô phải đợi đến thứ hai mới có thể vào ký túc xá của trường, bởi vậy, tối nay vẫn phải ở lại khách sạn.
Hai người đi chơi cả buổi chiều, Vu Đình Đình vừa về đến khách sạn đã vào phòng tắm tắm rửa. Mà khi cô vừa vào không lâu, Diệp Lăng Phi cũng tự mình cởi đồ, đứng ở cửa phòng tắm gõ cửa, nói:
- Đình Đình, anh cũng muốn tắm. Hay là chúng ta tắm chung đi!
Vu Đình Đình đỏ mặt, mở cửa phòng tắm, Diệp Lăng Phi với vẻ mặt cười xấu xa bước vào.
Vu Đình Đình hai tay ôm ngực, quay lưng về phía Diệp Lăng Phi, lí nhí nói:
- Diệp đại ca, em... em tự tắm được rồi.
Diệp Lăng Phi đi đến sau lưng Vu Đình Đình, đưa tay vỗ vào mông cô một cái, cười gian nói:
- Anh có nói là giúp em tắm đâu. Anh muốn em giúp anh tắm.
Vu Đình Đình đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nhắn, chậm rãi xoay người, gật đầu.
Diệp Lăng Phi nằm trong bồn tắm. Vu Đình Đình ngồi xổm bên ngoài, cầm khăn tắm cẩn thận chà lau cơ thể cho hắn. Mặt nàng nóng bừng lên, tuy đã cùng Diệp Lăng Phi tiếp xúc thân mật, nhưng Vu Đình Đình vẫn không dám chạm vào, nhất là khi lau đến hạ thân của hắn, nàng gần như không dám nhìn thứ đang ngẩng cao đầu kia.
Nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Vu Đình Đình, dục hỏa trong lòng Diệp Lăng Phi bùng cháy, hắn đứng dậy từ trong bồn tắm, hạ thân hùng tráng đặt ngay trước mặt cô.
Tay phải Diệp Lăng Phi khẽ ấn vào đầu Vu Đình Đình, đôi môi anh đào nhỏ nhắn của cô hé mở, rồi ngậm lấy nó.
Cảm giác tiêu hồn đó làm cho động tác của Diệp Lăng Phi trở nên có chút thô lỗ, sự ngây ngô của Vu Đình Đình càng khiến ngọn lửa dục vọng trong lòng hắn bùng phát dữ dội hơn. Chỉ sau vài nhịp, Diệp Lăng Phi đã không thể kiềm chế được nữa. Hắn ôm thân thể mềm mại nõn nà của Vu Đình Đình vào lòng, hai tay xoa nắn bộ ngực cô, từ phía sau mạnh mẽ tiến vào.
Tiếng rên rỉ mê người từ miệng Vu Đình Đình phát ra, hai bàn tay trắng nõn của nàng đặt lên vách tường, cặp mông cong vút ưỡn về phía sau, theo từng nhịp thúc của Diệp Lăng Phi, bộ ngực không ngừng rung động giữa không trung.
*
Tiếng chuông điện thoại đánh thức Diệp Lăng Phi đang say ngủ, hắn nhẹ nhàng rút cánh tay đang được Vu Đình Đình gối đầu ra, tiện tay cầm lấy điện thoại đặt ở đầu giường, vừa nhìn đã thấy là Bạch Cảnh Sùng gọi tới.
Mặc dù động tác của Diệp Lăng Phi rất nhẹ, nhưng Vu Đình Đình vẫn tỉnh lại, nàng nghiêng người, dùng đôi mắt long lanh, đong đầy tình cảm nhìn hắn.
Diệp Lăng Phi nhìn bộ dáng quyến rũ của Vu Đình Đình thì cười, hôn lên môi cô một cái, tay trái nghe điện thoại, tay phải đặt lên bộ ngực căng tròn của cô mà vuốt ve.
- Tiểu Diệp, buổi tối có việc gì không?
Giọng của Bạch Cảnh Sùng nghe có vẻ không tệ.
- Bác ạ. Không có chuyện gì, chỉ là đang đi chơi với bạn thôi.
Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, phát hiện bây giờ đã là hơn 6 giờ tối, sau khi hắn và Vu Đình Đình triền miên, liền ngủ thiếp đi, nếu không phải có điện thoại của Bạch Cảnh Sùng, có lẽ tối nay hắn lại ngủ ở đây cả đêm.
- À, là thế này, buổi tối ta không có việc gì, muốn cùng cậu ra ngoài tâm sự. Cậu thấy nơi nào thích hợp, địa điểm do cậu chọn đi.
Diệp Lăng Phi vừa nghe đã hiểu, xem ra là Bạch Tình Đình thấy mình tức giận, nên đã nhờ cha nàng ra mặt. Bạch Cảnh Sùng nói thế nào cũng là bố vợ của mình, không thể không nể mặt. Hơn nữa, Diệp Lăng Phi cố ý giận dỗi với Bạch Tình Đình, chỉ là muốn dọa cô một chút, để cô sau này không được quá kiêu ngạo. Nếu Bạch Cảnh Sùng đã cho mình bậc thang, tự nhiên hắn sẽ leo xuống. Nhưng tối nay đi đâu tâm sự lại là chuyện đau đầu, lẽ ra đi quán bar vừa uống rượu vừa nói chuyện là tốt nhất, nhưng loại nơi này Bạch Cảnh Sùng lại không muốn đi. Diệp Lăng Phi suy nghĩ một chút, liền đề nghị:
- Bác à, hay là chúng ta đến nhà hàng trên thuyền Anna Olivia ở quảng trường Hải Tinh?
- Ừ, được, ở đó đi.
Bạch Cảnh Sùng đồng ý.
Hẹn xong thời gian gặp mặt, Diệp Lăng Phi cúp điện thoại.
- Diệp đại ca, anh phải đi sao?
Vu Đình Đình đợi Diệp Lăng Phi cúp máy rồi mới dịu dàng hỏi.
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Bố vợ của anh muốn gặp anh, anh không thể không đi.
Diệp Lăng Phi cúi xuống hôn lên đôi môi kiều diễm ướt át của cô một cái, nói:
- Em ngoan ngoãn ngủ đi, ngày mai còn phải đi học. Hay là sáng mai anh đưa em đến trường nhé.
- Không cần đâu, Diệp đại ca, anh đừng đưa em đi.
Vu Đình Đình vội nói.
- Em ngồi xe buýt đến trường là được rồi.
- Ừm, có chuyện gì thì gọi điện cho anh.
Diệp Lăng Phi ngồi dậy, mặc quần áo. Vu Đình Đình nằm trên giường, vẫn chan chứa tình cảm nhìn hắn, mãi cho đến khi Diệp Lăng Phi mặc xong quần áo, cô đột nhiên để thân thể trần truồng xuống giường, đỏ mặt, giúp hắn cài lại cúc áo sơ mi, ngượng ngùng nói:
- Diệp đại ca, đi đường cẩn thận một chút.
Lúc này, bộ dáng của Vu Đình Đình rõ ràng chính là một người vợ hiền thục đang dặn dò chồng mình đi đường cẩn thận, Diệp Lăng Phi không nhịn được ôm thân thể trần trụi của cô vào lòng, nghịch ngợm một phen, lúc này mới rời đi.