Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 36: CHƯƠNG 36: TA SẼ ĐÍCH THÂN TRUY SÁT

Bạch Tình Đình đỏ bừng cả mặt, nàng muốn cất tiếng nói nhưng khi nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc của Bạch Cảnh Sùng thì đành kìm chế xuống. Nàng chỉ có thể hung hăng nhìn Diệp Lăng Phi, hận không thể giết hắn ngay lập tức.

Diệp Lăng Phi định nói thật cho Bành Nguyên rằng mình với Bạch Tình Đình không hề có chút quan hệ gì, vừa rồi chỉ là muốn trêu chọc cô ta mà thôi. Thế nhưng lời này còn chưa ra khỏi miệng thì đã nhìn thấy Bạch Tình Đình hung dữ liếc khiến cho hắn đổi ý:

- Hừ, cô đã tỏ thái độ như vậy thì tôi sẽ đáp ứng, xem cô đối phó ra sao.

Nghĩ vậy, Diệp Lăng Phi liền gật đầu đồng ý:

- Ông già, hôn sự này tôi đồng ý, tôi thấy cuộc hôn nhân này rất tốt. Nhưng nếu mọi người cảm thấy không ổn thì có thể không đồng ý.

Bạch Tình Đình tức đến mức muốn bật khóc. Tên Diệp Lăng Phi lưu manh, đần độn này sao có thể đồng ý cuộc hôn nhân này chứ. Ánh mắt Bạch Tình Đình hướng về phía Bạch Cảnh Sùng, hy vọng ba mình có thể nói giúp vài lời. Thế nhưng, trong lòng Bạch Cảnh Sùng đã có tính toán riêng. Ông thấy Diệp Lăng Phi ngũ quan đoan chính, có khí khái nam nhân nên cũng đồng ý. Bạch Cảnh Sùng từ trước đến nay luôn nhìn người rất chuẩn, hơn nữa đây là người do chính lão thủ trưởng của mình chọn, thì làm sao mà sai được?

Huống chi, đây chỉ là thử hôn chứ không phải kết hôn, ông cũng không cần phải tuyên bố với bên ngoài. Nếu như bọn chúng sống không hợp thì có thể chia tay. Chỉ là, nói thế nào thì Bạch Cảnh Sùng cũng hơi lo lắng, con gái mình là một cô gái, nếu như ở trong nhà Diệp Lăng Phi thì cũng không hay.

- Lão thủ trưởng, tôi có một nguyện vọng.

Bành Nguyên gật đầu nói:

- Nói đi, tôi nghe.

- Con gái tôi chưa bao giờ rời khỏi nhà. Nếu là thử hôn, phải rời khỏi nhà chỉ sợ con bé không thích ứng được. Hay là để Diệp Lăng Phi ở lại trong nhà tôi, cho bọn họ sống thử một thời gian không phải là chuyện tốt hơn sao?

Bạch Cảnh Sùng nói xong đưa mắt nhìn Bành Nguyên dò xét. Thấy Bành Nguyên hơi trầm tư, dường như cũng cảm thấy đây là một đề nghị tốt.

Thế nhưng Diệp Lăng Phi lại lên tiếng:

- Cái này không ổn lắm, nếu tôi chuyển nhà đi sẽ không thuận tiện, dễ bị người ta nói là kẻ ăn bám.

- Lời này cũng có lý.

Bành Nguyên gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với Diệp Lăng Phi:

- Ta thấy tốt nhất là như vậy, kiếm một căn nhà nào đó gần nhà cậu cho họ ở, như vậy cậu cũng thuận tiện trông nom con gái mình.

Bành Nguyên ở đây nghiễm nhiên trở thành gia trưởng, không cho người khác có ý kiến đã quyết định.

Chuyện đã đến mức này, Bạch Cảnh Sùng cũng không còn gì để nói. Bạch Tình Đình cảm thấy mình bị ủy khuất không nói nên lời, nàng mượn cớ đi vệ sinh, chạy vào trong đó khóc một hồi.

Bành Nguyên và Bạch Cảnh Sùng nói chuyện phiếm thêm một lúc nữa. Nội dung cuộc trò chuyện của họ chủ yếu là những chuyện trước kia. Mãi đến bữa cơm tối, Bành Nguyên mới nói rõ tại sao mình đến thành phố Vọng Hải.

Sau khi cơm nước xong xuôi, Bạch Cảnh Sùng và Trương Tiểu Thiên tiễn Bành Nguyên ra khách sạn. Bành Nguyên được hai vệ sĩ hộ tống tiến vào trong xe.

- Tiểu Diệp, cậu lên xe, tôi có mấy lời nói với cậu.

Bành Nguyên mời Diệp Lăng Phi lên xe.

Diệp Lăng Phi đành phải lên xe đi tới khách sạn. Bành Nguyên cùng hai thuộc hạ cũ của mình từ biệt nhau rồi chiếc xe Audi bắt đầu lăn bánh.

- Ông già, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Tôi có cảm giác rằng lần này ông đến đây là có chuyện gì đó.

Diệp Lăng Phi tựa vào cửa sổ, một tay cầm điếu thuốc vừa nói. Lúc nãy dùng cơm, hắn đã uống hơi nhiều rượu nên đầu cảm thấy hơi đau. Bây giờ gió lạnh thổi vào trong xe đã hạ nhiệt độ xuống một chút.

Bành Nguyên ngả người ra sau ghế rồi hướng về phía Diệp Lăng Phi cười:

- Satan, tôi có chuyện tìm cậu.

- Satan đã chết rồi, bây giờ tôi là Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi thu hồi nụ cười bất cần đời, nặng nề nói:

- Trải qua nhiều lần đối mặt với cái chết, Satan đã chán nản, cho nên Satan lựa chọn cái chết.

Bành Nguyên vỗ vai Diệp Lăng Phi nói:

- Người trẻ tuổi, đây mới chính là con đường của cậu. Chỉ là lần này tôi tới gặp cậu thật sự có chuyện cần cậu ra tay.

- Cần tôi ra tay ư? Ông già, ông đừng đùa tôi chứ, ông còn bày ra chuyện gì nữa vậy?

Diệp Lăng Phi không tin hỏi.

- Tôi nhận được tình báo là có một tổ chức khủng bố đã liên hệ với Lang Nha mua rất nhiều súng ống đạn dược, chuẩn bị nhân dịp Quốc Khánh sẽ phát động vũ trang. Rất có thể sẽ mượn cơ hội này để thu hút sự chú ý của quốc tế vào Trung Quốc. Tôi không muốn dùng quân đội để trấn áp, như vậy sẽ tạo ra ảnh hưởng xấu trên trường quốc tế cho nên tôi hy vọng cậu có thể ngăn chặn chuyến vận chuyển súng ống này của Lang Nha. Ngoại trừ Lang Nha, không có bất kỳ tổ chức nào có khả năng vận chuyển nhiều súng ống đạn dược vào Trung Quốc như vậy.

Diệp Lăng Phi trầm ngâm, hắn đưa mắt nhìn ra ngoài, ngắm nhìn đô thị phồn hoa này rồi thấp giọng nói:

- Hai tay tôi từ trước tới giờ đã dính đầy máu tươi. Tôi vẫn muốn kiếm tiền, từ khi còn bé tôi đã sợ cuộc sống nghèo khổ, cha tôi cũng bởi vì không có tiền để chữa trị kịp thời mới chết ở bệnh viện. Mẹ tôi vì làm lụng vất vả mà cũng chết ở trong nhà. Từ lúc đó, tôi cảm thấy thế giới toàn một màu trắng, tôi cho rằng mình bị thế giới này vứt bỏ. Chính vì vậy, tôi rời khỏi nhà đi tha hương, trải qua những cuộc huấn luyện tàn khốc nhất. Mục đích của tôi chính là để kiếm tiền, thậm chí không tiếc mọi thủ đoạn để kiếm tiền. Tôi cũng không quan tâm đến việc mình buôn bán súng ống đạn dược gì, càng không nghĩ tới những súng ống đạn dược này sẽ gây ra bao nhiêu thương vong. Tiền chính là mục đích sống cuối cùng của tôi, mãi đến khi chuyện kia xảy ra, tôi mới biết hai tay mình đã nhuốm đầy máu tươi. Ông già, tôi rất cảm ơn ông, ông đã cho tôi một cơ hội để sống một cuộc sống bình thường.

Diệp Lăng Phi quay lại nhìn khuôn mặt già nua của Bành Nguyên, từ từ gật đầu nói:

- Tôi sẽ ngăn chặn cuộc giao dịch lần này, tôi thề với ông Lang Nha từ nay về sau tuyệt đối sẽ không bán cho các tổ chức khủng bố ở Trung Quốc một viên đạn, nếu có thành viên nào vi phạm, tôi sẽ đích thân tiêu diệt kẻ đó.

- Cảm ơn.

Bành Nguyên vỗ mạnh vai Diệp Lăng Phi.

- Hài tử, hãy tận hưởng thật tốt cuộc sống của cậu. Nếu có chuyện thì cứ tìm tôi, tôi tin rằng lão già khọm này có thể giúp cậu.

Diệp Lăng Phi đi bộ giữa đường, hắn không muốn lập tức đón xe về mà đi vào một công viên. Công viên chỉ có mấy ngọn đèn đường còn phát ra ánh sáng mờ mờ, không còn ai qua lại ở đây nữa, chỉ có một mình Diệp Lăng Phi. Hắn đi đến một chiếc ghế dài trong công viên ngồi xuống, móc ra điện thoại di động, gọi một cuộc điện thoại đường dài.

- Dã Thú, tao là Satan, nói cho tao biết trong tổ chức ai là người bán súng ống đạn dược vào Trung Quốc?

Giọng nói Diệp Lăng Phi uy nghiêm, toát ra một khí tức tử vong.

- Là Độc và Thiên Sứ, hai người bọn họ vừa mới tiếp nhận một lượng lớn đơn đặt hàng súng ống đạn dược.

- Báo cho bọn họ, hủy bỏ cuộc giao dịch này. Tao không cho phép bất cứ ai buôn bán súng ống đạn dược vào Trung Quốc, nếu có kẻ nào không nghe, tao sẽ đích thân xử lý hắn.

Hai mắt Diệp Lăng Phi chiếu ra từng luồng ánh sáng như dã thú, thanh âm tuy không lớn nhưng vô cùng có sức mạnh.

- Satan, em biết nói sao đây. Còn có một việc em muốn nói với anh, có kẻ công khai ra giá để giết anh. Lang Nha chúng ta cũng bị người ta ra giá, trước mắt vẫn chưa nghe nói có tổ chức sát thủ nào đứng ra nhận, nhưng anh vẫn nên cẩn thận một chút, hay là trở lại tổ chức đi.

Dã Thú nói.

- Không cần, cuộc sống hiện tại của tao rất tốt. Dã Thú, nói với các huynh đệ rằng tao hy vọng tất cả mọi người có thể tìm về cuộc sống bình thường của mình, các cậu hãy bảo trọng.

- Satan, anh thật là...

Dã Thú trả lời.

Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, hắn đứng dậy, cất bước đi ra khỏi công viên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!