Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 37: CHƯƠNG 37: NGOÀI Ý MUỐN

Diệp Lăng Phi sớm quên bẵng chuyện hôn thử với Bạch Tình Đình. Sáng hôm sau, vừa đặt chân đến công ty, hắn đã thấy mọi người trong phòng kinh doanh bàn tán xôn xao.

- Chuyện gì vậy?

Diệp Lăng Phi ngơ ngác kéo Lý Khả Hân lại hỏi. Lý Khả Hân hất tay hắn ra, nói:

- Trưởng phòng phiền anh từ nay về sau tôn trọng tôi một chút, đừng tùy tiện như vậy.

- Làm gì mà căng vậy? Không phải chỉ kéo tay một cái thôi sao? Hai chúng ta chuyện đó còn làm rồi, sợ gì nữa?

Diệp Lăng Phi cợt nhả nói:

- Có thời gian, chúng ta hẹn gặp nhau một buổi đi.

- Anh nói chuyện chú ý một chút! Ai cùng với anh làm chuyện đó chứ!

Lý Khả Hân đỏ mặt, tức giận nói:

- Tôi ghét nhất là những gã đàn ông không chung thủy! Hừ, hiện tại tôi không có thời gian tán gẫu với anh!

Nói xong, nàng quay người rời đi.

Diệp Lăng Phi gãi đầu, thầm nghĩ:

- Sao vậy? Mình đắc tội với Lý Khả Hân lúc nào nhỉ? Chẳng phải chỉ đùa giỡn một chút thôi sao? Tại sao lại tức giận đến thế?

Đường Hiểu Uyển đi từ trong phòng ra. Nàng vừa mới tìm được thông tin khách hàng, cho dù không phải chỉ mình nàng làm nhưng cũng sẽ nhận được một phần tiền thưởng.

- Hiểu Uyển, cô bận rộn nhỉ?

Diệp Lăng Phi nhìn thấy Đường Hiểu Uyển thì hớn hở chào hỏi. Hắn đảo mắt nhìn qua vòng một của nàng, trong lòng thầm nghĩ:

- Cô gái nhỏ nhắn như thế này tại sao vòng một lại lớn quá.

Đường Hiểu Uyển cảm thấy ánh mắt Diệp Lăng Phi đang nhìn vòng một của mình thì trong lòng thầm vui thích. Nếu là người khác, Đường Hiểu Uyển nhất định sẽ rất tức giận, nhưng Diệp Lăng Phi thì không như vậy. Trong lòng nàng rất hy vọng Diệp Lăng Phi có thể chú ý đến mình, đặc biệt là vòng một của nàng. Đường Hiểu Uyển ôm chồng tài liệu đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, cười tươi rói, ngọt ngào nói:

- Đúng vậy, trưởng phòng, tôi vừa mới tìm được một khách hàng, họ nói trong tháng này sẽ xem xét việc mua sắm máy móc của công ty chúng ta.

- Cô bé, tốt lắm, tiếp tục cố gắng nhé. Chuyện này cô cứ làm đi, nếu cần tôi sẽ giúp đỡ.

Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vai Đường Hiểu Uyển.

Động tác này không có bất kỳ ý nghĩa đặc biệt nào đối với Diệp Lăng Phi. Hắn chỉ muốn thể hiện sự cổ vũ của mình với Đường Hiểu Uyển. Nhưng Đường Hiểu Uyển lại hiểu lầm đây là một cử chỉ thân mật, nàng ửng đỏ cả khuôn mặt, cúi đầu không dám đối diện trực tiếp với Diệp Lăng Phi.

- A, Hiểu Uyển, hôm nay xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao tất cả mọi người đều xôn xao, có gì thú vị à?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Đường Hiểu Uyển ngượng ngùng ngẩng đầu, khuôn mặt nàng vẫn còn ửng hồng chưa dứt.

- Trưởng phòng, tôi không biết.

Diệp Lăng Phi cười cười, trong lòng thầm nghĩ cô bé này chắc không phải thực sự thích mình. Nếu đúng là vậy, phải tìm một cơ hội ăn sạch cô ta mới được. Vừa nghĩ tới cảnh Đường Hiểu Uyển trần truồng trên giường, vòng một căng tròn, thân thể trắng như tuyết chờ đợi để hắn chiếm đoạt, trong lòng Diệp Lăng Phi lại nảy sinh một cảm giác xúc động. Hạ thân hắn bắt đầu có phản ứng.

- Đáng chết, mấy ngày nay không đụng vào phụ nữ, bây giờ chỉ tùy tiện nghĩ đến mà đã có loại cảm xúc này.

Để che giấu sự xấu hổ, Diệp Lăng Phi nói với Đường Hiểu Uyển một câu:

- Được rồi, cố gắng lên.

Hắn liền vội vàng đi vào trong văn phòng.

Diệp Lăng Phi định mở cửa phòng làm việc của mình, vừa mới đặt tay vào tay cầm thì chợt nghe Tôn Hằng Viễn có tiếng gọi từ đằng sau.

- Diệp trưởng phòng, xin chờ một chút.

Diệp Lăng Phi xoay người lại nhìn thấy Tôn Hằng Viễn cùng với Bạch Tình Đình đi về phía mình. Bạch Tình Đình mặc một bộ váy trắng tinh khôi, chân đi đôi giày búp bê hồng. Chiếc cổ trắng ngần đeo một dây chuyền pha lê, hoa tai ngọc khẽ rung rinh.

Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình trong bộ trang phục này thì nuốt một ngụm nước bọt, thầm nghĩ:

- Bạch Tình Đình đúng là xinh đẹp, tính tình tuy không tốt nhưng dáng vẻ này thật là dễ thương.

Bạch Tình Đình thấy ánh mắt của Diệp Lăng Phi đang dán chặt vào mình thì tức giận. Nàng cảm thấy buồn bực, tên lưu manh thế này mà cha mình lại khuyến khích mình qua lại với hắn. Nàng càng nhìn Diệp Lăng Phi càng cảm thấy tức giận. Vốn định cùng với hắn nghiêm chỉnh nói chuyện, bỏ cái chuyện hôn thử hoang đường đi nhưng thấy đôi mắt hắn mê đắm nhìn vòng một của mình thì nổi giận lôi đình, thầm nghĩ:

- Muốn tôi và anh đính hôn ư? Nằm mơ đi!

- Diệp trưởng phòng, vị này chính là phó tổng Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, cũng chính là khách hàng của công ty chúng ta.

Tôn Hằng Viễn đâu biết Bạch Tình Đình cùng với Diệp Lăng Phi đã quen biết nhau. Gã tưởng rằng hai người này không biết nên không ngừng giới thiệu.

- Tôn quản lý, tôi biết cô ấy.

Diệp Lăng Phi nhìn tư thế của Bạch Tình Đình thì biết nàng không có ý tốt, có thể là vì mình mà chạy tới đây. Hắn vẫn giữ vẻ bình thản.

Bạch Tình Đình hừ một câu:

- Tôn quản lý, tôi biết hắn.

Điều này khiến Tôn Hằng Viễn ngớ người, trong lòng thầm nghĩ:

- Kỳ lạ, đây là chuyện gì, tại sao phó tổng Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ lại tìm Diệp Lăng Phi. Nói thế nào mình cũng là quản lý, muốn tìm thì cũng phải tìm mình trước chứ.

Tôn Hằng Viễn dù sao cũng là người từng trải, rất nhanh nhận thấy quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và người này không nhỏ. Bạch Tình Đình đi về phía Diệp Lăng Phi, hai người đứng nhìn nhau không nói chuyện.

Tôn Hằng Viễn không ngừng cười nói:

- Được, Bạch phó tổng đã tìm trưởng phòng Diệp của chúng ta, tôi không quấy rầy hai vị nữa, hai vị cứ nói chuyện với nhau đi.

Lúc này, Diệp Lăng Phi đã mở cửa phòng làm việc ra. Nghe Tôn Hằng Viễn nói vậy liền hướng về gã nói lớn:

- Tôn quản lý, Bạch phó tổng nói chuyện riêng với tôi, quả thật hơi bất tiện. Chỉ là, cũng chẳng có gì to tát, không sợ người khác biết, tôi vừa mới cùng với Bạch phó tổng đính hôn với nhau.

- Sao?

Chuyện này nằm ngoài dự kiến của Tôn Hằng Viễn. Gã không ngờ quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình lại như vậy.

- Lưu manh, anh nói bậy bạ gì đó?

Khuôn mặt Bạch Tình Đình tái mét, nàng không ngừng thở phì phò nói:

- Không cho phép anh nói bậy.

- Được, được, hai người cứ trò chuyện đi.

Tôn Hằng Viễn hiểu ý rời đi. Gã cũng không tin lời của Diệp Lăng Phi, thấy Diệp Lăng Phi không đời nào có thể cùng với Bạch Tình Đình đính hôn được. Gã cũng biết Diệp Lăng Phi là người thích nói lung tung, thích đùa cợt nên cũng không để ý.

Diệp Lăng Phi đi vào trong phòng, Bạch Tình Đình cũng theo vào. Nàng dùng sức đóng sầm cửa lại.

- Làm gì mà phải tức giận như vậy, vợ yêu uống ly nước đi.

Diệp Lăng Phi biết cô nàng này không màng đến sống chết. Bạch Tình Đình đang nổi nóng cho nên hắn cố ý rót một ly nước, đặt trước mặt nàng.

Bạch Tình Đình tựa hồ cũng bị Diệp Lăng Phi chọc đến phát điên. Vợ yêu, Diệp Lăng Phi xưng hô mình như vậy ư? Nàng ném mạnh ly nước xuống mặt đất, ly thủy tinh vỡ tan tành.

- Lưu manh, chớ si tâm vọng tưởng.

Diệp Lăng Phi không hề tức giận, cười phá lên kéo ghế ngồi xuống, bắt chéo hai chân cười nói:

- Làm gì mà phải tức giận như vậy, chỉ là một cái xưng hô thôi mà. Được rồi, cùng lắm thì thôi, từ nay về sau tôi không đề cập đến chuyện đó nữa. Chỉ là, nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô sáng sớm đã tới tìm tôi là có chuyện gì vậy?

Khuôn mặt Bạch Tình Đình trắng bệch không còn chút máu, nàng liếc nhìn Diệp Lăng Phi thầm nghĩ:

“Lưu manh, da mặt thật là dày.”

Nàng thấy Diệp Lăng Phi chính là tên gia hỏa cứng mềm đều không lay chuyển được. Sau khi ổn định tinh thần liền nói:

- Lưu manh, lần này tôi tới tìm anh chính là nói rõ chuyện giữa hai chúng ta. Tôi đã có bạn trai, không còn độc thân nữa.

- Có bạn trai hay không đối với tôi cũng chẳng có vấn đề gì. Cho dù là kết hôn còn có thể ly hôn, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Nhìn thấy biểu lộ của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình hận không thể vác ghế đập chết hắn. Cái này mà đúng cái gì chứ! Bạch Tình Đình cảm thấy mình phải mau nói hết những lời trong lòng ra, nếu tiếp tục như vậy, nàng thật không biết sẽ làm ra chuyện gì quá đáng nữa. Vì vậy, Bạch Tình Đình không tiếp tục đấu võ mồm với Diệp Lăng Phi, tiếp tục nói:

- Bạn trai của tôi là xã hội đen, giết người không gớm tay. Hôm nay hắn muốn gặp anh. Diệp Lăng Phi, chúng ta coi như là bạn bè, tôi không muốn anh gặp phải bất kỳ tổn hại nào nên lúc này mới tìm anh, muốn anh tự mình rời khỏi tôi.

- Xã hội đen ư?

Lần này Diệp Lăng Phi cũng phải biến sắc, hắn lo lắng nhìn Bạch Tình Đình hỏi:

- Cô nói thật sao?

Trong lòng Bạch Tình Đình thầm nghĩ:

- Người này xem ra cũng phải e sợ xã hội đen. Cuối cùng cũng thoát khỏi sự đeo bám của hắn.

Vì vậy Bạch Tình Đình chắc chắn nói:

- Tôi không hề nói dối. Sở dĩ tôi không nói cho ba cũng bởi vì bạn trai của tôi là xã hội đen, sợ ông ấy không đồng ý. Nhưng chuyện tới lúc này, tôi cũng chỉ có thể nói thật. Thật ra, tôi cũng không hoàn mỹ như anh tưởng tượng, tôi đã cùng với bạn trai của tôi dính vào ma túy. Diệp Lăng Phi, chuyện giữa hai chúng ta coi như là xong vậy đi. Tuy nhiên, tận đáy lòng tôi rất hài lòng về anh.

Bạch Tình Đình cuối cùng cũng nói ra những lời này, trong lòng thầm đắc ý:

“Mình nói như vậy anh cũng cảm thấy dễ chịu đôi chút, không tìm ông Bành Nguyên nói lung tung.”

- Tình Đình, thật không ngờ cô lại quan tâm đến tôi như vậy. Với tình nghĩa này, cho dù lên núi đao xuống biển lửa tôi cũng không chối từ. Là một lưu manh xã hội đen, không thành vấn đề. Tình Đình, nói cho tôi biết thời gian và địa điểm, vì cô tôi nhất định sẽ đi.

Diệp Lăng Phi nói đến mức cảm xúc kích động, nắm chặt bàn tay trắng ngọc ngà của Bạch Tình Đình, không chịu buông ra.

Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi nắm chặt tay theo bản năng cũng định rút về. Nàng cảm thấy hối tiếc, tự trách mình đáng lẽ đừng nói câu sau, làm cho tên lưu manh này hiểu lầm ý của mình. Nhưng lời đã nói ra cũng giống như bát nước đổ đi, muốn thu lại cũng không được, nàng đành cất tiếng:

- Tôi thật sự không muốn anh gặp phải bất kỳ tổn hại nào, tôi thấy chuyện giữa chúng ta cứ như vậy đi.

- Không, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ cô.

Thái độ của Diệp Lăng Phi chân thành tha thiết, hai tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Bạch Tình Đình, vuốt ve làn da mềm mại của nàng.

Bạch Tình Đình lúc này có một cảm giác chính Diệp Lăng Phi mới là người đang lợi dụng mình. Mình dựng chuyện cả buổi, cuối cùng cũng bị tên lưu manh chiếm tiện nghi. Cảm thấy xấu hổ, nàng dùng sức rút tay lại:

- Tên khốn, thả tay tôi ra!

- Tôi không buông.

- Nếu như không buông, tôi sẽ kêu lên.

Khuôn mặt Bạch Tình Đình tràn đầy tức giận. Nàng thấy miệng Diệp Lăng Phi nở ra một nụ cười gian xảo dâm đãng thì biết rằng mình đã triệt để bị tên lưu manh này lợi dụng.

Bạch Tình Đình vốn cho rằng mình nói như vậy sẽ khiến Diệp Lăng Phi sợ hãi, không ngờ Diệp Lăng Phi lại cười phá lên nói:

- Cô bé, cô hô lên đi, cô hô vỡ cả cổ họng cũng vô dụng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!