Diệp Lăng Phi làm như vậy khiến cho phó tổng tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế cũng không có biện pháp gì. Diệp Lăng Phi này quả thực là lợn chết không sợ nước nóng.
Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi nắm chặt tay, không thể động đậy. Nàng định rút tay về nhưng sức mạnh không bằng hắn, định hô cứu mạng thì Diệp Lăng Phi chẳng thèm để ý. Hơn nữa, nếu để những người bên ngoài phòng tiêu thụ nhìn thấy, chắc chắn sẽ có những tin đồn không hay lan truyền.
Bạch Tình Đình vừa bực vừa giận, hai mắt ửng đỏ, nước mắt chực trào. Diệp Lăng Phi thấy dáng vẻ này thì biết mình đã đi hơi quá giới hạn, hắn vội vàng buông tay Bạch Tình Đình ra, sau đó đứng dậy, bước đến trước mặt nàng, giọng hối lỗi:
- Được rồi, coi như tôi sai, đây chẳng qua là tôi đùa giỡn với cô mà thôi.
Hai mắt Bạch Tình Đình ửng đỏ, nàng cúi đầu vân vê vạt áo, không thèm để ý tới Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cảm thấy khó xử, hắn đành đi tới đi lui trước mặt nàng.
- Tình Đình, chẳng phải chỉ là đùa một chút thôi sao? Có đáng để khóc không? Tôi là người trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ nước mắt con gái. Nhìn thấy cô khóc tôi không biết phải làm gì, nếu không thì cô mắng tôi vài câu đi.
- Da mặt anh rất dày, tôi không chửi không mắng anh.
Hai mắt Bạch Tình Đình đẫm lệ nói.
- Vậy thì cô đánh tôi vài cái đi.
Diệp Lăng Phi nắm lấy tay Bạch Tình Đình, ý bảo nàng đánh mình.
Bạch Tình Đình không để ý đến, đôi mắt đỏ hoe nói:
- Tôi không có hứng thú đánh anh.
- Vậy cô muốn thế nào, cô nói đi.
Diệp Lăng Phi tỏ ý muốn chiều theo mọi ý muốn của Bạch Tình Đình.
- Tôi muốn anh từ nay về sau không nói chuyện giữa hai chúng ta nữa, lại càng không cho anh nhắc đến chuyện đính hôn này.
Bạch Tình Đình nói ra ý nghĩ của mình, chính là không muốn qua lại với hắn nữa.
Bạch Tình Đình muốn thế nhưng Diệp Lăng Phi lại không muốn. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ:
- Vất vả lắm mới có được cơ hội tốt như thế, ta làm sao có thể dễ dàng buông tha cho cô. Với lại, Bạch Tình Đình này cũng coi như là mỹ nữ hiếm có, cho dù không lấy được nàng cũng phải chiếm chút tiện nghi chứ.
Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi từ chối nói:
- Không được, chuyện khác đều có thể đàm phán, nhưng chuyện này tuyệt đối không có cửa.
- Diệp Lăng Phi, anh là đồ lưu manh, đừng để tôi gặp lại anh nữa.
Bạch Tình Đình tức giận đứng lên, thở phì phò rời khỏi văn phòng.
Bạch Tình Đình trở lại xe của mình, thở phì phò tức giận nửa ngày, cuối cùng cũng đã bình tĩnh trở lại. Nàng lấy ra điện thoại gọi cho số của Chu Hân Mính.
- Hân Mính, tên lưu manh đó không hề sợ hãi, lại còn muốn làm bạn trai của tớ, làm sao bây giờ?
Bạch Tình Đình nhờ Chu Hân Mính giúp đỡ. Vốn dĩ chủ ý này chính là do Chu Hân Mính bày cho nàng đêm qua. Ý tưởng này không sai, nếu đổi lại là người khác chắc đã bỏ đi rồi, nhưng Diệp Lăng Phi lại là kẻ cứng mềm đều không làm gì được.
Chu Hân Mính đang làm nhiệm vụ bên ngoài, nàng được thăng chức hai bậc nên càng thêm cố gắng. Nàng đang còng tay một tên cướp thì nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình, liền giao tên cướp cho đồng nghiệp rồi nhấc máy. Nghe Bạch Tình Đình tường thuật lại sự việc, Chu Hân Mính liền cười nói:
- Cô bé ngốc, cần gì phải lo lắng, Diệp Lăng Phi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà. Hắn đã muốn gặp bạn trai của cậu thì cậu cứ cho hắn gặp đi.
- Nhưng tớ đâu có bạn trai?
Bạch Tình Đình bất đắc dĩ nói:
- Tớ chỉ muốn hù dọa hắn, nếu thật sự mang bạn trai tới thì tớ biết tìm đâu đây?
- Tớ thấy cậu càng ngày càng ngốc.
Chu Hân Mính cười nói:
- Cậu có thể tìm một người đàn ông đẹp trai giả làm bạn trai của cậu. Còn chuyện giả vờ thế nào thì không cần tớ dạy cậu chứ? Còn về chuyện xã hội đen thì…. À, tớ còn có chuyện, lát nữa nói chuyện tiếp nhé.
- Thật là thấy chết mà không cứu.
Bạch Tình Đình lầm bầm, bỏ chiếc điện thoại lại vào trong túi xách. Nàng lái xe đến tổng bộ tập đoàn Tân Á, vừa lái xe, vừa tính toán xem người nào có thể làm “bạn trai của mình”. Phải biết rằng trong đám bằng hữu của nàng thì đa số là nữ, rất ít nam giới.
Đột nhiên nàng nghĩ đến mình có một cậu em họ đang đi học ở thành phố Vọng Hải. Người này rất đẹp trai, bây giờ vẫn còn đang độc thân. Đã quyết định, Bạch Tình Đình liền đánh tay lái, chiếc xe lướt trên đường đi tới trường đại học.
Em họ của Bạch Tình Đình tên là Điền Phong, bây giờ đang là sinh viên năm thứ ba của Đại học Vọng Hải. Tuy Điền Phong có gia cảnh giàu có nhưng hắn không phải là loại ăn chơi trác táng. Lúc Bạch Tình Đình vừa đến Đại học Vọng Hải thì Điền Phong đang chơi bóng rổ cùng với hai người bạn. Nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình, Điền Phong liền toát mồ hôi, cầm áo khoác nhanh chóng đi ra cổng trường gặp nàng.
- Chị họ, tìm em có việc gì vậy?
Điền Phong chạy đến cổng trường học, trông thấy Bạch Tình Đình dừng xe bên cạnh đường chờ hắn thì bước tới chào hỏi.
- Em họ, chị gặp chút phiền phức, muốn nhờ em giúp đỡ đôi chút.
Bạch Tình Đình cau mày, cố gắng chịu đựng mùi mồ hôi từ người của Điền Phong phát ra.
- Không thành vấn đề.
Điền Phong sảng khoái đáp ứng.
- Chị họ, chị nói đi, muốn em giúp đỡ chuyện gì?
- Em về tắm rửa trước đi, thối quá. Thay quần áo xong đến gặp chị ở nhà hàng Toàn Cung trên đỉnh tháp truyền hình nhé.
- OK.
Điền Phong đồng ý.
Tìm được người đóng giả rồi, Bạch Tình Đình liền đi tới địa điểm hẹn. Trên đường đi, nàng gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi, hẹn hắn 12 giờ trưa gặp nhau ở nhà hàng Toàn Cung trên đỉnh tháp truyền hình.
Lúc nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi đang trò chuyện vui vẻ cùng với “Đừng chọc ta”. Diệp Lăng Phi miêu tả hoạt động của mình ở nước ngoài, đa số là những việc mình đã trải qua, còn một số ít thì bịa đặt thêm.
“Đừng chọc ta” bây giờ đã có cảm giác tò mò với Diệp Lăng Phi, thậm chí muốn gặp mặt hắn. Diệp Lăng Phi cũng không đáp ứng, ở trên mạng này tốt nhất là hai bên đừng gặp mặt nhau, nói chuyện mới không phải cố kỵ. Ai biết đối phương là nam hay là nữ, là khủng long hay là ếch, nếu như vừa gặp mặt, bị dọa sợ chết thì cũng không tốt.
Ở trong điện thoại Bạch Tình Đình đã nói rõ, bạn trai của nàng chính là xã hội đen muốn gặp mặt hắn.
- Lưu manh xã hội đen ư, dọa người à?
Diệp Lăng Phi giả vờ sợ sệt nói qua điện thoại:
- Tôi là người rất nhát gan, sợ nhất là người của xã hội đen. Tuy nhiên, cô là vợ tôi, bằng bất cứ giá nào tôi cũng phải đi, mười hai giờ trưa gặp lại nhé, tôi sẽ đến đúng giờ.
Cúp điện thoại xong, Diệp Lăng Phi có thể tưởng tượng ở đầu dây điện thoại bên kia Bạch Tình Đình đang tức giận đến thế nào.
Hắn cười khanh khách tự nhủ:
- Bạn trai xã hội đen. Hay lắm, ta lại càng muốn đi gặp tên đó.