Nhà hàng Toàn Cung trên đỉnh tháp truyền hình là một nơi ăn uống cực kỳ xa hoa. Nơi này cao tới vài chục mét, tòa tháp từ từ xoay tròn, có thể nhìn ngắm phong cảnh của một nửa thành phố Thượng Hải.
Bạch Tình Đình cầm một ly nước chanh, vừa uống vừa lật xem tạp chí. Khi nhìn thấy em họ của mình, nàng liền vẫy tay, Điền Phong liền đi về phía nàng.
“Chị, chị muốn em giúp đỡ chuyện gì vậy?”
Điền Phong ngồi đối diện Bạch Tình Đình. Đến bây giờ hắn vẫn không hiểu rốt cuộc chị họ mình có ý gì.
Bạch Tình Đình khẽ thở dài, đem mọi chuyện kể lại một lượt, nhấn mạnh Diệp Lăng Phi đã khi dễ mình như thế nào. Nàng nói rằng hôm đó là do Diệp Lăng Phi bắt mình phải làm màn thử hôn này.
“Chị họ, chị sớm nói cho em thì em đã nhờ bạn bè đi dạy dỗ hắn rồi. Chỉ là nói đi thì cũng phải nói lại, tại sao ba của chị lại đồng ý vậy?”
Điền Phong đối với việc Bạch Tình Đình chịu ấm ức thì bất bình nói. Nói gì thì nói, Bạch Tình Đình cũng là chị họ của mình, bây giờ chị họ đang bị ấm ức, mình là em họ làm sao có thể không ra mặt giúp chị được.
“Ba của chị cũng không còn cách nào khác. Người kia chính là cựu thủ trưởng của ba, ba từng là cấp dưới của ông ấy nhiều năm, cho nên cho dù bây giờ đã có công ty riêng cũng phải chiều ý của ông ấy. Nếu như không đồng ý, cựu thủ trưởng cảm thấy không thoải mái không chừng lại gây rắc rối tới Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ của chúng ta. Khụ, muốn trách thì trách ông già đó hồ đồ, tự nhiên chạy đến thành phố Vọng Hải làm gì không biết.”
Bạch Tình Đình thở dài. Nàng cũng đã nghe ba mình nói một chút chuyện, thuở ban đầu, khi thành lập Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ này, ông đã nhận được không ít sự trợ giúp từ cựu thủ trưởng của mình.
Điền Phong gật nhẹ đầu. Gã không còn là một thằng nhóc nữa cho nên hiểu đạo lý trong chuyện này. Trong lòng gã cũng đồng ý với chị họ của mình, hôn sự này thật là vô duyên. Chị họ đã muốn mình giúp đỡ, thì dĩ nhiên mình không thể từ chối. Gã an ủi chị mình:
“Chị, chuyện này cứ giao cho em, không cần phải giả vờ làm xã hội đen. Nói thế nào em cũng có một số bạn bè có dính dáng đến xã hội đen. Nếu thích em có thể nhờ bọn hắn hù dọa người này, nếu như hắn vẫn ngoan cố không chịu từ bỏ thì em cũng không khách khí, tìm người dạy dỗ hắn một trận là được.”
Vừa nghe nói em mình định tìm người dạy dỗ Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình liền liên tục xua tay. Nàng tuy chán ghét Diệp Lăng Phi nhưng cũng không muốn hắn phải gặp chuyện không may. Nói gì thì nói, Diệp Lăng Phi cũng không phải là người xấu xa, đối với mình cũng không làm chuyện gì quá đáng, ngoại trừ cái màn thử hôn kia.
Bạch Tình Đình nghĩ đến chuyện phát sinh đêm đó. Mình vô duyên trao “nụ hôn đầu đời” cho tên lưu manh này thì nàng vẫn tức giận. Nhưng nghĩ đến miệng mình và môi hắn đã chạm vào nhau, cảm giác tê dại đó là lần đầu tiên nàng cảm nhận được.
Bạch Tình Đình đối với Diệp Lăng Phi có một cảm giác khó hiểu không nói nên lời. Nàng bị Diệp Lăng Phi chọc tức điên lên, nhưng không phát hiện ra rằng nếu làm như vậy với Diệp Lăng Phi, nàng lại có một cảm giác mất mát khó tả. Giống như là hai vợ chồng cãi nhau thường xuyên, nếu ngày nào không cãi nhau, lại cảm thấy cuộc sống này rất vô vị.
“Em, chị chỉ muốn hắn từ bỏ, để cho chị hả giận là được, tuyệt đối không được gây rắc rối cho hắn.”
Điền Phong gật đầu. Chị họ đã không muốn làm như vậy thì mình là em tất nhiên sẽ không làm.
Hai người nhân lúc Diệp Lăng Phi còn chưa tới, bàn bạc kỹ lưỡng làm sao để đối phó với hắn. Cần phải phối hợp ăn nói thế nào với nhau. Bạch Tình Đình nói tới chuyện thêm thắt tình tiết ma túy cho Điền Phong nghe, Điền Phong nghe xong thì đồng ý:
“Được, chị họ, có thể dùng thứ này để hù dọa hắn. Bạn của em có mấy người đã hút thuốc phiện ở vũ trường, em sẽ hù dọa hắn một phen. Được rồi, em phải đi chuẩn bị ngay.”
Nói xong, gã rời khỏi chỗ ngồi, đi ra cửa nhà hàng.
Không bao lâu sau, Điền Phong đã mang một ít bột trắng về, hắn cười đắc ý nói:
“Chị, đây chính là bột mì. Chờ tí nữa tên họ Diệp đó tới, em lấy thứ này ra nói là thuốc phiện, em nghĩ chắc chắn hắn sẽ không biết. Đến lúc đó hai người chúng ta hít một hơi, đảm bảo là sẽ khiến hắn sợ chết khiếp.”
“Ý tưởng này rất hay.”
Bạch Tình Đình liên tục gật đầu, khuôn mặt tràn đầy nụ cười đắc ý, dường như đã nhìn thấy khuôn mặt đầy kinh hoàng và xấu hổ của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi đỗ xe ở trước tòa tháp truyền hình. Lúc này vào buổi trưa, không ngừng có người vào đây ăn cơm.
Diệp Lăng Phi rất ít khi đến đài truyền hình ở thành phố Vọng Hải, nhưng hắn vẫn biết rõ mọi chuyện ở đây. Đài truyền hình này vừa làm các tiết mục truyền tải tin tức còn có các tiết mục điện ảnh và hài kịch. Gần đây nóng nhất chính là những phim truyền hình phản ánh cuộc sống đô thị như “Giai Nhân Đô Thị”, “Dân Công Sở”, “Phụng Mệnh Truy Kích” đó đều là những phim do ở đây phát sóng và truyền khắp cả nước. Những phim này đã được một lượng lớn minh tinh nổi tiếng tham gia.
Tuy nhiên Diệp Lăng Phi đối với những diễn viên này cũng không có hứng thú. Hắn cho rằng những diễn viên chỉ là người diễn xuất, cho dù là những cảnh sinh hoạt thì cũng chỉ là diễn xuất.
Diệp Lăng Phi khóa xe lại, ngẩng đầu nhìn nhà hàng trên đỉnh tháp. Trong lòng hắn thầm nghĩ đến cảnh gặp Bạch Tình Đình và bạn trai của cô. Lúc hắn đang nghĩ ngợi thì bỗng nhiên một chiếc xe thể thao Ferrari đột nhiên phanh gấp trước mặt, khiến cho Diệp Lăng Phi toát mồ hôi lạnh.
“Muốn chết à? Đi đường mà không có mắt sao?”
Người lái xe dừng lại sau đó, một tên mặc vest trắng đi về phía Diệp Lăng Phi lớn tiếng mắng.
Diệp Lăng Phi cũng đang định mắng tên lái xe khốn kiếp này không có mắt, không ngờ lại bị hắn mắng trước. Hắn dò xét thanh niên trước mặt thì thấy gã khoảng chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi. Gã mang một chiếc kính gọng vàng, làn da rất trắng. Diệp Lăng Phi có một cảm giác chán ghét, bởi vì hắn ngửi thấy mùi nước hoa trên người thanh niên này.
“Đàn ông mà xức nước hoa, mẹ kiếp, đúng là biến thái.”
Diệp Lăng Phi chẳng thèm nói chuyện với thanh niên kia. Bây giờ hắn còn có chuyện quan trọng cần làm cho nên không thèm để ý tới hắn, lách qua chiếc Ferrari đi lên phía trước.
Ở ghế phụ của chiếc Ferrari có một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp ăn mặc gọn gàng. Khuôn mặt nàng đúng là xinh đẹp trời phú.
“Anh Lý, đừng nên so đo với người như vậy.. Đừng nên tức giận.”
Cô gái kia yêu kiều cất tiếng nói.
“Ừ, cũng đúng.” Thanh niên gật đầu, duỗi bàn tay thon dài ra, khẽ véo nhẹ mũi cô gái nói:
“Buổi chiều nay em đừng đi quay phim nữa, đi dạo cùng anh.”
“Cũng được thôi nhưng mà em đi chơi với anh, không đi làm thì không có tiền ăn cơm.”
“Anh còn tưởng em lo lắng chuyện gì, hóa ra chỉ là chuyện này.”
Người thanh niên khinh thường nói:
“Em đừng quên, gia đình anh là một trong những nhà đầu tư ở đây. Chỉ cần anh nói với đạo diễn một câu, cho phép em thoải mái chọn vai diễn là được. Còn chuyện chiều nay, có anh ở đây thì sẽ không xảy ra vấn đề gì.”
“Thật không?”
Cô gái kia yêu kiều nhìn hắn nói:
“Em cũng muốn được đảm nhiệm nhiều vai diễn mà mình thích, nhưng bây giờ lại không thiếu diễn viên nữ.”
“Em tham lam quá, được rồi, haha, chờ anh đi thương lượng với đạo diễn một chút, dù sao cũng phải giữ chút thể diện cho đạo diễn.”
Người thanh niên mở cửa chiếc Ferrari ra.
“Được rồi, chúng ta đi ăn cơm, em xem trưa nay chúng ta nên ăn gì?”
Cô gái bước xuống xe, định khoác tay người đàn ông. Nhưng sau đó nghĩ lại, đây chính là đài truyền hình, không chừng sẽ bị người quen nhìn thấy. Đến lúc đó mình lại bị báo chí khai thác tin tức, thế là nàng đành đi song song với người thanh niên tới tòa tháp truyền hình.