Vu Đình Đình vội vàng bắt máy, cô biết đây là cuộc gọi của Diệp Lăng Phi. Cô đã cố tình cài nhạc chuông riêng cho anh là bài hát “Ông xã, ông xã, em yêu anh”, để chỉ cần anh gọi đến là cô có thể nhận ra ngay lập tức.
Quả nhiên, đầu dây bên kia vọng lại tiếng cười của Diệp Lăng Phi:
- Đình Đình, em ở phòng ký túc xá nào?
- A, Diệp đại ca, em ở phòng 601.
Vu Đình Đình buột miệng đáp, nhưng vừa nói xong lại nhớ tới lời dặn của Lý Đan trước khi đi, cô vội vàng nói thêm:
- Diệp đại ca, anh đang ở đâu, để em ra tìm anh là được rồi.
- Chẳng lẽ em có bí mật gì không muốn cho anh biết à? – Diệp Lăng Phi cố tình trêu.
Câu nói này của Diệp Lăng Phi khiến Vu Đình Đình luống cuống, vội giải thích:
- Diệp đại ca, không phải vậy, không phải đâu ạ.
Vu Đình Đình còn chưa nói hết câu thì cửa ký túc xá đã mở ra. Diệp Lăng Phi tay phải cầm di động, đứng ngay ngoài cửa cười ha hả nhìn cô.
- Diệp đại ca!
Vu Đình Đình kinh ngạc, ngây người nói:
- Diệp đại ca, em…
- Em cái gì mà em, lúc nãy anh đùa em thôi!
Diệp Lăng Phi bước vào, thấy Tần Dao đang ngồi trên giường thì mỉm cười chào. Tần Dao không ngờ Diệp Lăng Phi sẽ xuất hiện nên vội vàng đứng dậy, nói năng có chút lộn xộn:
- Diệp đại ca, em đang giúp Đình Đình dọn đồ ạ.
- Ừm, anh quên mất một mình Đình Đình xách không nổi, xem cái trí nhớ này của anh này.
Diệp Lăng Phi bước vào ký túc xá, đóng cửa lại rồi nói với Tần Dao:
- Hay lát nữa anh mời hai đứa đi ăn, ăn xong mình đi hát karaoke.
- Diệp đại ca, không cần đâu ạ, không cần đâu ạ. – Tần Dao vội vàng xua tay.
Lúc này Vu Đình Đình mới hoàn hồn, cô vội đẩy đống quần áo chưa xếp gọn trên giường sang một bên, vừa làm vừa nói với Diệp Lăng Phi:
- Diệp đại ca, em vẫn chưa dọn dẹp xong, trông lộn xộn quá.
- Diệp đại ca, anh mau ngồi đi. – Tần Dao đứng dậy nhường chỗ cho Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi cũng không khách sáo, ngồi xuống giường của Vu Đình Đình, đưa mắt quan sát căn ký túc xá hai người này. Khi ánh mắt lướt qua chiếc quần lót sọc caro treo gần đó, anh bất giác phì cười:
- Đình Đình, xem ra bạn cùng phòng của em là một cô gái rất bảo thủ đấy.
- A!
Vu Đình Đình lúc này mới để ý tới chiếc quần lót của Lý Đan, đó không phải đồ của cô. Cô cũng không thể tự tiện dọn đi được, đành ngượng ngùng giải thích:
- Bạn cùng phòng em ra ngoài rồi ạ, chị ấy… chị ấy còn dặn em không được dẫn con trai vào ký túc xá, em…
Diệp Lăng Phi cười bảo:
- Được rồi, không cần giải thích đâu. Em mau dọn dẹp đi, xong xuôi chúng ta ra ngoài ăn cơm.
Vu Đình Đình gật đầu, vội vàng bắt tay vào dọn dẹp. Tần Dao cảm thấy mình giống như một cái bóng đèn thừa thãi, đang thầm nghĩ nên tìm cớ gì để rời đi thì điện thoại đột nhiên đổ chuông. Tần Dao liếc nhìn, là Vương Quân gọi. Cô bất giác nhìn Diệp Lăng Phi một cái, rồi do dự bắt máy.
Trong điện thoại, Vương Quân hẹn gặp Tần Dao ở tiệm cà phê mới mở gần trường, nói rằng có một tin vui muốn báo cho cô. Tần Dao do dự một hồi rồi cúp máy.
Vừa ngắt cuộc gọi, không đợi Diệp Lăng Phi hỏi, Tần Dao đã chủ động nói:
- Diệp đại ca, là Vương Quân gọi, anh ấy hẹn em ra quán cà phê gần trường, bảo có tin vui muốn nói với em.
- Vương Quân à, hôm nay anh có thấy hắn, đang đánh bóng với một người Nhật Bản. – Diệp Lăng Phi nói. – Em cứ đi đi, nhưng nên tìm hiểu kỹ hơn, anh thấy con người Vương Quân không ra gì đâu.
- Diệp đại ca, em biết rồi ạ. – Tần Dao đáp.
Sau khi Tần Dao rời đi, trong phòng chỉ còn lại Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình. Vu Đình Đình cúi người thu dọn quần áo, miệng nói:
- Diệp đại ca, không ngờ hôm nay anh lại đến. Nếu biết sớm, em đã không dọn hành lý rồi.
Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, nói:
- Vừa hay anh cũng không có việc gì nên đến thăm em. Em thấy không, phong cảnh phòng ký túc xá của em rất tuyệt. Ồ, anh nhớ rồi, hay lát nữa chúng ta đến đường Oriana ở quảng trường Hải Tinh ăn cơm đi.
- Diệp đại ca, mình ăn ở quanh trường là được rồi ạ, buổi tối em còn phải tham gia lớp học tự chọn nữa. – Vu Đình Đình nói.
- Cũng được!
Diệp Lăng Phi quay người lại, vừa vặn nhìn thấy Vu Đình Đình đang cúi người xếp quần áo trên giường. Cô mặc một chiếc váy ngắn màu tím, phối với áo sơ mi ngắn có thắt eo, để lộ ra một nửa chiếc áo ngực màu trắng. Vì ở trong ký túc xá nên Vu Đình Đình ăn mặc khá thoải mái. Tấm lưng trần mềm mại, trắng nõn của cô cứ thế đập vào mắt Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng bước tới, bất ngờ vòng tay ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của Vu Đình Đình từ phía sau, kéo cô vào lòng. Vu Đình Đình giật mình, sau đó lo lắng nói:
- Diệp đại ca, mau buông em ra.
Diệp Lăng Phi đâu dễ gì buông người thương trong lòng ra. Hắn ôm cô ngồi lên giường, để cặp mông mềm mại của cô ngồi gọn trên đùi mình. Hắn đưa tay đặt hai chân Vu Đình Đình lên giường, nắn nhẹ bắp chân non mềm của cô. Vu Đình Đình một tay ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi, gương mặt kiều diễm quay lại nhìn anh, đôi má mềm mại như nước ánh lên tia hạnh phúc rạng ngời. Đôi mắt long lanh chan chứa yêu thương nhìn chăm chú vào khuôn mặt anh tuấn của Diệp Lăng Phi, cô khẽ nói:
- Diệp đại ca, ở đây có người, đừng ở đây được không ạ… Nếu… nếu anh muốn… muốn, em… em cùng anh đi… đi đến một nơi khác.
Vu Đình Đình nói xong câu này, mặt đã đỏ bừng.
Bàn tay Diệp Lăng Phi lướt dọc theo cặp đùi trơn láng mịn màng, tiến thẳng vào nơi sâu thẳm giữa hai chân cô. Hắn nhẹ nhàng véo nhẹ phần thịt mềm mại trên đùi cô, rồi lướt tiếp đến cặp mông căng tròn, kéo chiếc quần lót của cô xuống một nửa. Bàn tay xòe ra, nhẹ nhàng ma sát nơi khe rãnh giữa hai mông.
Diệp Lăng Phi nhìn vào mắt Vu Đình Đình, cười gian xảo:
- Bảo bối của anh, em nên gọi là ông xã chứ, sao vẫn còn gọi Diệp đại ca? Nào, ngoan, gọi ông xã đi, không thì anh giận đấy.
Trong lòng Vu Đình Đình vẫn luôn khao khát được gọi Diệp Lăng Phi là ông xã. Nhưng cô gái nhỏ này biết mình không thể nào trở thành vợ chính thức của anh, cô lo nếu mình gọi như vậy, không biết anh sẽ nghĩ về cô thế nào, có khi nào cho rằng cô muốn ép cưới không. Cô không muốn làm anh phiền lòng, càng không muốn thấy người đàn ông mình yêu thương nhất không vui.
Nhưng khi nghe Diệp Lăng Phi bảo cô gọi ông xã, trái tim thiếu nữ của cô lập tức bị hạnh phúc lấp đầy. Trong phút chốc, Vu Đình Đình ngây ngốc nhìn anh.
- Sao thế, không chịu à? – Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng hỏi.
- Không… không ạ. Diệp đại ca, à không, ông xã.
Vu Đình Đình lắp ba lắp bắp, chính cô cũng không biết mình đang nói gì, nhưng cuối cùng vẫn gọi được tiếng “ông xã”. Sau khi tiếng gọi ấy thốt ra, mặt cô nóng bừng, vội dúi mặt vào lồng ngực Diệp Lăng Phi, hận không thể chui tọt vào trong cơ thể anh.
Bàn tay không an phận của Diệp Lăng Phi vẫn ma sát trên cặp mông trắng mịn của cô. Mặt Vu Đình Đình dán chặt vào ngực anh, cảm giác râm ran từ phía sau truyền đến. Đó là nơi cấm địa của phụ nữ, cho dù là với người thân mật nhất, họ cũng rất ngại bị người khác chạm vào.
- Ông xã, chỗ đó… chỗ đó bẩn lắm.
Hai tay Vu Đình Đình ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi, đôi môi anh đào nhỏ xinh phát ra giọng nói ngọt ngào. Giọng nói này lọt vào tai Diệp Lăng Phi tựa như tiếng oanh vàng, du dương rung động lòng người. Môi hắn áp lên má cô, miệng cười gian xảo:
- Nhưng anh lại thích chỗ đó thì phải làm sao giờ?
Vu Đình Đình không nói thêm được lời nào, nhưng hành động của cô đã nói lên tất cả. Chỉ thấy cô khẽ nhấc mông lên, cố gắng tách ra một chút. Diệp Lăng Phi vốn chỉ định trêu cô thôi, hắn nghĩ với tính cách hay xấu hổ của cô, chắc chắn sẽ không cho hắn chạm vào nơi đó. Nhưng không ngờ cả trái tim Vu Đình Đình chỉ có Diệp Lăng Phi, chỉ cần anh vui, dù có bảo cô làm những chuyện xấu hổ hơn nữa, cô cũng nguyện ý.
Diệp Lăng Phi lại không nỡ nhìn bộ dạng cắn chặt môi của cô, hắn rút tay ra khỏi khe mông, miệng nói:
- Bảo bối, anh chỉ đùa em thôi. Nếu em không đồng ý, sau này anh sẽ không chạm vào đó nữa.
- Ông xã, không phải vậy, em… em chỉ là có chút không quen. – Vu Đình Đình xấu hổ nói. – Em… em cũng thích cảm giác đó.
Vu Đình Đình không nhịn được đỏ mặt, chủ động rướn người tới, liền bị đôi môi rộng của Diệp Lăng Phi chặn lại.
Dưới ngọn lửa dục vọng, tay Diệp Lăng Phi kéo hẳn quần lót của Vu Đình Đình xuống. Ngón tay anh vừa ấn vào, Vu Đình Đình đang ngạt thở trong nụ hôn mới bừng tỉnh, cô thẹn thùng nói:
- Ông xã, cửa phòng chưa khóa.
Diệp Lăng Phi nghĩ cũng phải, đây là ký túc xá, nếu có người đột nhiên xông vào thấy cơ thể của Vu Đình Đình thì biết làm sao. Nghĩ đến đây, hắn tạm thời kìm nén ý nghĩ tiếp tục nụ hôn nồng cháy, đặt Vu Đình Đình nằm ngay ngắn trên giường, rồi đứng dậy đi khóa cửa.
Nhìn thấy cơ thể nửa kín nửa hở của Vu Đình Đình nằm trên giường, hắn nuốt nước bọt ừng ực. Diệp Lăng Phi giữ chặt đôi chân dài của cô, vùi đầu vào giữa hai chân, mang lại cho cô cảm giác tê dại dễ chịu từ bên dưới, khiến Vu Đình Đình không chịu nổi muốn rên lên. Nhưng cô biết rõ đây là ký túc xá, mình không thể phát ra tiếng, chỉ đành nghiến chặt răng, hai tay bấu chặt lấy ga giường, mặc cho Diệp Lăng Phi liếm láp hạ thân.
Hai tay Diệp Lăng Phi tách hai chân Vu Đình Đình ra, để hạ thân cô hoàn toàn lộ ra. Hắn cảm thấy dục hỏa trong người bùng lên, mùi hương đặc trưng đó kích thích từng dây thần kinh. Môi Diệp Lăng Phi dán chặt vào nơi ấy của cô, một khắc cũng không nỡ rời.
Diệp Lăng Phi vùi đầu vào giữa hai chân Vu Đình Đình chưa đầy hai phút thì nghe thấy tiếng cửa bên ngoài bị đẩy, nhưng vì đã khóa nên không mở được.
- Chẳng lẽ đi rồi sao, đi cũng không nói một tiếng. Nếu mình không mang chìa khóa thì chẳng phải không vào được à? Thật là, sao lại phải ở ghép thêm một người chứ.
Vu Đình Đình nghe thấy giọng nói đó, đầu óc ong ong, đó chính là giọng của Lý Đan. Cô vốn nghĩ cô nghiên cứu sinh này sẽ đi khá lâu, ai ngờ lại về nhanh như vậy. Vu Đình Đình hoảng sợ, phải biết rằng lúc này quần áo cô đang xộc xệch, chiếc áo hai dây bị Diệp Lăng Phi kéo xuống tận eo, áo ngực cũng bị anh tháo ra, còn quần lót thì bị vứt trên đầu giường. Nếu lúc này Lý Đan vào thì sẽ thấy hết bộ dạng này của mình mất.
Vu Đình Đình vội vàng chỉnh đốn lại quần áo, nhưng càng vội càng luống cuống. Rõ ràng cái móc áo ngực đã nằm trong tay, bình thường cài rất dễ dàng, nhưng trong lúc vội vàng lại không tài nào cài vào được.
Diệp Lăng Phi cười cười với Vu Đình Đình, không nói gì mà đi đến trước cửa, lớn tiếng vọng ra ngoài:
- Ai đấy, không có việc gì sao lại đẩy cửa phòng ký túc xá chúng tôi?
Giọng của Diệp Lăng Phi thật sự dọa Lý Đan sợ chết khiếp. Lý Đan ở ngoài cửa vừa lấy chìa khóa ra, nghe tiếng đàn ông hét lên thì giật mình, chiếc chìa khóa rơi “bịch” xuống đất. Cô vội cúi xuống nhặt lên, miệng liên tục nói:
- Xin lỗi, xin lỗi, tôi đi nhầm tầng rồi.
Nói xong, Lý Đan vội chạy ra cầu thang. Cô chạy đến đầu cầu thang, không kịp nghĩ nhiều mà thở hổn hển rồi chạy lên tầng trên. Lý Đan tưởng mình đã vào nhầm tầng ký túc xá nam, chạy thêm một tầng nữa sẽ là tầng của nữ. Đợi đến khi chạy lên lầu 7, nhìn thấy biển số tầng, cô sững sờ, thầm nghĩ:
- Lúc nãy mình không đi nhầm tầng!
Đành phải đi xuống lại, cô cẩn thận xác nhận một lần nữa, bước đến trước cửa phòng mình. Sau khi xem kỹ biển số phòng chắc chắn không sai, cô vừa định đẩy cửa thì cửa lại mở ra, Vu Đình Đình đứng ngay đó.
- Lý học tỷ, chị về rồi à!
Vu Đình Đình đã ăn mặc chỉnh tề, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết vừa bị Diệp Lăng Phi lột gần sạch. Sau khi Diệp Lăng Phi dọa Lý Đan chạy đi, Vu Đình Đình mới bình tĩnh lại và nhanh chóng mặc xong quần áo. Lúc cô mở cửa thì vừa hay gặp Lý Đan.
Lý Đan nhìn vào trong phòng, thấy một người đàn ông trạc ba mươi tuổi đang ngồi trên giường của Vu Đình Đình, mặt cô lập tức tỏ vẻ không vui. Cô bước vào, khó chịu nói:
- Tôi đã nói rồi, không được đưa bạn học nam vào phòng.
- Ồ, tôi không phải bạn học nam.
Diệp Lăng Phi nhìn cô gái có vẻ ngoài khiến người ta liên tưởng đến những địa chủ gian ác trong xã hội cũ, quả nhiên có nội hàm. Mái tóc dài càng làm tăng thêm cảm giác cô gái này lớn đến từng này cũng chẳng dễ dàng gì. Diệp Lăng Phi nói:
- Tôi là anh trai của Vu Đình Đình, tên tôi là Vu Thúc.
- Vu Thúc, tuy anh là anh trai của Vu Đình Đình, nhưng ở đây không phải chỉ có một mình cô ấy. Phiền anh sau này đừng tùy tiện vào đây. – Lý Đan không khách khí nói, mặt mày cau có như thể người ta nợ tiền cô ta vậy.
- Được thôi, thấy cô tôn trọng thân phận của tôi như vậy, tôi đồng ý với cô.
Diệp Lăng Phi cố nhịn cười, nói với Vu Đình Đình đang nín cười bên cạnh:
- Đình Đình, chúng ta ra ngoài ăn cơm thôi.
Vu Đình Đình cảm giác mình sắp không nhịn nổi mà bật cười, cô mím chặt môi, cố gắng gật đầu. Vu Đình Đình chỉ khoác thêm chiếc áo sơ mi, cầm túi xách rồi cùng Diệp Lăng Phi rời khỏi ký túc xá.
Sau khi Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình đi khỏi, Lý Đan đóng cửa phòng lại rồi ngồi xuống giường. Vừa thấy chiếc quần lót của mình treo ở đầu giường, cô vội vàng cất đi. Cô thầm oán trong lòng, thật xui xẻo khi để một người đàn ông bước vào. Cô nghĩ đến người anh trai tên Vu Thúc của Vu Đình Đình, luôn cảm thấy có gì đó kỳ kỳ. Vu Thúc, Vu Thúc… Sau khi Lý Đan lẩm nhẩm lại vài lần, cô mới cảm thấy hình như mình vừa bị người khác chiếm tiện nghi rồi.