Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 368: CHƯƠNG 368: CÔ SẼ HỐI HẬN VÌ VIỆC ĐÃ LÀM

Vừa bước ra khỏi ký túc xá, Vu Đình Đình không nhịn được nữa, vui vẻ bật cười. Lúc này, cô trông như một đứa trẻ, nụ cười vô cùng rạng rỡ.

- Có gì đáng cười chứ? Rõ ràng là cô ta tự nguyện gọi anh là chú Vu, anh đâu có ép.

Diệp Lăng Phi nhìn Vu Đình Đình, cố ý làm ra vẻ oan ức:

- Anh còn thấy ấm ức đây này, nhìn thấy cô ta là anh lại nghĩ ngay đến xã hội cũ đầy rẫy bất công.

- Tại sao?

Vu Đình Đình không hiểu tại sao Diệp Lăng Phi lại nói vậy, cái gì mà thấy cô ta liền nghĩ đến xã hội cũ.

- Haiz, đã bảo em ngốc mà, chuyện này còn phải để anh dạy sao? Tự nghĩ đi.

Diệp Lăng Phi không giải thích thêm.

Thấy Diệp Lăng Phi không chịu nói, Vu Đình Đình cũng đành chịu, chau mày suy ngẫm ý nghĩa câu nói vừa rồi của hắn.

Vì tối nay Vu Đình Đình có tiết tự chọn, Diệp Lăng Phi và cô tìm một quán ăn nhỏ gần trường để dùng bữa. Diệp Lăng Phi không gọi điện cho Bạch Tình Đình trước mặt Vu Đình Đình, hắn lo cô sẽ không vui. Dù ngoài miệng Vu Đình Đình nói không muốn làm Diệp Lăng Phi khó xử, nhưng hắn vẫn cố gắng hết sức để tránh cho cô có cảm giác mình là người thứ ba.

Diệp Lăng Phi đứng ở cửa quán ăn gọi cho Bạch Tình Đình, đầu tiên là hỏi thăm tình hình. Bạch Tình Đình kể lại toàn bộ cuộc nói chuyện với luật sư, còn nhắc đến việc ngày mai sẽ khởi kiện Bách hóa An Thịnh và Triệu Trường Đào. Sau khi bàn bạc vài câu về vụ kiện, Diệp Lăng Phi báo với Bạch Tình Đình rằng tối nay mình có việc, không về ăn cơm được. Bạch Tình Đình đang bận tâm đến chuyện khởi tố nên cũng không để ý nhiều.

Khi Diệp Lăng Phi trở vào, hắn nói với Vu Đình Đình về khu biệt thự bên quảng trường Hải Tinh. Khu biệt thự đó vốn đã được sửa sang hoàn hảo, chỉ cần mua thêm vài vật dụng cá nhân là có thể dọn vào ở. Vu Đình Đình cho rằng dù đã sửa sang rồi nhưng vẫn cần phải tổng vệ sinh một phen. Diệp Lăng Phi thấy cũng đúng, bèn nói cuối tuần này rảnh rỗi, hắn và cô sẽ cùng nhau đến dọn dẹp, tiện thể mua sắm những thứ cần thiết. Không hiểu sao, lúc nghe Diệp Lăng Phi nói đi mua sắm những thứ cần thiết, lòng Vu Đình Đình lại cảm thấy ngọt ngào, cảm giác ấy giống như đang vun đắp cho một gia đình nhỏ. Cô bắt đầu tưởng tượng đến cảnh tượng ấm áp khi hai người cùng nhau dọn dẹp căn phòng.

Trong lúc Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình đang ăn cơm, Tần Dao và Vương Quân cũng đang uống cà phê trong quán Mộng Viên gần trường. Quán cà phê Mộng Viên này chính là quán mà Diệp Lăng Phi mua rồi giao cho Lý Khả Hân quản lý. Lý Khả Hân vốn định thứ tư tuần này mới chính thức khai trương, tuần này chỉ chạy thử, nhưng không ngờ vừa mở bán thử đã đông nghẹt khách. Ngoài sinh viên các trường, còn có không ít người dân ở khu vực lân cận ghé qua.

Hai nhân viên phục vụ mới tuyển bận tối mắt tối mũi, còn Lý Khả Hân phụ trách thu ngân cũng không lúc nào ngơi tay. Vốn dĩ, Đường Hiểu Uyển nói năm giờ tan làm sẽ qua phụ giúp, nhưng vì việc công ty chưa giải quyết xong nên cô đành gọi điện báo cho Lý Khả Hân. Lý Khả Hân cũng không ngờ ngày đầu bán thử mà tiệm đã kiếm được nhiều tiền như vậy. Nếu sau này việc kinh doanh cũng phát đạt như hôm nay, chẳng mấy chốc, tiệm cà phê Mộng Viên có thể mở rộng quy mô, thậm chí lập cả chi nhánh.

Tần Dao không thể nào ngờ được quán cà phê mà Vương Quân hẹn mình đến lại có ông chủ đứng sau là Diệp Lăng Phi. Cô và Vương Quân ngồi ở một vị trí sát cửa sổ. Tần Dao cầm chiếc thìa nhỏ khuấy ly cà phê mãi, chỉ có Vương Quân ngồi bên cạnh là nói liến thoắng không ngừng.

Vương Quân vô cùng hào hứng báo cho Tần Dao biết cuối cùng hắn cũng giành được chức tổng đại diện khu vực Vọng Hải. Hợp đồng đã được ký với Ono Imura vào chiều nay, sau này hắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền.

Vương Quân nói một hồi, thấy Tần Dao có vẻ không mấy quan tâm, không nhịn được hỏi:

- Tần Dao, em sao thế? Chẳng lẽ em không vui cho anh à?

Nghe Vương Quân hỏi vậy, Tần Dao mới ngẩng đầu lên, mỉm cười nói:

- Đương nhiên là em vui cho anh rồi, chỉ là em đang nghĩ một chuyện khác thôi.

Vương Quân nhìn đôi mắt long lanh dưới hàng mi của Tần Dao, không khỏi có chút mê mẩn. Hắn đưa tay ra định nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô, nhưng Tần Dao đã nhanh chóng rụt tay lại. Vương Quân thấy lòng sầu não, Tần Dao vẫn mãi không xác định mối quan hệ của họ là gì. Dù ngày nào cũng cùng nhau học tập, thường xuyên đi dạo phố, nhưng vẫn chưa hề có tiếp xúc thân mật, Vương Quân cảm thấy mình thật thất bại.

Vương Quân cũng chẳng phải trai tân, lần đầu của hắn đã mất từ năm lớp 12. Sau khi lên đại học, hắn cũng từng qua lại với ba bốn cô bạn gái, tốc độ trung bình là một học kỳ một cô. Trong số đó, có người bị Vương Quân đá, cũng có người đá Vương Quân, tóm lại, qua nhiều lần chia tay, cuối cùng hắn lại trở về cảnh cô đơn.

Hắn và Tần Dao quen nhau cũng hoàn toàn là tình cờ. Sau khi quen Tần Dao, Vương Quân nhanh chóng phát hiện cô gái này có chút ham vật chất. Theo suy nghĩ của hắn, những cô gái như vậy rất dễ tán tỉnh, chỉ cần mua nhiều quà cáp, đồ ăn, chẳng mấy chốc Tần Dao sẽ tự nguyện hiến thân.

Nhưng lần này Vương Quân đã nhìn lầm. Dù Tần Dao có ham vật chất thật, nhưng quen nhau lâu như vậy, cô vẫn không cho hắn cơ hội tiếp xúc thân mật. Đến bây giờ, Vương Quân còn chưa biết cảm giác hôn Tần Dao sẽ thế nào. Tần Dao không ngốc, cô có chủ kiến của riêng mình. Dù rất muốn có một mối tình đúng nghĩa, nhưng cô lại hiểu rõ cách lợi dụng giá trị của bản thân. Cô tin rằng một khi mình và Vương Quân có mối quan hệ thân mật hơn, hắn sẽ nhanh chóng có những hành vi gần gũi. Việc ôm hôn giữa những cặp đôi yêu nhau là bình thường, nhưng cứ thế lâu dài, khó tránh khỏi những lúc nồng nhiệt không kìm chế được mà phát sinh quan hệ thể xác. Đến lúc đó, Tần Dao có muốn hối hận cũng không kịp nữa.

Không phải Tần Dao không tin Vương Quân, chỉ là cô không thích để vận mệnh của mình nằm trong tay người khác. Cô biết rõ, chỉ cần mình và Vương Quân vẫn duy trì mối quan hệ bạn bè bình thường như hiện tại, hắn sẽ vẫn giữ được sự hứng thú sâu sắc với cô, còn cô cũng có thể nhân quá trình này để tìm hiểu thêm về hắn.

Vương Quân thấy Tần Dao như vậy, trong lòng có chút không vui, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười:

- Tần Dao, anh có một câu muốn nói với em từ lâu lắm rồi.

Tần Dao nhìn Vương Quân, trong lòng đã rõ hắn muốn nói gì. Trước khi Vương Quân kịp mở lời, cô đã nói trước:

- Vương Quân, em cảm thấy ở bên anh rất vui, anh là một người tốt.

- Thật không?

Vương Quân bất giác mừng rỡ, chỉ nghe Tần Dao nói tiếp:

- Nhưng em vẫn đang đi học, không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm, em chỉ muốn tập trung học cho tốt thôi.

Vương Quân vô cùng thất vọng. Hắn vốn tưởng Tần Dao sẽ nói muốn ở bên hắn, không ngờ lại là câu này. Hắn không cam tâm nói:

- Tần Dao, chúng ta đâu còn là trẻ con, đương nhiên biết cách kiểm soát tình cảm của mình. Anh tin rằng vừa học vừa yêu cũng không sao cả. Anh rất thích em, hy vọng em có thể làm bạn gái của anh.

- Vương Quân, em đã nói rồi, em không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm. Em rất thích cảm giác ở bên anh như bây giờ, chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy không được sao, làm bạn tốt của nhau.

- Nhưng mà...

Vương Quân vừa thốt ra hai từ “nhưng mà”, liền thấy trên mặt Tần Dao hiện lên nụ cười rạng rỡ, cô đưa tay vẫy một cô gái vừa bước vào tiệm cà phê:

- Chị Hiểu Uyển.

Người vừa bước vào chính là Đường Hiểu Uyển. Sau khi xong việc, cô vội vàng đón xe buýt đến đây. Cô vẫn đang mặc chiếc áo sơ mi trắng, cổ áo hình chữ V để lộ một vùng da trắng nõn, đôi gò bồng đảo nhô cao dù được che chắn bởi áo ngực nhưng vẫn vô cùng khiêu gợi. Từ cổ áo, có thể lờ mờ thấy khe ngực sâu hun hút. Bên dưới, Đường Hiểu Uyển mặc một chiếc váy ngắn màu hồng phấn, tà váy đung đưa theo mỗi bước chân. Mái tóc dài đen óng xõa ngang vai.

Nghe có người gọi, Đường Hiểu Uyển quay lại thì nhìn thấy Tần Dao.

Đường Hiểu Uyển và Tần Dao đã từng gặp nhau. Đó là lúc Diệp Lăng Phi mới đến Vọng Hải không lâu, khi còn ở khu nhà trọ của lãnh đạo, cô đã quen Tần Dao. Chỉ là đã lâu không gặp, nếu không phải Tần Dao gọi, nhất thời cô cũng không nhận ra.

- Tần Dao, em đợi một lát nhé.

Đường Hiểu Uyển nói với Tần Dao một câu, rồi vội vàng chạy đến quầy thu ngân, đặt túi xách xuống trước mặt Lý Khả Hân, cười ngọt ngào:

- Chị Khả Hân, em đến muộn rồi.

- Con bé này, nếu không chăm chỉ chị sẽ mách Diệp đại ca đấy. - Lý Khả Hân cười nói, rồi thấy Đường Hiểu Uyển vừa chào một cô gái nên hỏi: - Bạn của em à?

- Vâng, cũng có thể coi là vậy. Hình như cô ấy là bạn của Diệp đại ca. Em vốn không thân với cô ấy lắm.

Đường Hiểu Uyển thành thật nói.

- Em chỉ biết cô ấy tên là Tần Dao, chắc là sinh viên.

- Em nói cô ấy là bạn của Diệp đại ca?

Lý Khả Hân hỏi lại.

- Chắc là vậy.

Đường Hiểu Uyển không chắc chắn lắm, cô chỉ tiếp xúc với Tần Dao vài lần ở khu nhà trọ, sau đó cũng chỉ chào hỏi qua loa chứ chưa từng trò chuyện.

- Em qua đó nói chuyện với cô ấy trước đi, ở đây để chị lo.

Lý Khả Hân ra hiệu cho Đường Hiểu Uyển qua nói chuyện với Tần Dao vài câu. Đường Hiểu Uyển hếch chiếc mũi xinh xắn, nghịch ngợm nói:

- Chị Khả Hân, chị không được mách Diệp đại ca đâu đấy.

- Biết rồi, mau đi đi.

Lý Khả Hân giục.

Đường Hiểu Uyển đến trước mặt Tần Dao và Vương Quân. Gã Vương Quân này vừa thấy bộ ngực đầy đặn lấp ló của Đường Hiểu Uyển, trong lòng liền ngứa ngáy. Vòng một của Đường Hiểu Uyển vốn đã rất khủng, xứng danh tuyệt sắc giai nhân. Từ lúc quen Diệp Lăng Phi đến nay, dù trước đó chưa được hắn “xoa bóp”, ngực cô đã rất lớn rồi. Sau một thời gian được bàn tay đàn ông chăm sóc, nó lại càng thêm đầy đặn. Vốn dĩ trước đây Đường Hiểu Uyển từng có ý định dùng áo ngực bó chặt để che đi, không muốn bị ánh mắt hau háu của mấy gã đàn ông háo sắc nhìn chằm chằm. Nhưng Diệp Lăng Phi lại không cho cô mặc loại áo ngực đó, hắn giải thích rằng nó không tốt cho sức khỏe, Đường Hiểu Uyển nghe vậy cũng đành thôi.

Ánh mắt của Vương Quân dán chặt vào bộ ngực của Đường Hiểu Uyển đã sớm bị cô phát hiện. Cô vẫn giữ thái độ tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Tần Dao, cố ý hỏi:

- Tần Dao, đây là bạn trai của em à?

- Không phải, chỉ là bạn thân thôi.

Tần Dao sao có thể không thấy ánh mắt si mê của Vương Quân khi nhìn Đường Hiểu Uyển. Lúc này, cô càng tin lời Diệp Lăng Phi nói, gã Vương Quân này chẳng phải hạng tốt đẹp gì. Cũng may mình và hắn chưa có quan hệ gì, nếu bị hắn lợi dụng rồi, Tần Dao sẽ hối hận chết mất. Cô giả vờ không thấy gì, cười ngọt ngào hỏi:

- Chị Hiểu Uyển, sao chị lại đến đây?

- Chị làm thêm ở đây!

Đường Hiểu Uyển nói thẳng.

- Hơn nữa ông chủ ở đây keo kiệt lắm, một đồng tiền công cũng không cho chị.

- Không thể nào, có chuyện như vậy sao?

Vương Quân nghe Đường Hiểu Uyển nói vậy, tự cho rằng cô đang cho hắn cơ hội thể hiện. Dù Đường Hiểu Uyển lớn hơn hắn bốn tuổi, nhưng cô bẩm sinh đã có gương mặt búp bê, vóc dáng nhỏ nhắn đáng yêu, cộng thêm đôi mắt đẹp mê hồn khiến đàn ông say đắm, càng làm Vương Quân thêm hứng thú. Trong lòng hắn, Đường Hiểu Uyển cũng chỉ khoảng hai mươi, trạc tuổi hắn. Hắn tỏ vẻ tức giận nói:

- Sao lại có thể như vậy được? Nếu cô muốn làm thêm, có thể đến công ty môi giới của tôi. Tần Dao cũng đang làm thêm ở công ty tôi, một tháng kiếm được chắc chắn nhiều hơn ở đây.

Đường Hiểu Uyển nghe cậu sinh viên đối diện nói vậy, cô sững sờ, lập tức hỏi Tần Dao:

- Tần Dao, bạn của em mở công ty riêng à?

Tần Dao biết mối quan hệ giữa Đường Hiểu Uyển và Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi là người thế nào chứ? Vung tay một cái là bỏ ra mấy trăm ngàn để cô chữa bệnh cho em trai mà không thèm chớp mắt. Huống chi bây giờ hắn lại là con rể của chủ tịch Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, tiền bạc không thiếu. Đồng thời, Tần Dao cũng biết Đường Hiểu Uyển đang đi làm, sao có thể thiếu chỗ kiếm tiền được.

Tần Dao nhìn bộ dạng của Vương Quân, trong lòng thầm khinh bỉ nhưng ngoài miệng vẫn nói:

- Ừm, bạn em mở một công ty môi giới.

- Ồ, ra là vậy, cảm ơn anh nhé. Lúc nãy tôi chỉ đùa với Tần Dao thôi.

Trong lòng Đường Hiểu Uyển vốn chẳng ưa gì cậu sinh viên này, nhưng vẫn lịch sự cảm ơn. Nói xong, cô quay sang Tần Dao:

- Tần Dao, lúc nãy chị chỉ đùa với em thôi, đây là quán cà phê do Diệp Lăng Phi đầu tư mở đó. Ở đây mới khai trương nên thiếu người, chị chỉ đến giúp thôi. Chị không nói chuyện với em nữa nhé, hai người cứ trò chuyện tiếp đi. Chị đi phụ một tay đây.

Nói xong, Đường Hiểu Uyển đứng dậy bước về phía quầy.

Vừa nghe tiệm cà phê này là do Diệp đại ca mở, Tần Dao mới hiểu tại sao Đường Hiểu Uyển lại không lấy tiền. Nguyên nhân sâu xa cô không rõ lắm, nhưng Vương Quân lại không biết Diệp đại ca là ai, hắn thắc mắc hỏi:

- Tần Dao, Diệp đại ca này là ai thế?

Tần Dao liếc Vương Quân một cái, lạnh lùng nói:

- Em có việc đi trước đây.

Nói rồi, cô dứt khoát xách túi bước đi, bỏ lại Vương Quân ngẩn người, không hiểu tại sao đang yên đang lành cô lại lật mặt như vậy.

Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình ăn cơm xong, hắn ôm eo cô đi dọc con đường dẫn đến cổng chính Học viện Ngoại ngữ. Gần đến cổng trường, Diệp Lăng Phi mới buông tay ra. Bản thân hắn chẳng quan tâm người khác nhìn thế nào, nhưng Vu Đình Đình vẫn còn là sinh viên, nếu bị bạn học hiểu lầm cô được bao nuôi thì không hay lắm.

Đến cổng Học viện Ngoại ngữ, Diệp Lăng Phi dừng lại:

- Đình Đình, anh không tiễn em vào trong được.

- Vâng, Diệp đại ca, anh lái xe cẩn thận nhé.

Vu Đình Đình nhắc nhở.

Diệp Lăng Phi vỗ vai cô, ra hiệu cô mau vào trường chuẩn bị lên lớp. Nhìn bóng Vu Đình Đình bước vào trong, Diệp Lăng Phi mới quay lại quán cơm lúc nãy để lấy xe. Vừa định lái xe về nhà thì điện thoại reo lên.

Diệp Lăng Phi nhìn màn hình hiển thị, là Tiêu Vũ Văn gọi.

- Cô ta tìm mình làm gì?

Diệp Lăng Phi thấy khó hiểu. Hắn cảm thấy mình không nên dính dáng nhiều đến cô gái Tiêu Vũ Văn này. Điều kiện lần trước cô ta đưa ra đã bị hắn thẳng thừng từ chối, hắn cứ ngỡ cô ta sẽ không bao giờ tìm mình nữa, không ngờ bây giờ lại gọi điện.

Dù không rõ mục đích của Tiêu Vũ Văn, nhưng hắn vẫn bắt máy, chỉ là giọng điệu có chút cộc cằn. Trong lòng Diệp Lăng Phi, hắn vốn không có ấn tượng tốt với cô gái gợi cảm như một con mèo rừng nhỏ này, ngược lại, hắn còn thấy phiền phức khi bị cô ta tìm đến.

- Alô, có việc gì không?

Diệp Lăng Phi hỏi thẳng.

- Giữa tôi và cô hình như không có chuyện gì để nói cả. Chúng ta vốn chẳng phải bạn bè, hơn nữa tôi không có hứng thú với một cô nhóc như cô.

Giọng của Tiêu Vũ Văn vọng lại từ đầu dây bên kia. Cô không hề bất ngờ với phản ứng này của Diệp Lăng Phi, lạnh lùng nói:

- Diệp tiên sinh, tôi đã nói rồi, tôi chỉ muốn anh giúp một việc, và tôi tin với năng lực của anh, chuyện nhỏ nhặt này không hề khó khăn.

- Tôi không có nghĩa vụ phải giúp cô, cũng không muốn nhúng tay vào chuyện của xã hội đen. Tôi cho rằng đã đi lên từ con đường nào thì cũng sẽ bị hủy diệt bởi con đường đó. Những chuyện này đều là việc trong giới giang hồ của các người, ông nội cô nên hiểu rõ điều này chứ. Ngay từ ngày ông ấy bước chân vào con đường này đã nên biết rồi. Trong hắc đạo, không phải tôi giết anh thì anh giết tôi.

Diệp Lăng Phi nói.

- Còn tôi chỉ là người ngoài cuộc. Đừng nói là tôi không có năng lực đó, mà cho dù có, tôi cũng sẽ không dính vào chuyện của các người.

- Diệp tiên sinh, lần này tôi muốn thực hiện một giao dịch với anh.

Sau khi nghe Diệp Lăng Phi nói xong, Tiêu Vũ Văn thong thả đáp:

- Tôi tin anh nhất định sẽ hứng thú với giao dịch này.

- Cô muốn giao dịch với tôi à? Đừng đùa nữa.

Diệp Lăng Phi bất giác bật cười. Hắn cảm thấy câu nói này của Tiêu Vũ Văn thật nực cười, lại đòi đàm phán giao dịch với mình.

- Diệp tiên sinh, anh biết Tiêu Hồng Vũ chứ?

Tiêu Vũ Văn đột nhiên hỏi.

Nụ cười của Diệp Lăng Phi chợt tắt, giọng hắn trầm xuống, lạnh lùng nói:

- Sao cô lại biết ông ta?

- Chuyện này có gì khó với tôi sao? Nếu Diệp tiên sinh muốn biết vì sao tôi biết ông ta, vậy thì hãy đến KTV Mèo Đen. Sau khi đến đó, tôi sẽ giải thích cặn kẽ với anh.

- Cô đang uy hiếp tôi? Cô có biết hậu quả của việc uy hiếp tôi không?

Khóe miệng Diệp Lăng Phi nở một nụ cười lạnh lẽo.

Hắn ghét nhất là bị người khác uy hiếp, hắn cười nhạt:

- Tôi tin cô sẽ hối hận về tất cả những gì mình đã làm.

- Tôi không còn cách nào khác. Chỉ cần ông nội tôi bình an vô sự, tôi nguyện đánh đổi bằng mọi giá, kể cả mạng sống này.

Nghe xong câu nói của Tiêu Vũ Văn, Diệp Lăng Phi cười nhạt:

- Tôi lại muốn xem thử cô không sợ chết đến mức nào

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!