Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 370: CHƯƠNG 370: HỒ ĐỒ HIẾM CÓ

Diệp Lăng Phi truy hỏi tiếp.

Tiêu Vũ Văn ra sức gật đầu, cô khẳng định nói:

- Vốn dĩ ông nội không cho phép tôi đến Trường Phong. Ở đó rất loạn, nhưng hôm đó tôi lại tình cờ gặp mấy bạn học nên vào đó chơi. Không ngờ lại nhìn thấy ông Tống… Tống Thi cũng ở đó. Tôi thấy Tống Thi và Trường Phong bước vào phòng bao, tôi liền đi theo và nghe thấy Tống Thi nói chuyện chất độc gì đó, tên khốn nạn Trường Phong còn nói muốn trừ khử ông nội tôi…

- Bọn họ có phát hiện ra cô không?

Diệp Lăng Phi hỏi. Tiêu Vũ Văn lắc đầu:

- Chắc họ không ngờ tôi sẽ xuất hiện ở đó. Tôi lén chuồn ra ngoài, vốn sợ ông nội phát hiện tôi đến hộp đêm của Trường Phong nên không dám nói ra thân phận của mình. Trong khu của Trường Phong toàn là người mới gia nhập bang hội, nên không ai biết tôi là ai. Tôi chỉ nghe được một lúc rồi không dám ở lại nữa, lén lút chạy ra ngoài.

- Tại sao Tống Thi muốn thay thế ông nội cô? Theo lời cô nói, lúc đầu Tống Thi và ông nội cô cùng nhau xây dựng nên bang Búa Rìu, theo lẽ thường thì tình cảm phải rất sâu sắc. Hơn nữa đã bao nhiêu năm rồi, Tống Thi chẳng phải là cánh tay phải của ông nội cô sao? Sao lúc này hắn lại muốn thay thế ông cô được, chuyện này không hợp lý chút nào!

Diệp Lăng Phi lẩm bẩm một mình.

- Chẳng lẽ bên trong còn ẩn chứa điều gì khác?

- Tôi không biết!

Tiêu Vũ Văn nói:

- Tôi không dám nói với bất kỳ ai trong bang hội, sợ có người biết được, ngay cả chú Tôn tôi cũng không nói.

- Chuyện này tạm thời không nên nói với người khác. Tôi thấy có những việc không giống như cô tưởng tượng đâu. Huống hồ cô không tận tai nghe chính Tống Thi nói muốn thay thế ông của cô. Hơn nữa, ông nội cô lại là đại ca của bang Búa Rìu, nếu ông có mệnh hệ gì, bang Búa Rìu chắc chắn sẽ đại loạn, tôi nghĩ Tống Thi cũng không ngốc đến mức đó đâu. Cô đừng nghĩ nhiều quá, đi, bây giờ tôi đưa cô về nhà.

- Vậy là xong à? Ngộ nhỡ ông nội tôi có mệnh hệ gì thì sao? Tôi không tin Tống Thi không có âm mưu.

Tiêu Vũ Văn thấy Diệp Lăng Phi nói vậy liền chặn anh lại, chậm rãi nói:

- Anh phải giúp tôi chứ, chẳng lẽ anh hối hận rồi?

- Tôi chỉ đưa ra kiến nghị cho cô, chứ không hề nói sẽ nhúng tay vào. Hơn nữa, chỉ dựa vào mấy câu nói của cô mà phán đoán Tống Thi muốn giết ông nội cô ư? Tôi tin rằng không chỉ tôi, mà ngay cả ông nội cô cũng sẽ không tin. Cô nhóc à, trong lòng ông nội cô đã có tính toán cả rồi, việc này không cần cô bận tâm.

Diệp Lăng Phi không phí lời với Tiêu Vũ Văn, ôm eo cô bế vào trong xe.

- Anh là đồ lừa đảo, anh là đồ xấu xa!

Tiêu Vũ Văn cảm giác mình bị lừa, cô nhớ lại lúc ở trong phòng KTV đã bị Diệp Lăng Phi lợi dụng, trong lòng nổi giận, đưa tay ra cấu lấy cánh tay anh. Diệp Lăng Phi cười nhạt. Thấy tay Tiêu Vũ Văn đưa về phía mình, hai tay hắn nhanh như chớp chộp lấy cổ tay cô, thuận thế kéo Tiêu Vũ Văn đến trước mặt, nhấc tay phải lên vỗ một cái vào mông cô. Bốp một tiếng, mông Tiêu Vũ Văn bị một cú đánh mạnh, cô cảm giác như có luồng điện chạy qua, toàn thân run lên bần bật.

- Anh là đồ khốn nạn, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu!

Tiêu Vũ Văn hét lớn, hai dòng nước mắt long lanh chảy ra. Cô đã đặt quá nhiều hy vọng vào Diệp Lăng Phi, gần như toàn bộ hy vọng đều gửi gắm nơi anh. Tiêu Vũ Văn nghe Tôn Hồng nhắc đến Diệp Lăng Phi, qua lời kể của Tôn Hồng, Diệp Lăng Phi chính là người không gì là không thể. Trong lòng Tiêu Vũ Văn cho rằng chỉ cần Diệp Lăng Phi chịu ra tay, việc này nhất định có thể giải quyết dễ dàng.

Để ông nội mình được bình an, Tiêu Vũ Văn nguyện trả bất cứ giá nào. Cô muốn dùng cả thân thể mình để trao đổi, chỉ cần Diệp Lăng Phi có thể giết được Tống Thi, cô sẽ trao cho anh lần đầu tiên của mình coi như báo đáp. Nhưng không ngờ tên Diệp Lăng Phi này lại lừa cô, đến lúc cô hiến dâng thứ quý giá nhất của mình ra thì lại không chịu làm việc.

Tiêu Vũ Văn đâu có chịu, đương nhiên sẽ không tha cho Diệp Lăng Phi, ngược lại còn bị anh đánh. Trong lòng cô biết mình không thể đánh lại, vừa xấu hổ vừa tức giận, nước mắt uất ức tuôn ra.

Diệp Lăng Phi buông tay Tiêu Vũ Văn ra, cô đột nhiên đẩy cửa xe. Sau khi xuống xe, cô chạy thục mạng ra bãi biển. Diệp Lăng Phi nhìn Tiêu Vũ Văn chạy ra bãi biển bất giác khẽ lắc đầu, thầm nghĩ:

- Nha đầu này cũng có chút cá tính, có điều nói đi cũng phải nói lại, nếu thật sự có chuyện không may, vẫn là mình phải ra tay xử lý thôi!

Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ đành xuống xe đuổi theo.

Tiêu Vũ Văn chạy thẳng ra biển, ngay cả tiếng gọi của Diệp Lăng Phi ở đằng sau cũng không ngăn được cô. Lúc Diệp Lăng Phi đuổi tới bờ biển, đã thấy nước biển ngập đến đùi của Tiêu Vũ Văn.

- Cô nhóc này, đúng là một cô gái bướng bỉnh. Lúc nãy tôi đã làm gì đâu, hừ, cô nói xem tôi đây chẳng phải là rước bực vào mình sao, không dưng đi trêu ghẹo cô làm gì để bây giờ chuốc lấy phiền phức.

Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng như vậy, cũng hết cách, đành phải bước xuống biển đuổi theo.

Khi nước biển ngập đến bụng Tiêu Vũ Văn, Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng đã đuổi kịp. Hắn ôm chặt lấy cô, chẳng thèm quan tâm ba bảy hai mốt là gì, cưỡng ép bế cô đi vào bờ.

Đến bờ biển, Diệp Lăng Phi tức giận ném Tiêu Vũ Văn xuống cát, toàn thân hắn ướt như chuột lột. Hắn nhìn cô gái nằm trên bãi biển, nói:

- Cô làm gì thế, muốn nhảy biển tự tử à? Tôi có làm gì cô đâu, có đáng phải như vậy không?

Tiêu Vũ Văn không nói gì, chỉ nằm trên bãi biển mặc cho Diệp Lăng Phi nói.

Diệp Lăng Phi nói một hơi mới phát hiện Tiêu Vũ Văn không đáp lại mình, hắn cũng chẳng còn hứng thú gì nữa. Trong lòng hắn thật sự hết cách với cô gái này, đành ngồi xuống bãi biển không lên tiếng. Diệp Lăng Phi không nói nữa, Tiêu Vũ Văn mới chịu ngồi dậy.

Cô vừa ngồi lên, Diệp Lăng Phi liền thấy quần áo ướt đẫm của Tiêu Vũ Văn dán chặt vào người, những đường cong cơ thể hiện ra rành rọt khiến anh cảm thấy khí huyết sôi trào.

Chiếc áo thun của Tiêu Vũ Văn dán chặt trên cơ thể, bộ ngực nhô cao lộ rõ. Tuy bộ ngực của cô vẫn chưa phát triển hoàn toàn nhưng vẫn nhô lên đầy đặn.

Diệp Lăng Phi nuốt nước bọt cái ực. Hắn chẳng phải Liễu Hạ Huệ gì, nhìn thấy cảnh tượng khiến người ta phải hộc máu như vậy sao có thể không sôi trào khí huyết cho được. Nhưng Diệp Lăng Phi cũng biết mình không thể đụng vào cô gái này. Nếu là một cô gái bình thường thì rất dễ đối phó, nhưng Tiêu Vũ Văn lại là một bông hồng có gai, nếu đụng đến sẽ không tránh khỏi bị đâm bị thương.

- Vào xe trước đã rồi nói, quần áo chúng ta ướt hết rồi, nếu cứ ngồi ở đây không khéo lại bị cảm đó.

Giọng của Diệp Lăng Phi dịu hơn, đề nghị.

Đúng lúc này, Tiêu Vũ Văn hắt xì một cái. Cô yếu ớt nhìn Diệp Lăng Phi, không nói gì rồi đứng lên đi về phía xe. Diệp Lăng Phi cũng đứng dậy, thở dài một hơi, hắn cứ lắc đầu mãi, lần này xem như thảm trong tay cô gái này rồi. Diệp Lăng Phi luôn cảm thấy, việc Tiêu Vũ Văn nhảy xuống biển lúc này là do cô đã tính chắc hắn sẽ cứu mình, nên mới cố tình làm vậy.

- Chẳng lẽ cô gái này lại thật sự đáng sợ đến thế?

Diệp Lăng Phi bắt đầu thấy lo. Lúc này, hắn mới phát hiện tất cả những gì Tiêu Vũ Văn làm đều như đã được tính toán kỹ lưỡng. Ví dụ như chuyện của Tiêu Hồng Vũ, Tiêu Vũ Văn nhất định đã tính chắc là mình sẽ vì Tiêu Hồng Vũ mà đến tìm cô ta. Như vậy, cho dù Diệp Lăng Phi có không muốn nói chuyện với cô cũng bị ép phải gặp mặt. Có thể nói, Tiêu Vũ Văn vốn không định lợi dụng Tiêu Hồng Vũ để uy hiếp mình, mà là để thu hút sự chú ý của mình.

Đến bờ biển, Tiêu Vũ Văn lại cố ý mượn việc nhảy xuống biển để nắm chắc quyền chủ động. Lại nghĩ đến việc cô chỉ dựa vào mấy câu nói sơ sài đó liền quả quyết rằng Tống Thi đang uy hiếp ông nội cô. Diệp Lăng Phi cho rằng Tiêu Vũ Văn rất không đơn giản, nếu mình xử lý không thỏa đáng sẽ rước vào phiền phức lớn.

Vì thế, vừa trở vào xe, cho dù đối mặt với cảnh tượng gợi cảm khiến đàn ông hộc máu, Diệp Lăng Phi cũng nén lại sự bốc đồng trong lòng, không nhìn về phía Tiêu Vũ Văn.

Tiêu Vũ Văn cởi đồ mình ra, ngồi ở ghế sau, ra sức vắt nước trong quần áo.

- Chẳng lẽ cô không sợ tôi giở trò háo sắc?

Diệp Lăng Phi cố gắng tránh nhìn cảnh tượng quyến rũ đó, quay lưng về phía Tiêu Vũ Văn cười nói.

- Tôi còn cách nào chứ? Lúc nãy đã như vậy, cả đời này của tôi xem như xong rồi.

Tiêu Vũ Văn với vẻ mặt oán trời trách đất, vắt nước biển trên đồ, trên người chỉ còn lại chiếc áo ngực màu đen và chiếc quần lót. Cô nhìn Diệp Lăng Phi một cái rồi nói:

- Nếu anh muốn cùng tôi…, tôi tuyệt đối sẽ không phản kháng. Nhưng anh phải suy nghĩ kỹ hậu quả của nó. Anh phải giúp tôi giết Tống Thi.

- Hừ, xem như tôi sợ cô rồi. Tiêu Vũ Văn, cô là một cô gái rất lợi hại.

Diệp Lăng Phi thở dài một hơi, nói:

- Bây giờ tôi mới hiểu, tôi đã mắc lừa cô. Thôi, chúng ta chơi bài ngửa đi, cô đừng có câu dẫn tôi như vậy nữa. Tôi biết rõ bông hồng này của cô rất đẹp nhưng không thể ngắt được, nếu tôi thật sự bị cô mê hoặc, vậy thì những ngày tháng khổ cực sau này của tôi sẽ đến.

- Biết là được rồi.

Trên khóe môi Tiêu Vũ Văn hiện lên một nụ cười không thể nhận ra, đó là nụ cười của kẻ chiến thắng.

- Tôi sẽ tìm ông nội cô, tôi nghĩ việc này không đơn giản như cô nghĩ đâu.

- Đừng, anh đừng nói với ông nội tôi.

Tiêu Vũ Văn vừa nghe Diệp Lăng Phi nói đến chuyện đi tìm Tiêu Triều Dương liền vội vàng nói:

- Nếu ông nội tôi mà biết tôi đến Trường Phong chơi sẽ giận lắm đấy.

- Tôi biết phải nói thế nào, việc còn lại không cần cô lo.

Diệp Lăng Phi nói:

- Tiện thể nhắc cô một câu, lần sau đừng có câu dẫn tôi nữa. Hừ, là một người đàn ông, nhìn thấy cô nhóc như cô đều sẽ động lòng đấy.

- Ha ha, nếu anh đồng ý sớm hơn, tôi cũng không cần phải phí sức lớn như thế.

Cuối cùng Tiêu Vũ Văn cũng cười lớn:

- Thẳng thắn mà nói, tôi không có hứng thú với những ông già như anh đâu.

Đến lúc Diệp Lăng Phi dừng xe trước cổng khu biệt thự của Tiêu Triều Dương, quần áo trên người hai người vẫn còn ẩm ướt.

Tiêu Triều Dương không ngờ cháu gái mình và Diệp Lăng Phi sẽ xuất hiện ở nhà mình vào nửa đêm. Tiêu Vũ Văn vốn không ở cùng với ông, điều này chủ yếu là để bảo vệ cô.

Tiêu Triều Dương biết rõ bản thân mình là đại ca xã hội đen, kẻ thù vô số, ông không muốn cháu gái bảo bối của mình xảy ra chuyện. Nhưng hôm nay nhìn thấy Tiêu Vũ Văn và Diệp Lăng Phi cùng xuất hiện, Tiêu Triều Dương vẫn nhận ra đã có chuyện xảy ra.

Tiêu Vũ Văn đi thay quần áo, còn Diệp Lăng Phi và Tiêu Triều Dương ngồi ở phòng khách. Diệp Lăng Phi ra vẻ đặc biệt tiễn Tiêu Vũ Văn về, hắn cười ha ha nói:

- Bang chủ, ông đừng hiểu nhầm, tôi và cháu gái bảo bối của ông không có quan hệ gì đâu.

Tiêu Triều Dương mỉm cười nói:

- Diệp tiên sinh, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó, cậu không cần phải giải thích.

- Hừ, chẳng phải tôi sợ ông hiểu nhầm sao?

Mắt của Diệp Lăng Phi lướt nhìn mấy vệ sĩ đứng trong phòng khách, đột nhiên hỏi:

- Bang chủ, tôi có thể nói chuyện riêng với ông được không?

- Đương nhiên có thể!

Tiêu Triều Dương đứng lên nói với Diệp Lăng Phi:

- Chúng ta có thể vào thư phòng, tiện thể cho cậu xem thư pháp của tôi thế nào.

Tiêu Triều Dương tâm đắc nhất chính là thư pháp của mình, thường lấy thư pháp viết tặng cho các thuộc hạ.

Vốn dĩ mấy vệ sĩ trong phòng khách còn muốn đi theo, nhưng bị Tiêu Triều Dương chặn lại, ra hiệu cho họ đợi ở phòng khách.

Vừa bước vào thư phòng, Diệp Lăng Phi liền đóng cửa lại, hắn nói thẳng vào vấn đề:

- Bang chủ, tối nay tôi đến tìm ông là có việc!

- Ồ, ngồi xuống trước rồi hẵng nói.

Tiêu Triều Dương không vội vàng, vừa cầm bút lông lên vừa bảo Diệp Lăng Phi ngồi xuống.

Diệp Lăng Phi nhìn thấy bộ dạng không mấy sốt ruột của Tiêu Triều Dương, trong lòng không khỏi thầm bái phục:

- Quả nhiên là lão giang hồ, bất luận việc gì cũng giữ được sự bình tĩnh.

Nhìn thấy phong thái đó của Tiêu Triều Dương, Diệp Lăng Phi trong lòng chùng xuống. Lúc đến, hắn còn nghĩ nếu thật sự giống như lời nha đầu Tiêu Vũ Văn nói, thân là bang chủ bang Búa Rìu sao Tiêu Triều Dương lại có thể không biết gì chứ. Bây giờ nhìn bộ dạng của ông, Diệp Lăng Phi mới rõ xem ra mình đã suy nghĩ quá nhiều.

- Diệp tiên sinh, cậu xem chữ này tôi viết trước đã.

Tiêu Triều Dương vừa viết xong chữ “nan” liền gọi Diệp Lăng Phi qua xem. Diệp Lăng Phi chẳng hiểu gì cả, hắn không hề có nghiên cứu về thư pháp nên cũng chỉ có thể khen là viết đẹp.

- Diệp tiên sinh, chẳng phải lúc nãy cậu nói có việc sao, không biết là việc gì?

Tiêu Triều Dương tiếp tục viết chữ, vừa viết vừa hỏi.

Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế nhìn Tiêu Triều Dương, trong lòng do dự không quyết. Nếu hắn nói việc này với Tiêu Triều Dương, vô hình trung mình cũng dính líu vào. Hắn lại không hề muốn dính líu đến chuyện của xã hội đen. Nhưng lúc nãy đã đồng ý với Tiêu Vũ Văn rồi, Diệp Lăng Phi do dự hồi lâu cuối cùng vẫn quyết định nói ra.

- Bang chủ, tôi nghe nói thuộc hạ của ông có… có người đang tính kế một số chuyện.

Diệp Lăng Phi ấp a ấp úng, tự mắng trong lòng:

- Mẹ kiếp, tối nay mình xem như bị oan rồi, việc này lại chẳng phải do mình nhìn thấy, sao mình có thể nói được chứ? Chẳng lẽ mình nói người mà ông ta tín nhiệm nhất là Tống Thi muốn giết ông ta?

- Thế sao?

Sau khi Tiêu Triều Dương nghe xong, vẻ mặt không có gì là ngạc nhiên. Ông ta vẫn đang viết chữ, miệng nói:

- Cũng có thể có người bất mãn với tôi, đây cũng là điều bình thường.

- Nếu như người mà ông tín nhiệm nhất bán đứng ông, ông sẽ làm thế nào?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Tiêu Triều Dương cười ha ha nói:

- Vậy chỉ có thể nói rõ là tôi xui xẻo, đã tin nhầm người.

Nói đến đây, Tiêu Triều Dương đã viết xong, ông ta đặt bút lông ngay ngắn rồi bảo Diệp Lăng Phi lại xem. Diệp Lăng Phi bước lại, chỉ thấy bốn chữ lớn: Hồ đồ hiếm có.

- Diệp tiên sinh, cậu thấy bốn chữ này thế nào?

Miệng Tiêu Triều Dương kèm theo nụ cười, hỏi với hàm ý sâu sắc.

- Hồ đồ hiếm có!

Diệp Lăng Phi đọc.

- Tôi chỉ là không hiểu bang chủ nên hồ đồ tiếp như thế nào đây?

- Rất đơn giản, biết rõ có một số chuyện sắp xảy ra nhưng lại giả bộ hồ đồ.

Tiêu Triều Dương cười nói.

- Chẳng phải có câu nói, người trong cuộc thì tối, người ngoài cuộc thì sáng sao? Nếu tôi là người ngoài cuộc, không phải có thể nắm chắc thắng lợi trong tay sao?

- Bang chủ, theo như lời ông nói, trong lòng ông đã rất rõ rồi, cũng đã biết điều tôi muốn nói?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Nếu một mình Diệp tiên sinh đến tìm tôi, có thể tôi không biết rõ được, nhưng Diệp tiên sinh lại đi cùng Tiêu Vũ Văn đến thì tôi liền biết là chuyện gì rồi.

Tiêu Triều Dương ra hiệu cho Diệp Lăng Phi ngồi xuống, ông ta thấp giọng nói:

- Tôn Hồng đã kể cho tôi nghe chuyện Tiêu Vũ Văn hỏi thăm tỉ mỉ về Diệp tiên sinh. Tôi đoán con bé Tiêu Vũ Văn này sẽ đến tìm cậu. Diệp tiên sinh, tôi nghĩ có một số chuyện tạm thời không nên khuấy động, cần phải từ từ xem. Mà những lời này tôi lại không thể nói với con bé Tiêu Vũ Văn được, vậy phiền tiên sinh giúp đỡ, bảo con bé Vũ Văn đừng nhúng tay vào.

- Bang chủ, có một số việc tôi không hiểu, tại sao bang Búa Rìu đang yên đang lành lại xảy ra chuyện như thế này? Ồ, ý tôi là dù sao bang Búa Rìu các ông thành lập khá lâu rồi, hầu như không cần thiết phải tiếp tục tranh giành nội bộ.

- Chỉ một chữ, tiền!

Tiêu Triều Dương cười nói:

- Cái thứ tiền này không phải ai cũng cự tuyệt được sự mê hoặc của nó. Vốn dĩ tôi cũng cho rằng con đường tôi chọn cho bang hội là chính xác nhất, nhưng gần đây mới nhận ra có thể sự lựa chọn của tôi có chút vấn đề. Xét cho cùng, người trong bang hội không thể nghĩ giống như tôi, rửa tay gác kiếm chẳng qua là sự tình nguyện của một mình tôi mà thôi. Nhưng việc đã đến nước này thì tất cả đã quá muộn rồi. Diệp tiên sinh, tôi đã điều tra qua lai lịch của cậu, biết cậu có quan hệ mật thiết với cảnh sát, có thể tôi vẫn cần sự giúp đỡ của cậu.

- Giúp đỡ, giúp đỡ thế nào?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Cái này đến lúc đó hãy nói, tôi đương nhiên không hy vọng tự tay mình hủy diệt bang hội, nhưng đến phút cuối tôi chỉ có thể chọn con đường này thôi.

Tiêu Triều Dương khẽ thở dài.

- Diệp tiên sinh, phiền cậu chăm sóc Vũ Văn giúp, tôi không muốn nhìn thấy nó dính vào chuyện này.

- Cái này, ha ha, e rằng tôi không có bản lĩnh đó, cháu gái này của ông không phải là nhân vật dễ lừa gạt.

Tiêu Triều Dương cười cười, nói:

- Con bé Vũ Văn này nếu được nuôi dạy tốt, chưa hẳn không phải là người kế thừa duy nhất của tôi.

Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Diệp Lăng Phi, Tiêu Triều Dương lại cười nói:

- Tôi chỉ đùa thôi, được rồi, Diệp tiên sinh. Bất luận thế nào, tôi cũng cảm ơn cậu đã báo việc này cho tôi biết.

Từ đầu đến cuối, Diệp Lăng Phi cũng không nói ra sự tình cụ thể. Hắn bất giác bái phục những lão giang hồ này, thầm tính trong bụng, nếu mình làm đối thủ với họ, có thể mình sẽ không thể nào đấu lại được, những người này sắp thành các lão già thành tinh rồi.

Diệp Lăng Phi đứng lên đang chuẩn bị rời đi thì lại nghe Tiêu Triều Dương nói:

- Diệp tiên sinh, tôi nói cho cậu một chuyện, có thể nói với người bạn cảnh sát đó của cậu. Sắp có một đám buôn ma túy tới thành phố Vọng Hải. Lần này có thể không chỉ là 3K, mà ngay cả bang hội của chúng tôi cũng có thể liên quan đến ma túy.

Tuy Tiêu Triều Dương không nói rõ nhưng trong lòng Diệp Lăng Phi rất rõ. Lợi nhuận khổng lồ mà ma túy mang lại, bất kỳ ai cũng không thể kháng cự được. Nếu thật giống như lời Tiêu Triều Dương đã nói, một khi có người cung cấp đủ hàng, đó không chỉ có mỗi 3K mà ngay cả bang Búa Rìu cũng không có cách nào kháng cự lại sự mê hoặc này.

Tuy Tiêu Triều Dương phản đối bang Búa Rìu đi vào con đường hắc đạo, nhưng muốn rửa tay gác kiếm là điều không hề đơn giản. Diệp Lăng Phi giờ mới hiểu tại sao Tiêu Triều Dương lại viết bốn chữ “hồ đồ hiếm có”. Trong lòng ông lúc này rõ hơn ai hết, chỉ là ông ta có thể giả đò hồ đồ. Có thể ông ta làm như vậy để bảo toàn chính mình, hoặc cũng có thể đang đợi cơ hội. Nhưng bất luận là thế nào, Diệp Lăng Phi cũng rõ việc này không đơn giản chỉ giết Tống Thi là có thể giải quyết được. Nguy cơ của bang Búa Rìu chính là người của bang hội vì món lợi nhuận khổng lồ mà dấn thân vào con đường nguy hiểm.

Lúc Diệp Lăng Phi rời khỏi khu biệt thự của Tiêu Triều Dương, hắn không chào Tiêu Vũ Văn. Trên đường trở về biệt thự, hắn mới gọi điện cho cô. Trong điện thoại, hắn nói việc này Tiêu Vũ Văn không cần lo lắng, bảo cô yên tâm học tập. Cô nhóc Tiêu Vũ Văn này rất thông minh, từ trong ngữ điệu của Diệp Lăng Phi cũng nghe ra được việc này chí ít thì ông nội mình cũng đã biết rồi.

Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa thầm tính có nên nói việc này với Chu Hân Minh hay không. Dựa theo những lời Tiêu Triều Dương nói, tên trùm buôn ma túy sẽ đến thành phố Vọng Hải, vậy ma túy ở thành phố Vọng Hải sẽ lộng hành. Hắn nghĩ chắc chắn Chu Hân Minh cũng rất quan tâm đến chuyện này.

Lúc hắn lái xe về đến biệt thự đã nhìn thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh đang ngồi trong phòng khách nói chuyện, hình như hai người đang nói chuyện gì đó rất vui vẻ, cười ngặt nghẽo.

Nhìn thấy Diệp Lăng Phi về, Bạch Tình Đình thu lại nụ cười, cố ý lạnh mặt hỏi:

- Bây giờ là mấy giờ rồi mới chịu về nhà?

- Anh đã gọi điện báo trước rồi mà.

Diệp Lăng Phi oan ức nói.

- Bà xã, anh đã báo cáo cho em biết anh sẽ về muộn rồi.

- Sao em lại không biết, có bằng chứng không?

Bạch Tình Đình nháy mắt nói.

- Em…!

Diệp Lăng Phi bị Bạch Tình Đình nói cho cứng họng, hắn cũng không tiếp tục đấu võ mồm với cô nữa mà trực tiếp đi lên lầu.

- Hân Minh, không ổn rồi, tên này hôm nay sao lạ vậy!

Bạch Tình Đình không dám tin Diệp Lăng Phi cứ thế là xong, liền ghé sát mặt lại gần Chu Hân Minh, kỳ lạ nói:

- Tên này buổi chiều vẫn còn bình thường mà, sao tối lại thấy không ổn rồi, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Chu Hân Minh cũng thấy Diệp Lăng Phi không ổn. Trước lúc anh chưa trở về, Bạch Tình Đình và cô còn tính đợi anh về sẽ trêu chọc thế nào. Nhưng không ngờ sau khi Diệp Lăng Phi về lại không thèm đấu khẩu với họ. Như vậy thì mấy cách mà hai cô đã nghĩ sẵn đều không còn tác dụng, hai người cực kì thất vọng.

Diệp Lăng Phi trở về phòng ngủ, cởi hết quần áo trên người ra, chỉ mặc bộ đồ ngủ rồi đi tắm.

Lúc nãy Diệp Lăng Phi không có tâm trạng đấu võ mồm với Bạch Tình Đình, khắp người cảm thấy khó chịu, sau khi trở về chỉ muốn tắm một trận cho sảng khoái. Đợi sau khi vào phòng tắm, vặn vòi nước để những dòng nước ấm chảy xuống ướt hết cơ thể, Diệp Lăng Phi mới cảm thấy thoải mái hẳn ra.

- Hừ, dám chơi anh à, đợi anh tắm xong xem anh xử lý hai người thế nào.

Diệp Lăng Phi ở trong phòng tắm thầm tính, dưới lầu Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh cũng chẳng biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi không thèm đấu khẩu với họ thì thấy vô vị. Bạch Tình Đình đề nghị lên sân thượng ở lầu ba ngắm sao, Chu Hân Minh gật đầu, hai người lấy hai chai nước suối trong tủ lạnh rồi đi lên lầu ba.

Sau khi Diệp Lăng Phi tắm xong, mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình bước xuống lầu. Hắn vốn tưởng Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh vẫn còn ở phòng khách, nhưng vừa tới nơi đã chẳng thấy hai người đâu. Diệp Lăng Phi quay người đến phòng ngủ của họ, cũng chẳng tìm thấy ai.

- Chẳng lẽ ra bể bơi rồi sao?

Diệp Lăng Phi vừa nghĩ đến đây trong đầu liền hưng phấn. Chỉ cần nhìn thấy hai người đẹp mặc đồ bơi trong bể bơi là một việc khiến hắn hưng phấn đến mức nào rồi.

Diệp Lăng Phi vội chạy lên lầu ba, hắn định đứng ở sân thượng nhìn xuống bể bơi, như vậy sẽ không bị Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình phát hiện.

Khi Diệp Lăng Phi lắc lư cái mông chạy lên đến tầng ba thì phát hiện ra Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh đang ngồi trên ghế buôn chuyện.

- Sao các em lại ở đây?

Diệp Lăng Phi vừa lên tới, vẻ mặt thất vọng, chen vào ngồi giữa hai người. Hắn cầm chai nước suối còn một nửa trên bàn uống một hơi.

Đó là chai nước Bạch Tình Đình đã uống một nửa, nhìn thấy Diệp Lăng Phi vừa lên đã uống nước của mình, cô không hài lòng nói:

- Tại sao tụi em không thể ở đây được?

- Anh tưởng tụi em đi bơi, anh thấy hôm nay thời tiết nóng. Tại sao hai người không đi bơi?

Bộ mặt dày của Diệp Lăng Phi dùng kim đâm cũng không thủng, vô liêm sỉ đưa ra kiến nghị hai người đi bơi.

Bạch Tình Đình vừa nghe đã hiểu ý đồ của Diệp Lăng Phi, cô cố ý nói với Chu Hân Minh:

- Hân Minh, có người bảo chúng ta đi bơi kìa, hay chúng ta cởi sạch đồ đi bơi đi. Như thế người nào đó sẽ thấy càng rõ hơn.

Chu Hân Minh cố nhịn cười, phối hợp nói theo:

- Được thôi. Vậy bây giờ chúng ta đi bơi.

Nói xong, hai người họ quả nhiên đứng lên.

Diệp Lăng Phi tin thật, trong lòng vô cùng thích thú, thầm nghĩ:

- Đợi tụi em đi bơi, anh sẽ chạy về lấy máy quay ra chụp lén.

Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh đã đi qua bên người Diệp Lăng Phi, Chu Hân Minh đột nhiên thò tay ra ôm chặt vai anh, Bạch Tình Đình cũng dùng hai tay thọc lét Diệp Lăng Phi, miệng nói:

- Tên tiểu tử nhà anh, em sẽ khiến cho anh không nghĩ đến những thứ xấu xa đó nữa.

Diệp Lăng Phi đâu có ngờ mình bị đánh lén, không kịp phòng bị đã bị Chu Hân Minh khống chế. Nếu hắn dùng lực thì Chu Hân Minh cũng chẳng giữ nổi, nhưng Diệp Lăng Phi lại lo mình dùng lực quá mạnh sẽ làm Chu Hân Minh bị thương, bất đắc dĩ, đành phải nhịn. Nhân lúc Chu Hân Minh lơ là, Diệp Lăng Phi ngay lập tức thoát ra.

Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình thấy không xong, vội vàng chạy vào phòng ngủ. Diệp Lăng Phi cũng đuổi theo, cơ thể linh hoạt một cái đã chặn hai người ở dưới lầu. Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình không còn cách nào khác đành trốn vào phòng lớn – căn phòng cưới của họ. Bạch Tình Đình định khóa cửa nhưng Diệp Lăng Phi đã nắm được cửa. Hai người họ đâu có sức mạnh hơn Diệp Lăng Phi, đành thả tay ra rồi nấp vào trong phòng.

Diệp Lăng Phi chặn ở cửa không cho hai người chạy ra, hắn cố ý lướt mắt trên người họ, học bộ dạng nhởn nhơ nói:

- Hắc hắc, để anh xem hai em chạy đằng trời.

- Tụi em đều là con gái, chẳng lẽ một đại nam nhân như anh lại đi bắt nạt tụi em?

Bạch Tình Đình thấy bộ dạng đó của Diệp Lăng Phi, cô giả vẻ yếu ớt nói:

- Tụi em biết sai rồi, tha cho tụi em nha!

- Đúng thế, Diệp Lăng Phi, sao anh có thể không biết ngượng mà đi bắt nạt hai bọn em.

Chu Hân Minh cũng nói.

- Việc này coi như em sai, được rồi, như vậy xong nhé!

Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh vừa nói vừa sát lại gần Diệp Lăng Phi. Trong khoảnh khắc đó, hai người nháy mắt nhau, kết quả mỗi người ôm một cánh tay Diệp Lăng Phi, định quật ngã anh ra sau. Chiêu này lúc nãy Chu Hân Minh đã dạy cho Bạch Tình Đình với mục đích chế ngự được Diệp Lăng Phi, nhưng không ngờ anh đã có phòng bị từ sớm. Một tay một cái, hắn túm chặt hai người, kéo đến bên giường rồi đẩy họ ngã xuống.

Diệp Lăng Phi bổ người xuống, Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh nhanh chóng tránh ra, lợi dụng sự nhanh nhẹn của mình quậy tơi bời trên giường với anh.

Nếu Diệp Lăng Phi thật sự muốn chế ngự hai người thì dễ như trở bàn tay, nhưng hắn sợ làm hai cô bị thương, cuối cùng lại bị hai người đè lên giường. Bạch Tình Đình ngồi trên người Diệp Lăng Phi, hai tay ra sức thọc lét anh.

Đột nhiên, Bạch Tình Đình ngừng lại, mặt đỏ bừng. Bàn tay nhỏ bé của cô không cẩn thận sờ phải hạ thân của Diệp Lăng Phi, cái chỗ đang giương cao lên.

Bạch Tình Đình lập tức bước xuống khỏi người Diệp Lăng Phi, Chu Hân Minh cũng nhìn thấy, cô và Bạch Tình Đình phản ứng giống hệt nhau.

Nhân lúc hai người đỏ mặt, Diệp Lăng Phi từ trên giường ngồi dậy, ôm chặt eo hai người, bên phải một người, bên trái một người, nói:

- Giờ thì hai người phục rồi nhé!

- Khó coi chết đi được!

Bạch Tình Đình đỏ mặt nói:

- Em không chơi với anh nữa.

Nói xong, cô cố thoát khỏi cánh tay Diệp Lăng Phi, nhỏ giọng nói:

- Em… em phải về rồi, để… để Hân Minh chơi với anh đi!

Nói xong, cô vội vàng chạy ra khỏi phòng.

- Để Hân Minh bồi anh?

Đầu tiên là Diệp Lăng Phi ngạc nhiên, tiếp theo lại vui vẻ muốn hôn Chu Hân Minh, nhưng bị cô dùng tay chặn môi lại, nói:

- Không chơi nữa, em phải về phòng ngủ đây, anh ngủ một mình đi!

Nhìn thấy Chu Hân Minh cũng ra khỏi phòng, Diệp Lăng Phi sầu não lầm bầm:

- Rõ ràng là Tình Đình bảo em bồi anh cơ mà!

Nói xong, Diệp Lăng Phi lại cười, hắn biết mình chỉ cần thêm chút sức lực, để cho Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình cùng đến vốn không phải là chuyện khó khăn gì.

❆ Thiên Lôi Trúc ❆ Cộng đồng dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!