Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 371: CHƯƠNG 371: MÂU THUẪN VỚI TRẦN NGỌC ĐÌNH

Trước cửa tòa nhà, một đoàn người thuộc tập đoàn Tân Á nhìn thấy Diệp Lăng Phi cứ như trông thấy quái vật. Hôm qua vừa có tin giám đốc phòng tổ chức của tập đoàn qua đời, vậy mà sáng sớm nay, những người này đã thấy Diệp Lăng Phi mặc quần thể thao, áo phông đen cổ tròn, tay cầm tờ báo lượn lờ quanh tập đoàn. Điều khiến mọi người kinh ngạc hơn là Diệp Lăng Phi không đi thang máy mà lại nhảy cóc lên từng bậc thang bộ.

Từ Oánh và Trịnh Khả Nhạc vừa đến chân cầu thang thì thấy Diệp Lăng Phi đang nhảy tưng tưng, đã lên được bảy, tám bậc.

“Giám đốc Diệp, chẳng phải là…”

Từ Oánh và Trịnh Khả Nhạc không đi thang máy mà đi cầu thang bộ theo. Họ đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, Từ Oánh nhìn anh từ đầu đến chân, không hiểu anh đang làm gì ở đây.

“Leo cầu thang, chứ còn làm gì nữa?” Diệp Lăng Phi ném tờ báo cho Từ Oánh. “Mang vào văn phòng giúp tôi, tôi phải leo thang đã.”

“Giám đốc Diệp, tại sao anh lại phải leo cầu thang?” Trịnh Khả Nhạc cười hỏi. “Mà nếu đi thang bộ thì cũng đâu cần phải nhảy như vậy, trông anh cứ như một loài động vật dễ thương nào đó.”

“Kangaroo!” Diệp Lăng Phi nhảy một mạch xuống tầng một, đứng thẳng người nói lớn: “Tôi tầm tuổi này dễ mắc bệnh lắm, nếu không học theo con kangaroo thì sỏi thận trong người tôi không bao giờ tan được.”

“Sỏi thận?” Từ Oánh khó hiểu hỏi. “Sỏi gì vậy?”

“Bệnh sỏi thận, hôm qua tôi đi bệnh viện kiểm tra thì phát hiện ra. Nhưng lạ thật, chẳng biết từ đâu lại có tin đồn tôi chết rồi. Này, mọi người có biết tin này từ đâu ra không?”

“Hình như là tin đồn từ phòng thị trường, còn cụ thể thì tôi không rõ.” Từ Oánh nói.

“Phòng thị trường à, được, tôi biết rồi, tôi sẽ qua đó xem thử để làm cho ra nhẽ.” Diệp Lăng Phi nói rồi xua tay với Từ Oánh và Trịnh Khả Nhạc. Hắn nói: “Mọi người cũng đừng đứng đó nữa, mau đi làm đi. À, Khả Nhạc, cô mặc chiếc váy màu xanh này hợp lắm, rất đẹp. Tối nay có cần tôi đưa về nhà không?”

Trịnh Khả Nhạc cười khúc khích. Cô lắc đầu: “Giám đốc Diệp, anh đừng trêu tôi nữa, đây là váy cũ tôi mặc hơn một năm rồi, đẹp gì đâu. Tối nay tôi cũng không về nhà, không dám làm phiền Giám đốc Diệp.”

“Không về nhà, chẳng lẽ cô lại đi xem mắt?” Diệp Lăng Phi cười nói.

“Không phải, bố mẹ tôi đến thăm, họ không yên tâm để tôi ở một mình nên bay đến đây. Tối nay tôi còn phải đi ăn cơm với họ nữa.” Trịnh Khả Nhạc kéo tay Từ Oánh, cười nói: “Chị Từ Oánh sẽ về cùng tôi. Giám đốc Diệp, hôm nay anh không có cơ hội đưa chúng tôi về rồi.”

“Tiếc quá, vậy mà tôi cứ tưởng tối nay sẽ được đưa các cô về!” Diệp Lăng Phi vừa nói vừa nhìn sang Từ Oánh trong bộ trang phục công sở giản dị với quần tây và áo sơ mi. Hắn gật gù: “Từ Oánh, cô nên học tập Khả Nhạc đi, học cách trang điểm vào. Cô không học cách làm đẹp thì sẽ có lúc chẳng có chàng trai nào để ý đâu.”

Từ Oánh bất giác đỏ mặt. Trịnh Khả Nhạc lúc này chợt nhớ ra một chuyện, cô nói: “Ồ, Giám đốc Diệp, tôi chợt nhớ ra, tổng giám đốc tối qua về rồi, nghe nói chiều nay sẽ đến công ty.”

“Tổng giám đốc Trương về thì liên quan gì đến tôi, tôi cũng đâu cần đi nịnh bợ.”

Trịnh Khả Nhạc cười nói: “Tôi chẳng phải có lòng tốt nhắc anh sao, nhân vật số một trong công ty chúng ta bây giờ là Giám đốc Diệp rồi còn gì. Mọi người đều nói anh là rồng thần thấy đầu không thấy đuôi, muốn gặp anh còn khó hơn gặp Tổng giám đốc ấy chứ.”

Diệp Lăng Phi cười ha hả, anh cũng chẳng bận tâm mọi người trong công ty nói gì về mình. Dù sao thì anh cũng không quan tâm đến chuyện này.

Sau khi vất vả nhảy cầu thang lên đến phòng tổ chức, anh lau mồ hôi, thầm nghĩ: “Xem ra không ổn rồi, mới mấy tầng lầu mà đã vã mồ hôi.”

Diệp Lăng Phi muốn vào nhà vệ sinh rửa mặt nên đi về phía phòng làm việc của mình.

Vừa bước vào sảnh lớn của phòng tổ chức, anh đã chạm mặt Thái Hạo và Trần Ngọc Đình. Có vẻ như Thái Hạo vừa từ văn phòng của Trần Ngọc Đình ra, hai người vừa nói chuyện xong và đang cùng đi ra sảnh.

“Phó tổng Trần, lâu rồi không gặp.” Diệp Lăng Phi thấy Trần Ngọc Đình liền cười chào: “Sao hôm nay phó tổng Trần không xuống phân xưởng?”

Trần Ngọc Đình mặc một bộ vest nữ, chiếc áo cổ chữ V khoét sâu làm nổi bật bộ ngực đầy đặn, chiếc quần tây ôm sát tôn lên cặp đùi tròn lẳn, mượt mà, thu hút mọi ánh nhìn. Đặc biệt là cặp đùi căng tròn ấy, nó khiến Diệp Lăng Phi bất giác nhớ lại cái đêm anh ôm lấy nó, một cảm giác khó tả lại dâng trào trong lòng. Anh vội vàng gạt phắt suy nghĩ ấy đi.

Trần Ngọc Đình thấy Diệp Lăng Phi thì thở phào nhẹ nhõm. Cô còn lo hôm nay anh sẽ không đi làm, nghe nói chiều nay Tổng giám đốc sẽ đưa con gái ông đến tập đoàn. Mặc dù Trương Khiếu Thiên không tuyên bố lý do đưa con gái Trương Lộ Tuyết đến, nhưng ai cũng đoán được đây là dấu hiệu cho việc Trương Lộ Tuyết sẽ chính thức gia nhập tập đoàn Tân Á.

Trần Ngọc Đình cũng lo nếu Diệp Lăng Phi không xuất hiện, ít nhiều sẽ có người nói ra nói vào, cuối cùng lại thành chuyện lớn. Việc anh xuất hiện đúng là một điều may mắn.

Trần Ngọc Đình liếc nhìn Diệp Lăng Phi, nói: “Giám đốc Diệp, tôi đang định nói chuyện với anh, liên quan đến vấn đề công việc của phó giám đốc Thái.”

Diệp Lăng Phi bĩu môi, nhìn Thái Hạo với ánh mắt khinh thường rồi nói: “Anh ta ấy à, thôi bỏ đi, tôi không có tâm trạng nói chuyện với anh ta. Phó tổng Trần, không phải tôi không nể mặt cô, dù sao cô vẫn là cấp trên của tôi, nhưng có một số người làm việc không biết chừng mực. Tôi vẫn là giám đốc phòng này, nếu không giữ thể diện cho tôi thì cũng đừng trách tôi không nể nang ai.”

Trần Ngọc Đình không ngờ Diệp Lăng Phi lại kiên quyết đến thế, cô thực sự không hiểu vì sao anh lại có thành kiến với Thái Hạo. Dù gì, Thái Hạo cũng do chính cô đề bạt vào phòng tổ chức. Nếu đúng theo lời Diệp Lăng Phi, anh ta chắc chắn phải bị điều đi nơi khác, nhưng bộ phận nào còn chỗ trống cho Thái Hạo bây giờ?

Vừa rồi, Thái Hạo còn biện minh rằng do Diệp Lăng Phi không quen với cách làm việc của mình, cố ý nhấn mạnh rằng Diệp Lăng Phi muốn đẩy anh ta ra khỏi phòng tổ chức.

Trần Ngọc Đình cứ nghĩ mình lên tiếng thì Diệp Lăng Phi sẽ nể mặt đôi chút, nhưng không ngờ anh lại cứng rắn như vậy. Xem ra dù Tổng giám đốc Trương có đích thân đến nói thì anh cũng sẽ không thay đổi.

Trần Ngọc Đình cảm thấy hơi khó chịu. Cô đưa mắt nhìn Thái Hạo, rồi quay sang Diệp Lăng Phi nói: “Giám đốc Diệp, anh xem, Từ Oánh nói cho cùng cũng chỉ là trợ lý của anh, không phải trưởng phòng. Quyền lực hiện giờ của cô ấy có phải hơi lớn rồi không, hay là chia bớt công việc cho Phó giám đốc Thái?”

“Anh ta á? Đợi tôi không làm nổi chức này nữa rồi hẵng nói.” Diệp Lăng Phi không chút nể nang, cũng có nghĩa là không giữ chút thể diện nào cho Thái Hạo trước mặt nhân viên phòng tổ chức. “Anh ta là phó giám đốc, còn Từ Oánh là người của tôi. Từ Oánh đại diện cho tôi, chẳng lẽ tôi không có quyền giải quyết công việc của phòng tổ chức sao? Đúng là nực cười! Phó tổng Trần, nếu cô cần anh ta thì cứ điều anh ta đến chỗ cô là được, phòng tổ chức bây giờ do tôi sắp xếp. Tôi đã nói rồi, tôi không cần một phó giám đốc như anh ta. Nói khó nghe một chút thì anh ta thích đi đâu thì đi, không liên quan đến tôi.”

Diệp Lăng Phi tức giận quay ngoắt đầu, ngay cả Trần Ngọc Đình cũng chẳng buồn nhìn, đi thẳng về phòng làm việc.

Trần Ngọc Đình bị Diệp Lăng Phi dội một gáo nước lạnh, sắc mặt có chút khó coi. Thái Hạo nhân cơ hội đổ thêm dầu vào lửa: “Diệp Lăng Phi này chẳng ra làm sao cả! Mặc dù cô tạm thời không quản lý phòng tổ chức, nhưng dù gì cô cũng là phó tổng của tập đoàn, sao Diệp Lăng Phi lại có thể nói như vậy được chứ. Cô không cần lo cho tôi, cùng lắm thì tôi nghỉ việc, tôi không tin nghỉ việc thì tôi chết đói. Hừ!”

Thái Hạo nói rồi tức giận định bước đi, ra vẻ như chuẩn bị nghỉ việc thật.

Trần Ngọc Đình không ngờ Diệp Lăng Phi lại làm cô khó xử đến vậy. Cô vốn tưởng anh sẽ hiểu chuyện, ít ra cũng giữ Thái Hạo lại, nhưng anh nói thẳng thừng như thế chẳng khác nào không cho cô chút mặt mũi nào. Nghiêm trọng hơn là anh lại nói những lời đó trước mặt toàn bộ nhân viên phòng tổ chức. Cộng thêm việc Thái Hạo châm dầu vào lửa, Trần Ngọc Đình không kìm nổi cơn giận. Cô nói với Thái Hạo: “Thái Hạo, anh việc gì phải đi? Anh là phó giám đốc của phòng tổ chức, lẽ nào không biết phải làm gì sao? Anh vào làm việc ngay cho tôi!”

Nói rồi, Trần Ngọc Đình xoay người, mặt lạnh như tiền sải bước về phía văn phòng của Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi vừa rót một ly nước, mở tờ báo ra đọc chưa được mấy chữ thì cửa văn phòng đã bị đẩy mạnh ra. Anh ngẩng lên thì thấy gương mặt xanh mét của Trần Ngọc Đình, phía sau là Từ Oánh đang lo lắng nhìn anh. Ai cũng biết cô đang tức giận, và Từ Oánh thì lo cho anh.

Anh biết cô tức giận là do mình, trong lòng thầm thở dài: “Chỉ vì một tên Thái Hạo mà giận đến thế sao?”

Anh vẫy tay với Từ Oánh, ý bảo cô ra ngoài.

Trần Ngọc Đình đóng sầm cửa lại, khuôn mặt biến sắc của cô hướng thẳng về phía anh. Cô không ngồi xuống mà đứng nhìn anh, nghiêm giọng hỏi: “Giám đốc Diệp, anh có ý gì?”

Diệp Lăng Phi nhấp một ngụm nước, vắt chân đọc báo, gần như không thèm nhìn cô, đáp: “Không có ý gì cả, chỉ là không ưa con người của tên Thái Hạo thôi.”

“Thái Hạo là do tôi điều từ phòng kỹ thuật sang, anh ngay từ đầu đã không hài lòng với việc tôi đề bạt anh ấy làm phó giám đốc, trong cuộc họp lần đó tôi đã cảm nhận được. Tôi biết anh không hài lòng với tôi, nhưng việc gì anh phải trút giận lên Thái Hạo? Có gì cứ trút thẳng vào tôi này!”

Anh bỏ tờ báo xuống, thấy cô tức đến mức mặt mày tái mét, bèn nhấn giọng: “Phó tổng Trần, làm phiền cô nhìn cho rõ con người tôi. Diệp Lăng Phi tôi tuy không phải quân tử nhưng cũng không hèn hạ đến mức giận cá chém thớt. Nếu tôi có tức giận với cô, tôi sẽ trút thẳng lên cô, chứ không có thói quen giữ trong lòng rồi đi trút giận lên người của cô, đó không phải tính cách của tôi. Nếu cô thật sự xem tôi là người như vậy thì mời cô rời khỏi văn phòng của tôi ngay lập tức. Cô thích giải quyết thế nào thì tùy, không liên quan đến tôi.”

Nói rồi, anh quay mặt về phía màn hình máy tính, không thèm để ý đến cô nữa.

Trần Ngọc Đình bị những lời của Diệp Lăng Phi làm cho sững sờ. Anh nói không sai, anh vốn không có ý làm khó Thái Hạo. Mặc dù lúc đầu anh không hài lòng với việc cô đề bạt Thái Hạo, nhưng sau đó anh thật sự không cố ý gây khó dễ, mâu thuẫn dường như chỉ mới nảy sinh gần đây.

Giọng cô đã dịu đi một chút, nhưng vẻ mặt vẫn vậy, vẫn là giọng chất vấn: “Nếu đã vậy thì anh việc gì phải làm khó Thái Hạo? Dù sao anh ấy cũng chỉ là một phó giám đốc, có đáng để anh phải làm vậy không?”

“Tôi làm sai gì sao?” Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại.

“Anh… anh làm cho Thái Hạo không có chỗ đứng trong phòng tổ chức.” Trần Ngọc Đình nghĩ một hồi lâu mới nói.

“Chẳng lẽ phòng tổ chức lại cần một phó giám đốc vô dụng như anh ta sao? Cô xem lại công việc của phòng tổ chức trước đây đi, chẳng phải vẫn rất tốt sao? Tại sao lại cần một kẻ vô dụng như anh ta? Đây thật sự là lãng phí tài nguyên của công ty. Anh ta xuất thân từ nhân viên kỹ thuật, tốt thôi, để anh ta về lại phòng kỹ thuật, phòng của tôi không có chỗ cho anh ta.”

Không hiểu vì sao, thấy Trần Ngọc Đình ra sức bảo vệ Thái Hạo, Diệp Lăng Phi lại càng tức giận hơn, không giữ cho cô chút thể diện nào.

Trần Ngọc Đình cố nén giận, bình tĩnh suy nghĩ lại. Diệp Lăng Phi nói quả thật không sai, chỉ là cô cho rằng Thái Hạo ở phòng tổ chức quá cứng nhắc. Phòng tổ chức cần một người am hiểu kỹ thuật để đảm nhiệm chức phó giám đốc, đây là ý nghĩ ban đầu của cô. Cô cho rằng phòng tổ chức cần phải có mối quan hệ tốt với phòng sản xuất và phòng thị trường, nếu thiếu một người hiểu rõ kỹ thuật thì sẽ rất khó làm tốt công việc.

Trần Ngọc Đình vốn xuất thân từ kỹ thuật, nên ít nhiều cũng thiên vị người của bộ phận mình. Nói cho cùng, cô nghĩ chỉ có người nắm rõ kỹ thuật mới có thể quản lý tốt phòng tổ chức.

“Giám đốc Diệp, phòng tổ chức cần một người giỏi về kỹ thuật quản lý, nếu không sẽ khó giao tiếp với phòng sản xuất và phòng thị trường. Hơn nữa, anh thường xuyên không có mặt ở văn phòng, nếu không có Thái Hạo ở đây, tôi sợ phòng tổ chức sẽ…”

“Phó tổng Trần, ý cô là gì? Có nghĩa là phòng tổ chức nhất định phải có Thái Hạo, không thể thiếu anh ta, đúng không? Được, đây là do cô nói. Tôi sẽ xem thử nếu phòng tổ chức không có Thái Hạo thì sẽ ra sao.” Diệp Lăng Phi tức giận, đập bàn nói: “Hôm nay tôi nhất định phải cho Thái Hạo cuốn gói khỏi phòng tổ chức một cách thê thảm.”

Diệp Lăng Phi nói rồi cầm lấy điện thoại.

Trần Ngọc Đình nhanh tay giữ lấy tay anh. Cô cũng bị anh làm cho tức điên lên rồi. Với cô lúc này, anh vô cùng ngang ngược, không nói lý lẽ. Cô nhìn Diệp Lăng Phi chằm chằm, nói: “Giám đốc Diệp, anh định làm gì? Tôi vẫn là cấp trên của anh, dù tạm thời không quản lý phòng tổ chức, nhưng tôi vẫn có quyền đề bạt chức phó giám đốc. Nói cho cùng, tôi muốn Thái Hạo tiếp tục làm phó giám đốc.”

Thấy Trần Ngọc Đình cũng nổi giận, Diệp Lăng Phi lạnh lùng nhìn cô, hỏi: “Phó tổng Trần, cô và Thái Hạo rốt cuộc có quan hệ gì? Tại sao lúc nào cũng che chở cho anh ta?”

“Quan hệ gì?” Trần Ngọc Đình sững người, rồi ngay lập tức hiểu ý của anh. Một cảm giác uất nghẹn dâng lên trong lòng, cô nhìn anh rồi chậm rãi nói: “Diệp Lăng Phi, anh là đồ tồi.”

Nói xong, cô không nói gì thêm, xoay người đi thẳng về phòng làm việc của mình.

Sau khi Trần Ngọc Đình đóng sầm cửa lại, Diệp Lăng Phi mới bình tĩnh lại, dường như nhận ra những lời vừa rồi của mình đã làm tổn thương cô. Nhưng tại sao cô cứ phải bênh vực cho gã đó? Anh trấn tĩnh suy nghĩ, mới hiểu ra được tâm lý của cô. Thái Hạo là do đích thân cô đưa sang, nếu bây giờ bị người của anh đuổi đi, cô sẽ cảm thấy có lỗi với Thái Hạo.

“Thôi, đành vậy!”

Diệp Lăng Phi thở dài, đứng dậy đi thẳng sang phòng làm việc của cô. Cuộc cãi vã lúc này đã bị Thái Hạo ở bên ngoài nghe thấy hết, trong lòng hắn vô cùng đắc ý: “Diệp Lăng Phi, anh chẳng phải rất ngang ngược sao, tôi không tin lần này anh vẫn có thể như vậy.”

Hắn khoái chí nghĩ rằng lần này Diệp Lăng Phi đắc tội với Trần Ngọc Đình thì nhất định chẳng có kết quả tốt đẹp gì. Trần Ngọc Đình không phải người dễ động vào, nói không chừng Diệp Lăng Phi sẽ không giữ nổi cái ghế của mình.

Thái Hạo chạy về phòng làm việc, nghĩ rằng Trần Ngọc Đình sẽ tự tìm mình để sắp xếp công việc, và mình chắc chắn sẽ giữ được chức phó giám đốc, sau này Diệp Lăng Phi sẽ không dám làm gì mình nữa.

Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng làm việc của Trần Ngọc Đình, thấy cô đang gục đầu trên bàn, bờ vai run rẩy. Anh bước vào, khép cửa lại, đi đến bên cạnh cô, tay phải đặt lên vai cô, thở dài cười: “Ngọc Đình, thôi nào, tôi thua cô rồi.”

Trần Ngọc Đình vẫn không ngẩng đầu, khiến Diệp Lăng Phi tưởng cô đang chờ anh nói rõ hơn. Anh đành nói: “Tôi đồng ý để Thái Hạo làm phó giám đốc, còn tôi sẽ nghỉ việc ở tập đoàn, như vậy cô hài lòng rồi chứ?”

Đến lúc này, cô mới ngẩng đầu lên, vừa khóc vừa nói: “Tôi muốn anh nghỉ việc ở đây làm gì chứ?”

Diệp Lăng Phi lúc này mới thấy rõ mặt cô đẫm nước mắt, đôi mắt tròn hoe, mặt bàn trước mặt cũng ướt một mảng.

Không ngờ mình lại làm cô khóc đến mức này, Diệp Lăng Phi cảm thấy vô cùng áy náy. Anh bất giác dùng hai tay ôm lấy eo cô, hôn nhẹ vào tai cô thì thầm: “Chẳng phải cô muốn Thái Hạo làm giám đốc sao? Chỉ có cách tôi rời khỏi công ty thì anh ta mới có thể ở lại.”

“Tôi không cần!” Trần Ngọc Đình nũng nịu như một đứa trẻ. “Tôi… tôi không muốn anh rời khỏi đây.”

Nói xong, má cô đỏ bừng lên, vội cúi thấp đầu, không dám nhìn anh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!