Diệp Lăng Phi lướt môi trên gương mặt quyến rũ của cô rồi đặt lên đó một nụ hôn. Trần Ngọc Đình ban đầu còn do dự, nhưng rồi cũng dần đáp lại.
Sau nụ hôn, Ngọc Đình đẩy Lăng Phi ra, ngượng ngùng nói:
- Đừng như thế!
- Ngọc Đình, không sao đâu, đảm bảo không ai nhìn thấy.
Diệp Lăng Phi nói rồi tay phải đặt lên mông cô. Mắt Ngọc Đình liếc ra cửa văn phòng, nói:
- Đừng quậy nữa!
Gương mặt Ngọc Đình ửng hồng, vẻ quyến rũ của cô hơn hẳn những người phụ nữ khác, chỉ một ánh mắt cũng đủ làm bao người đàn ông điên đảo. Cô vốn đã là một phụ nữ xinh đẹp, nay khuôn mặt đỏ hồng càng tăng thêm nét yêu kiều. Diệp Lăng Phi không kìm được, hai tay đưa thẳng vào giữa hai chân vuốt ve cô.
Ngọc Đình không ngờ Lăng Phi lại táo bạo đến thế. Chỉ cách một lớp quần mỏng, cô đã cảm thấy cả người nóng ran, một luồng nhiệt rạo rực lan khắp thân dưới.
- Lăng Phi, đừng như thế, đây là công ty, làm ơn đừng như vậy.
Lúc này, trong mắt anh, cô không còn là người lãnh đạo uy nghiêm nữa, mà chỉ là một người phụ nữ yếu đuối đang van xin.
Ngọc Đình càng như vậy, ham muốn của Lăng Phi càng mãnh liệt. Diệp Lăng Phi đột nhiên bế thốc cô lên, ngồi xuống ghế rồi đặt cô lên đùi mình. Ngọc Đình thật hấp dẫn, cặp đùi tròn trịa, mượt mà đè lên chân Lăng Phi khiến xương cốt anh như tê dại, thầm nghĩ cô quả thực khác xa những người phụ nữ cùng lứa.
Trần Ngọc Đình vốn không muốn để Diệp Lăng Phi ôm. Kể từ khi chồng mất, mấy năm nay cô vẫn luôn ở vậy một mình. Vì sợ người đời dèm pha, cô luôn tránh ở riêng với đàn ông. Nhưng khi gặp một người như Lăng Phi, nhìn vào đôi mắt anh, Ngọc Đình lại có cảm giác như đang thấy chồng mình. Trong khoảnh khắc bất giác ấy, cô đã vô tình xem anh như người chồng quá cố.
Lần phá vỡ ranh giới trước đây với Lăng Phi đã khiến cô tìm lại cảm giác hưng phấn đã lãng quên từ lâu. Dù cô tự nhủ chuyện này sẽ chỉ xảy ra một lần và không có lần sau, nhưng sâu trong lòng lại hy vọng có thêm cơ hội với anh.
Một mặt, cô muốn giữ thân phận lãnh đạo công ty, mặt khác, cá nhân cô cũng muốn được làm một người phụ nữ bình thường. Nội tâm mâu thuẫn khiến cô càng thêm rối bời khi đối diện với Lăng Phi, đôi lúc vô tình để lộ sự quan tâm dành cho anh.
Vừa rồi bị Diệp Lăng Phi nói như vậy tại phòng làm việc, cô cảm thấy vô cùng oan ức. Nếu người khác hiểu lầm mối quan hệ của cô với Thái Hạo, cô cũng chẳng bận tâm. Nhưng những lời đó lại thốt ra từ miệng Diệp Lăng Phi, Ngọc Đình nghe xong thấy tủi thân vô cùng, vừa về đến văn phòng liền bật khóc.
Ngay lúc đó, Diệp Lăng Phi lại đến. Vừa nghe anh nói đến việc rời khỏi tập đoàn, lòng cô đã lo lắng, rối bời. Giờ đây, cô lại bị anh ôm chặt ngồi trên đùi. Cô thầm nghĩ, thôi bỏ đi, dù sao mình với anh cũng chẳng có quan hệ gì, không cần phải che giấu suy nghĩ trong lòng nữa.
Nghĩ vậy, cô buông xuôi, thuận theo tự nhiên vòng tay ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi, thì thầm:
- Lăng Phi, đây là công ty, sẽ bị mọi người nhìn thấy.
- Không sợ, tôi vào đây đã khóa cửa rồi.
Diệp Lăng Phi ôm chặt lấy thân hình đầy đặn của cô. Hai tay anh luồn vào trong, tháo móc áo ngực rồi dần dần chạm xuống phần dưới cơ thể cô.
Cô cảm nhận được một vật cứng đang cấn vào mông mình, cùng với cảm giác bị anh chạm vào. Cô khẽ nói:
- Cậu hư thật, nếu biết sớm thế này thì tôi đã không cho cậu vào phòng.
- Chị Trần, đừng trách tôi, nếu trách thì hãy trách chị quá tuyệt vời, bất cứ người đàn ông nào cũng đều muốn làm như vậy.
Diệp Lăng Phi ôm chặt lưng cô. Lúc này, tay anh đã sờ đến bộ ngực căng tròn của cô mà vuốt ve.
Trần Ngọc Đình không chịu nổi, chỉ một lúc đã rên rỉ, cầu xin Lăng Phi:
- Cầu xin cậu tha cho tôi.
Diệp Lăng Phi thấy cô quả thật không thể chịu đựng hơn được nữa, anh bèn buông cánh tay đang ướt át của mình ra. Nếu còn tiếp tục, không biết cô sẽ ra sao. Lăng Phi rút tay lại, miệng cười phóng túng:
- Chị Trần, trừ khi chị đồng ý ở bên tôi một đêm...
Câu nói này của anh nếu là lời thoại trong phim thì hẳn là của một gã đàn ông xấu xa đang muốn chiếm đoạt mỹ nữ. Một câu nói đầy thủ đoạn bỉ ổi: chỉ cần cô ở với tôi một đêm, tôi sẽ…
Mặt cô đỏ bừng, khẽ gật đầu. Trước khi buông cô ra, Diệp Lăng Phi hôn cô thật mạnh rồi mới đứng dậy, chuyển sang ngồi đối diện.
Cô đỏ mặt chỉnh lại quần áo, giận dỗi liếc anh, nũng nịu:
- Cậu đấy, cứ thích bắt nạt người khác. Tôi nghĩ vợ cậu chắc bị cậu ăn hiếp nhiều lắm.
Lăng Phi cười, rút một điếu thuốc ra rồi châm lửa ngay trước mặt cô. Thấy trên bàn không có gạt tàn, anh cũng không thể vứt tàn thuốc xuống đất, đang định dập đi thì thấy cô mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc gạt tàn thủy tinh đặt trước mặt anh:
- Biết cậu thích hút thuốc nên tôi đã chuẩn bị sẵn từ lâu rồi.
Bây giờ anh mới hiểu. Cứ tưởng cô không hề quan tâm đến mình, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Có lẽ, cô luôn mong anh vào phòng làm việc của cô, chỉ vì anh ít khi đến công ty nên không nhận ra trong lòng cô luôn có một chỗ dành cho anh.
Diệp Lăng Phi định đứng dậy thì Ngọc Đình vội nói:
- Đừng qua đây!
Nhìn dáng vẻ sợ sệt của cô, anh cười và quả nhiên không đứng dậy. Anh vắt chân, gạt tàn thuốc rồi nói:
- Cô Trần, tôi nghĩ chúng ta cần nói về chuyện của cô với Thái Hạo.
Vừa nhắc đến Thái Hạo, Ngọc Đình liền nói với giọng tức giận:
- Lúc nãy cậu nói tôi và Thái Hạo có quan hệ mờ ám, món nợ này tôi vẫn chưa tính sổ với cậu đâu.
- À, chẳng phải là tôi đang ghen sao. Ai bảo chị cứ bênh vực hắn ta trước mặt tôi. – Diệp Lăng Phi cười – Tôi dù sao cũng là đàn ông, làm sao có thể đứng nhìn người phụ nữ mình yêu cứ nói đỡ cho người đàn ông khác trước mặt mình được.
Không ngờ mặt Ngọc Đình lại đỏ bừng lên, thẹn thùng như một cô gái nhỏ:
- Cậu nói bậy bạ gì thế, ai là người phụ nữ của cậu, đừng có ăn nói lung tung.
Lăng Phi thấy mặt cô lại đỏ lên, thầm thở dài:
"Xem ra bất kể cô ấy bao nhiêu tuổi, sự e thẹn trời cho này vẫn khiến người ta có cảm giác như một cô gái trẻ vậy."
Anh nói:
- Cô Trần, tôi vốn rất thích cô, nhưng cô không cho tôi cơ hội thể hiện mà thôi. Nếu không, tôi đã tìm cơ hội tốt để chứng tỏ rồi.
- Lúc nãy anh nói về Thái Hạo thế nào, sao giờ lại không nói nữa?
Ngọc Đình cố ý chuyển chủ đề, cô sợ phải bàn về vấn đề này với anh. Mỗi khi nhìn vào mắt Diệp Lăng Phi, cô lại cảm thấy lo lắng vô cớ. Ánh mắt ấy giống hệt người chồng quá cố của cô. Cô thực sự lo rằng nếu cứ nhìn anh mãi, cô sẽ không kìm nén được tình cảm của mình. Cô cố gắng không nhìn vào mắt anh mà lái sang chuyện khác.
- Vấn đề của Thái Hạo à, cô làm tôi quên mất đấy.
Lăng Phi cũng rất biết ý. Thấy Ngọc Đình cố tình né tránh vấn đề nhạy cảm, anh đoán có lẽ cô đang rối bời. Dựa vào phản ứng của cô, anh biết Ngọc Đình cũng rất muốn có mối quan hệ thân thiết với anh, nhưng vì vài lý do nào đó nên cô không muốn tỏ ra quá gần gũi. Diệp Lăng Phi cũng vậy, anh đã có quá nhiều rắc rối rồi, nếu thêm chuyện với cô thì chẳng phải càng thêm phiền phức sao? Giữ nguyên quan hệ như hiện tại là cục diện mà cả hai đều ngầm đồng ý.
Diệp Lăng Phi nói:
- Tôi tức giận với Thái Hạo không phải vì cô, mà vì hắn ta cố tình chống đối tôi.
- Anh ấy sao lại muốn chống đối anh?
Cô thật sự không biết chuyện này nên rất ngạc nhiên.
- Chị Trần, chị có nhớ ngày chị rời khỏi phòng tổ chức không? Anh ta liền xin nghỉ, mà còn xin nghỉ hẳn một tuần. Đây chẳng phải là làm khó tôi sao? Lúc ấy tôi đã thay đổi công việc trong phòng rồi, kết quả là ngày thứ hai anh ta lại đi làm. Hừ, anh ta tưởng tôi ngốc à? Rõ ràng là anh ta đang thị uy với tôi, muốn cho tôi thấy phòng tổ chức không thể thiếu anh ta.
Lăng Phi cười nhạt:
- Tôi phải xem thử, phòng tổ chức không có anh ta thì có hoạt động được không.
- Hóa ra là vậy, chẳng trách Lăng Phi lại giận như thế. Tôi thấy lần này quả thật anh ta làm hơi quá đáng. Nhưng dù sao anh ta cũng là do tôi điều từ phòng kỹ thuật sang. Nếu phòng tổ chức không cần anh ta nữa, thì anh ta chẳng còn chỗ nào để đi.
Ngọc Đình nói:
- Tôi phải suy nghĩ thêm về vấn đề của Thái Hạo! Hơn nữa, Tổng giám đốc Trương chiều nay sẽ đến, nếu nội bộ phòng tổ chức có tranh chấp thì sẽ ảnh hưởng đến công việc của bộ phận.
- Chị Trần, tôi sẽ không để anh ta quản lý phòng tổ chức, chị cũng thấy rồi đấy. Không có anh ta, công việc của phòng vẫn hoàn thành tốt. Nếu để anh ta quay lại, tôi không dám đảm bảo phòng tổ chức sẽ loạn đến mức nào.
Diệp Lăng Phi nhìn Trần Ngọc Đình rồi nói tiếp:
- Có điều chị Trần nói cũng phải. Tên Thái Hạo này nếu rời khỏi phòng tổ chức thì cũng chẳng có chỗ nào để đi. Hay là thế này, anh ta vẫn giữ chức phó giám đốc ở phòng tổ chức, nhưng không được quản lý công việc. Nếu có ai gặp vấn đề kỹ thuật thì sẽ đến thỉnh giáo anh ta, coi như đảm nhiệm việc tư vấn kỹ thuật. Nếu anh ta cảm thấy nhàn rỗi, tôi sẽ không ngại để anh ta liên hệ với hai phòng sản xuất và thị trường. Cứ xem biểu hiện của anh ta thế nào đã, nếu tốt sẽ để anh ta tiếp nhận một số công việc của Từ Oánh.
Trần Ngọc Đình nghe những lời này của Lăng Phi thì biết anh đã nhượng bộ, cô vô cùng cảm kích, trong lòng cảm thấy một chút ngọt ngào. Phải biết rằng Lăng Phi từ trước đến nay nổi tiếng trong công ty là không nể nang ai cả. Bây giờ lại vì mình mà nhượng bộ, sao cô có thể không cảm thấy ngọt ngào cho được.
- Cảm ơn cậu! – Ngọc Đình cười.
Nhìn thấy nụ cười của cô, anh cũng mỉm cười. Anh đứng dậy nói:
- Chị Trần, tôi vẫn chưa điều tra ra ai đã tung tin đồn tối qua. Tôi phải bắt được kẻ đó rồi cho một bài học.
Trần Ngọc Đình nhớ ra chuyện công ty đồn anh đã chết, bĩu môi cười, nói:
- Đi đi, nhớ đấy. Hôm nay không được gây chuyện nữa.
Giọng cô dịu dàng như một người chị đang dặn dò em trai mình.
Lúc Lăng Phi trở về phòng làm việc, Từ Oánh vội vàng chạy theo, lo lắng hỏi:
- Giám đốc Diệp, anh không sao chứ?
- Tôi thì có việc gì chứ, cùng lắm là để cho Thái Hạo treo tấm biển phó giám đốc ở phòng tổ chức cho có thôi, cứ để hắn sống tạm như vậy.
Lăng Phi nói:
- Cô tạm thời không cần lo việc này. Giúp tôi dò hỏi xem rốt cuộc ai là người tung tin tôi đã chết.
- Ồ, giám đốc Diệp, về chuyện này! – Từ Oánh nghe Lăng Phi nhắc đến tin đồn liên quan đến việc anh ở bệnh viện tối qua thì vội nói: – Tôi đã hỏi giúp giám đốc rồi. Mọi người đều nói tin đồn bắt nguồn từ phòng thị trường. Vì chuyện này mà Tôn Hằng Viễn và Chu Thế Hùng đã đến bệnh viện để xác nhận thực hư.
- Ra thế, hai người này đúng là chỉ biết lo chuyện bao đồng. Đừng tưởng tôi ở xa mà không ngửi thấy mùi nước bọt trên người họ. Hôm nay tôi sẽ cho họ biết thế nào là chọc vào hổ dữ.
Diệp Lăng Phi nói rồi đứng dậy, đi thẳng đến phòng thị trường. Anh vừa đi vào đại sảnh phòng thị trường thì thấy Thái Hạo đang rảnh rỗi ngồi trong đại sảnh phòng tổ chức. Lăng Phi bèn xoay người, đi thẳng vào tiền sảnh phòng tổ chức.
Thái Hạo nhìn thấy Lăng Phi, trong lòng mỉa mai nghĩ thầm:
"Sao thế, đến thăm tôi à? Phó giám đốc bộ phận này như tôi thì anh không làm gì được đâu, cũng phải xem chỗ dựa của tôi là ai chứ."
Giám đốc Diệp bước vào, vỗ tay để thu hút sự chú ý của mọi người trong phòng. Lăng Phi hắng giọng nói:
- Các vị, sau khi cân nhắc các yếu tố, tôi quyết định để phó giám đốc Thái tiếp tục đảm nhận chức vụ phó giám đốc bộ phận tổ chức.
Vừa nghe Lăng Phi nói vậy, Thái Hạo càng thêm đắc ý, trong lòng cười nhạt. Nhưng Diệp Lăng Phi lại nói tiếp:
- Tôi thấy phó giám đốc gần đây không thật sự làm việc, có lẽ trước đây anh còn chưa hiểu rõ công việc của phòng tổ chức. Vì vậy, cần cho phó giám đốc Thái chút thời gian để thích nghi. Công việc sau này của phòng sẽ không có gì thay đổi. Còn phó giám đốc Thái, trong thời gian tới phải ổn định tinh thần, bắt đầu lại từ đầu. Sau này bộ phận nào thiếu nhân lực thì có thể tạm mượn phó giám đốc Thái. À, nói cho cùng, tập đoàn chúng ta không nuôi người nhàn rỗi. Phó giám đốc Thái, nếu anh không hài lòng với sự sắp xếp này thì có thể rời khỏi phòng tổ chức của tôi.
- Sao lại có thể như thế!
Thái Hạo nghe xong, mắt đờ ra, theo bản năng đứng bật dậy. Vừa lúc đó, anh ta thấy Trần Ngọc Đình đi vào đại sảnh phòng tổ chức. Thái Hạo vội chạy về phía cô, còn chưa kịp nói gì thì đã nghe Ngọc Đình nói:
- Phó giám đốc Thái, tôi và giám đốc Diệp đã bàn bạc với nhau rồi. Anh đúng là phải bắt đầu lại, nên cứ theo ý của giám đốc Diệp đi.
Ngọc Đình không thèm để ý đến Thái Hạo. Mặc dù Diệp Lăng Phi đã thay đổi vài chỗ, nhưng phải nói là anh đã nhượng bộ để Thái Hạo tiếp tục làm phó giám đốc. Bây giờ, Ngọc Đình ít nhiều đã có ác cảm với Thái Hạo.
Lần này, Thái Hạo quả thật không ngờ tới. Diệp Lăng Phi cho hắn hai lựa chọn vô cùng khó khăn. Đi hay ở, đối với Thái Hạo lúc này đều là một sự tổn thất vô cùng to lớn.
Diệp Lăng Phi không để ý đến thái độ của Thái Hạo, vốn dĩ anh đã không coi trọng sự có mặt của hắn. Anh rời khỏi phòng tổ chức, đi thẳng đến phòng thị trường tìm Tôn Hằng Viễn.