Đợi Diệp Lăng Phi đến phòng thị trường mới biết Tôn Hằng Viễn đã đến phòng làm việc của Tiền Thường Nam. Không gặp được Tôn Hằng Viễn, Diệp Lăng Phi vừa định đi thang máy rời đi thì bắt gặp Tào Dương đang lén lút nấp sau cánh cửa nhìn trộm mình.
— Tào Dương, cậu lại đây!
Diệp Lăng Phi gọi.
Tào Dương vừa nghe Diệp Lăng Phi gọi tên mình thì tim đập thình thịch, tự trách:
“Mình rảnh rỗi đi nhìn hắn làm gì không biết, phen này chết chắc rồi. Diệp Lăng Phi gọi mình, chắc chắn là tìm mình tính sổ chuyện hôm qua. Thôi thì, mình cứ thành thật nhận lỗi, hy vọng tâm trạng hắn hôm nay tốt, cứ vậy đi.”
Tào Dương lê bước đến trước mặt Diệp Lăng Phi, không đợi anh mở lời đã chủ động khai tuột:
— Giám đốc Diệp, tôi biết anh tìm tôi vì chuyện gì rồi. Tối qua đúng là do tôi nhiều chuyện, là một người anh em của tôi thấy giám đốc Diệp đến bệnh viện nên gọi điện báo. Tôi chỉ nói với mọi người là anh ốm thôi, ai ngờ lại có kẻ tung tin thất thiệt, cuối cùng lại đồn thành anh… anh toi… rồi.
Tào Dương nghĩ mãi cũng không dám nói thẳng từ “qua đời”, anh ta rụt rè nói:
— Sau này tôi không dám thế nữa đâu, giám đốc Diệp, anh tha cho tôi lần này nhé!
Tay phải của Diệp Lăng Phi vỗ lên vai Tào Dương. Tào Dương cứ ngỡ Diệp Lăng Phi sắp đánh mình, sợ đến mức hai chân mềm nhũn, răng va vào nhau cầm cập. Anh ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần dù Diệp Lăng Phi có đánh thế nào cũng không đánh trả, không cãi lại. Nhưng không ngờ Diệp Lăng Phi chỉ vỗ nhẹ vào vai anh ta, rồi nhìn bộ dạng sợ sệt của Tào Dương lúc này mà bật cười ha hả:
— Hóa ra là cậu à. Tôi vốn định cho kẻ tung tin đồn một bài học, giờ thì cậu nợ tôi một chầu đấy nhé. Lúc nào tôi nghĩ ra ăn gì sẽ gọi cậu.
— Không vấn đề gì! Giám đốc Diệp, ăn cơm xong chúng ta đi hát, đến lúc đó tôi sẽ gọi vài em xinh tươi đến giải trí, tôi bao hết!
— Thôi đi, cậu coi tôi là loại người gì thế. Đợi tôi rảnh rồi mời tôi bữa cơm là được. Được rồi, đừng đứng đây nữa, đi làm việc của cậu đi.
Diệp Lăng Phi vỗ vai Tào Dương, cười sảng khoái.
— Vâng, vâng.
Tào Dương đáp lia lịa, lúc nãy bị dọa cho hồn bay phách lạc, bây giờ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy mới thấy nhẹ cả người.
Diệp Lăng Phi xoay người đi về phía thang máy, Tào Dương không ngừng vẫy tay chào theo. Đợi đến khi cửa thang máy đóng lại, anh ta mới dám thở phào một hơi. Vừa quay người lại, anh ta đã thấy Vương Đào đứng ngay sau lưng cười tủm tỉm.
— Cười cái gì mà cười, đổi lại là cậu thì cậu cũng sợ thôi.
Tào Dương nói với Vương Đào.
— Thôi đi Tào Dương, cậu còn không biết tính giám đốc Diệp à.
Vương Đào bước đến trước mặt Tào Dương, nói nhỏ:
— Lúc đầu giám đốc Diệp đối xử với mấy anh em mình rất tốt. Tôi thấy anh ấy chủ yếu nhắm vào mấy ông trưởng phòng, giám đốc thôi. Chứ với nhân viên quèn như chúng ta, anh ấy không nổi giận đâu. Nếu hôm nay đổi lại là Giám đốc Tôn, cậu xem giám đốc Diệp có nổi trận lôi đình không.
Tào Dương ngẫm lại cũng thấy đúng. Diệp Lăng Phi chỉ thẳng tay với cấp trên, còn với cấp dưới thì hoàn toàn ngược lại. Bây giờ biết thủ phạm là Tào Dương, anh lại thấy chuyện này cũng bình thường.
Diệp Lăng Phi vào thang máy, đi thẳng xuống đại sảnh tầng một. Vốn dĩ hôm nay anh đến tập đoàn chỉ để tìm kẻ tung tin đồn, giờ xong việc rồi thì ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì. Anh từng coi tập đoàn này như bến đỗ của mình, muốn sống một cuộc sống bình thường thì phải có một công việc ổn định. Nếu không có việc gì làm, chỉ ở nhà chơi game, lướt mạng cũng là một cách giết thời gian hay. Nhưng Diệp Lăng Phi của bây giờ đã không còn là Diệp Lăng Phi của ngày xưa ở thành phố Vọng Hải nữa. Anh có quá nhiều việc phải làm.
Diệp Lăng Phi vừa bước ra khỏi thang máy thì điện thoại reo. Hóa ra là cuộc gọi đường dài của Dã Thú. Trong điện thoại, gã cho biết công việc làm ăn đã giải quyết xong xuôi, cũng định học theo Diệp Lăng Phi đến thành phố Vọng Hải sống một cuộc đời bình thường.
— Học theo tôi? Cậu đừng có nói bậy, tôi mà là sống cuộc đời bình thường ở thành phố Vọng Hải à? Tôi thấy cậu đến đây chỉ tổ đi quậy phá gái nhà lành thôi. Chắc chắn là thế!
Diệp Lăng Phi nói với giọng không mấy vui vẻ. Tên này đến đây chẳng phải chuyện gì tốt đẹp. Lần trước hắn vừa đến đã gây chuyện, đến giờ anh vẫn cảm thấy có lỗi với Trần Tuyết Hoa. Mỗi lần gặp cô trong công ty, anh đều tìm cách lảng đi.
— Đại ca, em thay đổi rồi, em không làm mấy chuyện đó nữa đâu.
Dã Thú lớn tiếng thanh minh.
— Dã Lang có thể làm chứng cho em. Em về hứa sẽ không ra ngoài gây chuyện nữa, em cũng muốn tìm một cô gái tốt để chung sống. Anh nói xem…?
— Được rồi, đó là việc của cậu, chỉ cần đừng gây phiền phức cho tôi là được.
Diệp Lăng Phi thừa biết gã đến đây không đơn giản như vậy, rất có thể là muốn thành lập căn cứ cho tổ chức Lang Nha. Tuy nhiên, anh cũng không muốn can thiệp quá sâu vào chuyện của tổ chức.
Diệp Lăng Phi vừa nghe điện thoại của Dã Thú vừa đi thẳng ra cửa chính tòa nhà. Anh mải nói chuyện mà không để ý phía trước. Lúc anh đi đến cửa lớn của tập đoàn thì một cô gái cũng từ ngoài đi vào, cô gái đó trạc 25-26 tuổi. Cô có làn da trắng ngần, khoác trên mình chiếc váy dài tinh khôi. Vòng eo con kiến được thắt lại bằng một chiếc đai lưng hình bướm tinh xảo. Mái tóc dài ngang vai để lộ chiếc cổ cao trắng ngần, điểm xuyết bằng sợi dây chuyền thủy tinh lấp lánh.
Cô gái này tuy vóc dáng chỉ ở mức trung bình nhưng lại có sức hút lạ thường, thân hình chữ S gợi cảm, dưới sự tôn lên của chiếc váy dài khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phải say đắm trước nụ cười trong sáng, ngọt ngào như búp bê ấy.
Trên tay cô gái là một chiếc túi xách màu bạc, nhìn qua là biết ngay đây là túi xách phiên bản giới hạn của LV. Giá thị trường của nó khoảng 8000 tệ, vấn đề là có tiền cũng chưa chắc mua được.
Lúc bước vào, cô gái đang quay đầu nhìn ra ngoài cửa như tìm kiếm ai đó, hoàn toàn không chú ý đến phía trước. Mà Diệp Lăng Phi cũng đang mải mê nói chuyện điện thoại với Dã Thú, càng không để ý đến người phụ nữ đẹp như tiên nữ ấy. Kết quả không cần nghĩ cũng biết, hai người đâm sầm vào nhau, túi xách của cô gái và điện thoại của anh đều rơi xuống đất.
Diệp Lăng Phi chỉ cảm thấy mình va phải thứ gì đó mềm mại, theo bản năng đưa tay ra đỡ, để rồi khi định thần lại, hai tay anh đã đặt trọn lên bộ ngực căng tròn của cô.
Lúc này, cô gái đang sững sờ, không dám tin nhìn Diệp Lăng Phi. Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều bất động.
Vẫn là Diệp Lăng Phi phản ứng trước. Mặc dù người phụ nữ này đẹp hơn vợ anh, Bạch Tình Đình, nhưng lại không cao bằng. Tuy nhiên, cảm giác khi chạm vào ngực cô cũng mềm mại và đầy đặn y như của vợ mình. Ngay lúc này, anh còn có hứng so sánh hai người. Kết luận lại, Diệp Lăng Phi cho rằng cả vợ mình và cô gái này đều là tuyệt sắc giai nhân, mỗi người một vẻ. Đương nhiên, anh vẫn thiên vị vợ mình hơn.
Diệp Lăng Phi rụt tay lại. Nếu là người đàn ông khác, chắc hẳn đã đỏ mặt rối rít xin lỗi. Dù sao đây cũng là đại sảnh của tập đoàn, hành động sờ ngực người khác, lại còn sờ một cách trực diện như vậy, thật không thể chấp nhận được.
Nhưng người cô gái này gặp phải lại là Diệp Lăng Phi. Chỉ nghe thấy anh lên tiếng trách móc trước:
— Cái cô này, đi đứng chẳng có ý tứ gì cả. Rõ ràng thấy người đàn ông đẹp trai ngời ngời trước mặt mà cứ lao vào. Haiz, ai biết cô nghĩ gì trong đầu nữa?
Diệp Lăng Phi nói cứ như thể cô cố tình đâm vào anh, còn việc anh sàm sỡ ngực cô chỉ là một phản ứng tự nhiên. Anh chẳng thèm để ý đến ánh mắt của cô gái, cúi xuống nhặt điện thoại của mình lên, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Rồi anh nói với cô khi cô vẫn còn đang đứng sững sờ:
— Được rồi, lần sau nhớ chú ý một chút, đừng đi đứng kiểu đó nữa.
Nói xong, Diệp Lăng Phi coi như chưa có chuyện gì, định lách qua người cô.
Nhưng không ngờ, ngay lúc này cô gái đã hoàn hồn, đột nhiên chặn trước mặt anh. Khuôn mặt với nụ cười dịu dàng ban nãy giờ đây trở nên lạnh lùng, cô tức giận nói:
— Đứng lại! Anh định cứ thế mà đi à?
Giọng cô trở nên khó chịu làm anh không thoải mái. Anh dừng bước, cười nói:
— Không đi thì làm gì? Chẳng lẽ cô định mời tôi ăn cơm à? Nhưng tôi nói trước, tôi không có hứng thú với những cô gái có giọng nói khó nghe đâu, nói tiếng phổ thông còn không chuẩn, hay là cô nên đi học tiếng chim hót thì hơn?
— Anh nói gì?
Mặt cô gái đỏ bừng, rồi nhanh chóng chuyển sang lạnh như băng. Dù cho ánh mặt trời rực rỡ lúc này cũng không thể làm tan đi vẻ giá lạnh trên khuôn mặt cô.
— Tôi có nói gì đâu, chắc cô nghe nhầm rồi.
Diệp Lăng Phi không muốn dính vào phiền phức với cô gái này. Đây là đại sảnh của Tập đoàn Tân Á, nếu cãi nhau với một cô gái ở đây thì chỉ biến mình thành trò cười cho cả công ty. Anh không muốn mang danh chuyên đi bắt nạt phụ nữ, như vậy sau này mấy cô nhân viên đáng yêu trong công ty chẳng phải sẽ thấy anh là chạy mất dép sao.
Diệp Lăng Phi dịch sang trái vài bước, định đi vòng qua cô, nhưng không ngờ anh đi một bước, cô cũng đi một bước chặn ngay trước mặt.
— Thưa cô, rốt cuộc cô muốn gì? Tôi còn có việc phải làm. Nếu cô thật sự muốn tâm sự với tôi, tôi không ngại nửa đêm chúng ta tìm một khách sạn, thuê một phòng rồi nói chuyện cả đêm. Nhưng bây giờ tôi thực sự rất bận.
Diệp Lăng Phi thầm bực bội, không biết hôm nay mình gặp số đào hoa hay dẫm phải phân chó mà lại vớ phải một cô gái thế này.
— Tôi muốn anh xin lỗi tôi! Xin lỗi vì hành động lưu manh vừa rồi của anh!
Giọng cô gái vốn rất dễ nghe, chỉ là lúc này bị anh chọc tức nên không tránh khỏi cao giọng hơn một chút.
— Xin lỗi? Tại sao phải xin lỗi? Cô nên nhìn cho rõ là cô chủ động đâm vào tôi, tôi chưa bắt cô xin lỗi là may lắm rồi. Lại còn nói tôi lưu manh, mắt nào của cô thấy tôi lưu manh?
Diệp Lăng Phi nói một cách hùng hồn:
— Ngần này tuổi rồi, nói chuyện phải có bằng chứng. Không có chứng cứ là vu khống đấy, tôi có thể kiện cô tội phỉ báng.
— Vậy cái tay của anh lúc nãy đã làm gì?
— Tay tôi thì sao?
Diệp Lăng Phi tỉnh bơ:
— Tôi có làm gì đâu, tôi không nhớ nữa.
— Hừ, anh có phải là đàn ông không vậy? Tôi thật xem thường anh!
Cô gái thấy vài người xung quanh đang nhìn về phía mình liền cao giọng hơn:
— Dám làm mà không dám nhận!
— Tôi không làm gì cả, vốn dĩ là không làm gì.
Diệp Lăng Phi cãi cùn:
— Cô nói xem lúc nãy tôi đã làm gì?
— Không dám nhận phải không? Anh còn là đàn ông không? Vừa nãy giở trò lưu manh, sao bây giờ lại giả làm quân tử? Có giỏi thì anh làm lại lần nữa đi!
Cô gái bị anh chọc cho tức điên lên, không thể tưởng tượng được mình lại gặp phải loại người vô liêm sỉ như vậy.
Khi cô gái vừa dứt lời, khuôn mặt Diệp Lăng Phi liền tỏ ra đau khổ, rồi anh đưa hai tay về phía ngực cô ngay trước mặt mọi người, nói với giọng bất lực:
— Đây là cô bắt tôi làm đấy nhé. Lúc nãy chẳng phải tôi đẩy cô thế này sao? Vốn dĩ chỉ là phản ứng theo bản năng, ai bảo cô đâm vào tôi làm gì.
— Anh…!
Cô gái không thể ngờ Diệp Lăng Phi lại dám làm như vậy. Trong giây lát, cô mở to mắt không dám tin nhìn anh. Diệp Lăng Phi lại tỏ vẻ oan ức:
— Đây đều là do cô yêu cầu, không liên quan đến tôi.
Nói rồi, Diệp Lăng Phi bất ngờ nhảy sang một bên. Anh thật sự lo cô gái này sẽ nổi điên. Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách.
Quả đúng như vậy, khi Diệp Lăng Phi vừa nhảy sang một bên, cô gái đã thực sự nổi giận, đôi mắt cô long lên, không thể kiềm chế được nữa, định cho anh một bài học. Nhưng đúng lúc này, một giọng nói đàn ông vang lên từ phía cửa:
— Lộ Tuyết, con còn làm gì ở đó?
Những nhân viên đang hóng chuyện ở đại sảnh vừa nhìn thấy người đàn ông ở cửa thì mặt mày tái mét, không dám đứng xem nữa mà vội vã quay về phòng làm việc.
Người đàn ông này chính là Trương Khiếu Thiên. Vừa nhìn thấy ông ta, Diệp Lăng Phi chợt nhớ lại bữa ăn ở Quảng trường Hải Tinh, Bạch Cảnh Sùng đã từng nhắc đến con gái của Trương Khiếu Thiên tên là Trương Lộ Tuyết. Hơn nữa, Diệp Lăng Phi cũng biết chiều nay Trương Khiếu Thiên sẽ đưa con gái đến Tập đoàn Tân Á.
“Không thể nào, lẽ nào cô gái này chính là con gái của Trương Khiếu Thiên, người thừa kế tương lai của ông ta?”
Khoảnh khắc nhận ra mình vừa vô tình sàm sỡ con gái cưng của tổng giám đốc, Diệp Lăng Phi biết tỏng, phiền phức lớn thật sự đã ập đến rồi.