Trong khi Diệp Lăng Phi đang đờ người ra thì đã bị cô ấy đấm một cú vào vai. Diệp Lăng Phi bị cô ấy đấm một cú nhưng chẳng hề hấn gì, bởi nắm đấm này gần như không có chút sức lực nào.
Nhưng đúng lúc này, một cơn đau dữ dội đột ngột ập đến từ phía sau khiến Diệp Lăng Phi không chịu nổi, phải gập người xuống. Anh đưa tay phải ôm lấy lưng, sắc mặt trắng bệch.
- A, sao lại thế này?
Trương Lộ Tuyết cũng không ngờ cú đấm của mình lại có thể khiến người đàn ông này đau đớn đến vậy. Ngay lúc đó, cô vội rụt tay lại, nhìn Diệp Lăng Phi.
Trương Khiếu Thiên đến muộn nên không thấy chuyện xảy ra giữa Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi. Vốn dĩ ông định chiều nay mới đưa con gái đến tập đoàn, mở một cuộc họp cấp cao để chính thức giới thiệu cô. Nhưng ông đột nhiên thay đổi ý định, quyết định đưa con gái đến tập đoàn ngay trong buổi sáng.
Lúc ông đang đỗ xe thì Trương Lộ Tuyết đã vào trong tập đoàn trước. Đến khi ông vừa bước vào tòa nhà thì thấy con gái mình đang đấm Diệp Lăng Phi một cú. Ông không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng bất kể thế nào, ông không thể để Trương Lộ Tuyết vừa đến tập đoàn Tân Á ngày đầu tiên đã ra tay đánh người. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, công việc quản lý sau này của cô ở tập đoàn sẽ vô cùng khó khăn. Trương Khiếu Thiên định lên tiếng ngăn cản, nhưng không ngờ ông vừa gọi tên con gái thì đã thấy cô đấm một cú vào vai Diệp Lăng Phi rồi. Điều càng làm ông ngạc nhiên hơn là Diệp Lăng Phi lại khụy người xuống vì một cú đấm, trông vô cùng đau đớn.
Chẳng lẽ con gái ông lúc ở nước ngoài đã học được thứ võ công lợi hại?
Lúc ông đưa Lộ Tuyết ra nước ngoài du học, vì lo lắng con gái một mình ở nơi đất khách quê người, ngộ nhỡ gặp phải nguy hiểm sẽ khó xử lý, ông đã đặc biệt thuê một vệ sĩ để bảo vệ cô. Vợ chồng ông tuy nửa năm đi thăm con gái một lần, nhưng vì con không ở bên cạnh nên họ cũng không biết rốt cuộc con mình đang làm gì.
Trương Khiếu Thiên cứ ngỡ con gái mình đã học được võ công lợi hại ở nước ngoài, nhưng khi ông vội vàng chạy đến bên cạnh Diệp Lăng Phi hỏi han thì mới biết không phải do Trương Lộ Tuyết, mà là do bệnh sỏi thận của anh tái phát.
- Giám đốc Diệp, hay là tôi cho người đưa anh đến bệnh viện nhé?
Trương Khiếu Thiên gọi hai nhân viên bảo vệ ở đại sảnh tới, định đưa anh đi bệnh viện. Nhưng anh xua tay nói:
- Không cần đâu, tôi về phòng nghỉ một lát là được.
- Ừ, vậy cũng được. Giám đốc Diệp, lát nữa tôi sẽ mở một cuộc họp, anh không cần tham gia nữa. Tôi sẽ bảo thư ký gửi nội dung cuộc họp qua cho anh.
Trương Khiếu Thiên ra hiệu cho nhân viên bảo vệ đưa anh về phòng, đồng thời dặn dò họ nhẹ nhàng một chút.
Mắt thấy nhân viên bảo vệ dìu Diệp Lăng Phi vào thang máy, Trương Khiếu Thiên mới quay đầu nói với Lộ Tuyết:
- Lộ Tuyết, con sao thế, vừa đến công ty đã đánh người. Bây giờ con đã chính thức bước vào tập đoàn, không còn là trẻ con nữa, phải biết kiềm chế bản thân. Nếu không, sau này làm sao con làm lãnh đạo được?
- Ba, không phải lỗi của con. Là do tên lưu manh đó chọc con.
Trương Lộ Tuyết định kể lại toàn bộ sự việc cho ông nghe, nhưng chuyện vừa rồi thật khó nói. Mặc dù cô đã sống ở Mỹ mấy năm, nơi có lối sống về giới tính thoáng hơn, nhưng bản thân cô lại vô cùng bảo thủ. Cuộc sống ở Mỹ quá phức tạp, có đủ loại người từ khắp nơi trên thế giới nên tội phạm cũng nhiều nhất. Mối quan hệ giữa người với người rất lạnh nhạt. Lộ Tuyết lại là con gái nên không dám tùy tiện kết bạn, vì thế cuộc sống của cô rất đơn điệu. Cô chỉ thỉnh thoảng tham gia một số hoạt động do học viện hoặc hội lưu học sinh tổ chức, bởi vậy mà bạn bè khác giới cũng không nhiều. Hơn nữa, ở Mỹ các bệnh như HIV và các bệnh lây qua đường tình dục nhiều vô kể. Điều này làm cô rất cẩn thận trong các mối quan hệ. Suốt khoảng thời gian sống ở Mỹ, cô và những người bạn trai của mình nhiều nhất cũng chỉ ngồi nói chuyện hoặc tham gia các hoạt động vui chơi, tuyệt đối không có bất kỳ hành động nào liên quan đến vấn đề giới tính. Từ lâu cô đã có chủ ý rằng nếu tìm bạn trai thì cũng sẽ về nước tìm.
Vậy nên, dù sống ở Mỹ nhưng về phương diện này, cô vẫn giữ gìn theo truyền thống của người phương Đông. Chuyện lúc nãy bị Diệp Lăng Phi chạm vào ngực, cô không biết phải nói với ba mình thế nào.
- Lộ Tuyết, sao con có thể gọi giám đốc Diệp như thế? Bây giờ con nói chuyện phải chú ý, sau này nhất cử nhất động của con đều đại diện cho tập đoàn. Để xem Diệp Lăng Phi đã đụng đến con thế nào, ba thấy giữa hai người chắc có hiểu lầm gì đó.
Trương Khiếu Thiên nói tiếp:
- Sau này hai người còn phải làm việc cùng nhau, tuyệt đối không được làm xấu mối quan hệ, nếu không sẽ rất bất lợi cho con sau này.
- Ba!
Lộ Tuyết nhìn ba mình, thấy vẻ mặt ông hoàn toàn không tin Diệp Lăng Phi chọc giận mình. Cô chỉ đành nói:
- Con biết rồi.
- Như vậy mới đúng chứ. Lộ Tuyết, sau này con còn phải học hỏi nhiều thứ, cứ dần dần học trong quá trình làm việc.
Trương Khiếu Thiên nở nụ cười hiền từ của một người cha, vỗ nhẹ lên vai con gái.
- Ba, đó là giám đốc của tập đoàn chúng ta ạ?
Mặc dù Trương Lộ Tuyết không nhắc lại chuyện lúc nãy, nhưng trong lòng đã ghi nhớ cái tên Diệp Lăng Phi. Cô cùng cha đi thang máy lên phòng làm việc của ông rồi hỏi.
- Phải, cậu ấy là giám đốc phòng tổ chức. Bộ phận tổ chức đối với tập đoàn chúng ta rất quan trọng, sau này con vào tập đoàn sẽ rõ.
Trương Khiếu Thiên không nói cụ thể cho cô biết, bởi phòng tổ chức không chỉ liên quan đến việc liên lạc giữa các phòng ban trong công ty, mà quan trọng hơn, nó là trung tâm của cuộc tranh chấp giữa ông và Tiễn Thường Nam. Chính nhờ có bộ phận tổ chức mà ông mới có thể hóa giải được thế lực đối kháng do Tiền Thường Nam dựng nên. Diệp Lăng Phi, giám đốc phòng tổ chức, đã vô tình trở thành tấm bia đỡ đạn cho Trương Khiếu Thiên. Trương Khiếu Thiên đưa Diệp Lăng Phi ra tiền tuyến không hẳn vì xem trọng năng lực của anh, mà chỉ xem anh như một quân cờ thế thân. Dù cho Tiền Thường Nam có ý định thâu tóm quyền lực tuyệt đối trong tập đoàn Tân Á, chỉ cần có Diệp Lăng Phi, ông vẫn có thể xây dựng được một cục diện vững chắc.
Trương Khiếu Thiên tạm thời không nói những chuyện này với Trương Lộ Tuyết. Ông hy vọng nhất là khi mình về hưu, quyền lực của tập đoàn sẽ nằm chắc trong tay mình. Lượng cổ phần trên 50% đang lưu thông trên thị trường sẽ trở thành mục tiêu trọng điểm của Trương Khiếu Thiên sau này. Ông đang nghĩ cách mua lại toàn bộ số cổ phần đó.
Trương Lộ Tuyết đâu biết những chuyện này, trong lòng cô chỉ đang nghĩ sau này phải đối mặt với giám đốc Diệp Lăng Phi như thế nào.
Diệp Lăng Phi được hai nhân viên bảo vệ đưa về phòng. Tại đại sảnh của phòng tổ chức, các nhân viên nhìn thấy dáng vẻ của Diệp Lăng Phi, người vui nhất chỉ có Thái Hạo. Thái Hạo vừa thấy khuôn mặt trắng bệch của anh thì trong lòng đắc ý:
"Đáng đời, đây là báo ứng, cho mày biết tay."
Thái Hạo nhìn thấy Diệp Lăng Phi như vậy thì thấy rất hả hê. Nhớ lại tin đồn hai ngày qua, hôm nay lại thấy Diệp Lăng Phi thế này, hắn càng chắc chắn rằng sức khỏe của anh có vấn đề. Nếu có lúc nào đó Diệp Lăng Phi phát bệnh phải nhập viện nghỉ dài ngày, phòng tổ chức này chỉ có thể giao cho mình hắn. Nghĩ đến đây, Thái Hạo vui sướng trong lòng. Vốn đang phân vân nên đi hay ở, bây giờ hắn quyết định chắc chắn sẽ ở lại. Ít nhất thì hắn cũng là phó giám đốc của phòng tổ chức.
Thái Hạo không quan tâm đến Diệp Lăng Phi, nhưng các nhân viên khác trong bộ phận lại rất lo lắng cho anh. Mọi người vừa thấy anh như vậy vốn định đến hỏi thăm, nhưng nghĩ nếu tất cả cùng kéo qua thì cũng không hay. Thế nên, họ đều chạy đến chỗ Đường Hiểu Uyển, nhờ cô đi xem rốt cuộc giám đốc đã xảy ra chuyện gì.
Đường Hiểu Uyển ngồi trên ghế, không nhúc nhích. Cô nói:
- Đợi một lát rồi tính.
- Tại sao? Cô với giám đốc chẳng phải rất thân sao? Bây giờ thì có gì đâu, mọi người đều quan tâm đến giám đốc Diệp, cô là người đại diện cho chúng tôi mà.
Đường Hiểu Uyển do dự, nói:
- Tôi... tôi... tôi làm xong việc rồi qua đó.
- Làm gì chứ, mau đi đi!
Mọi người kéo Đường Hiểu Uyển ra khỏi chỗ ngồi.
Kết quả là họ nhìn thấy Trần Ngọc Đình đi vào văn phòng của Diệp Lăng Phi. Đường Hiểu Uyển liền nói:
- Tôi nghĩ giám đốc Diệp có rất nhiều người quan tâm, tôi đợi một lát rồi đi.
Lúc này mọi người mới hiểu được tâm tư của Hiểu Uyển. Đường Hiểu Uyển lo sẽ gặp phải lãnh đạo khác, chắc chắn có rất nhiều lãnh đạo sẽ đến hỏi thăm bệnh tình của anh, nên mọi người cũng không giục cô nữa.
Diệp Lăng Phi được bảo vệ đưa vào phòng, Từ Oánh cũng vào cùng. Thấy dáng vẻ lo lắng của Từ Oánh, Diệp Lăng Phi cười:
- Trong người tôi có một viên sỏi, chẳng phải lúc sáng cô thấy rồi đó sao? Không ngờ lúc phát bệnh lại đau một chút, còn lại vẫn ổn. Giờ tôi chỉ có thể uống nhiều nước thôi.
Từ Oánh vội rót một ly nước đặt trước mặt Diệp Lăng Phi, nhìn khuôn mặt trắng bệch của anh, cô cảm thấy có chút bất lực.
- Đi làm việc đi, tôi không sao đâu. Nếu có việc tôi sẽ gọi cô.
Từ Oánh gật đầu, nói:
- Giám đốc Diệp, tôi nghe nói thuốc đông y có thể chữa được căn bệnh này. Tôi sẽ hỏi giúp anh.
- Không cần đâu, tôi vận động nhiều một chút là được rồi. Nếu có thời gian thì cùng tôi đánh bóng.
- Được ạ.
Từ Oánh trả lời dứt khoát.
Từ Oánh chưa kịp rời đi thì Trần Ngọc Đình bước vào. Từ Oánh nhìn thấy Trần Ngọc Đình mới xoay người ra ngoài, lúc đi cô còn tiện tay đóng cửa văn phòng lại.
Khi Từ Oánh còn ở đây, Trần Ngọc Đình không có biểu hiện gì quá đáng. Đợi lúc Từ Oánh đi rồi, vẻ lo lắng mới hiện rõ trên mặt cô. Cô đi đến bên cạnh anh, thân mật hỏi:
- Cậu rốt cuộc bị làm sao vậy?
- Viên sỏi đáng ghét, đau quá.
Diệp Lăng Phi một hơi uống cạn cốc nước, định đứng dậy. Trần Ngọc Đình vội vàng đỡ lấy anh, nói:
- Tôi đưa cậu vào phòng trong nằm một lát, không thì để tôi đưa cậu đi bệnh viện.
- Chút đau đớn này không sao. Nghĩ lại năm xưa tôi ở chiến trường bị người ta đánh trọng thương còn vượt qua được.
Diệp Lăng Phi vừa nói xong, thấy vẻ mặt kinh ngạc của Ngọc Đình thì cố gượng cười:
- Đùa thôi, nếu không sẽ cảm thấy đau lắm.
Ngọc Đình dìu Diệp Lăng Phi vào phòng bên trong, nơi có một chiếc giường đơn để nghỉ ngơi. Diệp Lăng Phi ngồi xuống, Ngọc Đình giúp anh cởi giày, đặt chân anh lên giường. Thấy Diệp Lăng Phi cứ bóp lưng, cô lấy một cái gối đặt dưới người anh.
Xong xuôi, Ngọc Đình định quay đi rót nước thì bị cánh tay phải của anh kéo lại. Diệp Lăng Phi nửa nằm trên giường nói:
- Chị Ngọc Đình, đừng đi, nói chuyện với tôi một lát.
- Tôi đi rót nước cho cậu!
Ngọc Đình nở nụ cười đầy mê hoặc:
- Tôi thấy cậu thế này thì làm sao mà đi được.
Nói rồi cô xoay người ra ngoài rót nước. Ngọc Đình đưa cốc nước cho anh, nói:
- Anh chẳng phải cần uống nhiều nước sao, uống hết tôi lại rót cho anh ly nữa.
- Phải uống nước thì cũng không nên uống như vậy.
Anh cầm ly nước uống cạn, bóp nát rồi vứt xuống đất, đoạn đưa tay ôm Ngọc Đình vào lòng. Ngọc Đình nói:
- Anh lại thế rồi, đúng là tên háo sắc, cũng không nghĩ đến bệnh tình của mình.
Mặc dù nói vậy nhưng cô vẫn ngồi xuống bên giường. Diệp Lăng Phi cũng không làm gì khác, chỉ muốn ôm cô một lúc.
- Chị Ngọc Đình, tôi đang chuyển dời sự chú ý khỏi cơn đau. Có chị ở đây nói chuyện, tôi cảm thấy mình không còn đau nữa.
- Xem anh dẻo miệng chưa kìa, nếu tôi mà là cô gái trẻ chắc đã bị anh hớp hồn rồi.
Trần Ngọc Đình đưa tay đặt lên đầu Diệp Lăng Phi, giúp anh massage vùng thái dương.
- Tôi nghe người ta nói, nếu người không khỏe thì massage vùng thái dương sẽ đỡ hơn.
- Chị Ngọc Đình, người ta nói bậy đấy, thái dương không liên quan gì đến bệnh của tôi.
Diệp Lăng Phi nói rồi nắm chặt lấy tay cô.
- Tôi chỉ cần nắm tay chị thôi là không thấy đau nữa.
Ngọc Đình định nói đùa gì đó, nhưng khi nghe những lời ngọt ngào của Diệp Lăng Phi thì có tiếng gõ cửa. Ngọc Đình giật mình, lập tức rút tay khỏi anh rồi vội nói:
- Tôi ra ngoài xem là ai.
Ngọc Đình lo sợ có người biết chuyện giữa cô và Diệp Lăng Phi nên vô cùng cẩn thận. Cô đến mở cửa.
Chỉ thấy Từ Oánh đứng trước cửa. Ngọc Đình nói:
- Giám đốc Diệp đang nghỉ ngơi ở bên trong, cô có việc thì vào tìm anh ấy.
Từ Oánh vội vàng lắc đầu:
- Phó tổng Trần, tôi tìm cô.
- Tìm tôi?
Ngọc Đình ngạc nhiên. Từ Oánh gật đầu nói:
- Tổng giám đốc mở cuộc họp cấp cao, thông báo cho tất cả nhân viên cấp cao toàn công ty 10 phút sau có mặt tại phòng hội nghị.
- Tổng giám đốc đến rồi sao?
Trần Ngọc Đình không ngờ Trương Khiếu Thiên sẽ đến. Theo cô biết thì chiều nay ông ấy mới đến để mở cuộc họp cấp cao của Tập đoàn Tân Á, không ngờ lại dời sang buổi sáng. Ngọc Đình nghĩ rồi hỏi:
- Không thông báo cho giám đốc Diệp tham gia à?
- Không thông báo cho giám đốc Diệp tham gia, nhưng sẽ gửi nội dung cuộc họp cho giám đốc Diệp.
Từ Oánh đoán.
- Tôi nghĩ Tổng giám đốc biết giám đốc Diệp bị bệnh nên mới không thông báo.
Trần Ngọc Đình lại không nghĩ như Từ Oánh. Cô không hề biết chuyện Trương Khiếu Thiên đã gặp Diệp Lăng Phi ở đại sảnh. Trần Ngọc Đình cho rằng Tập đoàn Tân Á có biến động lớn nên việc không thông báo cho Diệp Lăng Phi chắc chắn có ý đồ khác. Nhưng ngay lúc đó, Ngọc Đình không tìm ra được nguyên nhân rõ ràng, chỉ nói với Từ Oánh:
- Được, tôi đi chuẩn bị một lát. Cô chú ý chăm sóc cho giám đốc Diệp.
- Phó tổng Trần, tôi biết rồi.
Từ Oánh đáp.
Khi Trần Ngọc Đình rời khỏi phòng Diệp Lăng Phi, lúc này Đường Hiểu Uyển mới dám bước vào. Cô đưa mắt nhìn sang phòng làm việc vừa đóng cửa của Trần Ngọc Đình, nhẹ nhàng hỏi Từ Oánh:
- Trong phòng giám đốc Diệp không còn ai nữa phải không?