Từ Oánh cười gật đầu, ra hiệu trong phòng chẳng còn ai khác. Đường Hiểu Uyển sợ Từ Oánh hiểu nhầm, bèn giải thích:
— Mọi người đều muốn biết tình hình sức khỏe của giám đốc Diệp, nên bảo tôi qua xem thế nào rồi đi thôi.
Từ Oánh nói:
— Hiểu Uyển, cô sao thế? Hay là còn có mưu đồ gì khác? Chẳng phải cô chỉ muốn xem thử giám đốc Diệp thế nào thôi sao, sao còn không mau vào đi.
Nói rồi cô đẩy Hiểu Uyển vào, rồi đóng cánh cửa lại. Hiểu Uyển đứng ở cửa nhìn quanh phòng nhưng không thấy Diệp Lăng Phi, cô đi về phía căn phòng nghỉ bên trong. Quả nhiên, Diệp Lăng Phi đang nằm trên giường, dưới eo kê một chiếc gối.
Hiểu Uyển đi vào, đứng bên cạnh giường nói:
— Anh Diệp, anh không sao chứ?
Cô thấy khuôn mặt Diệp Lăng Phi nhợt nhạt, đau lòng nói:
— Có cần em gọi điện đưa anh đến bệnh viện không?
— Haiz, tại sao ai cũng đòi đưa anh đến bệnh viện vậy, chẳng lẽ trông anh giống người sắp phải nhập viện lắm sao?
Anh vỗ tay đập đập vào chỗ trống bên cạnh mình, nói với Đường Hiểu Uyển:
— Hiểu Uyển, qua đây.
— Lúc vừa vào em đã nói với chị Từ Oánh là chỉ vào một lát rồi ra ngay. Em chỉ muốn xem anh thế nào thôi, em còn phải về báo cho mọi người biết, ai cũng rất lo cho anh.
Lúc nói, cô cứ nhìn ra phía cánh cửa văn phòng, sợ có người đi vào. Diệp Lăng Phi không nhịn được cười, chỉ là nụ cười có chút gượng gạo. Anh giơ tay kéo cô vào lòng, nói:
— Hiểu Uyển, nếu em đi rồi, anh sẽ đau lắm. Em ở đây, anh sẽ không đau nữa, nào, ngồi xuống đây.
Vốn cô định đến để chăm sóc cho anh, nhưng sợ bị mọi người dị nghị nên thấy hơi ngại. Nhưng khi nghe anh nói chỉ cần có cô bên cạnh thì sẽ không thấy đau nữa, cô nhóc ngốc nghếch này lại tin lời anh, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi.
Từ người cô toát ra mùi thơm thoang thoảng, Diệp Lăng Phi không kiềm chế được mà sờ vào đùi cô. Hiểu Uyển đỏ bừng mặt, nhẹ nhàng nói:
— Anh Diệp, đừng quậy nữa, anh nghỉ ngơi đi.
— Hiểu Uyển, kể chuyện cười cho anh nghe đi.
Diệp Lăng Phi nói:
— Anh đang muốn dời sự chú ý. Em kể một câu chuyện cười, anh cười lên sẽ không thấy đau nữa.
— Nhưng mà... nhưng mà em không biết!
Cô thấy lo lắng, lo đến sắp khóc rồi.
*
Đường Hiểu Uyển nghe anh nói kể chuyện cười cho anh nghe, như vậy anh sẽ chỉ cười mà không thấy đau nữa, điều này làm cô lo đến phát khóc. Cô vốn dĩ rất đơn thuần, không có quá nhiều dã tâm, chỉ đặc biệt để tâm đến Diệp Lăng Phi. Nói một cách khó nghe thì cho dù Diệp Lăng Phi có bán cô đi, chắc cô vẫn còn giúp anh đếm tiền.
Hiểu Uyển tưởng thật, cô nhóc trông sắp khóc đến nơi, Diệp Lăng Phi vội vàng nói:
— Hiểu Uyển, vậy coi như anh đố em một câu đố nhé.
Cô "ừ" một tiếng rồi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, hai tay không biết nên để ở đâu, thì tay anh đã đưa ra nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Cô ngước đôi mắt trong veo như ngọc nhìn anh, tập trung tinh thần, nghe câu đố của anh.
Diệp Lăng Phi một tay ôm trọn lấy đùi cô, tay kia thì nắm lấy tay cô, nói:
— Năm trăm cái của đàn ông, đoán xem là hoạt động thể thao nào?
Hiểu Uyển vừa nghe câu đố thì đỏ mặt, lí nhí nói:
— Anh Diệp, anh xấu quá, em không giải câu đố này của anh đâu.
— Sao thế, anh còn chưa nói hết mà. Năm trăm cái của con trai, đoán ra là một hoạt động thể thao chính thức đấy.
Diệp Lăng Phi nói:
— Cô nhóc ngốc, em đừng nghĩ bậy.
— Đoán không ra! — Hiểu Uyển đáp ngay.
— Đẩy tạ!
Diệp Lăng Phi phì cười. Nhưng khi anh nói ra đáp án, Hiểu Uyển lại không hiểu, hỏi:
— Tại sao lại là đẩy tạ?
Mặc dù cô không muốn giải nhưng lại thấy câu này rất nhạy cảm, khi Diệp Lăng Phi nói ra đáp án rồi thì cô không thể không hỏi.
— Đồ ngốc, đến cái này em cũng không biết à?
Diệp Lăng Phi nói rồi vòng tay qua, kéo tay cô đặt xuống phía dưới của mình, nói:
— Nếu không, em sờ thử xem là biết.
Hiểu Uyển lập tức nghĩ ra. Cô không phải không hiểu chút nào về đàn ông, chỉ là cô chưa bao giờ nghĩ tới phương diện này, được Diệp Lăng Phi nhắc nhở cô mới hiểu ra. Cô đỏ mặt, xấu hổ, lí nhí nói:
— Anh Diệp, em... em phải đi rồi.
Hiểu Uyển miệng thì nói đi nhưng mông lại không hề nhúc nhích. Diệp Lăng Phi cười ha hả, một tay kéo cô ngã vào lòng mình. Lúc này cơn đau của anh đã bớt đi một chút, đỡ hơn lúc nãy nhiều, cũng có sức để trêu ghẹo Hiểu Uyển. Anh ôm lấy cô, miệng cười nói:
— Hiểu Uyển, lúc nãy nói với em chuyện này, anh không thấy đau gì nữa. Hay là, anh đố thêm một câu nữa để em giải nhé.
Hiểu Uyển hai tay tự nhiên ôm lấy anh, cô vẫn nằm im trong lòng anh, đầu dựa vào ngực. Nghe Diệp Lăng Phi nói muốn cô tiếp tục giải câu đố, cô nói nũng nịu như một cô bé:
— Không đoán, chắc chắn lần này lại là một câu đố bậy bạ, em không đoán đâu.
— Được, không phải câu đố như vậy nữa.
Một tay anh đặt lên eo Hiểu Uyển. Tay kia tháo những chiếc cúc áo trên người cô, luồn tay vào, đặt trên ngực cô. Tay anh chỉ cách ngực cô bởi một lớp áo lót, nhẹ nhàng xoa nắn. Hiểu Uyển ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi, tai cô thì đang lắng nghe động tĩnh bên ngoài văn phòng.
— Quần lót của phụ nữ!
Diệp Lăng Phi nói.
— Đoán tên một quốc gia.
Lần này Hiểu Uyển im lặng không nói, Diệp Lăng Phi đợi rất lâu cũng không nghe thấy cô trả lời. Anh cúi đầu, chỉ nhìn thấy gương mặt đáng yêu ấy có chút gì đó bất mãn, im lặng nhìn anh không nói.
— Sao vậy, anh bảo em giải câu đố mà.
Diệp Lăng Phi cúi thấp đầu, đưa môi mình lên khuôn mặt cô, cố ý cọ cọ vào gò má thanh tú ấy.
— Không đoán! — Cô lớn tiếng nói.
— Bỏ đi, anh nói cho em đáp án vậy.
Diệp Lăng Phi đưa môi mình đến bên tai cô, nói ba chữ. Hiểu Uyển nghe xong, miệng nói liên tục:
— Anh Diệp, anh xấu quá, em không thèm để ý đến anh nữa.
Nói rồi cô giãy giụa định ngồi dậy khỏi người anh, thì Diệp Lăng Phi "a" lên một tiếng. Cô tưởng mình làm anh đau nên vội nói:
— Anh Diệp, xin lỗi, em không cố ý!
— Trêu em thôi!
Diệp Lăng Phi càng ôm cô chặt hơn, đồng thời, hai tay anh nhanh nhẹn tháo thắt lưng trên quần cô ra, luồn vào trong. Đường Hiểu Uyển ôm chặt lấy anh, nói nhỏ bên tai:
— Anh Diệp, đừng như thế, đây là công ty.
— Hiểu Uyển, không sao đâu, sẽ không có ai vào đâu.
Diệp Lăng Phi nói:
— Anh sẽ không làm gì quá đáng đâu, chỉ là anh đang rất đau, chỉ cần đưa tay vào bên trong Hiểu Uyển là không đau nữa. Hiểu Uyển không muốn anh bị đau chứ?
— Không, em không muốn anh bị đau.
Hiểu Uyển nghe anh nói như vậy, cô không còn khép chặt đôi chân như vừa rồi nữa, để mặc cho đôi bàn tay của Diệp Lăng Phi tự do hành động bên trong cơ thể mình. Đường Hiểu Uyển cắn chặt môi, không để phát ra tiếng rên rỉ. Nhưng cảm giác sung sướng trong lòng lại khiến cô có chút không chịu nổi, cô nhẹ nhàng nói với anh:
— Anh Diệp, tha cho Hiểu Uyển đi, em...
Đường Hiểu Uyển chưa nói dứt lời thì đã bị chặn lại bởi nụ hôn anh đặt lên môi cô.
Sau cái hôn dài, mặt cô nóng bừng, trong miệng phát ra những tiếng rên rỉ thì thầm. Diệp Lăng Phi thấy Hiểu Uyển như vậy, không kìm được lòng, nhưng rốt cuộc đây cũng là công ty, mình không thể làm bừa ở đây được. Nếu gây ra chuyện, không chỉ Hiểu Uyển không chịu nổi, mà ngay cả mình cũng khó xử. Anh đành rút bàn tay ướt át của mình ra, rồi hôn cô một nụ hôn nồng cháy, sau đó mới thì thầm bên tai cô:
— Hiểu Uyển, anh rất thích cảm giác ở bên em, em có thấy vậy không?
Đường Hiểu Uyển cố gắng gật đầu, lúc này cô đã xấu hổ không nói nên lời. Diệp Lăng Phi vỗ vào đùi cô, nói:
— Hiểu Uyển, anh ở đây không sao, anh ngủ một lát, em đi làm đi. Đương nhiên, tranh thủ lúc mọi người không để ý, em có thể lẻn vào đây với anh.
— Vâng.
Hiểu Uyển gật đầu, xấu hổ chỉnh sửa lại quần áo của mình. Đợi cô chỉnh sửa xong xuôi, Diệp Lăng Phi đã nằm ngay ngắn trên giường. Hiểu Uyển cúi đầu như đang suy nghĩ chuyện gì đó, đột nhiên, cô ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng trao cho anh một nụ hôn, sau đó vội chạy ra ngoài.
— Cô nhóc này.
Diệp Lăng Phi mỉm cười. Anh cảm thấy mình nhất định phải cho Hiểu Uyển một lựa chọn, cái gì đến cũng phải đến, nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ làm tổn thương cô.
Trong phòng hội nghị của tập đoàn, Trương Khiếu Thiên chính thức giới thiệu con gái Trương Lộ Tuyết với các lãnh đạo. Việc cô gia nhập tập đoàn đối với một vài người quản lý cấp cao mà nói, không có gì quá bất ngờ. Trương Khiếu Thiên không có con trai, cô con gái này trở thành người kế nghiệp là điều dễ hiểu.
Trương Khiếu Thiên để con gái làm phó tổng giám đốc tập đoàn, nhưng không phụ trách cụ thể việc gì. Trước tiên là để cô làm quen với nghiệp vụ, đợi cô hiểu hết về các bộ phận trong tập đoàn rồi mới quyết định nên phụ trách công việc nào. Trương Khiếu Thiên có một cách, là để con gái đến mỗi bộ phận làm việc một thời gian, như thế này, việc nắm bắt toàn bộ tập đoàn sau này sẽ thuận lợi hơn.
Cách này nhận được sự ủng hộ của mọi người, bao gồm cả Tiền Thường Nam. Trương Khiếu Thiên đề xuất để Trương Lộ Tuyết cùng với Trần Ngọc Đình đi các công xưởng trong tập đoàn. Trần Ngọc Đình gần đây đang vất vả đàm phán hợp tác với công ty BMW của Đức. Cả ngày cô đều ở công xưởng, Trương Khiếu Thiên định để con gái cùng với Trần Ngọc Đình ở dưới xưởng làm quen công việc một tuần.
Một tuần sau, Trần Ngọc Đình sẽ mang nhân viên phụ trách hạng mục đầu tư của tập đoàn đến Thẩm Quyến, ở đó bước đầu tiếp xúc với người của công ty BMW. Đoàn khảo sát hạng mục thứ hai của công ty BMW sẽ nhanh chóng đến thành phố Vọng Hải. Cuối cùng mới bắt đầu vào đàm phán chính thức. Theo tình hình trước mắt, sẽ không có ai nghi ngờ việc Tập đoàn Tân Á có được vốn đầu tư của BMW để thành lập công ty xe hơi, nhưng vì việc vẫn chưa chắc chắn, mọi biến số đều có thể xảy ra.
Sau khi hội nghị kết thúc, Trương Khiếu Thiên và Trương Lộ Tuyết trở về phòng làm việc. Trịnh Khả Nhạc hoàn thành biên bản cuộc họp, theo yêu cầu của tổng giám đốc, cô in ra và mang đến phòng làm việc của ông.
Trịnh Khả Nhạc in xong, đưa đến phòng làm việc của tổng giám đốc cho ông xem. Trương Khiếu Thiên xem xong, gật đầu, ra ý bảo cô đưa đến phòng cho Diệp Lăng Phi.
— À, Tiểu Trịnh, đợi một lát.
Trịnh Khả Nhạc vừa xoay người thì bị tổng giám đốc gọi lại. Khả Nhạc quay người, hỏi:
— Tổng giám đốc, ông còn có chuyện gì cần dặn dò không ạ?
— Tiểu Trịnh, cô hãy thông báo cho phòng tổng hợp, để họ sắp xếp dọn dẹp căn phòng bên cạnh phòng làm việc của tôi, sau này đó sẽ là phòng làm việc của Lộ Tuyết. Tiện thể thông báo cho phòng nhân sự, để họ tuyển một trợ lý nữ.
Trương Khiếu Thiên dặn dò.
— Vâng, thưa tổng giám đốc, tôi đi làm ngay!
Trịnh Khả Nhạc nói.
Khi Trịnh Khả Nhạc vừa xoay người đi, định đưa nội dung cuộc họp cho Diệp Lăng Phi trước, sau đó mới truyền đạt lời của tổng giám đốc cho những bộ phận liên quan, thì cửa phòng làm việc của Trương Khiếu Thiên bị mở ra. Tiền Thường Nam đi vào mà không thèm gõ cửa.
Khả Nhạc không thích Tiền Thường Nam, luôn cảm thấy người này đầy dã tâm. Cô đi về phía cánh cửa, vừa đến nơi, chuẩn bị đóng cửa phòng tổng giám đốc lại, thì đột nhiên nghe thấy Tiền Thường Nam nói:
— Tổng giám đốc, ông nhất định phải thay giám đốc phòng tổ chức Diệp Lăng Phi, hắn ta quá đáng lắm rồi.
Khả Nhạc nghe thấy câu này, cười nhạt, nhưng cô vẫn chưa vội đóng cửa phòng lại, thầm nghĩ có nên nói điều mình vừa nghe thấy cho Diệp Lăng Phi hay không.
Tiền Thường Nam ngồi xuống trước mặt tổng giám đốc. Trương Lộ Tuyết thấy ông ta tìm cha mình thì cũng định đi ra ngoài, nhưng nghe thấy Tiền Thường Nam nhắc đến việc phải thay giám đốc Diệp Lăng Phi, cô liền dẹp bỏ ý định đó. Cô ngồi im trên ghế sofa, không nhúc nhích để lắng nghe xem cuối cùng là việc gì.
Trương Khiếu Thiên nghe nói nhất định phải thay Diệp Lăng Phi, ông ngả người ra sau, dựa vào ghế, cười:
— Anh bị làm sao thế, sao lại nói tôi phải thay giám đốc phòng tổ chức? Tôi nghe nói anh Diệp làm việc rất có năng lực mà.
— Tổng giám đốc, đây là anh nghe ai nói thế, đúng là hồ đồ.
Tiền Thường Nam có vẻ rất tức giận, nói:
— Giám đốc Diệp này thật không biết trời cao đất dày là gì. Tổng giám đốc Trương, anh không thể ngờ tới anh ta đã làm những gì đâu!
— Đã làm gì? — Trương Khiếu Thiên cười hỏi.
— Anh ta dám đánh cả giám đốc Chu của phòng tổng hợp, lại còn mắng mỏ trước mặt tôi, nói rằng trong tập đoàn không ai dám đuổi anh ta, ngay cả anh, tổng giám đốc, cũng không thể đuổi được. Anh nói xem giám đốc Diệp có quá đáng không? Những nhân viên vi phạm quy định trong tập đoàn chúng ta đều đã bị phòng tổng hợp nắm thóp rồi, nhưng họ lại nói tại sao giám đốc Diệp có thể tùy tiện vi phạm quy định mà bọn họ lại không thể. Anh xem, đây đều là do Diệp Lăng Phi làm gương xấu. Càng đáng giận hơn là anh ta coi tập đoàn như khách sạn của mình, thích đến thì đến, thích đi thì đi. Việc này sớm muộn gì cũng gây ra chuyện lớn. Tổng giám đốc Trương, nếu như anh không đuổi giám đốc Diệp, e rằng tập đoàn này sẽ loạn mất.
Tiền Thường Nam tức giận nói, anh ta thêm mắm thêm muối trước mặt Trương Khiếu Thiên, sau đó, nhìn ông ta, trong lòng cười đắc chí: "Hừ, để tôi xem lần này ông sẽ làm thế nào. Nếu như ông mặc kệ, tôi sẽ giao việc này cho hội đồng quản trị, tôi không tin ông có thể bảo vệ được Diệp Lăng Phi."
Trương Lộ Tuyết lúc trước chưa biết gì về Diệp Lăng Phi, cô thấy thái độ của Tiền Thường Nam lúc này thì chủ quan cho rằng Diệp Lăng Phi vốn dĩ không nên ở trong tập đoàn. Lại thêm mâu thuẫn lúc nãy, cô càng cho rằng phẩm chất của anh không ra gì. Cô gái này rất dễ bị che mắt, liền nói chen vào:
— Ba, nhân viên như vậy thì không nên giữ lại trong tập đoàn chúng ta.
— Lộ Tuyết, ta đang nói chuyện với phó tổng Tiền, con ra ngoài đi dạo một chút đi, tiện thể tìm hiểu thêm về tập đoàn.
Ông không muốn con gái mình tham gia vào, ra hiệu cho cô ra ngoài. Bây giờ ông cũng cho rằng Diệp Lăng Phi có chút quá đáng. Tuy rằng Diệp Lăng Phi là do trưởng bối của ông giới thiệu vào công ty, và bản thân ông cũng xem anh như tấm bia đỡ đạn cho mình, nhưng bây giờ xem ra, nếu mình muốn bảo vệ cho Diệp Lăng Phi cũng không bảo vệ được. Suy cho cùng, đây không phải là việc một mình ông có thể quyết định.
Trương Khiếu Thiên đứng dậy đi đến trước cửa sổ, quay lưng về phía Tiền Thường Nam, trầm tư một hồi lâu. Tiền Thường Nam nhìn thấy Trương Khiếu Thiên như vậy thì biết ông đã hết cách rồi, bây giờ ắt hẳn ông đang nghĩ phải giải quyết vấn đề Diệp Lăng Phi như thế nào. Tiền Thường Nam đắc ý trong lòng, nghĩ: "Diệp Lăng Phi, tôi xem thử lần này ai có thể bảo vệ cậu, tôi muốn cậu biến khỏi Tập đoàn Tân Á này."
▷ Thiên Lôi Trúc — Nơi cộng đồng dịch AI tụ họp ◁