Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 376: CHƯƠNG 376: TÔI QUYẾT KHÔNG ĐI

Trịnh Khả Nhạc ôm tập tài liệu hội nghị trước ngực, đi thang máy xuống phòng tổ chức. Sự xuất hiện của cô lập tức thu hút vô số ánh mắt say đắm của các nam nhân viên. Dáng người cao ráo, gương mặt khả ái cùng khí chất lạnh lùng khó đến gần đã hấp dẫn mạnh mẽ ánh nhìn của họ, mãi đến khi bóng lưng cô khuất sau hành lang, họ vẫn cảm thấy tiếc nuối.

- Giám đốc Diệp đâu?

Trịnh Khả Nhạc đến trước bàn làm việc của Từ Oánh hỏi.

Từ Oánh ra hiệu rằng Diệp Lăng Phi đang ở trong phòng, nói:

- Giám đốc Diệp đang nghỉ ngơi.

- Giám đốc Diệp đỡ hơn chưa?

Trịnh Khả Nhạc đặt chồng tài liệu lên bàn Từ Oánh. Cô tựa cặp mông được tôn lên bởi chiếc váy công sở màu xám vào mép bàn.

- Tôi vừa thấy giám đốc, anh ấy đỡ nhiều rồi.

Từ Oánh đáp.

- Ờ, vậy tôi không vào nữa, cậu đưa tập tài liệu này cho giám đốc Diệp giúp tôi nhé. Đây là biên bản hội nghị mà tổng giám đốc đưa cho tôi, bảo tôi phải giao tận tay cho giám đốc Diệp.

- Khả Nhạc à, tốt nhất là cậu nên tự mình đưa cho giám đốc Diệp đi.

Từ Oánh cầm tập biên bản trên bàn mình, đưa lại cho Trịnh Khả Nhạc, rồi đi vòng ra trước bàn, đẩy Khả Nhạc đến cửa phòng Diệp Lăng Phi, sau đó mới gõ cửa nói:

- Giám đốc Diệp, có tài liệu của tổng giám đốc Trương cần anh xem.

- Vào đi. – Tiếng của Diệp Lăng Phi từ trong phòng vọng ra.

Từ Oánh đẩy nhẹ Khả Nhạc, ý bảo cô vào trong. Khả Nhạc quay lại nhìn Từ Oánh rồi nhỏ giọng nói:

- Đừng quên chuyện tối nay đấy, ba mẹ tôi rất muốn cảm ơn cậu đã chăm sóc tôi bấy lâu nay, còn những chuyện khác thì đừng nhắc đến.

- Tôi biết rồi, cậu đừng lải nhải nữa.

Nói xong, Từ Oánh vỗ vai Khả Nhạc. Lúc này, Khả Nhạc mới đẩy cửa bước vào phòng làm việc của Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi đang ngồi trước bàn làm việc, chăm chú vào máy tính. Gương mặt anh có vẻ hơi xanh xao, nhưng nhìn dáng vẻ tập trung vào màn hình, có thể thấy bệnh tình đã đỡ hơn nhiều.

- Giám đốc Diệp, đây là biên bản hội nghị tổng giám đốc Trương bảo tôi đưa cho anh.

Trịnh Khả Nhạc đặt tập tài liệu ở góc bàn của Diệp Lăng Phi, nhưng anh còn chưa buồn liếc mắt tới, chỉ dán mắt vào màn hình máy tính:

- Cô ngồi đợi tôi một lát, tôi phải đánh nốt ván này đã.

Trịnh Khả Nhạc không còn cách nào khác, đành ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc của anh. Bệnh của Diệp Lăng Phi vừa đỡ cũng là lúc Tiêu Tiếu và Hứa Duy đang tung hoành trên chiến trường ảo. Sau khi diệt được kha khá kẻ địch, Diệp Lăng Phi mới gõ một dòng chữ, báo với Tiêu Tiếu rằng mình có việc nên phải thoát game.

- Đại ca bận gì thế? Đang hay lại chạy mất là sao? Anh có phải đàn ông không vậy?

Tiêu Tiếu vừa thấy Diệp Lăng Phi định thoát liền vội vàng ngăn lại.

- Chịu thôi, đại ca của cô giờ không bì được với mấy nhóc các cô, ban ngày trốn học đi chơi CS.

Diệp Lăng Phi nhanh chóng trả lời.

- Tôi còn phải đi làm, không thể không đi được, mà giờ lại đang có người đẹp ngồi đợi tôi đây này.

- Đại ca, cẩn thận kẻo lại gieo rắc tương tư đấy.

Vu Tiêu Tiếu nói.

- Đừng tự rước thêm phiền phức nữa. Ai bảo đại ca có sức hút mật ngọt chết ruồi làm gì, ngay cả Tuyết Hàn cũng bị anh hớp mất hồn rồi.

- Linh tinh, đại ca mi có làm gì đâu.

- Này đại ca, em lừa anh bao giờ chưa? Đợi lúc nào em gọi Tuyết Hàn ra cho anh xem cô ấy đã biến thành bộ dạng gì rồi nhé. Trừ khi, hehe, anh hối lộ em chút đỉnh, em sẽ giúp anh làm cho cô ấy hết thích anh.

- Nhóc con, đại ca không rảnh tán gẫu với cô nữa, out đây, chào anh em hộ ta một tiếng. – Diệp Lăng Phi nói xong liền thoát khỏi trò chơi.

Lúc này, Diệp Lăng Phi mới dời mắt khỏi màn hình máy tính, giơ tay lấy tập tài liệu trên bàn, lật xem qua một lượt. Chẳng qua chỉ là chuyện Trương Lộ Tuyết muốn làm chủ tịch tập đoàn Tân Á. Xem xong, Diệp Lăng Phi liền nói:

- Khả Nhạc, tôi biết rồi. Chẳng phải chỉ là một cô nhóc muốn làm chủ tịch Tân Á thôi sao? Có đáng phải tổ chức hội nghị không? Lại còn làm cả biên bản, tổng giám đốc Trương đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi rồi.

Trịnh Khả Nhạc không ngờ Diệp Lăng Phi lại dám khiển trách tổng giám đốc của Tân Á ngay trước mặt mình. Cô thì chắc chắn không có cái gan đó, sao dám nói xấu người quyết định lương tháng của mình. Lỡ mồm nói xấu, ngộ nhỡ đến tai người ta thì cái chức thư ký tổng giám đốc này cũng khó giữ, nên cô chỉ dám cười rồi nói với Diệp Lăng Phi:

- Giám đốc Diệp, vậy không có việc gì nữa, tôi về trước đây ạ.

- Từ từ đã, chẳng mấy khi cô đến chỗ tôi, sao ghế còn chưa ấm chỗ đã định đi rồi. Nếu không vội, đợi tôi pha trà, chúng ta vừa uống trà vừa nói chuyện.

Nếu là người đàn ông khác, Trịnh Khả Nhạc đã sớm lạnh mặt. Nhưng người nói lại là Diệp Lăng Phi nên cô chỉ mỉm cười, đứng dậy nói:

- Tôi thật không dám buôn chuyện ở chỗ của giám đốc Diệp, ngộ nhỡ tổng giám đốc biết tôi tán gẫu trong giờ làm việc thì cái ghế thư ký này cũng không ngồi được lâu nữa đâu ạ.

- Ồ, nếu tổng giám đốc không cần thư ký nữa thì cô sang đây làm trợ lý cho tôi đi.

Diệp Lăng Phi vừa cười vừa nói:

- Dù sao thì cô với Từ Oánh quan hệ cũng rất tốt. Cô sang đây làm trợ lý, hai người lại được tỉ tê tâm sự với nhau, chứ tôi lúc nào cũng phải nhìn bộ mặt cứng nhắc của Từ Oánh khi làm việc. Tôi cũng sợ trợ lý của mình làm việc quá sức, thôi thì hai cô cùng làm trợ lý cho tôi. Haha, hai đại mỹ nhân của tập đoàn Tân Á cùng làm trợ lý cho tôi, đảm bảo đám nhân viên nam trong công ty sẽ ngưỡng mộ tôi đến chết mất.

- Giám đốc Diệp, anh định đem tôi và Từ Oánh làm…

Trịnh Khả Nhạc vừa nói đến đây, biết mình lỡ lời, mặt đỏ bừng, vội vàng nói:

- Tôi phải về làm việc rồi, giám đốc Diệp, tôi đi đây ạ.

- Khả Nhạc, vậy tôi không tiễn cô nhé.

Diệp Lăng Phi thấy mặt Trịnh Khả Nhạc tự dưng đỏ ửng, hắn không hiểu rốt cuộc cô đang nghĩ gì. Nhưng nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của cô, hắn cũng cảm thấy có chút rung động. Dù Trịnh Khả Nhạc rất xinh đẹp, nhưng trước đó hắn chưa từng có hành động thân mật nào với cô. Vẻ mặt của Trịnh Khả Nhạc ban nãy lại khiến hắn không thể không xao lòng.

Nếu không phải vì nghĩ xung quanh mình đã không thiếu gái đẹp, nếu lại động đến Trịnh Khả Nhạc, cô gái được vô số đàn ông theo đuổi và chiều chuộng, thì cuộc sống sau này của hắn khó mà yên ổn. Nhưng, hehe, làm người tình thì cũng không tồi. Diệp Lăng Phi cũng chẳng phải gỗ đá gì, nên trong lòng có chút nóng lên cũng là chuyện thường. Mãi cho đến khi Trịnh Khả Nhạc đi ra đến cửa, hắn vẫn mải miết nhìn theo thân hình mảnh mai của cô.

Trịnh Khả Nhạc vừa ra đến cửa, bỗng cảm thấy rùng mình nên quay lại. Diệp Lăng Phi không ngờ cô lại quay lại, ánh mắt vẫn chưa kịp thu về, thế là chạm phải ánh mắt của Trịnh Khả Nhạc. Trịnh Khả Nhạc đầu tiên là sững sờ, rồi sau đó mặt mũi đỏ bừng cả lên. Diệp Lăng Phi biết bị phát hiện mình nãy giờ cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng người ta, bèn dày mặt nói:

- Khả Nhạc à, tôi tự nhiên thấy khát nước quá, cô rót giúp tôi chén trà được không?

Cái cớ ấu trĩ này cũng chẳng khác gì kiểu các gã trai hay dùng để làm quen với người đẹp:

- Em ơi, em có biết đường đến XX không?

Dù thừa biết Diệp Lăng Phi hỏi để lấp liếm ánh nhìn vừa rồi, nhưng cô vẫn đồng ý. Dù đã ra đến cửa, Trịnh Khả Nhạc vẫn quay lại bàn làm việc của Diệp Lăng Phi, lấy một chiếc cốc giấy, rót cho anh một cốc trà.

- Giám đốc Diệp, tôi vừa nhớ ra một chuyện, không biết có nên nói cho anh biết không?

Trịnh Khả Nhạc đặt cốc trà xuống bàn làm việc của Diệp Lăng Phi, do dự nói.

- Có chuyện gì cứ nói, sao lại còn phải cân nhắc trước sau khi nói chuyện với tôi chứ? Cứ vô tư đi, tôi không để bụng đâu.

Trịnh Khả Nhạc ban nãy đi ra đến cửa, nhớ ra mình mới nghe được vài chuyện nên quay lại định nói với Diệp Lăng Phi, không ngờ lại bắt gặp ánh mắt của anh đang nhìn mình. Phụ nữ vốn rất nhạy cảm, đặc biệt là những cô gái luôn là tâm điểm chú ý của đàn ông như Trịnh Khả Nhạc, sự nhạy cảm đó gần như đã phát triển thành giác quan thứ sáu.

Chỉ cần có người đàn ông nào đó đang nhìn vào mông hay ngực của mình từ bất kỳ góc độ nào, Trịnh Khả Nhạc đều có thể cảm nhận được. Vừa nãy, cô cũng có đúng cảm giác này. Nếu theo tính cách của mình, cô sẽ rất ghét loại đàn ông này, nhưng lần này lại không tài nào ghét nổi, thậm chí trong lòng còn có chút mong đợi không nói thành lời.

Trịnh Khả Nhạc cố gắng trấn tĩnh lại, nói:

- Giám đốc Diệp, lúc tôi sắp rời khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc, tôi nghe được phó tổng Tiền nói nhất định phải thay thế vị trí giám đốc phòng tổ chức của anh. Tôi biết không nên nói với anh chuyện này, nhưng tôi sợ nếu không nói, anh sẽ…

Trịnh Khả Nhạc vẫn chưa nói xong, Diệp Lăng Phi đã nói tiếp:

- Sẽ bị đuổi khỏi Tân Á một cách ngớ ngẩn.

Trịnh Khả Nhạc gật đầu, nhỏ giọng nói:

- Tôi chỉ nghe được câu này từ phó tổng, còn tổng giám đốc quyết định thế nào thì tôi không biết.

- Có thể lắm, chẳng mấy mà tổng giám đốc Trương sẽ tìm tôi nói chuyện.

Nói xong, Diệp Lăng Phi ngả người ra sau ghế, dáng vẻ rất nhàn nhã, cứ như đang nói chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

- Tôi nghĩ quyết định của tổng giám đốc Trương chỉ có một, đó là thay thế vị trí của tôi, không chừng sau đó còn sắp xếp cho tôi một chức vụ nhỏ. Nhưng đương nhiên, khả năng lớn nhất là tôi bị đuổi khỏi Tân Á.

Nhìn bộ dạng thản nhiên của Diệp Lăng Phi, khó mà tin đó là người sắp bị thay chức giám đốc. Nghe ngữ khí của anh, cứ như đang nói chuyện của người khác, chẳng có chút lo lắng nào. Nếu là Trịnh Khả Nhạc, có lẽ lòng cô đã như lửa đốt rồi.

Trịnh Khả Nhạc nghĩ lại, Diệp Lăng Phi là con rể của tổng giám đốc tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, cho dù không làm giám đốc phòng tổ chức nữa thì vẫn có thể làm việc ở tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Nghĩ đến đây, cô cho rằng bộ dạng thản nhiên của Diệp Lăng Phi lúc này là vì đã tính sẵn đường lui cho mình, nên không cần lo lắng chuyện công việc sau khi rời đi.

Trịnh Khả Nhạc cảm thấy mình vẫn nên khuyên Diệp Lăng Phi vài câu, ít nhất cũng để anh đấu tranh một chút. Cô nói:

- Giám đốc Diệp à, anh nên tìm tổng giám đốc nói chuyện, biết đâu có thể thay đổi được tình hình. Nếu anh cứ ngồi đây, e rằng…

Diệp Lăng Phi cười:

- Cái gì đến sẽ đến. Nếu tôi không tìm tổng giám đốc, thì chắc chắn ông ấy cũng sẽ tìm tôi thôi. Nếu đã như vậy rồi, tôi hà tất phải lo lắng. Đằng nào cũng thế, thôi thì tôi cứ chơi game một chút để giết thời gian. À, đương nhiên tôi cũng rất vui lòng được tiếp chuyện cô, như bây giờ thì thật không còn gì vinh dự hơn.

Lúc này thì đúng là Trịnh Khả Nhạc đành bó tay. Nếu là người khác nói ra những lời này, cô nhất định cho rằng kẻ này điên thật rồi. Nhưng những câu này lại chính từ miệng của Diệp Lăng Phi nên tình hình hoàn toàn ngược lại. Trịnh Khả Nhạc nhận ra mình không có cách nào khuyên anh được nữa, nói mãi cũng chỉ như nước đổ lá khoai, suy cho cùng cũng là việc của người ta. Đang định chào Diệp Lăng Phi một câu trước khi ra về thì đúng lúc này, điện thoại trên bàn anh reo lên. Trước khi nghe máy, Diệp Lăng Phi quay ra cười nói với Trịnh Khả Nhạc:

- Thấy chưa, nếu tôi không nhầm thì đây là cuộc gọi của tổng giám đốc.

Trịnh Khả Nhạc nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cũng nghĩ như thế. Cô rất muốn biết tổng giám đốc định nói gì nên nín thở, im lặng lắng nghe.

- Alo.

Diệp Lăng Phi lên tiếng, sau đó ngay lập tức trở nên lúng túng.

- Từ Oánh à, sao lại là cô? Có việc gì mà phải gọi điện, sao không vào phòng nói trực tiếp với tôi.

Trịnh Khả Nhạc không nhịn được bật cười, hóa ra không phải điện thoại của tổng giám đốc.

- Giám đốc Diệp, tôi sợ làm phiền anh và Trịnh Khả Nhạc.

Từ Oánh lại nói tiếp:

- Ban nãy tổng giám đốc có gọi điện đến, hỏi về bệnh tình của giám đốc. Chắc tổng giám đốc sợ ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của anh. Tổng giám đốc còn nói hy vọng anh có thời gian thì gọi điện cho ông ấy.

- Ừ, tôi biết rồi. Cô nhớ lần sau nên vào phòng tôi, bớt gọi điện thoại đi nhé. Cô có biết tiền điện thoại năm nay rất cao không?

Diệp Lăng Phi nói xong câu này làm Từ Oánh không nhịn được bật cười:

- Giám đốc à, đây là điện thoại nội bộ, miễn phí ạ.

Diệp Lăng Phi ngắt điện thoại với Từ Oánh rồi lại quay số đến máy của Trương Khiếu Thiên.

- Tổng giám đốc Trương, ông tìm tôi có việc gì không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Ồ, có chút chuyện. Nếu tiện, cậu đến phòng của tôi đi, chúng ta bàn tiếp.

Diệp Lăng Phi sớm biết Trương Khiếu Thiên tìm mình nói chuyện gì, nên chẳng chút chần chừ, nói:

- Vâng, tôi sẽ đến ngay.

Gác điện thoại, Diệp Lăng Phi đứng dậy nhìn Trịnh Khả Nhạc cười, nói:

- Khả Nhạc, chúng ta cùng đến chỗ tổng giám đốc Trương đi.

- Tổng giám đốc Trương tìm anh?

- Tôi đã nói rồi mà, tổng giám đốc nhất định sẽ tìm tôi nói chuyện.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Nhưng tôi cũng không biết ông ấy định nói chuyện gì. Hay là cô cùng đi với tôi đến chỗ tổng giám đốc đi?

Trịnh Khả Nhạc không thể cùng Diệp Lăng Phi đến chỗ Trương Khiếu Thiên, cô phải đến phòng tổng hợp để giúp Trương Lộ Tuyết chỉnh lý thông báo. Vì vậy, Diệp Lăng Phi một mình đi đến phòng làm việc của Trương tổng, gõ cửa, nghe được tiếng mời vào vọng ra từ bên trong, hắn mới bước vào.

Lúc bước vào, hắn thấy Trương Khiếu Thiên đang chắp hai tay sau lưng, đứng trước cửa sổ, ánh nắng chiếu lên người ông. Nghe thấy tiếng bước chân, ông mới quay người lại, cười cười, mời Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế sofa, rồi ngồi xuống ngay bên cạnh, tự tay rót trà mời hắn.

- Tiểu Diệp à, sức khỏe của cậu dạo này thế nào rồi? Thanh niên quan trọng nhất là phải có sức khỏe tốt, sức khỏe không tốt thì kiếm nhiều tiền cũng chẳng ích gì.

- Tổng giám đốc Trương, giờ tôi rất khỏe.

Diệp Lăng Phi đón lấy chén trà, thổi vài hơi cho đỡ nóng rồi uống một ngụm nhỏ, sau đó đặt lại xuống bàn, nhìn Trương Khiếu Thiên nói:

- Trương tổng, không biết ông tìm tôi có việc gì?

Diệp Lăng Phi giả vờ ngây ngô hỏi, chứ thực ra, trong lòng hắn biết Trương Khiếu Thiên tìm mình đến nhất định là vì chuyện muốn bãi nhiệm chức giám đốc phòng tổ chức của hắn. Nhưng Diệp Lăng Phi vẫn không nói thẳng ra, nếu không, Trương Khiếu Thiên lại tưởng Trịnh Khả Nhạc đã sớm nói cho hắn biết.

- Tiểu Diệp à, cậu hà tất phải khách sáo với tôi như vậy. Tôi và Cảnh Sùng đã là bạn tốt bao nhiêu năm nay, cậu lại là con rể của ông ấy, lại được thủ trưởng giới thiệu, quan hệ của chúng ta cũng rất sâu đậm mà. Tôi sắp xếp cho cậu ở bộ phận tổ chức cũng là nghĩ đến mối thâm tình giữa chúng ta.

Trương Khiếu Thiên vỗ vai Diệp Lăng Phi, tỏ ra vô cùng nhiệt tình. Nhưng Diệp Lăng Phi biết, dưới sự sắp xếp của ông ta, mình chỉ như một tấm lá chắn mà thôi. Chỉ cần để Diệp Lăng Phi ở trước làm lá chắn, đám người Tiền Thường Nam cũng chẳng có cách gì nhắm vào Trần Ngọc Đình, mà Trần Ngọc Đình lại là trợ thủ đắc lực của Trương Khiếu Thiên, ai mà chẳng biết. Trương Khiếu Thiên muốn nâng đỡ Trần Ngọc Đình cũng là để củng cố quyền lực của mình ở Tân Á. Theo tình hình hiện nay, nếu Trần Ngọc Đình có thể hợp tác với công ty BMW của Đức, thì địa vị của cô khó ai có thể lật đổ được. Chiến lược phát triển của Tân Á từ nay về sau sẽ là ngành công nghiệp xe hơi, và Trần Ngọc Đình đương nhiên sẽ nắm chắc dự án này.

Nếu Trương Khiếu Thiên không nói thì Diệp Lăng Phi cũng sẽ cẩn thận, đằng này ông ta cứ luôn miệng nói sẽ cân nhắc đến mối quan hệ giữa hai người thì quả thật có vẻ giả tạo.

Diệp Lăng Phi vẫn vờ như không hiểu:

- Tôi vẫn luôn cảm kích sự dìu dắt, nâng đỡ của tổng giám đốc Trương.

- Tiểu Diệp à, cậu có nghĩ đến việc sẽ đến làm cho tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế không?

Trương Khiếu Thiên hỏi. Diệp Lăng Phi lại trưng ra bộ mặt ngốc nghếch hỏi:

- Tại sao ạ?

- Tiểu Diệp à, tôi nghĩ thế này, cậu là con rể của Cảnh Sùng, tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế trước sau gì cũng là của cậu, phải dựa vào cậu. Những thứ mà cậu học được ở Tân Á cũng chẳng đáng là bao, thôi thì sớm đến Thế Kỷ Quốc Tế để làm quen với môi trường ở đó, cậu thấy tôi nói có đúng không?

Trương Khiếu Thiên nhìn Diệp Lăng Phi, hy vọng những lời này của mình có thể khiến Diệp Lăng Phi suy nghĩ đến việc rời khỏi Tân Á. Nhưng Diệp Lăng Phi lại nói:

- Tổng giám đốc Trương, ông bổ nhiệm tôi làm giám đốc phòng tổ chức, đó là sự tín nhiệm lớn nhất đối với tôi. Tôi không thể phụ lòng tín nhiệm này được, tôi quyết không rời khỏi Tân Á.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!