Diệp Lăng Phi lẽ nào lại không hiểu ý định của Trương Khiếu Thiên, nhưng hắn vẫn cố tình nói vậy, giả vờ ngốc nghếch, coi như không hiểu thâm ý trong lời nói của ông ta. Trương Khiếu Thiên dở khóc dở cười, tưởng rằng mình nói vậy đã đủ rõ ràng rồi mà Diệp Lăng Phi vẫn khăng khăng muốn ở lại Tân Á.
Thực ra cũng vì nể tình riêng với Diệp Lăng Phi nên Trương Khiếu Thiên mới không nói thẳng, nhưng giờ nhìn bộ mặt giả ngây giả ngô của hắn, ông ta đành lên tiếng:
- Tiểu Diệp, tôi hỏi cậu chuyện này.
- Tổng giám đốc Trương, có việc gì ông cứ nói.
Diệp Lăng Phi đáp.
- Phó tổng giám đốc Tiền vừa tìm tôi nói chuyện, ông ta đã kể cho tôi nghe tất cả những việc cậu đã làm trong thời gian tôi ở Mỹ. Chuyện cậu đi muộn về sớm không ai nói, coi như chuyện nhỏ, nhưng chuyện cậu đánh người trước mặt bao nhiêu người, quả thật đã ảnh hưởng không tốt đến uy tín của tập đoàn. Tôi biết những lời Phó tổng giám đốc Tiền nói có phần hơi quá nhưng dù thế nào đi chăng nữa, ông ta cũng là phó tổng giám đốc của Tân Á. Cậu đắc tội với ông ấy, tôi cũng chẳng có cách nào giúp cậu.
Trương Khiếu Thiên nói tiếp:
- Ban đầu tôi cũng rất muốn cất nhắc, nâng đỡ cậu, nhưng tình hình hiện nay, xem ra tôi không thể giữ cậu được nữa rồi. Tập đoàn Tân Á là tập đoàn cổ phần, tôi tuy là tổng giám đốc, chủ tịch hội đồng quản trị, nhưng không phải nói gì mọi người cũng nghe, làm gì người khác cũng ủng hộ, việc gì cũng phải có sự đồng thuận của các cổ đông mới được. Tiểu Diệp, cũng vì mối quan hệ giữa tôi và cậu mà tôi đã không công khai chuyện này ra ngoài, thôi thì cậu hãy chủ động từ chức, về đầu quân cho tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, cậu nghĩ xem như thế liệu có được không?
- Tổng giám đốc Trương, tôi hiểu rồi.
Diệp Lăng Phi tay cầm cốc trà, bình tĩnh uống một ngụm rồi phá lên cười. Trương Khiếu Thiên thấy Diệp Lăng Phi cười như vậy thì lạnh cả sống lưng, ông ta thực sự không hiểu rốt cuộc tên nhóc này đang nghĩ gì mà lại bỗng nhiên phá lên cười sảng khoái như vậy trước mặt mình.
- Tổng giám đốc Trương, kỳ thực, ban đầu tôi đến Tân Á làm việc không phải vì tiền.
Diệp Lăng Phi thôi không cười nữa, nghiêm túc nói:
- Mà tôi đến là để tìm việc.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Trương Khiếu Thiên lại càng thêm mơ hồ, ông ta nghĩ bụng, làm việc mà cũng không phải để kiếm tiền sao?
- Thế không cần tiền thì cậu tìm việc để làm gì?
Trương Khiếu Thiên hỏi.
- Biết nói thế nào bây giờ nhỉ, tôi là một kẻ rất kỳ quái, thích làm công việc giết thời gian. Mà tôi với thủ trưởng của ông không chỉ quen biết, còn hơn cả bạn bè, nên ông ấy đã giới thiệu tôi đến tập đoàn Tân Á.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đứng dậy, đi về phía cửa sổ, mở cửa ra cho ánh nắng rực rỡ tràn ngập khắp căn phòng. Rồi hắn quay người lại nói với Trương Khiếu Thiên:
- Tôi vốn không muốn quan tâm đến chuyện nội bộ của Tân Á. Tân Á là một tập đoàn lớn như thế, vậy mà hiện nay đang nuôi rất nhiều kẻ ăn không ngồi rồi, những kẻ này lại rất thích lên mặt dạy đời người khác, thật chướng mắt. Nhưng, tôi biết Tổng giám đốc Trương là người đứng đầu tập đoàn, nhất định có những nỗi khổ tâm khó nói.
Trương Khiếu Thiên vẫn chăm chú lắng nghe xem rốt cuộc Diệp Lăng Phi định nói gì nên không dám ngắt lời hắn.
Hắn lại tiếp:
- Tổng giám đốc Trương, tôi rất muốn hỏi rằng hiện nay ông nắm giữ bao nhiêu phần trăm cổ phần của Tân Á.
- Chuyện này…
Trương Khiếu Thiên không định trả lời vì ông ta nghĩ dẫu sao đây cũng là việc riêng của mình, có bao nhiêu phần trăm thì liên quan quái gì đến Diệp Lăng Phi.
Nhìn điệu bộ không muốn nói của Trương Khiếu Thiên, Diệp Lăng Phi tỏ ra rất biết điều:
- Việc này cứ coi như việc riêng đi, tôi cũng chẳng hỏi cặn kẽ ông làm gì. Nhưng, có một điều, ông không nói tôi cũng có thể khẳng định, Tổng giám đốc Trương, thân là chủ tịch hội đồng quản trị của Tân Á, nhưng số cổ phần trong tay ông không thể nào vượt quá 45%, hay nói cách khác, Tân Á từ trước đến nay cũng chưa bao giờ nằm trong tay ông. Cho dù ông có là cổ đông lớn nhất trong công ty nhưng cổ phần cũng không vượt quá 50%, cũng có thể nói, mỗi lần họp cổ đông, ông vẫn cần giành lấy sự ủng hộ của các cổ đông khác. E rằng đây chính là lý do tại sao ông không thể khống chế được tập đoàn.
- Sao cậu biết?
Trương Khiếu Thiên không kìm được thốt lên. Lúc này, mọi việc đã vượt quá tầm kiểm soát của ông ta. Ông ta thậm chí không ý thức được rằng tay phải của mình đang run lên bần bật.
- Rất đơn giản. Vì trong tay tôi là 55% cổ phần của Tân Á, hay nói cách khác, giờ tôi mới thực sự là người khống chế tập đoàn Tân Á.
Keng!
Chén trà trong tay Trương Khiếu Thiên bỗng rơi xuống đất, vỡ tan. Nhưng Trương Khiếu Thiên dường như vẫn chưa ý thức được chuyện gì đang xảy ra, hoàn toàn ngây người ra. Trịnh Khả Nhạc nghe thấy tiếng đổ vỡ trong phòng, chạy qua xem, đúng lúc Diệp Lăng Phi mở cửa bước ra, mặt còn nguyên nét cười, liền vội vàng chạy lại, nhẹ giọng hỏi:
- Giám đốc Diệp, anh và tổng giám đốc nói chuyện gì với nhau vậy?
- Tổng giám đốc khen tôi luôn chăm chỉ, cố gắng trong công việc, nên định sẽ thăng chức cho tôi.
Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc đang đứng rất gần nhau, vì vậy hắn có thể ngửi thấy mùi nước hoa thơm ngát trên người cô. Hắn hít vài hơi, nhỏ giọng nói:
- Khả Nhạc à, cá nhân tôi thấy, loại nước hoa cô đang dùng không hợp với cô đâu, cô không dùng nước hoa cũng đã thơm lắm rồi.
Trịnh Khả Nhạc tưởng Diệp Lăng Phi đang nói đùa, cô không tin Trương Khiếu Thiên tìm hắn chỉ để khen hắn làm việc tốt rồi lại còn hứa sẽ thăng chức, ai mà tin được cơ chứ, nên nói:
- Anh vẫn còn đùa được cơ à, tôi coi anh là bạn nên mới quan tâm đến anh.
Trịnh Khả Nhạc thất vọng nói tiếp:
- Thôi tôi không hỏi nữa là được chứ gì?
Trịnh Khả Nhạc quay người, đi làm nốt những việc đang chờ, không thèm để ý đến Diệp Lăng Phi nữa, lúc đi còn chạm vào vai hắn. Diệp Lăng Phi chỉ cười, hắn cũng không giải thích gì thêm, e rằng dù có nói với Trịnh Khả Nhạc rằng ở Tân Á này người duy nhất có thể sa thải hắn chỉ có chính hắn mà thôi thì cô cũng sẽ không tin, lại còn cho rằng hắn chỉ giỏi khoác lác, thật phiền phức.
Diệp Lăng Phi đi đến thang máy, vừa hay gặp Chu Thế Hùng và Chu Tuấn đang từ phòng làm việc của Tiền Thường Nam bước ra, chắc chắn hai người này cũng nghe được từ chỗ Tiền Thường Nam rằng hắn sắp phải rời khỏi Tân Á. Chu Thế Hùng và Chu Tuấn đều hận hắn đến tận xương tủy nhưng không dám manh động. Nhưng nay biết được chủ tịch Trương cùng Phó tổng giám đốc Tiền nhất quyết đuổi Diệp Lăng Phi ra khỏi Tân Á, nên rất đắc ý, giờ lại gặp ngay hắn cũng đang chuẩn bị bước vào thang máy.
- Giám đốc Diệp, thật trùng hợp, anh vừa đi đâu vậy?
Dù thừa biết Diệp Lăng Phi vừa từ phòng Trương Khiếu Thiên bước ra, nhưng hắn vẫn cố tình hỏi đểu. Chu Tuấn ở bên cạnh cũng móc mỉa:
- Nhìn là biết Giám đốc Diệp từ phòng Tổng giám đốc Trương ra, tôi nói có đúng không? Tổng giám đốc Trương định thăng chức cho anh à?
- Ừm, hai anh đoán sai hết rồi. Đúng là tôi vừa bị Tổng giám đốc Trương gọi lên nhưng không phải để thăng chức, mà là bị đuổi việc.
Diệp Lăng Phi giơ tay ấn nút thang máy, trong lúc đợi, hắn vừa làm ra vẻ mặt đau khổ vừa nói:
- Haizz, tôi thật không ngờ lại có kết cục này, tôi khổ cực vì tập đoàn Tân Á, giờ thì đắc tội với tất cả mọi người ở đây rồi, đến mức bị đuổi đi. Haizz!
Chu Thế Hùng và Chu Tuấn nhìn dáng điệu khổ não của Diệp Lăng Phi, trong lòng đắc ý vô cùng. Hai kẻ này chỉ mong lúc hắn xui xẻo nhất sẽ đạp cho hắn một phát không thương tiếc. Người ta thì thêm than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, còn riêng Chu Thế Hùng và Chu Tuấn lại chỉ thích thêm dầu vào lửa.
Chu Thế Hùng tỏ vẻ vô cùng đồng cảm, vỗ vai hắn, nói:
- Giám đốc Diệp, bản chất anh không xấu, dù trước đây chúng ta cũng có vài hiểu lầm nhỏ, nhưng cũng đều vì mong muốn hoàn thành tốt công việc cả. Tôi sẽ không để bụng đâu. Nhìn bộ dạng anh hiện nay, tôi quả thực rất đau lòng. Nhưng sự nghiệp của anh vẫn còn rộng mở lắm, nếu không làm ở Tân Á nữa thì anh vẫn có ông bố vợ làm tổng giám đốc của Thế Kỷ Quốc Tế sao? Không biết chừng, bố vợ anh sẽ sắp xếp cho anh làm công nhân vệ sinh. À, mà tôi nghe nói, vợ anh cũng là phó tổng giám đốc của Thế Kỷ Quốc Tế, đúng không? Anh có thể về làm dưới trướng của vợ mình, không phải cũng rất tốt sao? Có vợ hậu thuẫn, chẳng bao giờ phải lo đến công ăn việc làm.
Chu Tuấn nghe Chu Thế Hùng nói vậy, liền chêm vào:
- Đúng vậy, Giám đốc Diệp, giờ đang rất thịnh hành kiểu đàn ông núp bóng vợ đấy, hehe, núp được cứ núp, chỉ sợ không có vợ mà núp thôi. Tôi thấy việc anh rời khỏi Tân Á cũng không hẳn là chuyện đen đủi, về sau anh đi đâu không bao giờ sợ nắng rồi.
Hai người này đều đang chọc tức Diệp Lăng Phi nhưng lại chẳng mảy may hoảng sợ vì cho rằng hắn giờ đây có muốn cũng không đủ thực lực để trả thù nữa. Nhưng trái với suy đoán của hai tên họ Chu, Diệp Lăng Phi vẫn chẳng có chút phản ứng nào. Đợi khi cửa thang máy mở ra, hắn bước vào, ấn nút, rồi cười nói:
- Hai vị lại hiểu lầm rồi, vừa nãy tôi đã nói xong đâu. Dù Tổng giám đốc Trương có muốn đuổi, tôi cũng chưa muốn đi. Yên tâm, sau này chúng ta vẫn còn cơ hội gặp mặt, hai vị cứ chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đi. À, tiện thể, nhờ hai vị nói lại với Tiền Thường Nam rằng, tôi còn ở Tân Á ngày nào thì ông ta, Phó tổng giám đốc Tiền, đừng mong có một ngày yên ổn.
Chu Tuấn và Chu Thế Hùng đứng chôn chân trước cửa thang máy, trợn mắt nhìn cánh cửa đang dần khép lại.
- Hắn nói gì?
Chu Thế Hùng tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại Chu Tuấn.
- Hắn nói sẽ không rời khỏi Tân Á, đã thế còn muốn gây sự với Phó tổng giám đốc Tiền.
- Loạn rồi!
Chu Thế Hùng tức giận quát:
- Hắn tưởng hắn là ai? Lẽ nào còn ghê gớm hơn cả Tổng giám đốc Trương?
Diệp Lăng Phi bước về văn phòng với vẻ mãn nguyện, miệng vẫn đang cười vui vẻ. Từ Oánh thấy vậy liền nghĩ Tổng giám đốc Trương nhất định đã thưởng gì đó cho hắn nên cô không hỏi gì nhiều, chỉ chuyên tâm làm việc của mình.
Nhưng chẳng bao lâu sau đó, cái tin Diệp Lăng Phi bị đuổi khỏi Tân Á lan truyền khắp công ty, kinh động các tầng lầu. Không cần phải hỏi cũng biết, tin này là do Chu Thế Hùng và Chu Tuấn cố tình truyền ra. Dù tất cả nhân viên lớn nhỏ trong tập đoàn đều cảm thấy Diệp Lăng Phi có phần ngạo mạn, sớm muộn gì cũng gây ra chuyện, nhưng không ngờ lại thê thảm đến mức bị chính Tổng giám đốc Trương đuổi việc.
Thế là, các cuộc điện thoại của những người quan tâm đến Diệp Lăng Phi lần lượt đổ đến văn phòng làm việc của hắn. Đầu tiên là cuộc gọi của Trần Ngọc Đình, cô không tin Diệp Lăng Phi bị sa thải, gọi điện đến trước là để xác nhận thông tin, sau là để xem phản ứng của hắn.
- Nhảm nhí.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Chị đã thấy thông báo đuổi việc tôi chưa? Giờ không có thông báo, ai đuổi được tôi?
Trần Ngọc Đình ngẫm cũng thấy đúng, bèn cúp điện thoại, trước khi cúp còn dặn dò Diệp Lăng Phi nên chú ý đến hành động của mình.
Vừa cúp điện thoại của Trần Ngọc Đình ở máy bên này, thì máy bên kia lại reo, lần này là Trịnh Khả Nhạc. Khi Diệp Lăng Phi giải thích với Khả Nhạc đó chỉ là tin đồn nhảm, thì Từ Oánh ở bên ngoài lại gõ cửa, không cần hỏi cũng biết lại là do cái tin đồn đang lan khắp công ty kia. Diệp Lăng Phi không thể không giải thích, giải thích xong cũng đã gần trưa, đang định đi ăn cơm thì vừa bước ra đến cửa lại gặp Hiểu Uyển.
- Anh à, anh có thời gian không, mình nói chuyện chút?
Đường Hiểu Uyển hỏi.
- Hiểu Uyển, không phải em cũng vì cái tin vịt kia mà đến tìm anh đấy chứ?
Diệp Lăng Phi cau mày, dở khóc dở cười nói tiếp:
- Nãy giờ anh phải giải thích với vô số người rồi đấy, giờ mồm miệng khô rang cả rồi.
- Anh Diệp, em muốn biết tin đó có phải là thật hay không?
Đường Hiểu Uyển để ý thấy hành lang không bóng người bèn đi sát bên cạnh Diệp Lăng Phi.
- Anh Diệp, anh mà rời khỏi Tân Á thì em cũng sẽ từ chức.
Diệp Lăng Phi cũng thuận thế vỗ vào mông Hiểu Uyển, cười nói:
- Ngốc ạ, ai nói anh sẽ đi? Từ giờ trở đi, anh không những không đi mà sẽ chơi thật vui vẻ. Còn em, phải xem thái độ đã, nếu biểu hiện tốt, anh sẽ cho em làm trợ lý riêng.
Đường Hiểu Uyển bỗng dưng giương đôi mắt ngây thơ nhìn Diệp Lăng Phi, đặt bàn tay nõn nà lên trán hắn, nũng nịu nói:
- Không nóng nha?
Diệp Lăng Phi trưa nay không ăn cơm ở Tân Á, vì hắn chắc chắn giờ mà ăn ở công ty thế nào cũng bị một đám người vây lấy hỏi han xem có thật là mình bị đuổi việc hay không. Mà hắn cố ý không muốn giải thích rõ cho tất cả mọi người, cứ để bọn Tiền Thường Nam đắc ý trước đã, trò hay còn ở phía trước, thật thật giả giả mới thú vị.
Diệp Lăng Phi biết khó xử lý nhất vẫn là Trương Khiếu Thiên. Ông ta giờ chắc vẫn chưa chấp nhận được hiện thực trước mắt, vất vả xây dựng nên Tân Á, giờ lại rơi vào tay kẻ khác. Diệp Lăng Phi muốn để chút thời gian cho ông ta đi kiểm chứng lời hắn nói, đồng thời cũng là để ông ta chấp nhận được sự thật này.
Diệp Lăng Phi tự dưng muốn cùng Bạch Tình Đình đi ăn cơm trưa, liền gọi điện cho cô, nhưng Bạch Tình Đình bận tới mức không thể tiếp hắn, chỉ trả lời qua loa:
- Em bận lắm, trưa nay cũng không ăn cơm đâu.
Diệp Lăng Phi nghĩ, không thể để vợ mình đói được, rồi hắn lại xót xa cho thân thể cành vàng lá ngọc của Bạch Tình Đình, nên lại gọi điện bảo cô đứng đợi mình ở bách hóa Việt Dương, đợi hắn mang đồ ăn trưa đến.
- Tùy anh, em đang rất bận.
Bạch Tình Đình lại ngắt điện thoại.
Nghe tiếng tút tút từ điện thoại, Diệp Lăng Phi chỉ biết cười, thầm nghĩ: "Xem ra vợ mình không thể không có sự nghiệp, nếu cô ấy mà không đi làm cũng chẳng mong cô ấy nấu cơm cho mình ăn, có khi lại chờ mình mang cơm về cho ấy chứ, haha."
Diệp Lăng Phi nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu, hắn thừa biết tài nghệ nấu nướng của Bạch Tình Đình. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn thấy vẫn nên để vợ mình đi làm.
⚡ Thiên Lôi Trúc . com ⚡ Cộng đồng dịch AI