Diệp Lăng Phi đỗ xe trong bãi đỗ xe trước cửa bách hóa Việt Dương, xách theo hộp cơm mua từ một tiệm đồ ăn nhanh trên phố, bước vào lối đi dành riêng cho nhân viên.
Khi Diệp Lăng Phi đẩy cửa bước vào văn phòng của Bạch Tình Đình, hắn bắt gặp cảnh tượng vợ mình tay trái cầm điện thoại, tay phải lướt trên bàn phím máy tính, miệng cũng không ngừng nghỉ:
- Ừ, chính là bộ đồ thể thao của nhãn hiệu đó, đúng, chính bộ đó. Thông báo cho bộ phận thu mua đi, nhanh chóng chuẩn bị hàng.
Diệp Lăng Phi đặt túi đồ ăn lên bàn trà. Thấy trên bàn làm việc của Bạch Tình Đình có một tập tài liệu, hắn liền đi tới, rút lấy bốn, năm tờ giấy, trải xuống mặt bàn trà rồi lấy từ trong túi ra hai hộp cơm và hai hộp thức ăn đặt lên trên.
- Vợ ơi, lại đây ăn cơm đi.
Diệp Lăng Phi giục.
- Em đang bận, anh ăn trước đi.
Bạch Tình Đình chẳng buồn ngẩng đầu lên, cô vừa kết thúc cuộc gọi này đã lập tức bấm số gọi một cuộc khác.
Diệp Lăng Phi đợi một lúc mà không thấy vợ có ý định gác lại công việc để ăn cơm, hắn liền bước đến bàn làm việc của cô và nhấn nút ngắt cuộc gọi.
- Anh làm gì vậy?
Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi làm gián đoạn công việc, nét mặt lộ rõ vẻ bực tức. Diệp Lăng Phi không nói một lời, tiến đến trước mặt cô, cúi người xuống rồi nhấc bổng cô lên.
- Anh làm gì thế, em đang làm việc mà!
Bạch Tình Đình đánh nhẹ vào vai Diệp Lăng Phi, nhưng không dám dùng sức vì biết hắn đang ốm, sợ làm hắn đau. Nàng đâu biết rằng, với thân thể của hắn, đừng nói là Bạch Tình Đình, ngay cả những gã to con dùng hết sức cũng chưa chắc đã làm gì được hắn.
- Em không biết ăn cơm à? Làm với làm! Trước kia em thế nào anh không quan tâm, nhưng bây giờ em là vợ anh thì phải nghe lời anh. Nếu em còn nói chuyện công việc, anh sẽ đập nát điện thoại của em, xem em làm việc thế nào?
Diệp Lăng Phi lớn tiếng quát. Lúc này thì Bạch Tình Đình mới thấy sợ. Bình thường Diệp Lăng Phi lúc nào cũng cười hề hề, nhưng khi nổi giận thì cũng rất đáng sợ. Sợ thì sợ nhưng cô vẫn không phục, bĩu đôi môi mềm mại, hờn dỗi:
- Anh mà đập thì em lại phải đền thôi.
Nghe thấy giọng hờn dỗi của vợ, Diệp Lăng Phi bật cười. Hắn ôm Bạch Tình Đình đến ghế sofa, nhẹ nhàng đặt cô xuống, hôn lên môi cô một cái rồi nhanh chóng đi đến bàn máy tính.
- Anh làm gì đấy? Anh định đập thật à? Em sợ anh rồi.
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi đi đến chỗ máy tính của mình, tưởng hắn định làm thật. Máy tính mà hỏng thì không còn gì để nói, biết bao dữ liệu quan trọng bên trong sẽ mất hết, thiệt hại không thể nào lường được. Nhưng cô chỉ nghe thấy tiếng Diệp Lăng Phi cười lớn:
- Vợ à, em yên tâm, anh không đập đâu.
Diệp Lăng Phi ngồi trước máy tính, vẻ mặt chăm chú thực hiện vài thao tác. Bạch Tình Đình cảm thấy rất lạ, không hiểu hắn định làm gì. Cô đứng dậy, tiến đến bàn làm việc của mình, nơi đang bị Diệp Lăng Phi chiếm giữ để làm điều mờ ám. Đang định cất tiếng hỏi thì cô nghe thấy âm thanh phát ra từ chiếc máy in gần đó, sau đó là một tờ giấy A4 từ từ trượt ra. Hóa ra Diệp Lăng Phi đang in thứ gì đó, nhưng khi nhìn thấy dòng chữ lớn trên tờ giấy:
“Bận việc riêng, đừng làm phiền.”
Thì cô sững sờ. Không đợi Bạch Tình Đình phản ứng, hắn cầm lấy tờ giấy, mở ngăn kéo, miệng lẩm bẩm:
- Keo à, mày ở đâu, mau ra đây.
Nhìn bộ dạng hài hước của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình không nhịn được mà phì cười, chỉ tay xuống ngăn kéo thấp nhất, nói:
- Băng dính ở đây này.
- Ờ, hóa ra mày ở đây.
Diệp Lăng Phi nhìn theo hướng tay vợ chỉ, mở ngăn kéo dưới cùng lấy ra cuộn băng dính, rồi cầm cả giấy và băng dính ra cửa, dán tờ giấy lên mặt ngoài cánh cửa phòng làm việc của Bạch Tình Đình. Xong xuôi, hắn vui vẻ kéo cửa lại, dùng tay chốt chặt cửa từ bên trong.
- Được rồi vợ ạ, không sợ ai làm phiền nữa đâu. Lại đây hôn anh một cái nào.
- Ăn cơm.
Bạch Tình Đình nói. Diệp Lăng Phi cười lớn, đi đến ôm vợ trở lại sofa. Sau đó, hắn vừa mở hộp cơm vừa nói:
- Anh cũng không biết em thích ăn gì. Ban đầu anh định mua pizza, nhưng lại sợ không hợp khẩu vị của em, nên ghé vào tiệm đồ ăn nhanh mua hai suất cơm. Nhưng nếu em không thích, chúng mình ra ngoài ăn.
- Không cần đâu, thế này là được rồi, ăn nhanh thôi.
Bạch Tình Đình nhanh chóng cầm đũa, gắp một miếng thịt rồi bắt đầu ăn.
Diệp Lăng Phi cũng mở hộp cơm của mình, vừa ăn vừa nói:
- Vợ à, anh nghĩ bách hóa Việt Dương của em không nên chỉ là một trung tâm thương mại thông thường. Em nghĩ xem, người ta ai cũng thích đi dạo phố, ngắm đồ, chẳng mấy ai vừa nhìn thấy món đồ ưng ý đã mua ngay. Dạo một vòng, lại muốn dạo thêm vòng nữa, chứ mới đi một lát đã mua thì xách đồ cũng mệt. Mà cứ đi dạo như thế thể nào cũng đói, chẳng lẽ lúc đó lại để khách hàng ra ngoài ăn? Nếu vậy, có thể ban đầu họ định buổi chiều quay lại mua tiếp, nhưng khi ra ngoài ăn xong, họ lại thay đổi ý định, có thể không muốn quay lại nữa hoặc sẽ đến một trung tâm thương mại khác. Em xem, như vậy chẳng phải là mất khách sao!
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói, miếng cá đang gắp dở trên tay cũng đặt xuống hộp, cô quay sang nhìn hắn, cười nói:
- Anh nói rất đúng, sao trước đây em lại không nghĩ ra nhỉ? Đúng vậy, em nên cho xây dựng một tầng lầu ẩm thực, cung cấp các loại đồ ăn thức uống, rồi mở cả tiệm cà phê ngay trong trung tâm nữa. Khách hàng đến đây không chỉ mua sắm mà còn có thể ăn uống, gặp gỡ bạn bè. Như vậy, thời gian họ ở lại Việt Dương sẽ lâu hơn. Thậm chí những người trước đây không có ý định đến Việt Dương mua sắm thì giờ cũng có thể đến để ăn uống, tán gẫu, rồi tiện thể dạo vài vòng tham quan, mua sắm. Nếu được như vậy, Việt Dương sẽ ngày càng có nhiều khách hàng tiềm năng hơn. Ôi, chồng ơi, anh giỏi thật, nghĩ ra được kế hoạch hay như vậy!
Bạch Tình Đình phấn khởi thơm lên má Diệp Lăng Phi một cái rồi quên cả hộp cơm đang ăn dở, vội vàng chạy đến trước màn hình máy tính.
Diệp Lăng Phi bị nụ hôn bất ngờ của Bạch Tình Đình làm cho ngây ngất, nhất thời chưa kịp phản ứng. Hắn không ngờ mình chỉ thuận miệng nói vài câu mà khiến vợ vui đến vậy, đã thế còn chủ động thưởng cho hắn một nụ hôn nữa chứ. Dù chỉ như gió thoảng qua nhưng cũng đủ khiến hắn lâng lâng như đang ở trên mây. Mà vừa rồi nếu không nghe nhầm thì vợ hắn đã gọi hắn là “chồng”. Dù hai người thường xuyên thân mật nhưng số lần cô chủ động gọi hắn là chồng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Khi Diệp Lăng Phi trở về với thực tại thì đã thấy vợ mình lại cặm cụi bên máy tính. Lòng hắn xót xa khi thấy cô chỉ lo làm việc mà ăn uống qua loa. Hắn tức tốc đến bên Bạch Tình Đình, đang định giơ tay ôm cô trở lại ghế để ăn nốt bữa cơm trưa dang dở thì nghe cô nói:
- Chồng ơi, đợi em một lát. Em phải ghi nhanh ý tưởng này lại, không lát nữa lại quên mất. Một lát thôi mà, mình? Em biết anh thương em nhất mà, đúng không?
Rồi Bạch Tình Đình lại vòng cánh tay trắng nõn qua cổ hắn, nũng nịu:
- Hay là, em thơm anh thêm cái nữa nhé. Anh đợi em một lát rồi mình ăn tiếp, được không anh?
Nhìn bộ dạng nũng nịu cùng đôi mắt trong veo, cái miệng nhỏ xinh, cộng thêm mùi nước hoa quyến rũ trên người Bạch Tình Đình, trái tim Diệp Lăng Phi không thể không rung động, đành phải khuất phục:
- Nha đầu này, bao giờ thì em mới nghe lời anh đây?
Biết đã thuyết phục được Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình vội vàng kéo cổ hắn xuống, nhẹ nhàng đặt làn môi xinh lên môi Diệp Lăng Phi. Môi Diệp Lăng Phi lúc này gắn chặt trên môi của Tình Đình. Dù lần này là cô chủ động, nhưng nhân lúc cô không để ý, Diệp Lăng Phi thuận thế đưa lưỡi vào sâu trong miệng cô, tìm kiếm chiếc lưỡi mềm mại của nàng. Bạch Tình Đình không kịp ngăn lại, đến lúc phát hiện ra thì lưỡi của Diệp Lăng Phi đã khuấy đảo trong miệng cô trong một nụ hôn nóng bỏng. Bạch Tình Đình muốn trốn cũng chẳng trốn nổi. Diệp Lăng Phi lại càng ôm chặt lấy vợ, tiến về phía bàn làm việc, rồi đặt cô ngồi lên bàn, ép người xuống.
- A... a...
Bạch Tình Đình khẽ kêu lên, tay cô vẫn đang ôm chặt cổ hắn. Cô cảm nhận được thân thể cường tráng của Diệp Lăng Phi đang đè lên người mình, toàn thân cô cũng trở nên run rẩy, kích động.
Diệp Lăng Phi một tay đặt trên bàn gạt hết công văn, giấy tờ xuống đất, tay kia luồn vào trong bộ váy xám mà Bạch Tình Đình đang mặc, lần đến nơi nhạy cảm nhất giữa hai chân cô, nhẹ nhàng vuốt ve qua lớp vải mỏng.
Khoảng 5 phút sau, khi Bạch Tình Đình gần như không thở nổi, Diệp Lăng Phi mới rút lưỡi lại, khó khăn rời khỏi làn môi hồng của cô. Hắn ngẩng đầu lên một chút, nhìn chằm chằm vào cơ thể đang bị mình ép xuống bên dưới. Mặt Bạch Tình Đình bỗng đỏ bừng lên, ngượng ngùng tránh ánh nhìn của Diệp Lăng Phi. Nhìn dáng vẻ của cô, Diệp Lăng Phi lại cảm thấy chưa thỏa mãn, muốn hôn tiếp. Khi hắn vừa cúi đầu xuống, chuẩn bị cho nụ hôn tiếp theo thì Bạch Tình Đình dùng tay đặt lên môi hắn:
- Em còn phải ghi lại ý tưởng của anh nữa, đừng làm ồn nữa.
Nói xong, cô đẩy cơ thể đang đè lên người mình ra. Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy không nên làm bậy ở nơi làm việc thế này, bèn nhanh chóng đứng dậy. Lúc này, Bạch Tình Đình đang tự trách mình. Ban đầu cô không định gọi Diệp Lăng Phi là chồng, ít nhất cũng phải đợi đến khi hắn một lòng một dạ với mình mới gọi như vậy. Cô muốn hắn đừng vội cho rằng cô đã ngã vào lòng hắn nhanh như thế, đừng tưởng trên danh nghĩa hai người đã là vợ chồng mà hắn không cần phải tốn công chinh phục cô.
Nghĩ là một chuyện, nhưng nhiều khi không phải cứ nghĩ gì cũng làm được. Ban nãy khi Diệp Lăng Phi giúp cô nghĩ ra cách giải quyết vấn đề nan giải, cô bỗng cảm thấy người đàn ông mà cô vẫn luôn xem thường này lại tiềm tàng những phẩm chất ưu tú hơn người. Cách xử lý vấn đề của hắn nhanh gọn, rành mạch, logic, nào đâu giống tên vô lại thường ngày. Vì vậy, Bạch Tình Đình không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ Diệp Lăng Phi.
Ý tưởng mà Diệp Lăng Phi vô tình nói bâng quơ ban nãy khiến cô thấy hắn đúng là thiên tài, luôn đem lại cho cô những niềm vui bất ngờ. Cô bỗng thấy hạnh phúc vì có được một người chồng như vậy. Ban nãy cô đã không ý thức được mà gọi hắn một tiếng “chồng ơi”, lại còn không kìm được lòng ngưỡng mộ mà chủ động hôn hắn, đúng là vô tình để cảm xúc trong lòng bộc phát.
Bạch Tình Đình ngồi trước máy tính, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ, không để đầu óc nghĩ lung tung mà tập trung vào công việc. Cô tổng kết lại những lời Diệp Lăng Phi vừa nói về khu ẩm thực, rồi thêm vào một vài ý tưởng của mình như tiệm cà phê, nơi bán đồ ăn vặt mang hương vị các vùng miền. Ghi lại xong xuôi, Bạch Tình Đình quay đầu về phía Diệp Lăng Phi, hỏi hắn còn có ý tưởng nào khác không. Diệp Lăng Phi nghĩ một lát rồi nói:
- Không biết có thể mở một rạp chiếu phim hay trung tâm vui chơi giải trí ở đây không? Nếu được như vậy, sẽ thu hút được lượng lớn khách hàng là những đôi tình nhân trẻ.
- A, ý kiến rất hay!
Bạch Tình Đình nghe xong, vui mừng khen ngợi Diệp Lăng Phi lần nữa. Sau đó, cô cũng không quên nhanh chóng bổ sung ý tưởng về rạp chiếu phim và khu vui chơi giải trí của hắn vào bản kế hoạch. Nghĩ một lát, cô thấy hiện tại chỉ cần thực hiện bản kế hoạch này thôi thì đối với Việt Dương đã không còn gì tốt hơn.
Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình đã hoàn thành xong bản kế hoạch, liền vỗ vai cô, giục:
- Vợ à, đi ăn cơm thôi. Giờ có khi cơm nguội hết rồi đấy.
Bạch Tình Đình cũng định đứng dậy, nhưng không ngờ khi vô tình nhìn thấy mặt Diệp Lăng Phi lại phì cười. Tiếng cười của cô khiến Diệp Lăng Phi ngẩn ngơ, hắn không ngờ cô lại cười lên như vậy. Chỉ thấy Bạch Tình Đình rút một tờ khăn giấy từ chiếc hộp trên bàn, sau đó lau mặt cho hắn, vừa cười vừa nói:
- Anh mà ra ngoài với bộ dạng này, đảm bảo bị người ta cười cho thối mũi. Nếu để Hân Minh nhìn thấy, không chừng cô ta còn tưởng anh vừa bị cô nào hôn ấy chứ. Mà em cũng tin chắc Hân Minh sẽ không bao giờ nghĩ vết son trên mặt anh là của em.
Giờ thì Diệp Lăng Phi mới hiểu tại sao vợ hắn lại cười như vậy, hóa ra ban nãy khi hai người hôn nhau, cô đã vô tình để lại dấu son trên mặt hắn. Quả thật nếu Bạch Tình Đình không phát hiện ra rồi giúp hắn lau mặt thì hắn sẽ đi nghênh ngang khắp Việt Dương với cái khuôn mặt lem nhem này, rồi thế nào cũng bị người ta chỉ trỏ như tên vô lại vừa ăn vụng không kịp chùi mép.
- Đâu, mình hôn vợ mình chứ ai, hehe.
Diệp Lăng Phi toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: “Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, gái đẹp ngay bên, khó lòng cưỡng lại. Không ngờ mình cũng mắc phải lỗi này.” Sau khi lau sạch vết son trên mặt Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình cũng không nhắc lại chuyện xấu hổ ban nãy nữa, mà cùng hắn ngồi lại trên ghế sofa. Lúc này cơm đã nguội ngắt, may mà trời nóng nên cũng không đến nỗi quá khó nuốt. Bạch Tình Đình chỉ im lặng ăn, không nhìn Diệp Lăng Phi nữa. Còn Diệp Lăng Phi thì đang tìm cách bắt chuyện lại với cô, nhất định phải tìm ra chủ đề nào đó hay ho.
Diệp Lăng Phi nghĩ đến vụ kiện với bách hóa An Thịnh, thế là hắn liền hỏi:
- Vợ à, việc đó giải quyết thế nào rồi?
- Việc đó là việc nào?
Bạch Tình Đình không ngẩng đầu lên, vừa và cơm vừa hỏi lại.
- Thì là vụ kiện bách hóa An Thịnh và đám người của phó giám đốc Triệu Trường Thọ vì tội gây rối đấy. Chúng ta không phải đã tuyên bố sẽ kiện họ hay sao? Lẽ nào em quên rồi?
- À, em quên mất. Em lại quên gọi điện cho luật sư Hà. Sáng nay luật sư Hà có nộp đơn khởi kiện lên tòa án, đáng lẽ trưa nay em phải gọi cho anh ấy hỏi tình hình cụ thể. Tại anh cả, bị anh làm ồn nên quên mất chuyện này.
Bạch Tình Đình nói xong, định bỏ dở bữa cơm để gọi điện cho luật sư Hà ngay lập tức, hỏi xem tòa án có thụ lý vụ này không. Diệp Lăng Phi không muốn bữa trưa của cô lại tiếp tục dang dở. Nếu biết cô sốt sắng như vậy, hắn nhất định sẽ đợi cô ăn xong mới nhắc. Diệp Lăng Phi ngăn không cho Bạch Tình Đình gọi điện, hắn bưng hộp cơm mà cô vừa đặt xuống bàn đến trước mặt cô, nói:
- Vợ à, ăn xong cơm đã. Dù gì thì việc này cũng chưa vội lắm. Một tiếng nữa em gọi cũng chẳng sao, đúng không?
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng đón lấy hộp cơm, gật đầu nói:
- Vâng, cũng chưa vội. Ăn xong rồi gọi điện hỏi luật sư Hà cũng được.
Dù không gọi Diệp Lăng Phi là chồng nữa nhưng trong lòng Bạch Tình Đình đã coi hắn là người chồng yêu quý của mình. Giờ đây, tình yêu của cô đối với hắn dường như đã thấm sâu vào máu, vào từng tế bào trong cơ thể, chỉ có điều, cô rất muốn biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi có bao nhiêu người tình, và cô phải đối mặt với bao nhiêu tình địch.
Ăn xong, Diệp Lăng Phi đứng dậy thu dọn, dồn cơm thừa vào một hộp, bỏ hộp cơm và mấy tờ giấy lót bàn ban nãy vào túi nilon, cầm ra ngoài vứt vào thùng rác. Lúc quay lại thì hắn gặp Trương Hoài Sinh.
- Diệp tiên sinh, hai người... bận xong chưa ạ?
Trương Hoài Sinh vừa đi qua phòng Bạch Tình Đình, nhìn thấy tờ giấy do Diệp Lăng Phi dán trên cửa, ông ta đến nơi rồi cũng chẳng dám gõ cửa mà lủi thủi quay về. Diệp Lăng Phi nghe giọng điệu của Trương Hoài Sinh, đoán rằng chắc ông ta nghĩ hắn và Bạch Tình Đình ở trong phòng làm chuyện mờ ám, liền cười nói:
- Tôi và Tình Đình ở trong phòng ăn cơm trưa. Giờ thì cô ấy cần ngủ trưa. Nếu việc không gấp, một tiếng nữa ông hãy quay lại nhé?
- Được, được, một tiếng nữa tôi sẽ quay lại tìm phó tổng.
Trương Hoài Sinh nói xong, vội quay người đi về văn phòng của mình. Khi Diệp Lăng Phi quay lại phòng làm việc của Bạch Tình Đình, hắn cũng chẳng thèm gỡ tờ giấy trên cửa xuống, chỉ tiện tay đóng cửa lại.
Đúng lúc này, Bạch Tình Đình vừa kết thúc cuộc gọi với luật sư Hà, liền quay ra cười nói với Diệp Lăng Phi:
- Luật sư Hà vừa báo với em là bên tòa án đã quyết định thụ lý vụ án của chúng ta. Không chừng bây giờ bên bách hóa An Thịnh đang như ngồi trên đống lửa rồi.
Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt yêu kiều của Bạch Tình Đình, lòng Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy khoan khoái lạ thường. Hắn cười ha hả nói:
- Vợ à, em xem anh có đáng được thưởng như vừa nãy nữa không? Anh vẫn muốn được hôn tiếp.
- Anh nghĩ hay nhỉ?
Bạch Tình Đình bĩu môi, nhưng không dám nhìn thẳng vào Diệp Lăng Phi nữa, vội vàng quay mặt về phía máy tính, giả vờ cặm cụi làm việc.
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch