Tiền Thường Nam, Chu Tuấn và Chu Thế Hùng ngồi trong một câu lạc bộ đêm mờ ảo. Trong lòng Tiền Thường Nam đang ôm một cô nàng trang điểm khá xinh đẹp, hắn híp mắt nhìn khuôn mặt buồn bã của Chu Tuấn.
"Tiền tổng, giáng chức tôi xuống làm chủ quản, lại đề bạt thằng nhóc Tùy Quân lên làm trưởng phòng sản xuất, đây chẳng phải là trò cười sao? Tôi tốt xấu gì cũng ở tập đoàn năm năm rồi, còn thằng nhóc kia mới vào được một năm, tôi thật không cam tâm."
Chu Tuấn bực tức nói.
Chu Thế Hùng ngồi bên cạnh cũng thở dài:
"Tiền tổng, tôi cũng vậy, bị đẩy sang phòng tổng vụ làm chủ quản. Anh không biết cuộc sống bây giờ của tôi khổ sở thế nào đâu, hôm nay vừa đến đã bị mấy thằng nhóc cho ra rìa, hoàn toàn không coi tôi là chủ quản."
Tiền Thường Nam vốn đã lường trước kết cục này. Hôm qua hắn có nói chuyện điện thoại với Trương Khiếu Thiên, hy vọng ông ta có thể ra mặt hòa giải, ít nhất cũng giữ được chức trưởng phòng sản xuất cho Chu Tuấn. Nhưng Trương Khiếu Thiên lại nói thẳng rằng việc này do phòng tổ chức xử lý, ông ta không can thiệp. Đồng thời, ông ta còn nhắc nhở Tiền Thường Nam đừng can thiệp quá sâu vào công việc của phòng tổ chức.
Tiền Thường Nam sao có thể không hiểu ý của Trương Khiếu Thiên, đây rõ ràng là muốn cảnh cáo mình đừng vượt quá giới hạn. Hắn biết từ lâu Trương Khiếu Thiên đã muốn thay người của mình, chỉ là chưa có cơ hội thích hợp. Lần này Chu Tuấn coi như đã rơi vào tầm ngắm, Tiền Thường Nam cũng đành bất lực.
Kết quả của cuộc họp hôm nay đã nằm trong dự tính của Tiền Thường Nam. Lúc này, nghe hai thuộc hạ của mình than vãn như vậy, hắn cười nói:
"Hai người phải học chữ nhẫn. Bây giờ Diệp Lăng Phi đang ở thế mạnh, chúng ta phải biết cách tránh mũi nhọn. Còn Trương Lộ Tuyết kia, sau này ta phải tạo quan hệ nhiều hơn. Con bé này suy nghĩ đơn giản, lại không có nhiều kinh nghiệm làm việc, nếu có thể khiến cô ta bất mãn với Diệp Lăng Phi thì những ngày tháng sau này của Diệp Lăng Phi sẽ chẳng dễ chịu chút nào. À, còn Trần Ngọc Đình nữa, gần đây đang bận rộn với việc liên doanh, người phụ nữ này mới là trợ thủ đắc lực của Trương Khiếu Thiên. Nếu tìm được cách để Trần Ngọc Đình hoàn toàn rời khỏi Tập đoàn Tân Á thì coi như Trương Khiếu Thiên mất đi một cánh tay phải. Như vậy sau này, ta có thể dễ dàng khống chế Tập đoàn Tân Á, đến lúc ấy việc đề bạt các cậu trở lại chức vụ cũ chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?"
Chu Tuấn và Chu Thế Hùng cũng biết sự việc đã đến nước này thì chỉ còn cách nhẫn nhịn mà thôi.
"Tiền tổng, vậy chúng tôi phải làm thế nào đây? Xưởng trưởng Trương bị miễn chức rồi, người của chúng ta lại càng ngày càng ít. Tôi thấy Trương Khiếu Thiên cũng không cho Tiền tổng cơ hội đâu, ông ta sẽ tìm cách đuổi hết người của anh ra khỏi tập đoàn."
Chu Thế Hùng nói:
"Tiền tổng, bây giờ chúng tôi bị giáng chức xuống làm chủ quản, nói không chừng chẳng mấy chốc lại bị giáng xuống làm nhân viên, sau đó bị đuổi khỏi tập đoàn."
Chu Tuấn cũng nói tiếp:
"Haiz, không phải là không có khả năng. Tiền tổng, tôi thấy Trương Khiếu Thiên cũng sắp sờ đến gáy anh rồi đấy."
"Trương Khiếu Thiên muốn đấu với ta thì ông ta cũng chẳng khá hơn đâu."
Tiền Thường Nam cười nhạt:
"Ta bây giờ đang đợi cơ hội. À, đúng rồi, người mới tuyển vào làm thư ký cho Tổng giám đốc là cháu cậu phải không?"
Chu Tuấn gật đầu:
"Phải, là họ hàng xa của tôi, cũng coi là cháu trai. Vốn chẳng có quan hệ gì, là mẹ cậu ta gọi điện bảo tôi để ý một chút. Hôm nay tôi thế này rồi thì làm sao mà lo cho nó được."
"Haha, đương nhiên phải chăm sóc tốt một chút rồi. Chu Tuấn, đứa cháu này của anh đến thật đúng lúc. Anh nghĩ xem, nếu như thư ký của Trương Khiếu Thiên là người của chúng ta thì sau này..."
Lời của Tiền Thường Nam làm Chu Tuấn hơi sững sờ, rồi lập tức hiểu ra ngay, gật đầu lia lịa:
"Tiền tổng, tôi hiểu rồi, tôi về sẽ gọi điện cho nó, tâm sự một chút."
"Phải, hay là gọi cậu ta ra ngoài cho tôi gặp mặt là tốt nhất. Chúng ta cùng nhau ăn cơm, nói chuyện."
*
Chu Hân Minh bận rộn đến tối mà vẫn chưa tan sở. Sáng hôm nay, 14 thanh niên ra tự thú đã khai ra Lôi Hạo, chủ động khai báo hắn là kẻ chủ mưu. Sau khi gọi điện xác nhận với Diệp Lăng Phi, trong lòng cô đã hiểu ra mấu chốt vấn đề, lập tức thẩm vấn để truy ra thêm nhiều manh mối.
Sau khi thẩm vấn, Chu Hân Minh bắt đầu triển khai hành động bắt giữ Lôi Hạo. Lôi Hạo là nhân vật quan trọng của băng 3K, nghe nói tên này luôn mang theo súng trong người, nếu động thủ thật thì sẽ không ít người bị thương.
Vì vậy, Chu Hân Minh mới cảm thấy sự việc có chút rắc rối. Cô không bắt giam ngay mà cho người theo dõi Lôi Hạo trước, để nắm bắt hành động của hắn.
Chu Hân Minh đang bận thì đột nhiên cửa văn phòng của mình bị đẩy ra, chỉ thấy Diệp Lăng Phi đang đứng trước cửa.
"Sao anh lại tới đây?" Chu Hân Minh hỏi.
"Nhớ em quá!"
Diệp Lăng Phi cười ha hả. Hắn đi vào phòng làm việc, đóng cửa lại rồi đi thẳng đến trước mặt Chu Hân Minh, cúi người xuống hôn cô. Chu Hân Minh vội đẩy ra:
"Đừng quậy ở đây, đây là đồn cảnh sát, đợi về nhà đã."
Diệp Lăng Phi phấn chấn trong lòng, sau khi đưa bàn tay thô ráp vào ngực cô xoa nắn vài cái mới ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa, vắt chân nói:
"Hân Minh, em định đối phó với Lôi Hạo thế nào?"
Chu Hân Minh đang đau đầu về chuyện này. Nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, mắt cô bỗng sáng lên, cảm giác nhất định anh đã có cách nên mới hỏi mình như vậy, liền nói:
"Em đang đau đầu đây. Tên Lôi Hạo là nhân vật cốt cán của 3K, nghe nói hắn luôn mang theo súng bên người, em lo nếu bắt giữ không thuận lợi sẽ có người thương vong. Có phải anh đã có cách gì không?"
"Anh làm gì có, chỉ đến hỏi thăm thôi."
Diệp Lăng Phi cười:
"Nếu thật sự lo sẽ có cảnh sát bị thương, vậy thì giao việc đó cho anh xử lý, anh bảo đảm sẽ đem tên Lôi Hạo còn sống nguyên vẹn về cho em."
"Thôi, anh đừng nhúng tay vào chuyện này nữa."
Chu Hân Minh vội nói, cô không muốn Diệp Lăng Phi lại làm chuyện phạm pháp. Nhưng cô vừa nói xong thì nghe thấy Diệp Lăng Phi cười:
"Muộn rồi, anh nghĩ giờ này tên Lôi Hạo đã bị đưa đến đồn cảnh sát rồi."
Chu Hân Minh sững người, ngay sau đó Tiểu Triệu chạy vào. Thấy Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh đang ở trong phòng làm việc, nhưng biết quan hệ giữa hai người rất thân thiết, cậu cũng không để tâm mà vội vàng nói:
"Đội trưởng Chu, không hay rồi, Lôi Hạo bị người ta bắt đi rồi."
Chu Hân Minh cau mày nhìn Diệp Lăng Phi, thấy anh không có bất cứ phản ứng nào, cô nói với Tiểu Triệu:
"Ừ, tôi biết rồi, cậu ra ngoài trước đi."
Tiểu Triệu bồn chồn trong lòng nhưng thấy Chu Hân Minh không để ý nên đành đi ra ngoài.
"Anh làm phải không?" Chu Hân Minh hỏi.
"Ừ!"
Diệp Lăng Phi gật đầu:
"Anh sợ trong đội của em có nội gián của Lôi Hạo, ngộ nhỡ để hắn chạy mất thì mọi nỗ lực trước đó đều uổng phí. Được rồi, anh đi đây, Hân Minh, về sớm nhé."
"Tại sao?"
Chu Hân Minh hỏi:
"Anh thật sự làm vậy để báo thù cho Vi Đức Lý à?"
"Có thể có một chút, nhưng mục đích chính của lần này là Diệp Phong, để nhanh chóng đuổi cậu ta đi."
Diệp Lăng Phi cười nói:
"Anh vốn rất nhỏ nhen, sẽ không để yên cho tình địch xuất hiện trước mặt mình. Anh cũng biết không thể chỉ dựa vào việc này mà đuổi được Diệp Phong, nhưng cậu ta sẽ nhanh chóng rời khỏi thành phố Vọng Hải vì chuyện này."
Diệp Lăng Phi nói rồi đi ra khỏi phòng làm việc của Chu Hân Minh.
Chu Hân Minh nhìn theo bóng lưng anh, cười thầm trong lòng: "Không ngờ Lăng Phi lại là một người đàn ông nhỏ mọn như thế."
Lôi Hạo quả nhiên bị ném vào cổng đồn cảnh sát. Hắn bị trói chặt, miệng bị nhét một đôi tất bẩn, đã bất tỉnh. Trên người Lôi Hạo quả thật có mang theo súng, vả lại còn đã lên đạn. Tiểu Triệu rút đôi tất hôi thối trong miệng Lôi Hạo ra mới biết hắn bị ngất do mùi hôi ấy.
Sau khi Lôi Hạo bị bắt, đám đàn em của hắn cũng nhanh chóng bị tóm gọn. Nếu không phải tên Lôi Hạo này cúi đầu nhận tội, sống chết cũng nói là do anh ta và hai người ngoại quốc kia có mâu thuẫn, thì Khương Long khó thoát khỏi liên can.
Dù vậy, băng 3K vẫn chịu tổn thất nặng nề. Lôi Hạo là một trong những thành viên cốt cán, bị bắt như vậy khiến những người còn lại trong bang hội cũng lo lắng không yên.
Cùng lúc Lôi Hạo bị bắt, cảnh sát thành phố Vọng Hải lại tiến hành kiểm tra đột xuất các khu vui chơi giải trí. Kết quả bắt được hơn 70 người đang hút ma túy, 8 tên buôn bán ma túy, đồng thời đóng cửa hơn hai mươi tụ điểm vui chơi giải trí.
Trong hai ngày triển khai, cảnh sát thu được hơn một nghìn gram ma túy. Trong đó, một tên có biệt danh là Đức Ca cũng bị sa lưới.
Ngày 20 tháng 4, năm ngày kể từ khi Vi Đức Lý (Houedry) bị ám sát, cảnh sát quốc tế Tô San (Susan) bay từ Bắc Kinh về Pháp để báo cáo tình hình cho tổ chức hình cảnh quốc tế.
Mà Diệp Phong cũng vào ngày này rời khỏi thành phố. Diệp Phong rời đi rất bất ngờ.
Ngay cả Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh cũng không biết, vì ban đầu Diệp Phong định tổ chức một buổi họp mặt bạn bè cùng trường và còn mời cả hai người đến tham gia.
Ngày 21 tháng 4, Lôi Hạo, Đức Ca cùng khoảng hơn 40 người khác trong băng 3K bị giao cho viện kiểm sát, chuẩn bị khởi tố.
Tối ngày 21 tháng 4, liên tục xảy ra ba vụ án mạng. Một vụ ở khu dân cư đông đúc nhất thành phố, một người đàn ông trung niên bị đâm chết tại nhà. Vụ khác xảy ra tại cửa một quán ăn, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi vừa ăn cơm xong bước ra cửa thì bị đâm liên tiếp mấy nhát, chết vì mất máu quá nhiều. Vụ còn lại xảy ra trước cửa một quán KTV.
Sau khi điều tra, ba người này đều là đường chủ của Phủ Đầu bang. Vụ thanh trừng băng đảng này khiến các kênh truyền thông đồng loạt lên tiếng kêu gọi triệt phá xã hội đen.
*
Trong hậu hoa viên biệt thự tư nhân của Tiêu Triều Dương, Diệp Lăng Phi và ông đang đánh cờ vây. Tôn Hoành đứng thẳng bên cạnh hai người. Diệp Lăng Phi cầm quân cờ nhưng còn do dự chưa quyết.
Tiêu Triều Dương thấy Diệp Lăng Phi có vẻ khó xử, không nhịn được cười nói:
"Diệp tiên sinh, cẩn thận tôi chuyển bại thành thắng đấy. Nếu nước này anh đi không tốt thì có thể sẽ thua cả ván đấy."
Diệp Lăng Phi suy nghĩ khá lâu mới hạ cờ xuống, ngay sau đó cười nói:
"Long đầu, ông đúng là lão giang hồ, tiểu bối như tôi sao có thể bì được với ông."
"Ha ha, anh Diệp quả là biết nói đùa."
Sau khi Tiêu Triều Dương hạ cờ, tay cầm quân cờ nói với Diệp Lăng Phi:
"Tôi già rồi, thế giới này là dành cho những người trẻ như các anh."
Sau khi Diệp Lăng Phi hạ nốt quân cờ cuối cùng, Tiêu Triều Dương cười, ông đứng dậy nói:
"Diệp tiên sinh, anh thắng rồi."
"Cũng nhờ Long đầu nhường cho tôi, nếu không tôi sẽ không thắng được ván cờ này."
Diệp Lăng Phi cũng đứng dậy:
"Long đầu, chúng ta đã chơi xong ván cờ rồi, vậy tôi cũng nên đi thôi. Nếu sau này có cơ hội, tôi sẽ lại cùng Long đầu chơi cờ."
"Được, chỗ của tôi lúc nào cũng hoan nghênh Diệp tiên sinh đến."
Tiêu Triều Dương nói với Tôn Hoành:
"Tôn Hoành, tiễn Diệp tiên sinh."
Sau khi Tôn Hoành tiễn Diệp Lăng Phi rồi quay vào trong, anh thấy Tiêu Triều Dương vẫn đang nhìn chằm chằm vào bàn cờ. Tôn Hoành cũng không hiểu vì sao Tiêu Triều Dương lại đặc biệt mời Diệp Lăng Phi tới, lẽ nào chỉ vì đánh một ván cờ. Không lâu sau, Tiêu Triều Dương mới ngẩng đầu lên, thở dài một hơi.
"Long đầu!"
Tôn Hoành vừa cất tiếng gọi thì thấy Tiêu Triều Dương ra hiệu cho mình ngồi xuống.
"Tôn Hoành, có phải cậu thấy rất lạ, tại sao ta lại mời cậu ta tới chỉ để đánh một ván cờ không?" Tiêu Triều Dương nói.