Tôn Hoành gật đầu, Tiêu Triều Dương thở dài nói:
— Tôi mời cậu ta đến là vì muốn tìm hiểu xem rốt cuộc cậu ta là người như thế nào. Tôn Hoành, tôi có cảm giác mình chỉ là một quân cờ bị điều khiển, dường như mọi hành động của tôi đều đã nằm trong tính toán của cậu ta.
Tôn Hoành kinh ngạc hỏi:
— Long đầu, ý ông là Diệp tiên sinh đã sớm đoán được chúng ta sẽ làm vậy sao?
Tiêu Triều Dương gật đầu:
— Lần đầu gặp mặt, tôi đã cảm thấy con người này không hề đơn giản. Sự việc lần này càng khẳng định suy nghĩ đó của tôi. Nhìn bề ngoài thì có vẻ mọi chuyện không liên quan gì đến cậu ta, nhưng ai biết được có phải nhờ Lôi Hạo bị bắt mà chúng ta mới có cơ hội ra tay, làm suy yếu thế lực của Tống Thi hay không. Tôi nghĩ Tống Thi cũng đã nhận ra việc tôi đích thân xử lý ba đường chủ kia chính là để cảnh cáo hắn, tạm thời trấn áp bang Phủ Đầu.
— Long đầu, vậy ông cho rằng Lăng Phi có phải là bạn của chúng ta không? — Tôn Hoành lo lắng hỏi.
— Trước mắt thì Lăng Phi đang giúp chúng ta. — Tiêu Triều Dương nói — Nhưng tôi lại không tài nào đoán được con người này. Ai biết được rốt cuộc hắn đang toan tính điều gì.
— Vậy còn phía Tống bang chủ? — Tôn Hoành hỏi.
Tiêu Triều Dương thở dài:
— Dù sao cũng là bạn bè lâu năm, tôi không muốn tự tay phá vỡ tình nghĩa này. Tôi tin nếu Tống Thi vẫn còn nhớ đến tình bạn của chúng tôi, thì chúng tôi vẫn là anh em tốt.
Sắp đến mùng 1 tháng 5, thời tiết trong thành phố ngày càng oi bức. Trên đường phố, người ta dễ dàng bắt gặp những cô gái xinh đẹp trong những bộ váy ngắn, áo trễ vai, tạo thành một khung cảnh vô cùng bắt mắt.
Sau khi trở về tổng bộ Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, Bạch Tình Đình được bổ nhiệm làm phó tổng giám đốc. Vừa về tổng bộ, cô đã vô cùng bận rộn. Tập đoàn Thế Kỷ ngoài sản nghiệp ở thành phố Vọng Hải ra thì còn có tài sản bất động sản ở các thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Nam Kinh. Bạch Cảnh Sùng đưa Bạch Tình Đình đi thị sát các công ty con ở những thành phố khác. Mục đích của ông là muốn con gái nhanh chóng nắm giữ vị trí cốt cán. Tuy trước đây Bạch Tình Đình cũng đảm nhiệm chức phó tổng trong tập đoàn, nhưng không phải là phó tổng giám đốc, còn rất nhiều việc cô chưa được tiếp xúc.
Những ngày cô đi công tác, Chu Hân Minh cũng trở về nhà mình. Diệp Lăng Phi vốn tưởng mình và Chu Hân Minh có thể cùng nhau hưởng thụ vài ngày, nào ngờ Hân Minh lo lắng làm Bạch Tình Đình không vui nên vào ngày cô đi công tác, cô ấy cũng trở về nhà.
Sau khi tiễn Bạch Tình Đình và Bạch Cảnh Sùng ra sân bay, Lăng Phi lái xe thẳng đến Học viện Ngoại ngữ để đón Vu Đình Đình. Anh vốn định tối nay sẽ cùng cô đi ăn rồi xem phim, nhưng Vu Đình Đình lại muốn tự tay nấu một bữa cơm, cô nói rằng ăn ở ngoài không vệ sinh, tự mình nấu vẫn là sạch sẽ nhất.
Diệp Lăng Phi nghĩ, vốn dĩ có được cơ hội ở riêng với Vu Đình Đình đã khó, mà cô lại muốn tự mình chuẩn bị bữa ăn thì cứ để cô làm cũng tốt. Mua thức ăn xong, hai người đến biệt thự ở gần quảng trường Hải Tinh.
Vu Đình Đình bận rộn trong bếp, còn Diệp Lăng Phi thì nằm ườn ở phòng khách, vừa ăn nho vừa xem ti vi.
— Diệp đại ca, anh nếm thử xem thế nào.
Vu Đình Đình dùng đũa gắp một miếng thịt, ngồi xuống bên cạnh, đưa miếng thịt vào miệng Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi nhai miếng thịt, gật gù:
— Được, rất ngon!
Nói rồi, Lăng Phi ôm chầm lấy Vu Đình Đình, kéo cô vào lòng.
— Diệp đại ca, em còn phải nấu cơm, đừng quậy nữa. — Vu Đình Đình vội nói.
— Gọi ông xã, không gọi thì anh sẽ đánh mông em. — Diệp Lăng Phi nói — Anh không nương tay đâu nhé, lát nữa nhất định sẽ phạt em.
— Ông xã! — Vu Đình Đình ngoan ngoãn gọi.
Diệp Lăng Phi hôn lên môi Vu Đình Đình một cái, vỗ nhẹ vào mông cô rồi nói:
— Đi đi.
Vu Đình Đình đỏ mặt đứng dậy, vội vàng đi thẳng vào bếp.
Tài nấu nướng của Vu Đình Đình quả thật rất cừ, Diệp Lăng Phi ăn đến căng cả bụng. Ăn xong, anh không chờ được mà bế bổng cô lên đi vào phòng ngủ. Vu Đình Đình chỉ cựa quậy vài cái rồi ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay anh.
Diệp Lăng Phi đã mấy ngày không gần gũi phụ nữ, lại thêm thân thể mềm mại quyến rũ của Đình Đình, anh liên tục làm hai lần. Lúc đầu cô còn nũng nịu, nhưng cuối cùng chỉ đành xin tha. Cơ thể non nớt của Đình Đình sao chịu nổi sự giày vò của Lăng Phi.
Lúc này, Diệp Lăng Phi mới cảm thấy cơ thể cô không thể nào so sánh với thân hình đầy đặn của một người phụ nữ trưởng thành. Anh đột nhiên nghĩ tới Trần Ngọc Đình, nếu đây là cô ấy, e rằng Ngọc Đình sẽ tiếp tục chiều chuộng mình, chứ đâu giống như cô bé Vu Đình Đình này, bị mình làm cho gần như kiệt sức.
Lúc Diệp Lăng Phi tỉnh lại, Vu Đình Đình vẫn đang nằm trong lòng hắn, trên môi nở một nụ cười ngọt ngào. Đôi môi anh đào mím chặt, một cánh tay đặt trên ngực hắn.
Diệp Lăng Phi không nỡ đánh thức cô. Tối qua hắn đã khiến Vu Đình Đình lên tiên xuống địa, cơ thể yếu đuối này đã bị hắn vắt kiệt sức lực.
Nhưng Lăng Phi chỉ hơi cựa mình, Vu Đình Đình liền tỉnh giấc. Cô mở đôi mắt trong veo, âu yếm nhìn anh, mấp máy môi, nũng nịu gọi:
— Ông xã!
— Đình Đình, em ngủ thêm một lát đi. — Lăng Phi với tay lấy điện thoại trên đầu giường — Mới bảy giờ thôi!
— Ông xã, anh phải về rồi sao?
Tay phải của Đình Đình vẫn đặt trên người Lăng Phi, ngược lại còn ôm chặt lấy hắn hơn. Bộ ngực đầy đặn, mịn màng cọ lên người anh. Đôi chân thon dài gác trên đùi anh. Tư thế này của Vu Đình Đình khiến cô càng dán chặt vào Lăng Phi.
Trong lòng Vu Đình Đình, người đàn ông bên cạnh chính là chồng mình. Khi đối diện với chồng, cô không có chút ngượng ngùng nào, cơ thể cô vốn thuộc về Diệp Lăng Phi. Cũng chính vì tâm lý này mà trước mặt anh, cô không cần phải che giấu khát vọng của bản thân.
Tay phải của Lăng Phi đặt trên mông cô, ra sức nhào nặn vòng ba mềm mại, hắn nói:
— Không về nữa. Hôm nay chẳng phải cuối tuần sao, anh cũng không có việc gì, nên sẽ ở lại với em. Đình Đình, hôm nay em không có việc gì chứ?
— Không có việc gì cả!
Nghe Lăng Phi nói hôm nay không đi, Đình Đình biết mình có thể ở bên hắn lâu hơn một chút, khuôn mặt cô ánh lên vẻ quyến rũ, ngọt ngào:
— Ông xã, anh nằm nghỉ một lát đi, em đi chuẩn bị bữa sáng.
Lăng Phi ôm chặt lấy cô, hôn mạnh một cái rồi cười:
— Bảo bối, em sáng sớm đã quyến rũ anh, hôm nay anh nhất định sẽ ăn thịt em.
— Ông xã, đừng mà. — Đình Đình vừa nghĩ đến chuyện đó đã vội cầu xin — Đình Đình chịu không nổi nữa đâu.
— Không chịu nổi cũng phải chịu, ai bảo tinh linh nhỏ của anh mới sáng sớm đã hút hồn anh rồi.
Diệp Lăng Phi không nói thêm gì, đè lên người cô, hai tay sờ vào ngực cô. Vu Đình Đình bật ra tiếng rên khẽ, hai tay ôm chặt lấy eo Lăng Phi.
Phần dưới của Lăng Phi tiến vào cơ thể cô, hòa cùng cô...
Anh kéo rèm cửa ra, để ánh mặt trời chiếu thẳng vào phòng, rọi lên cơ thể cô. Diệp Lăng Phi quay lại giường, ôm lấy Vu Đình Đình, nói:
— Đình Đình, hay là chúng ta ra ngoài ăn sáng, ăn xong mình ra khu vui chơi gần quảng trường Hải Tinh chơi nhé.
Vu Đình Đình gật đầu, giọng nhỏ nhẹ yếu ớt:
— Ông xã, em nghe lời anh.
Diệp Lăng Phi lại hôn lên má cô một nụ hôn âu yếm, định xuống giường thì điện thoại đặt ở đầu giường bỗng reo lên. Anh cầm điện thoại lên nhìn màn hình, rồi cười với Vu Đình Đình đang nằm trên giường:
— Là điện thoại của vợ lớn của anh đấy.
Mặt Đình Đình đỏ bừng, cô biết rõ người vợ lớn mà Lăng Phi nói là ai. Cô yếu ớt mệt mỏi, vốn định mặc đồ vào nhưng lại thấy khó khăn, đành phải khép hai chân lại, hai tay che trước ngực, không muốn để mình trần truồng như vậy.
Lăng Phi nghe điện thoại, tay phải đặt trên tấm lưng mịn màng của cô, nhẹ nhàng vuốt ve.
— Bà xã, đang ở đâu thế? — Lăng Phi cười hỏi.
— Nhà hàng Sùng Minh ở Bắc Kinh.
Trong điện thoại vang lên tiếng nước chảy róc rách, Lăng Phi cười hỏi:
— Chẳng lẽ em đang tắm sao?
— Không có! — Bạch Tình Đình phủ nhận — Em đang rửa mặt thôi. Tối qua đến Bắc Kinh, không đến công ty, ba đi thăm thủ trưởng cũ, khuya lắm mới về.
Nghe Bạch Tình Đình nhắc đến lão thủ trưởng, Lăng Phi mới nhớ đến ông cụ ở Bắc Kinh. Bạch Cảnh Sùng là cấp dưới của ông, đến Bắc Kinh thì nhất định phải đi thăm. Diệp Lăng Phi nghĩ tới đây, khẽ gật đầu:
— Anh thấy nên đến thăm ông cụ đó thường xuyên, sau này có việc gì cần ông ấy giúp đỡ cũng dễ dàng hơn.
Bạch Tình Đình không đáp lời Lăng Phi mà chuyển sang chủ đề khác:
— Ông xã có nhớ em không?
— Em nói xem!
Lúc Lăng Phi nói câu này, anh liếc nhìn Đình Đình bên cạnh, thấy cô đang nhắm mắt lại. Cánh tay phải của anh từ từ trượt xuống dưới, lần tới khe mông, đặt tay lên đó bắt đầu nghịch ngợm, miệng thì nói:
— Bà xã, anh nhớ em lắm, khi nào em về?
— Hừ. Em thừa biết anh mong em về để làm gì rồi. Không có cửa đâu. — Bạch Tình Đình cố tỏ ra tức giận — Em đến Bắc Kinh mới phát hiện ra mình kết hôn quá sớm, ở đây có rất nhiều đàn ông ưu tú nên em quyết định phải suy nghĩ lại về mối quan hệ của chúng ta. Nếu suy nghĩ không thông suốt thì em với anh ly hôn.
Lăng Phi biết cô đang đùa với mình, nhưng vẫn giả vờ lo sợ:
— Bà xã, đừng như vậy mà. Anh thấy mấy gã đàn ông kia toàn là cầm thú, sao tốt bằng anh được, anh không giống họ đâu.
— Ừm, đều giống nhau cả thôi. — Bạch Tình Đình không nhịn được cười — Ông xã, em không nói chuyện với anh nữa, em cúp máy đây.
— Đừng, hôn một cái rồi hãy cúp.
Sau khi đầu dây bên kia vang lên tiếng hôn của Tình Đình, cô mới gác máy. Lăng Phi đặt điện thoại lên đầu giường, cúi đầu hôn Đình Đình một cái. Nãy giờ cô vẫn nín thở không dám phát ra âm thanh, cho đến khi anh cúp máy, Đình Đình mới nhẹ nhàng nói:
— Ông xã, đừng sờ chỗ đó, bẩn lắm.
Lăng Phi nhìn dáng vẻ quyến rũ của cô, không kìm được liền dùng tay ấn một cái. Đình Đình kêu lên một tiếng rồi xoay người, úp vòng ba xuống giường, không cho anh chạm vào nữa.
Thấy Đình Đình bị mình trêu đến đỏ mặt, anh lại cúi xuống hôn một cái rồi mới xuống giường, nói với cô:
— Bảo bối, em nằm nghỉ đi, anh đi tắm rồi mua đồ ăn sáng.
— Ông xã, em...
Cô định nói để mình đi mua, nhưng cả người mềm nhũn không chút sức lực, ngay cả đi tắm cũng không nổi. Lăng Phi cười nói:
— Em ngoan ngoãn nằm đó đi, khi nào khỏe lại rồi thì anh với em làm thêm lần nữa.
Câu nói này làm cô liên tục cầu xin, dáng vẻ quyến rũ ấy thật hấp dẫn người ta.
Lăng Phi tắm xong thì ra khỏi biệt thự. Đây là khu biệt thự tư nhân nhỏ, không bán đồ ăn sáng, phải đến khu khác để mua. Anh mua hai cái bánh mì Pháp, hai chai nước giải khát và một ít xúc xích rồi quay về.
Lúc Lăng Phi về thì Đình Đình đã tắm xong, cô thay một chiếc váy màu trắng, mái tóc dài xõa ngang vai. Một mùi hương thoang thoảng bay đến mũi anh. Anh đặt đồ ăn lên bàn rồi đến hôn cô một cái. Đình Đình tưởng anh lại muốn, vội vàng nói:
— Ông xã, đừng nữa mà, tối... tối nay được không anh?
Anh đành thôi không trêu cô nữa. Hai người ra bãi cỏ trước nhà, ở đó có một chiếc ghế dài. Lăng Phi và Đình Đình ngồi xuống.
Đình Đình vẫn ngồi sát bên Lăng Phi, tựa đầu vào vai hắn. Tuy không làm gì được, nhưng có thể ngồi ngắm cảnh cùng hắn thế này, cô đã mãn nguyện lắm rồi.
— Đình Đình, rốt cuộc trong lòng em nghĩ gì? — Lăng Phi đột nhiên hỏi — Em thật sự không để tâm đến việc anh đã có gia đình sao?
— Diệp đại ca, em chỉ cần được nhìn thấy anh, cảm nhận được sự ấm áp từ anh là đủ rồi. Em không yêu cầu quá nhiều, như thế này là tốt lắm rồi.
Ở bên ngoài, Đình Đình không dám gọi hắn là "ông xã", mà chỉ dám gọi là "Diệp đại ca".
Lăng Phi không biết nên nói gì, chỉ biết rằng nếu mình phụ tấm lòng lương thiện, ngây thơ này của cô, thì có chết cả trăm lần cũng không thanh thản. Anh ôm chặt lấy Đình Đình vào lòng.