Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 400: CHƯƠNG 400: TÌNH CỜ GẶP TRẦN NGỌC ĐÌNH

Lăng Phi cười ha hả, ôm lấy Đình Đình:

- Đồ ngốc, anh đâu phải là người nghiện sắc dục, không phải lúc nào cũng muốn.

Nghe câu nói này của Lăng Phi, cô mới nở một nụ cười ngọt ngào.

Đã hơn chín giờ, hai người ăn xong, Lăng Phi cùng Đình Đình ra khỏi biệt thự. Từ biệt thự đến quảng trường Hải Tinh không xa nên Lăng Phi không lái xe, hai người quyết định đi bộ đến đó.

Đình Đình nắm lấy tay Lăng Phi, trong lòng cô lúc này đang tận hưởng sự ngọt ngào của riêng mình, cho dù có người nhìn thấy cô cũng không sợ. Người phụ nữ trong đời chỉ cần tìm được người đàn ông mình yêu là đủ, vì người đàn ông này, cô có thể từ bỏ tất cả.

Đình Đình mới chỉ hơn hai mươi, Diệp Lăng Phi ba hai, hai người chênh nhau mười tuổi. Thời nay có rất nhiều đại gia bao nuôi vài cô tình nhân trẻ tuổi, cũng giống như hình ảnh Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình đi bên nhau vậy, đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý của nhiều người. Trên đường hai người đến quảng trường, không biết có bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào họ. Cũng may là Lăng Phi trông còn trẻ, nếu anh già hơn một chút thì chắc chắn sẽ còn bị nhìn nhiều hơn nữa.

Vu Đình Đình ban đầu có chút lo lắng cho Diệp Lăng Phi, nhưng sau khi thấy anh chẳng hề để tâm thì cô lại thấy yên tâm, dù sao cũng hiếm khi được dạo bộ cùng anh thế này.

Đi qua quảng trường là đến khu vui chơi ở phía Tây. Hôm nay là thứ bảy nên có không ít gia đình đưa con đi chơi. Hai người định chơi trò xe điện đụng, nhưng vừa đến nơi thì thấy người ta đã xếp hàng dài dằng dặc, nếu muốn chơi thì phải đợi hơn nửa tiếng.

Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình ngồi trên một chiếc ghế dài ở khu giải trí gần quảng trường Hải Tinh. Khi anh nghe thấy có người gọi "Giám đốc Diệp", anh nhìn theo hướng tiếng gọi thì thấy Trần Ngọc Đình đang đi về phía mình.

Trần Ngọc Đình mặc một chiếc áo sơ mi màu cà phê ôm sát người, tôn lên bộ ngực đầy đặn. Bên dưới là chiếc váy màu xám dài đến gối, càng làm nổi bật sức hấp dẫn của cô. Chân đi một đôi dép lê, cách ăn mặc này càng tô điểm thêm vẻ chín chắn của cô. Sự tròn trịa, đầy đặn ấy không biết đã hớp hồn biết bao nhiêu người đàn ông. Trần Ngọc Đình tay xách một chiếc túi, khuôn mặt trang điểm nhẹ. Người còn chưa tới mà mùi thơm cơ thể đã bay đến tận mũi anh.

Diệp Lăng Phi không ngờ lại gặp Trần Ngọc Đình ở đây, thật là trùng hợp. Có điều, mặc dù Trần Ngọc Đình đã thấy Lăng Phi và Vu Đình Đình âu yếm ngồi bên nhau, muốn che giấu cũng vô ích, huống hồ Diệp Lăng Phi nghĩ có những lúc công khai còn tốt hơn là che giấu.

Trần Ngọc Đình đi tới, cô lướt mắt qua Vu Đình Đình rồi nhìn sang Diệp Lăng Phi cười:

- Giám đốc Diệp, khéo quá, lại có thể gặp anh ở đây. Lúc nãy tôi đã thấy anh rồi, chỉ là không dám chắc.

Vu Đình Đình định dịch ra xa Lăng Phi một chút, cô không muốn người quen nhìn thấy mình và Lăng Phi thân mật ngồi với nhau. Nhưng cô vừa có suy nghĩ này thì ai ngờ Lăng Phi lại ôm lấy cô. Cánh tay dài rộng của anh ôm chặt lấy eo cô, khiến cô không thể nào nhúc nhích.

Vu Đình Đình cảm thấy ngọt ngào trong lòng, biểu hiện lúc này của Lăng Phi khiến cô cảm thấy có thể vì anh mà chết cũng là một việc vô cùng hạnh phúc.

Lăng Phi cười:

- Chị Trần cũng ở đây à, thật trùng hợp quá. Nào, Đình Đình, mau gọi chị Trần đi.

Lăng Phi không chút khó xử khi bị Trần Ngọc Đình bắt gặp đang thân mật với Vu Đình Đình, anh giới thiệu:

- Đây là Phó tổng Trần của tập đoàn anh, cũng là cấp trên của anh.

Vu Đình Đình vội nói:

- Chị Trần, xin chào!

Trần Ngọc Đình có chút ngạc nhiên, không ngờ Diệp Lăng Phi không hề xấu hổ khi bị bắt gặp đang thân mật với một cô gái khác. Ngọc Đình cũng không có ý định can thiệp vào cuộc sống riêng của anh, cô cũng chẳng là gì của Lăng Phi cả.

Mối quan hệ giữa Trần Ngọc Đình và Diệp Lăng Phi vốn không đơn giản, cô càng không có tư cách can thiệp vào việc Lăng Phi qua lại với người phụ nữ khác. Có điều, từ sâu thẳm trong lòng, Ngọc Đình vẫn cảm thấy có chút chua xót, ghen tuông.

- Xin chào!

Trần Ngọc Đình khách sáo chào hỏi Vu Đình Đình.

- Chị Ngọc Đình, chị tới đây một mình à?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Không, tôi đi cùng Tiểu Vũ. Khó có được một ngày nghỉ nên tôi đưa Tiểu Vũ đi chơi. Thằng bé đang chơi ở bên kia.

Trần Ngọc Đình nói.

Cô đưa tay chỉ về phía bảy, tám đứa bé trai đang chơi bắn súng. Lăng Phi nhìn sang, quả nhiên thấy Tiêu Hồng Vũ đang cầm súng đồ chơi bắn vào bia.

Diệp Lăng Phi cười:

- Chị Ngọc Đình, đúng là tấm lòng cha mẹ thật đáng quý. Không ngờ chị bận như thế mà vẫn phải tranh thủ thời gian rảnh đưa con đi chơi.

Lăng Phi nói rồi vẫy tay với Trần Ngọc Đình:

- Chị Trần, lại đây ngồi đi, tôi thấy Tiểu Vũ còn ham chơi lắm. Cũng phải thôi, hiếm khi được ra ngoài chơi nên bọn trẻ sẽ vui vẻ hơn.

Chiếc ghế này dài khoảng ba mét nên ba người ngồi vẫn cảm thấy thoải mái. Trần Ngọc Đình do dự một lát rồi ngồi xuống bên cạnh Lăng Phi. Diệp Lăng Phi tay trái vẫn ôm eo Đình Đình, anh nghiêng mặt qua nói với Ngọc Đình:

- Chị Trần, gần đây công việc tiến triển thế nào rồi? Tôi nghe nói bên Đức lại đưa thêm yêu cầu, có phải việc đàm phán không được thuận lợi lắm không?

Nghe Lăng Phi nhắc đến việc hợp tác đầu tư với công ty xe hơi BMW của Đức, Ngọc Đình lắc đầu, nói:

- Tôi thấy bên Đức có ý định nâng cao ngưỡng đầu tư. Vốn dĩ muốn đàm phán xong việc đầu tư vốn của hai bên, mỗi bên 50%, nhưng đúng lúc đó họ lại đưa ra yêu cầu khống chế cổ phần. Nếu để cho bên Đức khống chế cổ phần thì tập đoàn chúng ta chắc chắn sẽ gặp vấn đề. Cũng sẽ giống như việc công ty Schneider của Đức thu mua Xưởng công tắc Thượng Hải vậy. Họ đưa những nhân viên cốt cán của xưởng sang công ty cổ phần, còn cái vỏ rỗng thì vứt lại cho xưởng cũ, như vậy thì chúng ta quá thua thiệt rồi. Tôi không đồng ý, kết quả là mọi việc dậm chân tại chỗ.

Lăng Phi cười:

- Có gì khó đâu, không được thì chúng ta tự thu mua một doanh nghiệp ô tô nước ngoài, đưa kỹ thuật tiên tiến của họ vào.

- Nói thì đơn giản, nhưng hành động thực tế lại không dễ chút nào.

Trần Ngọc Đình thở dài nói:

- Chưa nói đến việc mua lại thương hiệu đã tốn bao nhiêu tiền, chỉ riêng việc cải tạo kỹ thuật của tập đoàn đã tốn một tỷ rồi.

- Tôi thấy bỏ ra một tỷ này để đầu tư là rất đáng. Nếu cứ theo hướng phát triển bây giờ của tập đoàn thì không bao lâu nữa, chúng ta sẽ phải suy nghĩ đến vấn đề tìm việc khác rồi.

Trần Ngọc Đình nghe xong thì cười khà khà, ánh mắt cô chuyển sang cô gái đang yên lặng ngồi bên cạnh Lăng Phi, cô đổi chủ đề:

- Anh vẫn chưa giới thiệu cho tôi cô gái xinh đẹp này là ai.

- Ồ, cô ấy là Vu Đình Đình. Ừm, nói sao nhỉ, có thể nói cô ấy là hồng nhan tri kỷ của tôi. Tất nhiên, chị có thể coi cô ấy như một người vợ khác của tôi cũng được.

Diệp Lăng Phi nói bằng giọng hài hước. Đây vốn là một việc đáng xấu hổ nhưng lại được Lăng Phi nói ra rất thản nhiên, ngay cả Ngọc Đình cũng phải khâm phục sự trơ trẽn này của anh. Hoàn toàn không có chút cảm giác nào cho thấy Lăng Phi có ý định che giấu. Điều này khiến Ngọc Đình không khỏi nghi ngờ liệu có phải Lăng Phi và Đình Đình đang diễn kịch hay không, nếu không thì Diệp Lăng Phi cũng thật quá kiêu ngạo.

Trần Ngọc Đình không mong nhận được câu trả lời này từ Lăng Phi. Lăng Phi biết rõ giữa cô và Đình Đình không có bất cứ quan hệ nào, vả lại Ngọc Đình không phải là người tùy tiện, thích nói gì thì nói. Quan trọng hơn cả là giữa Ngọc Đình và Lăng Phi cũng có quan hệ thân mật, Diệp Lăng Phi tin chắc Ngọc Đình sẽ không ngốc đến mức làm ầm ĩ chuyện anh ở bên một người phụ nữ khác.

- Một cô gái rất đẹp!

Ngọc Đình khen:

- Lúc trẻ tôi cũng chẳng được đẹp như thế này.

Câu nói này làm cho Vu Đình Đình mặt đỏ bừng, vội nói:

- Chị Trần, em làm sao đẹp bằng chị được.

- Cô bé này ở cạnh anh nên cũng học được cách nói lời ngon ngọt rồi.

Ngọc Đình dù trong lòng rất vui nhưng bề ngoài lại nói:

- Giám đốc Diệp, tôi thấy sau này nên ít tiếp xúc với anh thì tốt hơn, ai biết được câu nào anh nói là thật, câu nào là giả.

Lăng Phi cười:

- Lời tôi nói với chị Trần đều là thật cả.

Vu Đình Đình chớp chớp đôi mắt trong sáng, thanh tú, cô cảm giác được dường như giữa Lăng Phi và Ngọc Đình có quan hệ gì đó. Vu Đình Đình vốn rất thông minh, nhạy cảm, cô vẫn nép trong lòng Lăng Phi, chỉ im lặng lắng nghe cuộc nói chuyện giữa anh và Ngọc Đình.

Trần Ngọc Đình không hiểu tại sao lại cảm thấy không thoải mái. Cảm giác này không thể nói thành lời, nhưng cô lại cảm nhận rất rõ sự khó chịu, có thể là vì hành động thân mật của Lăng Phi đối với Đình Đình. Không còn nghi ngờ gì nữa, trong lòng Lăng Phi, Đình Đình có cả ngoại hình lẫn dung mạo. Ngọc Đình nhìn sang phía Tiểu Vũ, nói:

- Anh Diệp, tôi qua xem Tiểu Vũ, đứa trẻ này chơi là chẳng biết trời đất gì nữa.

Ngọc Đình vừa đứng dậy thì đột nhiên Lăng Phi đưa tay ra, kéo tay cô lại rồi nói:

- Chị Trần, chị cứ ngồi đây đi, tôi sang bên kia chơi với Tiểu Vũ một lát, dường như lâu lắm rồi tôi cũng không chơi mấy trò này.

Ngọc Đình bị Lăng Phi nắm tay thì thấy tim mình rung động, tuy có thể dễ dàng rút tay lại nhưng cô lại chẳng còn chút sức lực nào, thuận thế lại ngồi xuống.

Lăng Phi nghiêng đầu nói với Đình Đình:

- Đình Đình, em nói chuyện với chị Trần nhé, anh qua kia chơi một lát.

Đình Đình gật đầu, nhẹ nhàng nói:

- Anh chơi vui vẻ nhé.

Trần Ngọc Đình thấy ánh mắt của Đình Đình hướng về phía Lăng Phi, từ trong đôi mắt này, cô nhớ lại hình ảnh của mình trước đây, nhớ lại ánh mắt mình từng nhìn chồng cũng giống như vậy. Ngọc Đình vắt chéo chân, có chút mệt mỏi rút bao thuốc lá trong túi ra, châm một điếu rồi hỏi:

- Đình Đình, cô hút thuốc không?

Đình Đình vội nói:

- Chị Trần, em không hút thuốc.

Rồi cô lại nói với Ngọc Đình:

- Chị Trần, hút thuốc không tốt cho sức khỏe, tốt nhất chị nên hút ít một chút.

Ngọc Đình cười:

- Tôi cũng vừa mới tập thôi, gần đây có nhiều việc phải lo. Lúc chỉ có một mình ở nhà thì hút một hai điếu.

- Vậy chồng chị đâu ạ?

Đình Đình hỏi.

- Anh ấy qua đời rồi.

Khuôn mặt Ngọc Đình thoáng chút buồn. Cô nói:

- Đã bốn, năm năm rồi.

- Em xin lỗi, em xin lỗi.

Đình Đình vội nói:

- Em không biết.

- Không sao. Tôi đã quen với việc một mình nuôi con rồi.

Ngọc Đình rít một hơi thuốc, rất rõ ràng, cô ấy vừa mới tập nên bị ho sặc sụa. Vu Đình Đình vội đưa tay ra định vỗ lưng Ngọc Đình, nhưng tay cô chợt dừng lại, cô cảm thấy mình làm như vậy không ổn nên rụt tay lại, khuyên:

- Chị Trần, chị hút ít một chút thôi. Cho dù có chuyện phải suy nghĩ cũng không nên hút thuốc. Anh Diệp rất nhiệt tình, nếu chị có việc gì thì có thể tìm anh ấy giúp, em tin anh ấy nhất định sẽ giúp chị.

Ngọc Đình cười đáp lại, gật đầu nói:

- Cô rất hiểu lòng người, chẳng trách cậu ấy lại thích cô. Đình Đình, cô quen cậu ấy thế nào? À, nếu không tiện nói cũng không sao, tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi.

- Chị Trần, em và anh Diệp là đồng hương, nhà anh ấy cũng ở Nam Dương.

- À, tôi biết quê cậu ấy ở Nam Dương. Lúc trước Lăng Phi có nhắc đến.

Cô lại hút thêm một hơi, vẫn bị ho như cũ. Ngọc Đình cau mày, vứt điếu thuốc xuống đất, ngồi nghiêng người nói với Đình Đình:

- Đình Đình, kể tôi nghe đi.

- Vâng ạ!

Đình Đình trả lời, cô kể cho Ngọc Đình nghe quá trình hai người quen nhau. Đương nhiên, cô giấu chuyện liên quan đến Tần Dao, suy cho cùng cô cũng không biết giữa Ngọc Đình và Lăng Phi có mối quan hệ gì, Vu Đình Đình không dám mạo hiểm kể hết mọi chuyện cho Ngọc Đình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!