Vu Đình Đình nhớ ra một chuyện, liền nói:
- Hình như buổi tối Tần Dao làm thêm ở một tiệm cà phê tên là Mộng Viên ở bên ngoài trường thì phải.
Chuyện Tần Dao làm thêm ở tiệm cà phê Mộng Viên thì Diệp Lăng Phi có biết, hắn hỏi:
- Tần Dao thiếu tiền lắm sao? Anh nhớ hình như cô ấy làm ở công ty môi giới của Vương Quân mà, sao buổi tối còn phải đi làm thêm nữa?
Vu Đình Đình lắc đầu:
- Em cũng không biết, hình như giữa Tần Dao và Vương Quân có chuyện gì đó, cô ấy cũng không nói với em, chỉ là tâm trạng không vui, em lo cho cô ấy lắm.
- Đình Đình, thế này đi, em đi hỏi thử xem có phải cô ấy gặp khó khăn gì không. Nếu là thiếu tiền thì anh có, dù sao Tần Dao cũng là bạn của chúng ta, nể mặt em, anh sẽ giúp cô ấy.
Diệp Lăng Phi nói đến đây thì đổi giọng:
- Nhưng vì nể mặt em nên anh mới giúp. Nếu cô ấy cần tiền, anh có thể đưa, còn cho hay cho mượn là tùy em quyết định. Anh không muốn xen vào chuyện của Tần Dao!
Vu Đình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì cảm động không nói nên lời, chủ động tặng hắn một nụ hôn nồng cháy.
Diệp Lăng Phi ôm hôn Vu Đình Đình một lúc lâu rồi xoa xoa bờ mông căng tràn sức sống của cô, cười nói:
- Được rồi, tối nay anh về với em, nhớ chuẩn bị trước đấy, đến lúc đó đừng có khóc nhè nhé!
Vu Đình Đình vừa nghe xong liền vội bĩu môi lẩm bẩm:
- Ông xã, em không thèm, anh mà còn nói thế nữa thì tối nay người ta không về nhà luôn!
- Em dám không về à, thế thì anh cũng không khách khí nữa đâu! – Diệp Lăng Phi cười đểu. – Anh sẽ đến ký túc xá của em ở một đêm luôn!
Vu Đình Đình vội vàng xin tha:
- Ông xã, em biết rồi, buổi tối em nhất định sẽ về nhà.
Diệp Lăng Phi lại ôm hôn Vu Đình Đình một hồi lâu sau đó mới rời khỏi biệt thự.
Diệp Lăng Phi gọi điện rủ thêm Dã Thú. Hai người đỗ xe ở bãi đỗ trong khu nhà của Trần Ngọc Đình. Sau khi xuống xe, Diệp Lăng Phi tự mình châm một điếu thuốc, nhả ra một hơi khói rồi nói với Dã Thú:
- Những gì anh dặn lúc nãy nhớ kỹ chưa?
- Lão đại, cần gì phải phiền phức thế, chúng ta cứ lôi thằng nhóc đó ra đập cho một trận là xong, em bảo đảm cả đời này nó cũng không quên được ngày hôm nay.
- Cậu ngu thì cũng vừa thôi chứ. Tôi với cậu đã bàn xong rồi, chúng ta không sợ gì tên khốn đó, nhưng Trần Ngọc Đình sống ở đây, nếu tên đó gây chuyện chẳng phải là làm khó người ta sao? – Diệp Lăng Phi nói.
Dã Thú toe toét cười:
- Thế thì dễ thôi, cứ âm thầm làm thịt nó đi, bảo đảm sạch sẽ!
- Anh đã nói rồi, chưa đến lúc bất đắc dĩ thì không được tùy tiện giết người. – Diệp Lăng Phi nói. – Đây không phải là địa bàn của chúng ta ở nước ngoài, phải tuân thủ pháp luật. Bây giờ anh đang sống cuộc sống của người bình thường, đừng có hở ra là giết người, biết chưa?
Dã Thú toe toét cười, đến giờ hắn vẫn chưa quen với sự thay đổi này. Nhưng trước giờ, những gì Diệp Lăng Phi nói, Dã Thú đều tuân theo không chút do dự, đây cũng là lý do Diệp Lăng Phi tín nhiệm hắn đến vậy.
Khi hai người đi đến gần tòa nhà nơi Trần Ngọc Đình ở thì vừa hay nhìn thấy bốn người đang ngồi đánh bài gần đó. Trong số họ có một gã trọc đầu, mặc áo sơ mi kẻ caro màu vàng, miệng đang lớn tiếng chửi rủa:
- Mẹ kiếp, mày có biết đánh bài không thế hả? Đánh ngu như bò, còn đánh kiểu đó nữa thì coi chừng ông đây đánh mày đấy!
Người bị hắn mắng là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, bị gã trọc đầu chửi đến mức không dám hó hé tiếng nào.
Diệp Lăng Phi lấy điện thoại gọi cho Trần Ngọc Đình.
- Ngọc Đình, chị đang ở đâu thế? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Đang ở nhà bà nội Tiểu Vũ, có chuyện gì à?
- Ừm, có chút chuyện nhỏ thôi! – Diệp Lăng Phi nhìn đám đàn ông đang đánh bài ở đằng xa, nói: - Tên khốn sống ở lầu một tên là gì? Trông hắn thế nào?
- Anh nói gì? Lầu một nào? – Trần Ngọc Đình hỏi.
- Chị Ngọc Đình, đừng giấu tôi nữa. Tiểu Vũ nói hết với tôi rồi. Bây giờ tôi đang ở dưới lầu nhà chị đây! – Diệp Lăng Phi nói thẳng. – Nói cho tôi biết, tên khốn đó tên gì, trông ra sao?
Trần Ngọc Đình rõ ràng đã trở nên căng thẳng. Cô hạ giọng nói:
- Cậu à, cậu đừng gây chuyện. Việc này tôi tự biết cách giải quyết.
- Chị Ngọc Đình, chị còn khách sáo với tôi làm gì? Nếu tôi không xử lý được, Tiểu Vũ đã chẳng nói với tôi. – Diệp Lăng Phi nói. – Chị Ngọc Đình, tôi làm việc này không chỉ vì chị, mà còn vì cả Tiểu Vũ nữa. Chị không muốn Tiểu Vũ lúc nào cũng phải sống trong lo sợ phập phồng chứ?
Ở đầu dây bên kia, Trần Ngọc Đình im lặng một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi nói:
- Thôi được, cậu à, cậu đừng gây ra chuyện gì là được rồi. Hắn tên…
Diệp Lăng Phi nghe Trần Ngọc Đình nói xong liền cúp máy. Hắn liếc mắt một vòng, vừa khéo thấy một ông lão đang ngồi hóng mát dưới gốc cây nên liền tiến lại hỏi:
- Cụ ơi, cháu muốn tìm Trần Tam, người vừa mới ra tù!
Ông lão liếc mắt nhìn gã trọc đầu đang đánh bài ở phía bên kia, nói:
- Anh bạn trẻ, người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ caro màu vàng bên kia chính là Trần Tam đấy!
Nói xong, ông lão lại hỏi thêm:
- Các cậu là bạn của nó à?
- Ồ, vâng ạ, tụi cháu đến tìm Trần Tam. – Diệp Lăng Phi cười cười. – Không có chuyện gì đâu ạ.
Sau khi xác định gã trọc đầu đó là Trần Tam, Diệp Lăng Phi và Dã Thú liền đi thẳng đến chỗ hắn đang đánh bài. Trần Tam đang mải mê chơi thì bất ngờ bị ai đó vỗ mạnh vào vai. Hắn tức giận quay đầu lại, hầm hừ mắng:
- Mẹ kiếp, chúng mày là ai, sao lại đập vai ông? Chán sống rồi hả!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Cũng chẳng có chuyện gì, chỉ là muốn đến thăm mày thôi!
- Thăm tao? – Trần Tam ngẩn người, đảo mắt dò xét Diệp Lăng Phi và Dã Thú rồi nói: - Tao không quen chúng mày, thăm tao làm gì?
Diệp Lăng Phi cười:
- Mày là Trần Tam.
- Ông đây chính là Trần Tam, có chuyện gì thì nói mau, ông còn phải đánh bài. – Trần Tam sốt ruột nói.
- Trần Tam, chúng ta có thể vào trong nói chuyện không? – Diệp Lăng Phi chỉ vào nhà Trần Tam, nói: - Có một vụ làm ăn, không biết mày có hứng thú không?
- Làm ăn? Có kiếm được không? – Trần Tam nghe có chuyện làm ăn, mắt hắn sáng lên, lập tức tỉnh cả người.
- Đương nhiên là kiếm được, thậm chí còn là món lớn nữa. – Diệp Lăng Phi nói. – Sao nào? Có hứng thú không?
- Đương nhiên là có! – Trần Tam nghe nói có món hời thì bỏ luôn ván bài, vội vã đứng dậy, cười hề hề: - Ông chủ đây xưng hô thế nào nhỉ?
- Mày không cần biết tên tao. Tao thấy ở đây nói chuyện không tiện, vào nhà mày nói vẫn hơn. Sao nào? Không lẽ mày sợ tao làm gì mày à? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Đương nhiên là không rồi! Ông chủ, mời, mời! – Trần Tam liền quay người đi thẳng vào nhà, cái vẻ nhiệt tình đó khiến người ta nhìn mà buồn nôn.
Trần Tam mở cửa nhà mình, mời Diệp Lăng Phi vào. Vừa bước vào, Diệp Lăng Phi đã ngửi thấy một mùi hôi hám nồng nặc. Hắn đưa mắt nhìn quanh, căn phòng vừa dơ bẩn vừa bừa bộn, vỏ chai rượu lăn lóc khắp nơi, rác rưởi ngập ngụa, đến chỗ đặt chân cũng không có. Diệp Lăng Phi cau mày nhưng vẫn bước vào. Dã Thú cũng theo sau, vừa vào phòng liền tiện tay khóa trái cửa lại.
- Ông chủ mời ngồi, không biết ông có phi vụ gì muốn tôi làm? – Trần Tam toe toét cười hỏi.
- Căn phòng này của mày một phòng một sảnh, tao ước chừng được 40 mét vuông. Tính theo giá nhà cũ ở thành phố Vọng Hải là năm nghìn nhân dân tệ trên mét vuông thì cũng không quá hai trăm nghìn. Tao trả mày năm trăm nghìn để mua lại căn phòng này!
Khi Diệp Lăng Phi nói, Dã Thú đã bắt đầu dọn dẹp đồ đạc trong phòng. Hắn lật đổ cái giường rách nát, ném hết đống đồ ăn đã mốc meo xuống đất. Ngay cả chiếc ti vi đen trắng duy nhất trong nhà cũng bị Dã Thú ném xuống sàn, rồi dùng chân đạp cho nát bét.
- Mày làm gì thế hả? – Trần Tam thấy Dã Thú phá đồ đạc của mình thì trợn tròn mắt, tức giận lao về phía hắn. Nhưng gã không ngờ rằng vừa lao đến trước mặt đã bị Dã Thú tung một cước đá ngã sõng soài. Dã Thú trừng mắt, hung dữ mắng:
- Mẹ kiếp, cái loại tép riu như mày! Đại ca tao thích căn phòng này của mày, chưa cướp không của mày đã là may lắm rồi, còn dám ở đó khua chân múa tay à? Đúng là thứ không biết điều!
Nói xong, Dã Thú liền cầm cây gậy sắt mà Trần Tam để ở đầu giường lên. Đó là vật phòng thân của gã, mấy năm nay Trần Tam đắc tội với không ít người, đến tối đi ngủ cũng không dám ngủ say vì sợ kẻ thù đến trả thù, nên mới để một cây gậy sắt ở đầu giường. Dã Thú cầm cây gậy sắt lên rồi nện thẳng vào đầu Trần Tam một cú. Hắn không dám dùng nhiều sức, nhưng chỉ một lúc cũng đã đánh cho Trần Tam đầu chảy máu, máu tươi từ trên đầu chảy xuống thấm đẫm cả mặt mũi.
Diệp Lăng Phi châm một điếu thuốc, miệng treo nụ cười tàn nhẫn nhìn Trần Tam máu me đầy mình đang nằm trên đất, nói:
- Tao trả mày năm trăm nghìn này không chỉ để mua căn phòng này, mà mày còn phải biến khỏi thành phố Vọng Hải cho tao. Tuy nhiên, tao lại là người mềm lòng. Mấy thứ rách nát này của mày chắc cũng bán được vài trăm tệ, tao cho mày thêm mười nghìn. Coi như toàn bộ đống ve chai này thuộc về tao. À, còn mấy gậy lúc nãy, tao trả thêm cho mày chín mươi nghìn tiền thuốc men. Tổng cộng là sáu trăm nghìn, thế nào? Mày đồng ý hay không hả?