Trần Tam lúc này lại trở nên lì lợm, bò trên đất mắng lớn:
- Mẹ mày, ông sẽ giết chết mày.
Diệp Lăng Phi vừa nghe xong, khoé miệng liền hiện ra nụ cười tàn khốc, giọng hiểm độc:
- Thằng nhóc này rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, tao cho mày nếm thêm chút mùi máu, dạy cho mày biết chữ "sợ" viết thế nào.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Dã Thú đã rút từ trong người ra một con dao găm, cúi xuống bịt miệng Trần Tam lại rồi đâm một nhát lên đùi hắn. Con dao găm này của Dã Thú có gắn một tấm chắn máu, sau khi đâm xuống, Dã Thú còn cố tình dùng tấm chắn máu xoáy sâu, lóc một miếng thịt của Trần Tam ra, máu tươi lập tức bắn tung tóe. Mặc dù nhát dao này của Dã Thú đâm không sâu lắm nhưng khi rút dao ra đã kéo theo cả thịt của Trần Tam.
Diệp Lăng Phi tìm thấy một hũ muối trong bếp nhà Trần Tam, vốc một nắm lớn xát thẳng vào miệng vết thương của hắn. Trần Tam toàn thân co giật dữ dội, nếu không phải vì đã bị bịt miệng thì tiếng hét thảm thiết của hắn sớm đã vang ra bên ngoài rồi.
Một lúc lâu sau, Dã Thú mới buông tay ra, Trần Tam lúc này mặt mũi đã trắng bệch, trên mặt đọng những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu. Diệp Lăng Phi ra hiệu cho Dã Thú, Dã Thú liền lấy ra một sợi dây vải, băng bó lại vết thương cho Trần Tam.
Diệp Lăng Phi ngồi xổm xuống, nhìn Trần Tam cười lạnh, nói một cách hiểm ác:
- Trần Tam, trong mắt tao mày chỉ là một con kiến bé nhỏ, tao chỉ cần một ngón tay cũng đủ để nghiền chết mày. Đấu với tao, mày còn chưa có tư cách đó. Bây giờ tao cho mày hai con đường, một là mau chóng đồng ý, sau đó cút khỏi thành phố Vọng Hải. Nếu mày chọn con đường còn lại thì chỉ có thể nói xin lỗi thôi. Hôm nay tao đã nể mặt lắm nên mới đích thân đến đây nói chuyện với mày, nếu mày không đáp ứng yêu cầu của tao thì xin lỗi nhé, tao sẽ dùng sáu trăm nghìn vốn định cho mày để treo thưởng cho đàn em của tao. Tao sẽ cho chúng nó mỗi ngày đều đến lấy của mày chút máu, mỗi lần như vậy tao sẽ cho chúng nó mười nghìn, sáu trăm nghìn là đủ sáu mươi ngày. Nếu thằng nhóc mày có thể chịu đựng sống sót qua sáu mươi ngày, thì tao thật sự bái phục, thừa nhận mày đáng mặt đàn ông, cũng xứng làm đối thủ của tao. Mà cách tao đối phó với đối thủ thì chỉ có một mà thôi, đó là chết.
Diệp Lăng Phi nói xong, chằm chằm nhìn Trần Tam, cười hiểm độc:
- Bây giờ thì nói cho tao biết, mày chọn con đường nào?
- Tôi… Tôi đồng ý.
Trần Tam đến lúc này mà còn không đồng ý thì đúng là kẻ ngu si đần độn hết thuốc chữa. Người đàn ông trước mặt là dạng người mà hắn không thể đắc tội.
- Như thế có phải tốt hơn không. Trần Tam, cuối cùng mày cũng học được cách ngoan ngoãn rồi đấy.
Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vai Trần Tam, cười nói:
- Được rồi, tao cho mày hai mươi phút để thu dọn đồ đạc, sau đó tao sẽ cho người đi cùng mày để làm thủ tục sang tên nhà, đồng thời tao sẽ chuẩn bị sẵn sáu mươi nghìn cho mày. Lúc mày nhận được tiền cũng là lúc mày phải biến khỏi Vọng Hải.
Diệp Lăng Phi giao cho Dã Thú xử lý những việc này, bao gồm cả việc đích thân tống tiễn Trần Tam rời khỏi thành phố Vọng Hải. Hắn không gọi điện báo cho Trần Ngọc Đình biết mà âm thầm lái xe rời khỏi đó.
Diệp Lăng Phi dừng xe trước cửa quán cà phê Mộng Viên, vào trong quán tìm một chỗ sát tường rồi ngồi xuống. Đường Hiểu Uyển hôm nay được nghỉ nên đến giúp Lý Khả Hân. Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi đến, Đường Hiểu Uyển liền chủ động đem một ly cà phê đến đặt trước mặt anh, cười ngọt ngào:
- Anh Diệp, một ly capuchino.
- Con nhóc này, cũng biết anh thích uống loại cà phê này cơ đấy!
Diệp Lăng Phi cười:
- Em mau đi làm việc đi, anh thấy khách đông lắm, mau đi kiếm tiền giúp anh đi.
Đường Hiểu Uyển bĩu môi, nói:
- Quỷ keo kiệt, em vất vả như thế mà cũng chẳng thưởng gì cả.
- Có muốn anh dâng hiến cho em một nụ hôn thật ngọt ngào không?
Diệp Lăng Phi cười:
- Phần thưởng này được đó chứ?
Đường Hiểu Uyển không nói với Diệp Lăng Phi nữa, quay người đi đến trước mặt Lý Khả Hân, giọng đầy bất mãn:
- Chị Khả Hân, anh Diệp thật là bắt nạt người ta quá mà.
Lý Khả Hân nhìn đôi môi đang chu ra nũng nịu cùng vẻ bất mãn của Đường Hiểu Uyển, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Cô đã từng có thể đùa giỡn thân mật như thế với Diệp Lăng Phi, nhưng giờ đây lại luôn cảm thấy giữa hai người có một khoảng cách vô hình. Cô cười nói:
- Hiểu Uyển, anh Diệp là người như thế đó, chuyên gia thích bắt nạt người khác. Ừm, đợi lát nữa Tần Dao đến rồi, khi nào Tần Dao đến thì em ra ngồi nói chuyện với anh Diệp nhé.
- Dạ.
Đường Hiểu Uyển gật gật đầu.
Diệp Lăng Phi chỉ xem nơi này như chỗ nghỉ ngơi, có thời gian thì đến ngồi một chút, uống ly cà phê. Hắn lấy từ trên giá sách xuống một cuốn tạp chí xe hơi, đặt xuống trước mặt rồi lật ra.
Vừa lật được vài trang, Diệp Lăng Phi liền nghĩ đến Vu Đình Đình, không biết bây giờ cô đang làm gì liền gọi điện cho cô. Tiếng nói của Vu Đình Đình từ trong điện thoại truyền tới:
- Anh Diệp, em và Tần Dao vừa rời khỏi thư viện, có chuyện gì không?
- Lát nữa định đi đâu?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Ừm, em muốn đi với Tần Dao đến tiệm cà phê mà cô ấy làm thêm. Em nghe Tần Dao nói tiệm đó cách trường em không xa.
Vu Đình Đình lại nói thêm:
- Em chỉ là muốn đến uống cà phê thôi. Tần Dao nói không gian ở đó rất tốt.
- Ừm, cho tôi một ly trà sữa trân châu!
Vu Đình Đình đặt hai tay lên mặt bàn, đôi mắt thanh khiết không lẫn chút tạp chất sáng long lanh hiện lên nét cười. Điều này khiến Đường Hiểu Uyển cảm thấy rất dễ chịu, bất giác muốn làm thân với cô gái này. Cô gật gật đầu, lại nhìn sang ly cà phê đã cạn của Diệp Lăng Phi, quyết định gọi thêm cho hắn, nói:
- Anh Diệp, thêm một ly capuchino nữa chứ?
- Ừm.
Diệp Lăng Phi gật đầu.
Đường Hiểu Uyển lại đi đến bên Lý Khả Hân, nói cho cô nghe yêu cầu của Vu Đình Đình và Diệp Lăng Phi, sau đó nói:
- Chị Khả Hân, em đi thay đồ đây, làm cho em một ly trà sữa luôn, em thay đồ xong thì đưa ra luôn một thể.
Lý Khả Hân gật đầu, Tần Dao khi đó cũng vừa thay đồ xong đi lại. Lý Khả Hân gọi Tần Dao lại hỏi nhỏ:
- Tần Dao, cô gái lúc nãy đến cùng em là bạn học của em à?
- Chị Khả Hân, chị nói Đình Đình à? Cô ấy là bạn học của em, còn là bạn thân nữa.
Tần Dao vừa nói vừa nhìn Vu Đình Đình, lại nói thêm:
- Đình Đình và anh Diệp là đồng hương.
- Cô ấy thân quen với anh Diệp lắm hả? — Lý Khả Hân hỏi.
Tần Dao do dự hồi lâu, ấp úng nói:
- Đình Đình… có lẽ… có lẽ rất thân quen thì phải, chuyện này em… em cũng không biết nói sao nữa, nói chung thì con người Đình Đình tâm địa rất tốt.
Lý Khả Hân là người thế nào chứ, đâu còn là một cô bé ngây thơ nữa. Nhìn dáng vẻ ấp a ấp úng của Tần Dao, cô cũng hiểu được cô gái tên Đình Đình đó và Diệp Lăng Phi có mối quan hệ không đơn giản. Lý Khả Hân lại liếc nhìn Vu Đình Đình đang cười cười nói nói với Diệp Lăng Phi ở bên kia, cũng không hỏi dồn thêm nữa, rồi nói với Tần Dao:
- Được rồi, em đi làm việc đi. À, tối nay là sinh nhật của Tiểu Lệ, quán chúng ta đóng cửa sớm chúc mừng sinh nhật con bé. Tần Dao, em yên tâm, tiền công nhất định không thiếu của em, vẫn làm theo quy định cũ tính công theo giờ cho em.
- Cảm ơn chị Khả Hân!
Lý Khả Hân nhìn Diệp Lăng Phi với Vu Đình Đình cười cười nói nói, trong lòng cảm xúc ngổn ngang, nhất thời cũng không biết là tư vị gì nữa. Cô không biết rốt cuộc bản thân mình nên làm gì mới có thể lấy lại được cảm giác thân mật không khoảng cách đã từng có giữa cô với Diệp Lăng Phi, cảm thấy tất cả đều cách mình xa thật xa. Lý Khả Hân thầm thở dài, hối hận với sự nóng vội lúc ban đầu của chính mình, tất cả kết quả này đều do một tay cô tạo nên.
Đường Hiểu Uyển thay đồ xong, cô mặc một chiếc áo T-shirt ngắn tay màu trắng và một chiếc váy xếp. Lý Khả Hân nhìn Đường Hiểu Uyển một cái rồi nói đùa:
- Hiểu Uyển à, chị đã nói với em biết bao nhiêu lần rồi, em không hợp với áo T-shirt.
Ý của Lý Khả Hân là vòng một của Đường Hiểu Uyển quá to, nếu mặc loại áo đặc biệt rộng như áo T-shirt thì sẽ làm cho vòng một của cô càng tôn lên vẻ đầy đặn.
Đường Hiểu Uyển le lưỡi nghịch ngợm:
- Chị Khả Hân, em cũng đâu còn cách nào khác, người ta cũng không muốn như thế mà. Có điều, em nghĩ lát nữa anh Diệp nhất định sẽ nhìn em không dứt, em sẽ làm anh ấy no mắt luôn. Hừ, ai bảo anh ấy lại đi tìm cô gái khác chứ.
Lý Khả Hân bật cười:
- Hiểu Uyển à, da mặt em bây giờ đúng là dày thật đó. Chị nói em suốt ngày bám lấy anh Diệp không có được chuyện tốt lành gì đâu, xem em bây giờ kìa, nói mấy câu đó mà mặt cũng không đỏ nữa.
- Sao lại phải đỏ mặt?
Đường Hiểu Uyển cười đáp:
- Đằng nào thì chúng ta và anh Diệp cũng rất thân quen rồi. Con người anh Diệp chỉ thích nói miệng thôi, cứ cho là em thật thà đi chăng nữa, anh ấy cũng sẽ nói mấy câu khó nghe nào đó. Cho nên, em là bị anh Diệp dạy hư đấy.
Đường Hiểu Uyển vừa nói vừa lấy cà phê và trà sữa, miệng nói:
- Chị Khả Hân, em qua bên kia đây.
- Đi đi, đi đi, con bé mê trai này.
Lý Khả Hân xua xua tay, Đường Hiểu Uyển vờ như không nghe thấy Lý Khả Hân nói mình, đi về phía Diệp Lăng Phi.