Đoạn đường Đường Hiểu Uyển đi từ quầy đến chỗ Diệp Lăng Phi đã thu hút ánh mắt của không ít người, bộ ngực cao vút của cô quả thực vô cùng bắt mắt.
Khi Đường Hiểu Uyển đi đến nơi, Diệp Lăng Phi cố ý nói:
- Hiểu Uyển, em cố tình phải không? Đây rõ ràng là phạm tội quyến rũ người khác rồi.
- He he, có anh Diệp ở đây em còn sợ gì nữa chứ.
Đường Hiểu Uyển đặt cà phê và trà sữa xuống rồi ngồi sát vào bên cạnh Diệp Lăng Phi. Vu Đình Đình ngồi đối diện không có phản ứng gì, chỉ cười nói:
- Cảm ơn chị Hiểu Uyển.
- Anh Diệp, anh vẫn chưa nói làm sao anh quen được Đình Đình đấy.
Đường Hiểu Uyển ngồi sát bên Diệp Lăng Phi, thân hình nhỏ nhắn yêu kiều của cô gần như dán chặt vào người anh. Dường như không để ý đến điều đó, cô xụ mặt nói:
- Anh Diệp, có phải anh lại đi lừa gạt con gái nhà lành không hả?
- Con bé này ăn nói linh tinh gì thế? Trông anh giống loại người chuyên đi lừa gạt con gái nhà người ta lắm à?
Diệp Lăng Phi đưa tay gõ nhẹ vào đầu Đường Hiểu Uyển một cái rồi nói:
- Hiểu Uyển, buổi chiều không có việc gì sao?
- Có chứ ạ, mẹ em muốn em đi cùng đến nhà ông chú. Nghĩ đến thôi đã thấy đau đầu rồi, em chẳng muốn đi chút nào. Cứ mỗi lần đến đó, ông chú lại lôi chuyện bạn trai ra hỏi.
Đường Hiểu Uyển nói rồi liếc Diệp Lăng Phi một cái, cười hì hì:
- Anh Diệp, hay là chiều nay em dẫn anh theo giả làm bạn trai em nhé?
- Anh Diệp, em vào nhà vệ sinh một chút.
Vu Đình Đình đang ngồi nghe hai người nói chuyện đột nhiên lên tiếng.
Đợi Vu Đình Đình vừa đi khỏi, Diệp Lăng Phi liền đưa tay đét mạnh một cái vào bờ mông tròn trịa của Đường Hiểu Uyển, miệng nói:
- Cô nhóc này, hư thật đấy.
- Là em học từ anh thôi.
Đường Hiểu Uyển cười ngọt ngào:
- Anh Diệp, cô gái ấy và anh có quan hệ gì thế?
- Em không cần biết.
Diệp Lăng Phi đưa tay xoa xoa lưng Đường Hiểu Uyển, tay phải nhấc ly cà phê lên uống một ngụm rồi nói:
- Em cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên tìm bạn trai đi thôi.
Đường Hiểu Uyển bĩu môi:
- Em chỉ thích ở bên anh Diệp thế này thôi, em không tìm bạn trai đâu.
Diệp Lăng Phi nhìn khuôn mặt thanh tú của Đường Hiểu Uyển, trong lòng thầm thở dài:
“Rốt cuộc thì mình có điểm nào tốt chứ, sao cứ vướng vào mối quan hệ không rõ ràng với mấy cô gái này thế này? Thảo nào Đình Đình không yên tâm về mình, đến chính mình còn chẳng yên tâm về bản thân nữa là.”
Khi Vu Đình Đình từ nhà vệ sinh đi ra, cô liền thấy Đường Hiểu Uyển đang ngồi sát bên Diệp Lăng Phi, trên khuôn mặt là nụ cười ngọt ngào. Đường Hiểu Uyển thấp hơn Vu Đình Đình, dáng người tương đối nhỏ nhắn, nhưng bộ ngực đầy đặn cộng với vẻ ngoài ngọt ngào khiến cô trông vô cùng xinh xắn, dễ thương, khiến người khác không khỏi yêu mến.
Là con gái, Vu Đình Đình có thể nhìn ra tình cảm của Đường Hiểu Uyển dành cho Diệp Lăng Phi đã vượt quá mức thân thiết của đồng nghiệp bình thường. Cô đương nhiên biết mẫu đàn ông như Diệp Lăng Phi thường được rất nhiều cô gái yêu thích. Chỉ cần nghĩ đến việc bản thân nhận được tình yêu của anh, cô đã cảm thấy một sự ngọt ngào không gì sánh được. Trong lòng cô không những không khó chịu vì sự xuất hiện của Đường Hiểu Uyển, mà ngược lại còn cảm thấy mình nên thân thiết hơn với cô gái này.
Nghĩ đến đây, Vu Đình Đình vừa quay lại chỗ ngồi liền chủ động nói:
- Chị Hiểu Uyển, sau này chúng ta liên lạc nhiều hơn nhé. Hay là lát nữa mình cùng đi chơi đi?
- Chị cũng muốn đi lắm, nhưng chị còn phải đến nhà ông chú. Đình Đình, cho chị số điện thoại của em đi, lần sau chị em mình đánh lẻ đi chơi, không cho anh Diệp theo.
Đường Hiểu Uyển cố ý liếc Diệp Lăng Phi một cái, sau đó quay sang Vu Đình Đình.
Diệp Lăng Phi không ngờ Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển mới quen đã thân như vậy, điều này ngược lại khiến anh cảm thấy khá tốt. Tay hắn đặt trên đùi Đường Hiểu Uyển, xoa xoa cặp đùi thon dài của cô qua lớp vải, miệng cười nói:
- Hai cô nhóc này còn định đánh lẻ bỏ rơi anh à? Không có cửa đâu nhé.
Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển trao đổi số điện thoại xong, Đường Hiểu Uyển liền lưu số của Vu Đình Đình vào máy, miệng nói:
- Đình Đình, sau này nếu anh Diệp dám bắt nạt em thì cứ gọi cho chị, chị sẽ đến giúp em.
- Ái da!
Đường Hiểu Uyển vừa dứt lời liền bị Diệp Lăng Phi véo một cái vào đùi. Cô kêu lên một tiếng, nhìn Diệp Lăng Phi, bĩu môi bất mãn:
- Người ta có nói gì đâu!
Vẻ đáng yêu lúc đó của cô thật khiến người ta nhìn mà mát lòng mát dạ, chỉ hận không thể ôm chặt cô gái này vào lòng mà hôn một cái thật cuồng nhiệt.
Diệp Lăng Phi cũng bị Đường Hiểu Uyển làm cho mê mẩn, trong lòng thoáng xao động, thầm nghĩ:
“Con bé này đúng là càng lúc càng đáng yêu mà.”
Vu Đình Đình lấy sách ra, ngồi trong tiệm cà phê đọc. Lát sau, Tần Dao mang đến hai ly cà phê, nói là ông chủ mời. Vu Đình Đình muốn đi cảm ơn nhưng bị Diệp Lăng Phi ngăn lại:
- Đình Đình, anh và ông chủ ở đây thân quen lắm, không cần khách sáo!
Vu Đình Đình thầm cảm thấy Diệp Lăng Phi và ông chủ ở đây có mối quan hệ không tầm thường, nhưng cũng không nghĩ sâu xa hơn.
Ngồi đến khoảng 4 giờ chiều, chuông điện thoại trong túi Vu Đình Đình vang lên. Cô nhanh chóng mở túi xách, vừa liếc thấy số gọi đến liền đặt điện thoại qua một bên, không bắt máy. Nghe tiếng chuông không ngừng reo, Diệp Lăng Phi tò mò cầm lấy điện thoại thì thấy người gọi đến là Lý Tư Hàn.
- Đó là thầy giáo trong trường em, lần trước anh Diệp đã gặp rồi, chính là thầy giáo mình gặp ở phòng quản lý ký túc xá.
Vu Đình Đình sợ Diệp Lăng Phi hiểu lầm nên vội vàng giải thích.
- Anh Diệp, thầy ấy gọi cho em rất nhiều lần hẹn em ra ngoài chơi, em không đồng ý, nhưng… em… em biết… em không… không đồng ý liên lạc với thầy ấy.
Vu Đình Đình ấp a ấp úng.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Anh có trách em đâu.
- Anh Diệp, đó là thầy giáo trong trường, thế nên… thế nên em mới không nỡ từ chối thẳng thừng.
Diệp Lăng Phi hiểu được suy nghĩ của Vu Đình Đình. Cô muốn Lý Tư Hàn tự mình bỏ cuộc. Dù sao Lý Tư Hàn cũng là thầy giáo trong trường, cô sợ nếu từ chối trực tiếp sẽ khiến anh ta cảm thấy mình là loại con gái vắt chanh bỏ vỏ. Dẫu sao Lý Tư Hàn cũng đã từng rất nhiệt tình giúp đỡ cô, nên dù đứng ở góc độ nào, Vu Đình Đình cũng không thể từ chối thẳng thừng được.
Diệp Lăng Phi nhéo mũi Vu Đình Đình, cười nói:
- Đình Đình, anh đương nhiên là tin em rồi. Em cứ bắt máy đi, không sao đâu.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Vu Đình Đình mới cầm điện thoại lên nhận cuộc gọi.
- Vu Đình Đình, buổi tối có rảnh không, tôi mời em ăn cơm!
Lý Tư Hàn nói:
- Tôi nói bắt em mời chỉ là đùa thôi, tôi là đàn ông sao có thể để con gái mời được.
Vu Đình Đình cau mày nhìn Diệp Lăng Phi, thấy hắn gật đầu, cô liền nói:
- Thầy Lý, buổi tối em có thể dẫn thêm một người bạn đi cùng không ạ?
- Dẫn bạn theo à? Đương nhiên là được rồi.
Nghe Vu Đình Đình muốn dẫn bạn theo, Lý Tư Hàn lúc đầu có chút không vui nhưng rồi nghĩ lại thấy tâm lý này cũng bình thường. Dù sao cô cũng là con gái, có lẽ hơi ngại khi đi ăn một mình với anh. Anh ta đoán rằng Vu Đình Đình lần đầu đi ăn riêng với mình nên hồi hộp, muốn dẫn bạn thân đi cùng. Lý Tư Hàn lập tức nghĩ đến Tần Dao, cô bạn đi cùng Đình Đình hôm đó, lòng thầm nghĩ:
“Nếu dẫn theo cô gái đó thì cũng không tệ, ngoại hình và vóc dáng của cô ấy cũng rất đẹp.”
Vu Đình Đình cúp máy, nói với Diệp Lăng Phi rằng Lý Tư Hàn hẹn cô 6 giờ tối ăn cơm ở nhà hàng Hải Tinh tại quảng trường Hải Tinh.
- Nhà hàng Hải Tinh, đẳng cấp không tồi.
Diệp Lăng Phi cười:
- Tên nhóc này quả là chịu chi thật.
- Anh Diệp, buổi tối chúng ta cùng đi, đến lúc đó em sẽ nói thẳng với anh ta anh là ông… là bạn trai của em.
Vu Đình Đình vốn định gọi Diệp Lăng Phi là ông xã, nhưng nghĩ lại đang ở bên ngoài nên vội sửa thành bạn trai. Diệp Lăng Phi không để ý, hắn nói:
- Đình Đình, tên nhóc này xem ra cũng không phải dạng vừa, đừng để người ta không còn đường lui. Nhà hàng Hải Tinh ăn một bữa cũng phải hết 400-500 tệ, tên nhóc đó lấy đâu ra lắm tiền thế. Hay thế này đi, anh nghĩ em nên gọi điện cho anh ta, nói chúng ta đi ăn mì lạnh. Chẳng phải đầu phố này có một tiệm mì lạnh sao? Cứ gọi anh ta đến đó là được, ăn xong chúng ta lái xe về cũng tiện.
- Vâng. Cũng được ạ.
Vu Đình Đình nghĩ lại thấy cũng phải, liền lấy điện thoại gọi lại cho Lý Tư Hàn. Anh ta đang chuẩn bị quần áo để tối đi ăn thì nhận được điện thoại.
Lý Tư Hàn nhận được điện thoại của Vu Đình Đình đã mừng như bắt được vàng. Khi nghe cô nói nhà hàng Hải Tinh đắt quá, muốn đổi sang quán mì lạnh đầu phố, trong lòng anh ta lại càng thêm ấm áp.