Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 406: CHƯƠNG 406: MUỐN RA VẺ, PHẢI CÓ BẢN LĨNH

Kết quả là, hai trong số những người đàn ông đang ngồi ăn ở hai bàn bên cạnh đã bị nước canh trong tô mì văng ướt sũng.

Lý Tư Hàn ngã xuống đất, vừa mới bò dậy đã bị hai người đàn ông kia túm cổ áo mắng lớn:

- Mày làm cái quái gì thế hả? Mau đền tiền đây!

Ông chủ tiệm mì, một người đàn ông trạc ngoài bốn mươi tuổi, từ phía sau chạy lên. Vừa thấy hiện trường, ông ta cũng lao đến trước mặt Lý Tư Hàn, trợn mắt mắng:

- Mày muốn phá tiệm của tao à? Mau đền tiền!

Diệp Lăng Phi nhàn nhã ngồi trên chiếc ghế nhựa nhỏ, vắt chân chéo, thậm chí còn có tâm trạng châm một điếu thuốc. Vu Đình Đình vô cùng lo lắng nói:

- Anh Diệp, giờ phải làm sao đây?

- Để xem thằng nhóc này định làm thế nào.

Diệp Lăng Phi liếc mắt qua Lý Tư Hàn, cười lạnh:

- Thằng nhóc này thật đáng ghét.

- Anh Diệp, thầy Lý không phải người xấu, lần này đều tại em cả. Nếu em nói rõ với thầy Lý từ đầu thì đã không xảy ra chuyện này rồi.

Vu Đình Đình buồn bã nói, trông như sắp khóc đến nơi.

Diệp Lăng Phi vỗ vai Đình Đình, cười nói:

- Đình Đình, không sao đâu, thằng nhóc này không xảy ra chuyện gì được đâu.

- Anh Diệp, nhưng mà…

Vu Đình Đình thấy Lý Tư Hàn bị một đám người hung dữ vây quanh thì thầm lo lắng. Cô thấy Lý Tư Hàn đã từng giúp mình nên không nỡ lòng nào nhìn thấy hắn bị thương. Cô bé Vu Đình Đình này bản chất lương thiện, làm sao có thể nhìn người đã giúp mình gặp nạn cho được.

Lý Tư Hàn lúc này giận quá mất khôn, nhất thời kích động mới lật bàn, đến lúc bị người ta vây kín thì thằng nhóc này mới bình tĩnh lại. Vừa nhìn cục diện đã biết mình vừa gây ra chuyện lớn. Lý Tư Hàn là kẻ ngoài mạnh trong yếu, ngoài mặt cố trấn tĩnh nói:

- Các người muốn làm gì? Có gì từ từ nói.

- Từ từ nói chính là lấy tiền đền cho bọn ta!

Ông chủ tiệm mì nói trước:

- Cậu nhìn xem cậu biến tiệm của tôi thành cái gì đây? Tối nay tiệm của tôi không thể mở cửa được nữa, một tối ít nhất tôi cũng kiếm được hai ngàn tệ. Còn nữa, chén bát ly tách của tôi cũng vỡ hết rồi, chỗ này ít nhất cũng phải một ngàn tệ. Thấy cậu cũng không tệ, thôi thì cậu trả tôi ba ngàn tệ, những thứ khác xem như tôi không tính.

Ông chủ tiệm mì này rõ ràng là chém đẹp, nhưng tình hình hiện tại thì đúng là hắn muốn đòi bao nhiêu cũng được. Hai người khách kia cũng thừa nước đục thả câu, tranh thủ trục lợi, nói rằng quần áo của họ rất đắt, một người đòi một ngàn tệ, người kia cũng đòi đến tám trăm tệ.

Tổng cộng lại là bốn ngàn tám trăm tệ, trong khi hai tháng lương của Lý Tư Hàn cộng lại mới có bốn ngàn tệ. Hắn nhất thời không nói nên lời, cũng không còn trấn tĩnh được như lúc nãy nữa, miệng bắt đầu lắp bắp:

- Tôi... tôi không có nhiều tiền đền thế, có thể bớt... bớt một chút không?

Ba người kia thấy Lý Tư Hàn dễ bị bắt nạt, nhất quyết đòi bồi thường, một xu cũng không giảm.

Diệp Lăng Phi thấy Lý Tư Hàn tay chân luống cuống mới đứng dậy, ném điếu thuốc đang ngậm trong miệng xuống đất, cười lạnh nói:

- Chuyện này do tôi gây ra, không liên quan gì đến cậu ta. Các người muốn tính sổ thì cứ tìm tôi này.

Ông chủ tiệm mì quay lại nhìn Diệp Lăng Phi. Bao nhiêu năm nay vốn đã quen với việc sợ mạnh hiếp yếu, ông chủ tiệm mì muốn xem thử Diệp Lăng Phi có phải dạng cứng cựa hay không. Vừa nhìn, trong lòng ông ta đã nhận định người đàn ông trước mặt cũng chẳng phải dạng gì ghê gớm. Hắn đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, ưỡn ngực lên nói:

- Thế nào? Cậu muốn bồi thường à? Ồ, tôi nhớ ra rồi, lúc nãy đánh lộn cũng có phần của cậu. Sao hả, cậu muốn đền tiền chứ gì? Ba ngàn tệ, những thứ khác tôi sẽ không nhắc đến nữa.

Hai người đàn ông kia cũng bu lại, đem số tiền lúc nãy đòi Lý Tư Hàn quay qua đòi Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi nói với Vu Đình Đình:

- Đình Đình, em và thằng nhóc kia ra ngoài trước đi, việc ở đây cứ để anh giải quyết.

Vu Đình Đình gật đầu, cô cùng Lý Tư Hàn đứng ở ngoài cửa nhìn vào trong.

Trước tiên Diệp Lăng Phi đẩy ông chủ tiệm mì sang một bên, quan sát hai người kia một chút rồi cười nhạt:

- Tao nói, hai đứa chúng mày có phải thèm tiền đến phát điên rồi không? Bộ quần áo rách nát trên người chúng mày mà cũng đòi tiền à? Tao thấy bộ đồ này của chúng mày cho không tao còn chẳng thèm. Thế này đi, mỗi người năm mươi tệ, cầm tiền rồi cút. Nếu chúng mày còn lằng nhằng, một xu cũng không có. Lấy hay không lấy?

- Thằng nhóc thối, mày xem ông đây là hạng người gì hả? Muốn lấy năm mươi tệ để đuổi bọn ông đi à? Ông nói cho mày biết, không có cửa đó đâu!

Một trong hai gã đàn ông mở miệng mắng.

Câu này của hắn vừa dứt, chân phải của Diệp Lăng Phi cũng bay tới, một cước đá bay gã đàn ông văng xa hơn một mét. Lập tức, Diệp Lăng Phi lại tung thêm một cước cực mạnh nữa vào đầu hắn, sau đó nhổ một bãi nước miếng lên người gã lúc này đã nằm sõng soài trên đất, mắng:

- Mẹ mày, đúng là thân lừa ưa nặng mà. Mày cũng không đi hỏi xem ông đây là ai à? Muốn chơi chứ gì? Bây giờ mày gọi người đến cho ông, bất kể mày muốn gọi thêm người hay báo cảnh sát, ông đây đều chiều tất. Chỉ có điều mày nhớ cho kỹ, nếu hôm nay mày không giết được ông, tối nay ông sẽ giết cả nhà mày. Mẹ kiếp, mày có mang điện thoại không hả?

Diệp Lăng Phi lại đá vào đầu gã đàn ông đó thêm một cước nữa rồi quay người, nói với người còn lại:

- Mẹ nó, mày có đem điện thoại không? Nếu có thì cho thằng khốn này mượn, ông đây sẽ đợi ở đây, nhanh lên!

Đòn này của Diệp Lăng Phi đã dọa cho người còn lại sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội vàng rút điện thoại ra, ngồi xổm xuống, đưa đến tận miệng gã đàn ông kia nói:

- Anh... anh em, anh... anh có gọi điện thoại không?

- Tôi... tôi sai rồi.

Diệp Lăng Phi rút từ trong ví ra một xấp tiền dày cộp, ít nhất cũng phải hai ngàn tệ. Mắt của ông chủ tiệm mì liền sáng rực lên, chằm chằm nhìn xấp tiền trong tay Diệp Lăng Phi. Mặc dù ít hơn chỗ tiền mà hắn muốn đòi nhưng nếu có thể lấy được hai ngàn tệ cũng đã là lời to rồi.

Tuy nhiên, diễn biến tiếp theo lại khiến ông chủ tiệm mì trong phút chốc như rơi xuống vực sâu. Diệp Lăng Phi chỉ rút ra bốn trăm tệ ném cho ông ta, sau đó cất hết chỗ tiền còn lại vào ví, cười hì hì nói với ông chủ tiệm mì lúc này đang sắp khóc đến nơi:

- Ông chủ, có vấn đề gì không?

- Không sao, không sao, chỗ tiền này là đủ rồi.

- Thế thì tốt, ông chủ, tôi đi trước đây.

Diệp Lăng Phi nói xong thì đi ra ngoài.

Vừa bước ra, liền nhìn thấy Lý Tư Hàn và Vu Đình Đình đang đứng ở ngoài cửa. Diệp Lăng Phi đi tới, rất tự nhiên ôm lấy vòng eo thon nhỏ của Vu Đình Đình, cười với Lý Tư Hàn, nói:

- Cậu nhóc, cậu còn trẻ, còn phải học hỏi nhiều lắm. Cậu hãy ghi nhớ lấy một câu này, khi bản thân chưa có bản lĩnh gì thì tốt nhất đừng ra vẻ ta đây.

Nói xong cũng chẳng quan tâm Lý Tư Hàn có hiểu hay không, Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình liền đi qua đường rồi lên xe. Sau khi Lý Tư Hàn nhìn thấy chiếc xe của Diệp Lăng Phi, hắn liền há hốc miệng, cuối cùng cũng biết mình sai ở đâu rồi.

Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình cuối cùng cũng không thể ăn cơm ở ngoài, Vu Đình Đình đề nghị hai người quay về biệt thự nấu cơm. Diệp Lăng Phi cũng đồng ý. Trên đường về biệt thự, khi lái xe qua khách sạn Hải Tinh, hắn vô tình nhìn thấy ba của Đường Hiểu Uyển là Đường Hưng Cường và một người phụ nữ đi từ trong khách sạn ra. Người phụ nữ đó tầm ba lăm, ba sáu tuổi, dáng người đầy đặn, toát lên vẻ chín chắn. Người phụ nữ đó khoác tay Đường Hưng Cường trông rất thân mật.

Diệp Lăng Phi vốn không có ý dừng xe, hắn vẫn tiếp tục lái, chỉ là rút di động ra gọi điện thoại cho Đường Hiểu Uyển. Diệp Lăng Phi lo là mình nhìn nhầm, nên giả vờ vô tình hỏi bố cô có ở đó không.

Câu trả lời của Đường Hiểu Uyển khiến Diệp Lăng Phi khẳng định rằng người đàn ông hắn thấy ở khách sạn Hải Tinh chính là Đường Hưng Cường. Đường Hiểu Uyển nói với Diệp Lăng Phi là tối nay bố cô có việc đi thăm bạn, không về nhà.

Diệp Lăng Phi không kể chuyện mình vô tình nhìn thấy cho Đường Hiểu Uyển biết, hắn không muốn để cô phiền muộn, càng không muốn cô không vui. Thế là, hắn chỉ nói đột nhiên mình nghĩ đến cô nên gọi điện, khiến Đường Hiểu Uyển ở đầu dây bên kia vui vẻ hẳn lên.

Sau khi Diệp Lăng Phi tắt máy, cũng không giải thích gì nhiều với Vu Đình Đình. Vu Đình Đình vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, giả vờ không nghe thấy. Theo như cô thấy, chỉ cần mình có thể ở bên cạnh Diệp Lăng Phi là quá đủ rồi, còn chuyện Diệp Lăng Phi với các cô gái khác như thế nào cô cũng không quan tâm mấy.

Trong phòng khách của khu biệt thự, Diệp Lăng Phi chỉ mặc chiếc quần lót nằm trên ghế sô pha xem ti vi, còn Vu Đình Đình lại mặc chiếc áo T-shirt rộng thùng thình, không mặc áo ngực bên trong, cầm máy hút bụi dọn dẹp phòng khách.

- Ông xã, chị Hiểu Uyển là người rất tốt, em nghĩ sau này nên nói chuyện nhiều với chị ấy, cùng nhau đi chơi!

Vu Đình Đình nói.

Diệp Lăng Phi đang xem tập mười của chương trình "Khám phá và Phát hiện" trên đài truyền hình trung ương, tay hắn cầm điều khiển, nghiêng mặt nhìn Vu Đình Đình cười nói:

- Được thôi, Đường Hiểu Uyển rất ngây thơ đơn thuần, em chơi với cô ấy nhất định sẽ rất thoải mái. À, Hiểu Uyển không hề biết anh và em đã đến mức độ này, tạm thời em đừng tiết lộ cho cô ấy biết, từ từ anh sẽ nói với cô ấy sau.

✮ Thiên Lôi Trúc ✮ Thế giới dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!