Vu Đình Đình "ừm" một tiếng, cô đặt máy hút bụi vào góc tường, mang đôi dép lê in hình chuột Mickey đến trước mặt Diệp Lăng Phi, ngọt ngào nằm vào lòng anh, âu yếm nói:
- Ông xã, em chỉ muốn tiếp xúc nhiều hơn với bạn của anh, như vậy chúng ta có thể hòa hợp hơn, sẽ không khiến ông xã phiền não!
Bàn tay Diệp Lăng Phi luồn vào bên dưới chiếc áo T-shirt của Vu Đình Đình, bóp chặt bộ ngực tựa búp măng của cô, ngón tay vê nhẹ đầu nhũ hoa, miệng nói:
- Bảo bối, anh biết em nghĩ gì rồi, hôm nay anh cũng thấy em đã nỗ lực tiếp xúc với bạn bè của anh. Tiểu nha đầu em nghĩ cho anh nhiều quá rồi đấy, cứ như vậy khiến anh cảm thấy có lỗi với em!
- Ông xã, anh đừng nói vậy, em có thể nằm trong lòng ông xã, gọi anh là ông xã, đó đã là niềm vui lớn nhất của em rồi.
Vu Đình Đình vùi đầu vào ngực Diệp Lăng Phi, hai tay ôm chặt cổ anh, tình cảm dạt dào nói:
- Em luôn mong có thể được nằm mãi trong lòng người đàn ông mình yêu như lúc này, bây giờ nguyện vọng của em đã thành hiện thực rồi, em rất hài lòng!
- Tiểu nha đầu ngốc à, anh biết nói gì đây!
Diệp Lăng Phi cười hôn Vu Đình Đình một cái, nói:
- Điều duy nhất anh có thể làm là yêu em thật nồng nhiệt!
Môi của Diệp Lăng Phi và môi của Vu Đình Đình dán chặt lấy nhau, hôn say đắm. Khi hai người đang hôn nhau nồng nhiệt thì Dã Thú gọi điện đến.
Diệp Lăng Phi đành phải tạm gác lại ý định ân ái với Vu Đình Đình, một tay cầm điện thoại, tay kia vẫn đặt trên mông cô, nhẹ nhàng vuốt ve cặp mông mịn màng.
Dã Thú gọi điện báo cho Diệp Lăng Phi biết, hắn đang trên đường trở lại thành phố Vọng Hải, mọi chuyện đều đã giải quyết ổn thỏa. Trần Tam cũng đã bị đưa đi rồi.
Diệp Lăng Phi dặn Dã Thú nhất định phải tìm người đến dọn dẹp căn phòng đó, còn sau này muốn làm gì thì tạm thời anh vẫn chưa nghĩ ra, hoặc cũng có thể để trống.
- Dã Thú, quay về ngủ một giấc thật ngon. Công ty chúng ta đầu tháng năm này sẽ đi du lịch, đến lúc đó anh tính để cậu đi cùng, cho cậu có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn với Lục Tuyết Hoa, tự cậu liệu mà làm!
Diệp Lăng Phi nói.
- Lão đại, anh yên tâm đi, em sẽ không để anh thất vọng đâu.
Sau khi Dã Thú nói xong lại bổ sung thêm:
- Lão đại, cảm ơn anh!
- Cảm ơn cái quái gì, giữa anh em chúng ta mà còn khách sáo thế à!
Sau khi nói chuyện điện thoại với Dã Thú xong, tâm trạng Diệp Lăng Phi tốt hơn nhiều, hắn cũng không thèm xem ti vi nữa, vòng tay ôm eo Vu Đình Đình bế vào phòng ngủ.
Diệp Lăng Phi toàn thân không một mảnh vải, biếng nhác nằm trên giường. Vu Đình Đình thì đã dậy từ sớm, nhanh chóng chuẩn bị bữa sáng, nhưng Diệp Lăng Phi mãi vẫn chẳng chịu dậy nên cô đành ngồi xem ti vi ngoài phòng khách.
Mãi đến 9 giờ, Vu Đình Đình mới đẩy cửa phòng ngủ đi vào thì thấy Diệp Lăng Phi vẫn nằm trên giường. Cô tưởng anh vẫn còn ngủ nên định âm thầm đi ra, bỗng nghe tiếng Diệp Lăng Phi gọi:
- Bảo bối, lại đây!
Vu Đình Đình thấy Diệp Lăng Phi đã mở mắt, lại thấy vật nam tính của anh đã dựng đứng thì mặt đỏ bừng như hoa đào. Đêm qua hai người quấn quýt cả đêm, sáng nay cô khó khăn lắm mới bò dậy được. Nhưng Vu Đình Đình cảm thấy sức chịu đựng của bản thân ngày càng dẻo dai hơn, nếu là trước đây thì giờ này cô đã nằm vật trên giường, không dậy nổi nữa rồi.
Vu Đình Đình đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nhưng không dám lại gần thân hình khiến tim mình đập loạn của anh, dịu dàng nói:
- Ông xã, dậy thôi, em chuẩn bị xong bữa sáng rồi!
- Lại đây nào, nằm thêm lát nữa.
Diệp Lăng Phi đưa tay vẫy vẫy gọi Vu Đình Đình lên giường.
Vu Đình Đình từ từ leo lên giường, rồi liền bị Diệp Lăng Phi ôm gọn vào lòng, bắt đầu trêu ghẹo. Vu Đình Đình cảm thấy bản thân lại có phản ứng mãnh liệt, nhưng đúng lúc đó Diệp Lăng Phi lại ngồi dậy, miệng cười hề hề nói:
- Đi tắm thôi, Đình Đình, tắm cùng anh nhé.
Vu Đình Đình "ưm" một tiếng, rồi lập tức chạy vào phòng tắm chuẩn bị nước tắm cho Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi nhận được ở Vu Đình Đình sự dịu dàng mà hắn không thể có được từ Bạch Tình Đình. Vu Đình Đình sẵn sàng xoay quanh Diệp Lăng Phi, chỉ muốn thỏa mãn mọi mong muốn của hắn. Nếu chọn vợ, nhất định phải chọn người như Vu Đình Đình.
Diệp Lăng Phi cùng Vu Đình Đình chơi trò uyên ương tắm vội trong phòng tắm, khiến cả căn phòng ướt sũng, tiếng rên rỉ gấp gáp của Vu Đình Đình cứ thế vang lên bên tai khiến Diệp Lăng Phi vốn không định làm chuyện đó vào sáng sớm cũng không nhịn được mà ra tay.
Diệp Lăng Phi vốn định ở thêm một ngày nữa với Vu Đình Đình nhưng lúc ăn cơm, cô nhận được điện thoại của Tần Dao, nói muốn cô đi cùng đến gặp Vương Quân để nói cho rõ ràng, không muốn hắn làm phiền mình nữa.
- Thằng nhóc Vương Quân này sao lại làm phiền Tần Dao rồi? Chẳng phải trước đây quan hệ của hai người họ rất tốt sao?
Diệp Lăng Phi lấy một que tăm, vừa xỉa răng vừa hỏi.
Vu Đình Đình thu dọn chén bát vào nhà bếp, vặn vòi nước, quay lưng lại với Diệp Lăng Phi, vừa rửa bát vừa đáp:
- Em cũng không biết nữa. Em nghe Tần Dao nói lần trước cô ấy đã nói rõ với Vương Quân rồi, giữa họ chỉ là quan hệ bạn bè bình thường. Nhưng gần đây Vương Quân cứ suốt ngày tìm Tần Dao, nói chuyện ngày càng quá đáng. Tần Dao không muốn tiếp tục bị làm phiền, hôm nay muốn kéo em đi cùng để nói cho rõ ràng, sau này không để Vương Quân quấy rầy cô ấy nữa.
- Em đi cùng Tần Dao? Có nhầm không đấy? Chuyện đó mà Tần Dao cũng nghĩ ra được, em thì giúp được gì chứ? Thà anh đi còn hơn.
Diệp Lăng Phi nói.
- Ông xã, anh mà đi thì chẳng phải dọa Vương Quân sợ chết khiếp sao?
Vu Đình Đình rửa bát xong, lấy khăn lau khô tay rồi đến ngồi bên Diệp Lăng Phi, cười dịu dàng nói:
- Tần Dao biết ông xã lợi hại nên nó mới không dám tìm anh đó.
- Thôi được rồi. Đó là chuyện của Tần Dao, dù sao cô ấy cũng không tìm anh, anh cũng chẳng quan tâm nữa.
Diệp Lăng Phi ôm Vu Đình Đình vào lòng nói:
- Em đi cũng được. Nếu thằng nhóc Vương Quân đó dám bắt nạt em thì nói với anh, anh sẽ xử lý nó. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh thấy thằng nhóc đó không phải hạng tốt lành gì, ai biết nó sẽ giở trò bỉ ổi gì, đến lúc đó nhớ phải cẩn thận một chút.
- Ông xã, em biết rồi!
Vu Đình Đình hôn Diệp Lăng Phi một cái, đứng dậy nói:
- Ông xã, em đi trước đây. Tần Dao đang đợi em.
Diệp Lăng Phi vỗ mông Vu Đình Đình, cười:
- Được rồi, đi đi. À, trường em cũng gần biệt thự của mình, có thời gian thì đến xem nhà cửa thế nào. Nếu em muốn mời bạn bè đến chơi cũng không sao cả, dù sao thì căn biệt thự này cũng là của em.
Vu Đình Đình cười ngọt ngào đáp:
- Ông xã, em sẽ đến mà. Nhưng căn biệt thự này thuộc về ông xã yêu quý nhất đời của em, thế nên nếu em dẫn bạn đến chơi thì nhất định sẽ nói với anh.
Diệp Lăng Phi cười cười, cũng không nói thêm gì, đây cũng không phải vấn đề gì to tát.
Vu Đình Đình vừa rời đi không lâu thì Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Chu Hân Minh. Chu Hân Minh hỏi hắn có quen cô gái nào tên Kỷ Tuyết không.
- À, có quen, sao thế?
- Anh quen cô ấy thì mau đến đội cảnh sát hình sự một chuyến. Việc này vốn không phải do bọn em quản, ai bảo bọn em xui xẻo đụng trúng chứ. Con bé đó nói có quen biết anh, anh đến bảo lãnh nó ra đi.
Chu Hân Minh không nói rõ với Diệp Lăng Phi rốt cuộc là chuyện gì, chỉ yêu cầu hắn đến đội cảnh sát hình sự nhận người. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ cô nhóc Kỷ Tuyết này nói không chừng lại gây ra rắc rối gì, không dám nói với ba mẹ nên mới nghĩ đến mình. Haizz, xem ra Kỷ Tuyết đã nhắm trúng mình rồi, lúc nào cũng gây phiền phức.
Diệp Lăng Phi nói với Chu Hân Minh cần khoảng ba mươi phút nữa mới tới nơi, bảo cô cứ dạy dỗ con bé đó trước, đừng vì nó quen biết hắn mà nương tay.
Khi Diệp Lăng Phi đến đội cảnh sát hình sự thì vừa khéo nhìn thấy rất nhiều phụ huynh đến nhận người. Anh tình cờ gặp Tiểu Triệu trong khuôn viên, liền hỏi:
- Tiểu Triệu, có chuyện gì thế, sao các phụ huynh lại phải đến đây nhận con? Đừng nói là các cậu vừa bắt một đám trẻ con nhé?
- Anh Diệp, cái này thì anh nói đúng rồi, bọn em quả thật mới bắt một đám đánh lộn, đứa nào đứa nấy chỉ tầm mười sáu, mười bảy tuổi. Đám nhóc này hung lắm, đã đánh bị thương bốn người quản lý đô thị. Việc này vốn không do bên em quản, chẳng ngờ bên em vừa ra ngoài tuần tra thì gặp phải, kết quả là đành bắt hết về. Sau khi thẩm tra thì đội trưởng Chu cho phụ huynh của đám nhóc đến bảo lãnh về, em cũng không hiểu đội trưởng Chu nghĩ gì nữa.
Diệp Lăng Phi vỗ vai Tiểu Triệu, cười nói:
- Ai mà biết được, có lẽ đội trưởng Chu của các cậu có tuổi rồi, suy nghĩ không được bình thường, cậu phải cẩn thận đấy, đừng có chọc vào cô ấy.
Tiểu Triệu cười cười nói:
- Anh Diệp, nếu em chọc giận đội trưởng Chu thì phải phiền anh giúp đỡ rồi.
Diệp Lăng Phi cười nói mấy câu với Tiểu Triệu rồi đi thẳng vào văn phòng của Chu Hân Minh. Vừa mở cửa phòng thì thấy cô cũng đang cầm ly nước đi tới.
Diệp Lăng Phi bước vào trong, khóa cửa lại, đứng giữa phòng ôm hôn Chu Hân Minh một cái thật nồng nàn.
- Đừng có quậy, đang nói chuyện nghiêm túc với anh mà.
Chu Hân Minh đẩy hắn ra, quay về ghế ngồi, đặt ly nước lên bàn, xoay người nói với Diệp Lăng Phi:
- Con nhóc Kỷ Tuyết đó nhìn chẳng có vẻ gì là con gái nhà lành cả, đừng nói là anh và nó có quan hệ gì đó nhé.
- Bà xã, em đang hỏi cung anh đấy à?
Diệp Lăng Phi hỏi.
» Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI chất lượng «