Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 408: CHƯƠNG 408: BẢO LÃNH NGƯỜI TỪ SỞ CẢNH SÁT

Chu Hân Minh nghe Diệp Lăng Phi gọi mình là "bà xã" thì thoáng sững người rồi lập tức nói:

- Đừng có nói bậy, lỡ bị Tình Đình nghe thấy thì không hay chút nào. Ai là bà xã của anh chứ? Nếu anh còn nói linh tinh nữa em sẽ mặc kệ anh luôn đấy. Ba mẹ muốn em dọn về nhà ở, dạo này mẹ em suốt ngày tìm đối tượng giới thiệu cho em.

Diệp Lăng Phi vừa nghe xong, vội vàng chạy lại bên Chu Hân Minh, ôm chặt lấy cô, miệng cười nói:

- Bảo bối Hân Minh của anh, em là của anh, anh sẽ không để em rời xa anh đâu. Hừ, đứa nào dám để ý đến em, anh sẽ xử đẹp nó, xem nó còn dám giành bà xã với anh nữa không.

Chu Hân Minh bật cười trước hành vi cà chớn của Diệp Lăng Phi, cô cũng không tài nào nghiêm mặt với hắn được nữa, cười nói:

- Anh như thế chẳng phải là vô lại lắm sao, còn không cho em tìm bạn trai nữa.

- Anh vốn là một tên vô lại mà, em đâu phải không biết.

Diệp Lăng Phi ôm chặt Chu Hân Minh rồi hôn lên gáy cô.

Chu Hân Minh liếc mắt ra cửa văn phòng, lo có người bước vào nên vội dùng sức đẩy Diệp Lăng Phi ra, nói:

- Được rồi, được rồi, em chỉ đùa với anh thôi mà.

Diệp Lăng Phi cười ha hả:

- Anh làm sao biết được, còn tưởng em định đá anh thật chứ.

Chu Hân Minh lườm Diệp Lăng Phi một cái, trách yêu:

- Ai gặp phải tên vô lại như anh đều xui xẻo hết, cả đời này của em coi như bị hủy trong tay anh rồi.

Nói xong, cô tự mình bật cười rồi lại cười ranh mãnh:

- Đùa thôi, chứ hôm qua em về nhà, mẹ em quả thật có lấy ảnh của một người đàn ông cho em xem. Bà bảo đó là họ hàng của đồng nghiệp ở cơ quan, còn nói người đó là giám đốc công ty kinh doanh xe hơi Duyệt Đạt, trẻ tuổi tài cao. Em thấy gã đó béo như heo, chẳng hiểu mẹ nghĩ gì nữa mà lại lấy ảnh một con heo cho em xem. Lúc đó em phải nói là mình có bạn trai rồi, đang ở nước ngoài mới qua ải được, nhưng nghe giọng điệu của mẹ thì có lẽ bà vẫn định giới thiệu tên heo đó cho em.

- Công ty xe hơi Duyệt Đạt phải không? Anh sẽ thiến thằng đó.

Diệp Lăng Phi cười nói.

Chu Hân Minh biết Diệp Lăng Phi không nói đùa, cô hiểu con người hắn, chuyện gì cũng dám làm, nên vội kéo tay hắn, nũng nịu như một cô bé:

- Em sẽ không thích tên đầu heo đó đâu, cả đời này em chỉ yêu mình anh thôi.

Giọng cô đặc biệt nhỏ, thật khó tin cô cũng có thể để lộ ra vẻ nhõng nhẽo của một thiếu nữ mới lớn.

Diệp Lăng Phi nắm tay cô, cười hì hì.

Chu Hân Minh thấy hắn không nhắc đến chuyện này nữa mới rút tay ra, nói:

- Hôm nay con nhóc Kỷ Tuyết đó dẫn người đánh nhân viên quản lý đô thị, em vừa dẫn người đi tuần tra qua đó thì gặp phải. Đám nhóc này đã bị em đưa về nhưng em cũng không định làm gì chúng cả. Bốn người quản lý đó thái độ rất hống hách, thậm chí còn ra tay đánh người trước nên mới bị đánh lại. Nói thật là em cũng rất bực mình chuyện này nên mới để phụ huynh của đám nhóc đó đến bảo lãnh. Có điều sau cùng xử lý thế nào là chuyện của công an khu vực, em không can thiệp nữa.

- Hân Minh, chuyện này em nên phản ánh với ba em, đừng để gây nên sự phẫn nộ trong dân chúng.

Diệp Lăng Phi nói.

- Em sẽ nói, còn ba có quản hay không là chuyện của ba.

Chu Hân Minh nói đến đây thì dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Suýt nữa thì em quên mất một chuyện, tối qua ba có nhắc đến anh đấy.

Diệp Lăng Phi sững người, hắn không ngờ ba của Chu Hân Minh, Chu Hồng Sâm, lại nhắc đến mình. Lẽ nào Chu Hồng Sâm biết chuyện giữa hắn và Chu Hân Minh nên muốn tìm hắn tính sổ? Nhưng Diệp Lăng Phi nghĩ lại thì thấy không đúng lắm, nhìn cách nói chuyện của Chu Hân Minh thì không có vẻ gì là Chu Hồng Sâm biết chuyện của hai người.

Diệp Lăng Phi nghĩ không ra tại sao Chu Hồng Sâm lại nhắc đến mình, hắn và ông ta cũng không qua lại nhiều. Diệp Lăng Phi vô cùng hoài nghi hỏi:

- Ba em nhắc đến anh làm gì? Chẳng lẽ ông ấy biết chuyện giữa chúng ta rồi sao?

Chu Hân Minh lườm Diệp Lăng Phi một cái, giận dỗi nói:

- Nếu ba em mà biết chuyện giữa chúng ta thì giờ này em đã chẳng ở đây nói chuyện với anh, ba sớm đã tìm anh tính sổ rồi.

Chu Hân Minh nói xong lại cười:

- Cũng không có chuyện gì, ba chỉ tiện miệng hỏi anh là người thế nào thôi.

- Rốt cuộc ý của ba em là gì?

Diệp Lăng Phi trong lòng lo lắng. Dù sao thì mình cũng có quan hệ thân mật với con gái người ta, nếu không phải vì mối quan hệ này với Chu Hân Minh thì Diệp Lăng Phi cũng chẳng thèm quan tâm Chu Hồng Sâm là thị trưởng hay gì.

Mấy vị quan chức chính phủ thì chỉ có người dân bình thường mới sợ, chứ đối với loại người không sợ trời không sợ đất như Diệp Lăng Phi thì cái gọi là thị trưởng trong mắt hắn cũng chỉ là người bình thường mà thôi.

Chu Hân Minh cười hì hì:

- Em cũng không biết, lúc đang ăn cơm đột nhiên ba hỏi về anh, em liền nói anh là trưởng phòng của tập đoàn Tân Á, là chồng của Tình Đình.

Diệp Lăng Phi cau mày suy nghĩ xem mình đã khiến Chu Hồng Sâm chú ý từ lúc nào. Hắn đột nhiên nghĩ tới lúc Tư Thời Văn đến thành phố Vọng Hải, hắn đã từng nhờ đến ông lão, mà Bạch Cảnh Sùng là đàn em của ông lão, có lẽ Chu Hồng Sâm nghĩ rằng hắn và ông lão quen nhau là qua Bạch Cảnh Sùng.

Diệp Lăng Phi suy nghĩ một hồi mới hiểu ra nguyên do. Ông lão đó là cán bộ cấp cao trong quân đội, e rằng ngay cả Bạch Cảnh Sùng cũng không thể chỉ bằng một cuộc điện thoại mà khiến ông lão đích thân gọi cho Chu Hồng Sâm được.

Mối quan hệ bên trong phức tạp như thế, thân phận của ông lão lại càng cao quý, sẽ không mạo muội đích thân gọi điện.

Diệp Lăng Phi suy nghĩ rồi gật gù cười nói:

- Chắc là vậy. Dù sao thì lúc anh quay về, ở Bắc Kinh có ăn một bữa cơm với ông lão ấy. Ờ, mấy ngày trước ông lão còn gọi điện cho anh, hỏi anh sống thế nào.

Chu Hân Minh chỉ muốn lao vào cho Diệp Lăng Phi một cước.

Hai người kia đều có thân phận cao quý, người khác được gặp mặt đã là vui sướng đến nói không nên lời, thế mà Diệp Lăng Phi lại chẳng có chút tôn trọng nào. Một người thì gọi là "lão đầu", một người thì gọi là "lão già". Rốt cuộc Diệp Lăng Phi ngốc thật hay giả ngốc đây?

Chu Hân Minh phát hiện mình không thể nào nói chuyện tiếp với Diệp Lăng Phi được nữa. Bây giờ cô nhìn hắn là thấy tức, chỉ sợ cứ nhìn tiếp thì sẽ thật sự không chịu nổi mà cho hắn một cước mất.

Lúc này, cô chỉ muốn đuổi hắn đi càng nhanh càng tốt để bình tĩnh lại.

Chu Hân Minh không nói gì nữa, đứng dậy đẩy Diệp Lăng Phi ra khỏi văn phòng, rồi mắng:

- Anh mau đi nhận người đi, giờ em không muốn nhìn thấy cái tên ngốc nhà anh nữa.

Nói xong cô liền đóng sầm cửa, đứng dựa lưng vào cánh cửa, thở hắt ra một hơi để dằn lại những con sóng trong lòng.

- Rốt cuộc là chuyện gì chứ? Lẽ nào là vì hai lão già đó sao? Có gì đáng sợ đâu, anh thấy hai người đó rất tốt mà, rất dễ gần.

Diệp Lăng Phi gọi thêm mấy tiếng, Chu Hân Minh vẫn không có ý định mở cửa. Hắn chỉ đành càu nhàu, cực kì bất mãn với hành động vừa rồi của cô, lòng thầm nghĩ:

- Sau này anh không nói bất cứ chuyện gì với em nữa, để khỏi bị cái đồ không có đầu óc như em đẩy ra ngoài.

Khi Kỷ Tuyết thấy Diệp Lăng Phi đến bảo lãnh cho mình, khuôn mặt xinh đẹp liền nở nụ cười rạng rỡ, từ xa đã trách:

- Chú à, mau dẫn cháu đi thôi, cháu đói rồi.

Tiểu Triệu lắc đầu nói với Diệp Lăng Phi:

- Anh Diệp, cô nhóc này thật khó đối phó, bọn em bó tay rồi. Anh mau dẫn nó đi đi, nếu lại để nó gây chuyện nữa thì bọn em cũng nghỉ việc mất thôi. Haizz, thật là xui xẻo, chuyện này vốn không phải việc của bọn em, ai bảo xui nên đụng phải chứ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mấy tên quản lý đô thị cũng có chỗ quá đáng. Mọi người đều là lăn lộn kiếm miếng cơm, ai cũng có nỗi khổ riêng. Chuyện này anh nói xem phải trách ai bây giờ? Em thấy hả, cứ phạt mỗi bên một trận là huề, chẳng ai thoát được cả. Anh Diệp, cái này em chỉ lảm nhảm thế thôi, không có ý gì khác đâu.

Diệp Lăng Phi thật không hiểu rốt cuộc Tiểu Triệu này muốn bênh ai, chỉ đành gật đầu cho qua.

Kỷ Tuyết được bảo lãnh ra khỏi đội cảnh sát hình sự, vừa ra khỏi cổng, miệng liền không ngừng chửi rủa:

- Cảnh sát thối, dám bắt bà đây, ngày nào tao cũng sẽ nguyền rủa chúng mày, khiến cả nhà chúng mày…

Kỷ Tuyết mới nói được một nửa liền thấy Diệp Lăng Phi sầm mặt xuống, nói:

- Cháu xong chưa hả? Cháu còn dám mắng cảnh sát, chú đập chết cháu ở đây luôn bây giờ.

Kỷ Tuyết sợ hãi, nó nhìn vẻ mặt Diệp Lăng Phi không có vẻ gì là đang đùa, vội vàng giải thích:

- Chú à, cháu sai rồi, cháu không dám nữa.

- Lên xe.

Diệp Lăng Phi không hề nương tay với Kỷ Tuyết chút nào. Lúc này hắn không thể dễ dãi với con bé được, nếu không nó sẽ càng học càng hư. Kỷ Tuyết làm sao biết được nữ đội trưởng đội hình cảnh trông có vẻ rất hung dữ đó lại chính là người phụ nữ của Diệp Lăng Phi, nếu nó biết thì có đánh chết nó cũng không dám mắng cảnh sát trước mặt hắn.

Diệp Lăng Phi mặt lạnh tanh hỏi:

- Cháu đi đâu? Có về nhà không?

- Chú, chú giận rồi ạ?

Kỷ Tuyết liếc Diệp Lăng Phi, lo lắng hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!