Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 41: CHƯƠNG 41: THUỐC PHIỆN CŨNG CẦN CHÚ Ý TỚI CHẤT LƯỢNG

Diệp Lăng Phi nhìn hai người đối diện đứng hình thì cảm thấy tức cười, thầm nghĩ:

- Nhìn biểu hiện như vậy cũng đủ biết hai người chưa từng hút thuốc phiện bao giờ.

Diệp Lăng Phi đã từng quen biết với đủ loại người, đã từng là người buôn lậu thuốc phiện trong tập đoàn buôn bán vũ khí, ngày nào mà chẳng tiếp xúc với những con nghiện.

Những thành viên bên trong tập đoàn buôn lậu thuốc phiện không có ai hút thuốc phiện, bọn họ đem thuốc phiện vận chuyển tới tất cả mọi nơi trên thế giới để kiếm tiền mặt, thế nhưng trong nội bộ thì lại cực kỳ nghiêm ngặt, bất cứ thành viên nào sử dụng thuốc phiện đều bị xử lý.

Tại tập đoàn buôn lậu thuốc phiện, Diệp Lăng Phi gặp được mấy tên trông đúng là những kẻ nghiện nặng, những người quanh đấy đều hút thuốc phiện cả, bọn chúng đến nơi này chẳng qua là muốn có được thuốc phiện.

Hình ảnh những kẻ phê thuốc vẫn còn in đậm trong tâm trí Diệp Lăng Phi, cho nên khi vừa nhìn thấy Bạch Tình Đình là đã biết ngay Bạch Tình Đình căn bản vẫn không hề hút thuốc phiện.

Hắn cố ý nói rằng:

- Lão bà, cô cần nhắc nhở cậu bạn cô, nếu muốn mua thuốc phiện thì đến những nơi uy tín mà mua, như thế mới đảm bảo chất lượng. Chứ cứ như hai người, chắc chắn sẽ mua phải hàng giả.

Diệp Lăng Phi lấy một ít bột, đưa lên mũi ngửi ngửi, tiếp tục nói:

- Tôi hoài nghi đây là bột mì, rất có thể trộn lẫn chất gây nghiện nguy hiểm trong đó. Nhưng mặc kệ, nói như thế nào đi nữa, thì hàng giả không thể tùy tiện sử dụng được, lỡ xảy ra chuyện gì thì không hay chút nào. Trước đây, ở bên nước Anh tôi có quen một người, hắn mang hàng trực tiếp từ Tam Giác Vàng về, hàng tốt, chất lượng đảm bảo. Nếu được tôi có thể giới thiệu cho hai người, sau này các người có thể trực tiếp mua hàng từ tay hắn. Hơn nữa, nhắc đến tên tôi, ít nhất cũng được chiết khấu một chút.

Điền Phong cùng với Bạch Tình Đình cười khổ, màn kịch đã thất bại hoàn toàn. Diệp Lăng Phi quả thật là dân chuyên, không thể nào mà lừa được hắn.

Điền Phong hiện tại đã mất hết hi vọng, hắn đã nhìn ra Diệp Lăng Phi đang cố ý giả bộ. Ở trường học, gã đã khoe khoang với chị mình rằng với sức mạnh của mình, hắn có thể một cước đá nát một tảng đá. Nhưng bây giờ hắn không thể làm gì hơn ngoài việc cúi đầu, cố gắng uống hết cốc nước hoa quả.

Bạch Tình Đình cuối cùng cũng không nhịn được, nàng đứng lên, trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, lớn tiếng quát:

- Diệp Lăng Phi, tên khốn kiếp nhà anh, rốt cuộc anh muốn gì! Tôi nói rồi, tôi không bao giờ gả cho anh, anh đừng hòng mơ mộng!

Tất cả mọi người trong nhà hàng đều đổ dồn ánh mắt về phía họ. Diệp Lăng Phi vẻ mặt tươi cười, không hề tỏ ra khó chịu. Hắn cười ha hả nói:

- Lão bà, đừng nóng giận, chuyện gì chúng ta cũng đã làm qua rồi, hà tất phải làm quá lên như vậy.

- Anh… anh đúng là tên khốn kiếp!

Bạch Tình Đình tức muốn chết đi được, thầm nghĩ:

- Đây là loại người gì thế không biết, sao lại có thể vô liêm sỉ đến mức này.

Nàng đưa bàn tay trắng như tuyết, vung thẳng vào đầu Diệp Lăng Phi. Lần này thì sắc mặt Điền Phong trở nên trắng bệch, hắn chẳng thể ngờ chị họ mình lại có thể đánh người, hơn nữa còn đánh ngay trước mặt bao nhiêu người. Lúc này, Điền Phong mới nhớ đến câu: “Bị dồn vào đường cùng sẽ sinh phản kháng”.

Lần này Diệp Lăng Phi đặc biệt không hề nhúc nhích, hắn cảm thấy mình cũng đã trêu chọc Bạch Tình Đình hơi quá đà, nếu như còn tiếp tục như vậy, không biết còn xảy ra chuyện gì tồi tệ hơn, cho nên cứ để mặc Bạch Tình Đình trút hết giận dữ trong người nàng ra, vì vậy hắn chấp nhận để nắm đấm của Bạch Tình Đình giáng thẳng vào đầu mình.

Bốp!

Bạch Tình Đình giáng một quyền rắn chắc lên đầu Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình đã dùng hết sức nhưng không ngờ quyền này lại đánh trúng Diệp Lăng Phi. Nàng đau nhưng không dám kêu, vẻ mặt kinh hoảng tột độ.

- Lão bà, đau không? Để tôi xem nào. Tôi bị đánh thì không sao, nhưng nếu cô bị thương thì không hay chút nào.

Diệp Lăng Phi không mảy may trách tội nàng, trái lại còn đứng dậy, vẻ mặt ân cần nhìn bàn tay nhỏ bé của Bạch Tình Đình.

Không biết vì sao, khi nghe được câu nói quan tâm này của Diệp Lăng Phi, trong lòng nàng dâng lên một dòng nước ấm chảy khắp cơ thể. Không hề có chút cự tuyệt nào, nàng rất dịu dàng để mặc Diệp Lăng Phi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của mình.

Diệp Lăng Phi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bạch Tình Đình, cẩn thận xem xét, phát hiện bàn tay trắng nõn nà ửng đỏ một chút. Vừa rồi, Bạch Tình Đình chắc hẳn đã chịu đau không ít. Diệp Lăng Phi trong lòng cảm thấy hơi hổ thẹn, nếu không phải hắn cố ý chọc giận Bạch Tình Đình, thì nàng cũng đâu đến mức tức giận mà đánh hắn một quyền như vậy.

- Đồ lưu manh, được rồi, tôi không đau.

Bạch Tình Đình cảm giác ánh mắt hắn vẫn đang nhìn chằm chằm mình, rút tay ra, không nói một lời, quay trở về chỗ ngồi.

Diệp Lăng Phi cũng ngồi xuống, cười cười, nói:

- Thật ra, hai người diễn quá tệ. Nhất là về đạo cụ, thứ để trước mặt tôi không phải thuốc phiện, mà là bột mì.

Diệp Lăng Phi cầm túi bột mì nói:

- Thuốc phiện thật sự không phải như thế này, nếu là thuốc phiện thì mùi, màu sắc, vẻ ngoài đều khác nhiều so với bột mì. Nếu hai người có hút thuốc phiện thì thần sắc sẽ khác. Chính vì vậy, tôi biết hai người căn bản không hề hút. Còn về phần tên xã hội đen này, nếu tôi đoán không nhầm, hắn là em họ của cô.

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, cả Bạch Tình Đình lẫn Điền Phong đều há hốc mồm, nảy sinh cảm giác thán phục.

Diệp Lăng Phi mỉm cười nói:

- Nhìn tướng mạo hai người là đã biết rồi, huống hồ, em họ của cô còn lỡ lời.

Lúc này Điền Phong mới nhớ ra, đúng là lúc nãy mình có lỡ nói ra một chữ “biểu”, nhưng chỉ dựa vào chữ đó làm sao hắn đoán được quan hệ giữa mình với Bạch Tình Đình? Điều này chứng tỏ Diệp Lăng Phi không phải người bình thường. Trong mắt Điền Phong lộ rõ vẻ bội phục Diệp Lăng Phi. Lúc này, hắn càng cảm thấy Diệp Lăng Phi không phải người thường, rất có thể là một nhân tài ẩn mình. Hắn tươi cười nói:

- Lần này tôi thất bại rồi, xem ra tôi và chị tôi đã phải thất vọng rồi. Ha ha, chào anh, tôi là Điền Phong.

- Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi giới thiệu tên mình, rồi nhìn sang Bạch Tình Đình bên cạnh, cười nói:

- Lão bà, không biết tôi có thể chính thức gọi cô như vậy được không?

- Không được.

Bạch Tình Đình bĩu môi anh đào, kiên quyết từ chối:

- Tôi không đồng ý, không được gọi tôi là lão bà.

Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:

- Chuyện này cứ gác sang một bên đã, tôi nghĩ trước tiên chúng ta phải giải quyết cái bao tử của mình. Tôi cảm thấy hơi đói, nếu không thì sau khi ăn cơm xong, chúng ta sẽ tiếp tục nói đến vấn đề này.

Bạch Tình Đình đang định mở miệng nói, đúng lúc đó, nàng nhìn thẳng ra phía sau Diệp Lăng Phi, ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét. Diệp Lăng Phi cảm thấy kỳ lạ, định quay lại xem đó là ai, thì chợt nghe thấy phía sau mình truyền đến một thanh âm vô cùng quen thuộc.

- Tình Đình, tại sao cô lại ở chỗ này? Trùng hợp quá.

Diệp Lăng Phi xoay người lại, nhìn lên, thì thấy đúng là người thanh niên hắn đã gặp ở bãi đỗ xe.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!