Vừa nhìn thấy người đàn ông này, Diệp Lăng Phi đã nhíu mày. Hắn không thích kiểu đàn ông ẻo lả, đặc biệt là sau chuyện ở bãi đỗ xe vừa rồi, càng khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy chán ghét.
Bạch Tình Đình cũng lộ rõ vẻ chán ghét, nàng không nhịn được, nói:
- Lý Thiên Bằng, xin đừng gọi tên tôi. Tôi với anh không hề quen biết.
- Tình Đình, sao em lại nói vậy? Em nói vậy khiến tôi đau lòng lắm.
Bạch Tình Đình hừ một tiếng, nói:
- Anh đau lòng là chuyện của anh, không liên quan gì đến tôi. Nàng liếc mắt sang bên cạnh, cách chỗ nàng ngồi khoảng bảy tám ghế là một thiếu nữ rất xinh đẹp, cô gái cũng đang nhìn về phía này. Bạch Tình Đình nhận ra thiếu nữ này gần đây bị đồn thổi chuyện tình cảm với Lý Thiên Bằng, nàng là ngôi sao mới nổi của làng điện ảnh và truyền hình, Phạm Xanh.
- Lý Thiên Bằng, tôi thấy bạn gái anh đang nhìn anh kìa. Tôi nghĩ anh nên quay lại thì hơn.
Bạch Tình Đình tỏ vẻ coi thường, nói:
- Tôi không có hứng thú nói chuyện phiếm với một công tử nhà giàu như anh.
- Tình Đình, em hiểu lầm rồi. Tôi và cô ấy chỉ là bạn bè bình thường thôi, cũng không như bên ngoài đồn đại đâu. Bây giờ thông tin lan truyền khắp nơi, nhất là những phóng viên của các tờ báo lá cải, chỉ mong người ta làm chuyện xấu.
Lý Thiên Bằng định ngồi vào chỗ trống bên cạnh Bạch Tình Đình, nhưng khi hắn còn chưa ngồi xuống thì Diệp Lăng Phi đã đi trước một bước, đến ngồi cạnh Bạch Tình Đình. Lý Thiên Bằng vẻ mặt bất mãn, hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Vị tiên sinh này, hình như chúng ta chưa gặp nhau bao giờ?
- Ở bãi đỗ xe.
Diệp Lăng Phi đưa chân lên bắt chéo, cười nói:
- Suýt chút nữa thì tôi đã bị chiếc Ferrari thể thao của anh đụng phải.
- À, tôi nhớ rồi.
Lý Thiên Bằng hừ một tiếng, không cam lòng, không muốn để Diệp Lăng Phi ngồi chỗ đó.
Điền Phong biết Lý Thiên Bằng, gã cũng không thích tên ăn chơi trác táng này. Nhìn thấy Lý Thiên Bằng ngồi đối diện với mình, hắn xê ghế dựa vào cửa sổ. Điền Phong chuyển sang vị trí này, Bạch Tình Đình cũng lập tức di chuyển theo, Diệp Lăng Phi cũng theo sau hai người, kết quả là chỗ ngồi của Lý Thiên Bằng cách họ khoảng nửa mét.
Lý Thiên Bằng làm bộ không thấy gì, cười ha hả nói:
- Tình Đình, chiều nay em có rảnh không, hay chúng ta đi đánh golf nhé?
- Golf? Tôi không chơi, lại càng không có hứng thú.
Bạch Tình Đình lắc đầu cự tuyệt, nói:
- Tôi không rảnh rỗi như anh, tôi bận nhiều việc lắm.
- Tình Đình, nếu hôm nay em bận, chúng ta có thể hẹn ngày khác đi chơi.
Lý Thiên Bằng cười nói:
- Tôi sẽ mong chờ.
Diệp Lăng Phi nhìn vẻ mặt chán ghét của Bạch Tình Đình, thầm nghĩ:
- Tên kia thật là đáng ghét.
Hắn cố ý hỏi:
- Tình Đình, hai người nói chuyện lâu như vậy, vẫn chưa giới thiệu cho tôi biết người đàn ông “đẹp” này là ai?
Diệp Lăng Phi cố ý dùng từ “đẹp” này để biểu thị rằng hắn không hề có hảo cảm với tên Lý Thiên Bằng.
Bạch Tình Đình đang suy nghĩ làm sao để cự tuyệt Lý Thiên Bằng mà không khiến hắn tiếp tục làm phiền mình, thì Diệp Lăng Phi đột nhiên lại hỏi một câu như vậy, vô tình đã nhắc nhở nàng. Kẻ khiến chính nàng còn phải tức giận đến thế, đương nhiên cũng không phải dạng vừa.
- Đây là công tử của Tổng giám đốc Tập đoàn đầu tư Vọng Hải, Lý Thiên Bằng, tương lai tài sản sẽ nhiều vô kể.
Bạch Tình Đình dùng giọng châm chọc để giới thiệu Lý Thiên Bằng. Nói tài sản nhiều vô kể thì cũng hơi phóng đại, nhưng tài sản của Lý gia nhiều hay ít thì ít người biết được. Tuy nhiên, Tập đoàn đầu tư Vọng Hải có liên quan đến lĩnh vực đầu tư, ngay cả cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế cũng đã từng bị Tập đoàn đầu tư Vọng Hải nắm giữ. Nếu không phải Bạch Cảnh Sùng kịp thời thu mua lại, thì không biết Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế bây giờ sẽ thế nào nữa.
- Ồ, nhiều tiền vậy à, tôi rất sợ.
Diệp Lăng Phi cố gắng há hốc mồm, vẻ mặt nịnh bợ đến buồn nôn. Hắn thoáng ôm chầm lấy Lý Thiên Bằng, xúc động nói:
- Lý đại công tử, anh nhiều tiền như thế, cho tôi mấy vạn đồng đi.
Nói rồi, khóe miệng nước dãi chảy ròng ròng, hắn lấy bộ âu phục trắng của Lý Thiên Bằng lau miệng. Hình như, Diệp Lăng Phi cảm thấy biểu hiện sự kích động của mình còn chưa đủ, còn muốn thêm một ít nước mũi, nhưng đáng tiếc là không thành công, hắn làm đủ kiểu mà nửa ngày không ra được tí nước mũi nào.
Lý Thiên Bằng chán ghét, thầm nghĩ:
“Mình đang mặc âu phục, là hàng tốt nhất từ I-ta-li-a, thế này thì xong đời rồi.”
Nhưng đang đứng trước mặt Bạch Tình Đình, hắn không thể tỏ ra quá phẫn nộ, chỉ cố gắng đẩy Diệp Lăng Phi ra, vội vàng cởi bỏ bộ âu phục, ném sang bên cạnh.
Lý Thiên Bằng khinh bỉ nhìn Diệp Lăng Phi, hắn không hiểu tại sao Bạch Tình Đình lại có thể ngồi cùng với loại người như thế này. Nhưng trong tình huống này, hắn không thể tùy tiện nổi giận, đành kìm chế lửa giận, cười nói:
- Tôi làm gì có nhiều tiền, tất cả đều là của cha mẹ tôi.
“Tên này bị mình làm cho ra nông nỗi này mà còn cười được, mình thật sự bội phục.”
Diệp Lăng Phi trong lòng thầm nghĩ, hắn ngả người ra sau, rất tự nhiên ôm lấy vai Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình cũng không ngờ Diệp Lăng Phi lại làm như vậy, hơi sững sờ, định đẩy tay ra, nhưng lại nghe Diệp Lăng Phi nói:
- Tôi bảo với Lý đại công tử này, anh có nhiều tiền như vậy, tại sao lại không đi tìm mỹ nữ mà hết lần này đến lần khác dụ dỗ vợ của người ta?
- Tôi dụ dỗ vợ người ta?
Lý Thiên Bằng cảm thấy kỳ quái, hỏi ngược lại:
- Tôi dụ dỗ vợ của ai?
- Vợ của tôi.
Diệp Lăng Phi đặt tay trái lên bàn, không ngừng gõ xuống, tạo ra những âm thanh “tạch tạch”. Hắn đứng lên nói:
- Nếu như còn chưa hiểu, tôi sẽ nói thẳng, tôi và Bạch Tình Đình là vợ chồng. Nàng đã là vị hôn thê của tôi rồi, anh muốn hẹn hò với nàng, chẳng phải là muốn dụ dỗ vợ của tôi sao?
Bạch Tình Đình nghe được những lời này của Diệp Lăng Phi, hận không thể đá bay Diệp Lăng Phi ra ngoài cửa sổ cho hắn rơi xuống chết. Chính bản thân nàng còn chưa chấp nhận hắn, thế mà hắn lại dám tuyên bố công khai. Nhưng nàng thấy Lý Thiên Bằng đang dùng ánh mắt hoài nghi nhìn mình, thầm nghĩ:
- Trước hết là phải đuổi tên đáng ghét này đi, để sau này hắn không còn quấy rầy mình nữa.
Nàng cảm thấy rất khó chịu với Lý Thiên Bằng, nên tình nguyện nhường cho Diệp Lăng Phi chiếm một chút tiện nghi để Lý Thiên Bằng từ bỏ hi vọng.
Quyết định như vậy, Bạch Tình Đình dựa đầu vào vai Diệp Lăng Phi, nhìn Lý Thiên Bằng, khẳng định:
- Không sai, cha tôi đã đồng ý chuyện hôn sự của chúng tôi. Vài ngày nữa, tôi sẽ dọn đến ở cùng anh ấy.
Lý Thiên Bằng cảm thấy đầu mình bị người ta giáng một đấm, hắn không thể tin được đây là sự thật. Hắn thấy Diệp Lăng Phi cũng chẳng có gì, tiền thì không có, tướng mạo thì khỏi phải bàn. Một người bình thường như vậy, tại sao Bạch gia lại đồng ý chuyện hôn sự?
Lý Thiên Bằng cảm giác ngực mình như bị một tảng đá đè nặng, muốn nói tại sao Bạch Tình Đình lại đi lấy một người như thế này. Lấy Diệp Lăng Phi thì khác gì đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu, nhưng hắn lại không thể nói ra được.
Bạch Tình Đình đúng là rất xinh đẹp, nhưng còn chưa tới mức khiến cho Lý Thiên Bằng trở nên như vậy. Nhưng hiện tại thì khác, xuất phát từ lòng đố kỵ, trong lòng Lý Thiên Bằng cảm thấy vô cùng tức giận. Hắn trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, lớn tiếng nói:
- Nếu như anh là người biết điều, thì hãy mau chóng rời khỏi Tình Đình. Tôi đã nói rồi, Tình Đình là của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho kẻ nào dám tranh giành với tôi.
- Tôi sợ, sợ quá.
Diệp Lăng Phi ung dung cười nói:
- Ẻo lả, làm gì mà tức giận vậy? Tôi và Tình Đình chuyện gì cũng đã làm qua, anh bảo tôi rời khỏi Tình Đình, chẳng phải anh bảo tôi tự tát vào mồm mình sao?
Nói rồi, Diệp Lăng Phi buông tay khỏi Bạch Tình Đình, tiến về phía trước, gần như chạm vào mặt Lý Thiên Bằng, cười nói:
- Lần sau thì nhớ nhé, tôi là chồng của Bạch Tình Đình. Chuyện của nàng cũng chính là chuyện của tôi, tôi cấm anh từ nay về sau không được làm phiền nàng nữa.
- Được, mày sẽ hối hận vì những lời này.
Lý Thiên Bằng bị chọc tức đến đỏ mặt, thở phì phò, quay người bước đi. Đồng thời lúc đó, Diệp Lăng Phi nhổ một ngụm nước bọt vào bộ âu phục trắng của Lý Thiên Bằng:
- Thật vô ý, tôi vốn định nhổ xuống đất, thật không ngờ lại nhổ đúng vào chỗ này. Dù sao cũng không phiền chứ?
Nói rồi, hắn ném bộ âu phục về phía Lý Thiên Bằng. Lý Thiên Bằng không thèm quan tâm, cầm bộ âu phục rời khỏi nhà hàng.