Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 426: CHƯƠNG 426: TÔI KHÔNG THÍCH NGƯỜI NÀY

Bốn cô gái đều sợ tái mét mặt mày. Giữa khu rừng hoang vắng này nhìn thấy một xác chết, ai mà không sợ chứ.

Diệp Lăng Phi đưa mắt nhìn xung quanh, miệng nói:

- Người này không phải chết cóng, rất có khả năng bị đá đè chết. Anh thấy vùng này không an toàn, bất cứ lúc nào cũng có thể sạt lở. Mọi người đừng đứng ở đây nữa, mau đi thôi!

Nói xong, hắn bước nhanh đến trước mặt Trương Lộ Tuyết rồi cõng cô lên, giục Đường Hiểu Uyển, Từ Oánh và Trịnh Khả Nhạc nhanh chóng rời khỏi.

Cũng chính lúc họ vừa rời đi, phía sau liền vọng lại tiếng nổ vang trời. Đường Hiểu Uyển lén quay đầu lại nhìn thì thấy vô số tảng đá từ trên núi lăn xuống. Sợ đến mức mặt trắng bệch, cô không dám chậm trễ một giây, ra sức chạy về phía trước.

Chạy một mạch hơn một dặm, mấy cô gái đã sức cùng lực kiệt. Ba cô ngồi bệt trên đất, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển.

- Làm thế nào đây?

Diệp Lăng Phi bắt đầu lo lắng. Nhìn bộ dạng này thì mấy cô gái chẳng thể đi được nữa, còn mình chỉ có thể cõng được một người. Bất luận là cõng ai thì cũng sẽ có ba cô gái phải ở lại. Mà nếu ở lại đây thì sớm muộn gì cũng bị chết cóng.

Diệp Lăng Phi lo nghĩ, tiếp theo sẽ phiền phức rồi đây. Đúng lúc hắn đang lo lắng thì nghe thấy giọng của Dã Thú!

- Satan!

Diệp Lăng Phi sững sờ ngước mắt nhìn thì thấy hai người Dã Lang và Dã Thú lưng đeo ba lô to đang vội vàng chạy lại. Vừa nhìn thấy họ, Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm.

Dã Lang và Dã Thú đã đến, vậy thì vấn đề trước mắt chắc chắn sẽ được giải quyết. Hai người đã mang đến quần áo và thực phẩm. Sau khi tìm một chỗ an toàn ngồi xuống, trong lúc mấy cô gái đang ăn, Diệp Lăng Phi nói chuyện với Dã Lang và Dã Thú mới biết được hai người này làm thế nào mà qua được.

Thì ra hôm đó sau khi Dã Thú xuống núi đã lập tức gọi điện cho Dã Lang, kể lại chuyện Diệp Lăng Phi gặp nạn trên núi. Dã Lang vừa nghe xong không nói hai lời, ngay trong đêm từ thành phố Vọng Hải chạy đến đây.

Trên đường lên núi có rất nhiều chỗ bị sạt lở, thật sự chẳng có cách nào lên núi cứu viện được. Đội cứu nạn cho dù có đi bộ lên thì hiệu quả cũng cực thấp, còn phải đối mặt với thời tiết khắc nghiệt và nguy cơ sạt lở núi có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Dã Lang và Dã Thú không đợi đội cứu nạn, hai người họ tự mình đeo đồ đạc lên núi. Cả hai đều là những người đã qua huấn luyện đặc biệt. Mọi người thấy Dã Lang vốn ít nói nhưng nhìn bộ dạng sốt ruột của hắn cũng đủ thấy hắn lo lắng cho Diệp Lăng Phi biết bao.

Chướng ngại lớn nhất trên đường đi của hai người chính là con sông đó, nước sông chảy xiết khiến không ai có thể băng qua được. Cuối cùng, Dã Lang đã nghĩ ra cách, dùng sợi dây thừng an toàn buộc quanh người, trong lòng ôm một hòn đá to, còn Dã Thú túm chặt đầu dây còn lại. Dã Lang cứ thế từ từ mò qua sông.

Vừa tới bờ bên kia, Dã Lang liền buộc sợi dây thừng vào một thân cây, Dã Thú cũng buộc chặt đầu dây còn lại rồi bám vào dây thừng mà qua sông.

Hai người vừa qua được bên này, Diệp Lăng Phi lúc này mới hoàn toàn yên tâm. Thời tiết càng lúc càng lạnh, sau khi nghỉ ngơi một lúc, Diệp Lăng Phi quyết định lập tức xuống núi.

Có sự giúp đỡ của Dã Lang và Dã Thú, lại không còn lo mấy cô gái sẽ bị tổn thương do giá rét, vượt qua khó khăn này cũng không còn là vấn đề.

Mãi đến hơn 3 giờ chiều, cuối cùng mấy người mới rời khỏi núi Ngọc Kê. Xe cấp cứu đã đợi sẵn bên ngoài, lập tức đưa họ vào bệnh viện gần nhất để cấp cứu.

Ngoài Trương Lộ Tuyết bị cảm lạnh khiến cơ thể suy yếu ra, những người còn lại không có trở ngại gì lớn. Thế là họ ở lại bệnh viện địa phương một ngày, đến ngày 5 tháng 5 thì trở về thành phố Vọng Hải.

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đã biết tin núi Ngọc Kê hứng chịu thảm họa thiên nhiên chưa từng có qua ti vi. Thời sự đưa tin có khoảng mấy trăm du khách bị mắc kẹt trong núi.

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính lập tức gọi điện cho Diệp Lăng Phi. Lúc đó hắn đã xuống núi, sau khi nhận được điện thoại, hắn sợ hai người lo lắng nên đã nói dối là mình không lên núi, cứ thế giấu nhẹm chuyện này đi.

Vì thế, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cũng không nghĩ nhiều, hoàn toàn không biết hoàn cảnh lúc đó của Diệp Lăng Phi nguy hiểm đến nhường nào. Sau khi trở lại thành phố Vọng Hải, Diệp Lăng Phi về thẳng khu biệt thự, tắm một trận cho đã, sau đó ngã đầu xuống ngủ một giấc, thậm chí cả điện thoại của Đường Hiểu Uyển, Trịnh Khả Nhạc gọi đến cũng không nghe.

Đợi khi Bạch Tình Đình về đến nhà thì Diệp Lăng Phi vẫn đang chìm trong giấc ngủ say. Nghe vú Ngô nói, sau khi biết Diệp Lăng Phi đã về mà không hề bước ra khỏi phòng ngủ, Bạch Tình Đình có chút lo lắng. Cô đẩy cửa phòng Diệp Lăng Phi, thấy hắn đang ngủ ngon lành, cô không làm phiền mà nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.

Diệp Lăng Phi vừa tỉnh giấc thì trời đã sáng trưng, hắn không ngờ mình đã ngủ một thời gian dài như vậy, chắc cũng phải mười bảy, mười tám tiếng đồng hồ. Diệp Lăng Phi cảm thấy xương cốt khắp người đều nhức mỏi, hắn bò dậy khỏi giường, đứng trước cửa sổ thư giãn xương cốt một chút, rút điện thoại ra xem thì thấy có mấy cuộc gọi nhỡ.

Diệp Lăng Phi mở xem lịch sử cuộc gọi, trong đó có số của Đường Hiểu Uyển, Trịnh Khả Nhạc, Dã Lang, Dã Thú, còn có Trần Ngọc Đình, Vu Đình Đình... Diệp Lăng Phi đoán được lý do họ gọi, có người hỏi thăm, có người cảm ơn... Hắn lười gọi lại. Dù sao hắn cho rằng nếu họ thực sự có chuyện gấp thì nhất định sẽ gọi lại.

Diệp Lăng Phi nhìn thời gian, đã 9 giờ tối, hắn xuống lầu thấy vú Ngô đang quét dọn đại sảnh tầng một, bèn hỏi:

- Vú Ngô, Tình Đình đâu ạ?

- Tiểu thư sáng sớm đã đến công ty rồi. Tối qua tiểu thư về thấy Diệp tiên sinh vẫn đang ngủ say nên dặn tôi đừng làm phiền cậu. Diệp tiên sinh, cậu có muốn ăn sáng bây giờ không?

- Không cần đâu ạ, vú cứ làm việc của mình đi!

Nói xong, Diệp Lăng Phi quay trở vào phòng ngủ. Hắn vốn định lên giường nằm thêm một lúc, nhưng vừa đến bên giường thì Đường Hiểu Uyển đã gọi điện tới.

- Diệp đại ca, đừng nói với em là anh mới ngủ dậy đấy nhé, tối qua em gọi mà anh không nghe máy!

Giọng Đường Hiểu Uyển trách móc, lộ rõ vẻ không vui.

- Anh đúng là vừa mới ngủ dậy, tối qua về là ngủ một mạch đến tận bây giờ luôn! - Diệp Lăng Phi cười nói. - Có phải em đang nhớ anh rồi không?

- Đồ lười! - Đường Hiểu Uyển lầm bầm, sau đó lại cười ha ha nói: - Diệp đại ca, trưa nay có rảnh không? Mẹ em muốn mời anh đến nhà ăn cơm!

- Mời anh ăn cơm? - Diệp Lăng Phi sững sờ, do dự nói: - Hay là anh không đến thì tốt hơn, bố em ghét anh lắm mà!

- Bố em lúc đó chẳng nói gì cả, mẹ em nói đã nợ anh nhiều lần rồi, nhất định phải mời anh đến nhà ăn cơm. Tối qua em gọi cho anh mà không ai nghe máy. Diệp đại ca, anh không được từ chối đâu, mẹ em đã đi mua đồ ăn rồi, bà ấy bảo phải mời anh một bữa ra trò. Diệp đại ca, anh đến nhé!

Những lời sau đó Đường Hiểu Uyển không nói nhưng Diệp Lăng Phi cũng hiểu ý của cô, đó là cô muốn nhân cơ hội này để mối quan hệ của hắn với bố mẹ cô ấm lên.

Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, giữa hắn và Đường Hưng Cường vốn chẳng có gì để nói. Người đàn ông đó lần đầu gặp đã thấy chướng mắt mình, còn yêu cầu Đường Hiểu Uyển không được tiếp xúc với mình nữa, cũng vì việc này mà cô thậm chí còn chuyển ra ngoài ở. Trước đây, Diệp Lăng Phi còn tưởng Đường Hưng Cường là phần tử trí thức, không ưa loại người lông bông như mình. Nhưng lần này sau khi nhìn thấy Đường Hưng Cường cùng người phụ nữ kia, hắn đã thay đổi cách nhìn về ông ta. Trong lòng hắn rất coi thường loại đàn ông đạo đức giả, bề ngoài thì ra vẻ chính nhân quân tử nhưng sau lưng lại lén lút làm chuyện bậy bạ.

Diệp Lăng Phi định từ chối, nhưng nghĩ lại thấy Đường Hiểu Uyển rất kỳ vọng mình đến ăn cơm, thế là hắn đã đồng ý. Hắn thầm nghĩ, dù sao mình cũng đã cứu Đường Hiểu Uyển, Đường Hưng Cường có bất mãn thế nào cũng sẽ không thể hiện ra trước mặt mình đâu. Đường Hưng Cường là một người đàn ông rất thất bại.

Đã đồng ý với Đường Hiểu Uyển là đến nhà cô ăn cơm, vậy Diệp Lăng Phi cần phải chuẩn bị một ít quà. Vốn dĩ hắn định đi mua ít thuốc lá thơm, rượu ngon, nhưng nhớ ra Đường Hưng Cường không hút thuốc, đem thuốc đến cũng lãng phí. Rượu ngon có lẽ cũng chỉ để trưng bày, vậy thì mua đại một ít đồ là được rồi.

Diệp Lăng Phi lái xe đến gần khu nhà của Đường Hiểu Uyển, tìm một siêu thị bước vào, chọn hai hộp Não Bạch Kim. Hắn vốn chẳng tin Não Bạch Kim này tốt đẹp gì, chỉ là quảng cáo rầm rộ mà thôi. Nhưng hắn không thể đi tay không đến được, cuối cùng đành xách hai hộp Não Bạch Kim đến nhà Đường Hiểu Uyển.

Diệp Lăng Phi dừng xe dưới lầu nhà cô, vừa xuống xe đã thấy Đường Hiểu Uyển đang đứng đó đón. Cô mặc một chiếc váy liền thân màu trắng chiết eo, sau lưng có thắt một chiếc nơ.

Diệp Lăng Phi xách hai hộp Não Bạch Kim từ trong xe ra, đi về phía Đường Hiểu Uyển rồi nói:

- Bố em đâu, không phải ông ấy ở trong nhà đợi anh đến để trút giận đấy chứ!

- Diệp đại ca, anh đừng giận nhé, em cũng không biết sao sự việc lại thành ra thế này! - Đường Hiểu Uyển kéo cánh tay Diệp Lăng Phi, miệng ấp a ấp úng nói: - Bố em và Thái Hạo đang chơi cờ ở trong nhà. Nghe khẩu khí của bố, ông ấy còn muốn giữ Thái Hạo ở lại ăn cơm trưa!

Nhìn bộ dạng bĩu môi, vẻ mặt đầy phẫn nộ đáng yêu của Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi không nhịn được bật cười. Hắn nói với cô:

- Có vấn đề gì đâu, bố em vốn đã ghét anh rồi, giờ lại có thêm Thái Hạo, rõ ràng là do ông ấy cố tình sắp đặt. Anh thấy bố em đã mong có được người con rể như vậy từ lâu rồi!

- Em không thích hắn, ghét cực kỳ, cứ như con ruồi ấy, bực chết đi được!

Đường Hiểu Uyển bĩu môi cao lên. Diệp Lăng Phi nhìn quanh không có ai, bèn khẽ nhéo mông cô, miệng cười xấu xa:

- Anh biết Hiểu Uyển nhà ta không thích tên Thái Hạo đó. Hiểu Uyển, đến hôn cái nào!

- Thôi, thôi, người ta không làm đâu! - Đường Hiểu Uyển giả bộ giận dỗi nói: - Anh chỉ biết bắt nạt người ta, anh mà còn bắt nạt em nữa, em sẽ mách với Đình Đình muội muội, để cô ấy xử lý anh!

- Ây, em cấu kết với Đình Đình từ khi nào thế? Anh phải nói rõ với em, anh và Vu Đình Đình chỉ là bạn thân, cũng giống như anh và em vậy, chính là hồng nhan tri kỷ, biết chưa tiểu nha đầu?

Đường Hiểu Uyển nhìn Diệp Lăng Phi, hừ lạnh một tiếng:

- Diệp đại ca, anh đừng có lừa em, em không ngốc đâu, sao mà không nhận ra quan hệ giữa anh và Vu Đình Đình không đơn giản như thế chứ. Hi hi, yên tâm đi, em không nói bậy đâu.

Đường Hiểu Uyển nói với vẻ đắc ý:

- Em biết anh định theo đuổi người ta, em thấy Đình Đình đối với anh cũng rất tốt. Có điều, Diệp đại ca, anh phải chú ý đấy, Đình Đình là một cô gái nhỏ, anh không thể giấu người ta chuyện anh đã kết hôn!

- Tiểu nha đầu em toàn nghĩ linh tinh đâu đâu không à, sao anh có thể không nói với cô ấy chứ! - Diệp Lăng Phi thở dài. - Anh đau lòng quá, Hiểu Uyển, em nói người khác không hiểu anh, chẳng lẽ em cũng không hiểu anh sao? Em cho rằng anh sẽ đi lừa gạt một cô gái nhà người ta à?

Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì vội vàng giải thích:

- Diệp đại ca, em chỉ đùa với anh thôi mà, em tin Diệp đại ca không phải người như thế. Ừm, em và Đình Đình thân nhau lắm, tối qua em còn gọi điện cho cô ấy nữa, cô ấy nói ngày mai sẽ từ quê lên lại. Diệp đại ca, chúng ta đi đón cô ấy nhé!

Diệp Lăng Phi nhìn Đường Hiểu Uyển, nhất thời không hiểu nổi tiểu nha đầu này rốt cuộc đang có suy tính gì.

✺ Thiên Lôi Trúc ✺ Dịch AI hot

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!