Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 427: CHƯƠNG 427: BỮA CƠM NHÀ HỌ ĐƯỜNG THẬT KHÓ NUỐT

Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển đến trước cửa nhà cô, Đường Hiểu Uyển lại lo lắng nhìn Diệp Lăng Phi, không biết anh đang nghĩ gì trong lòng.

Diệp Lăng Phi mỉm cười với Đường Hiểu Uyển, nói:

- Anh không sao cả, chỉ sợ bố em thấy anh chướng mắt lại đâm ra không vui thôi!

- Sẽ không đâu, dù sao anh Diệp cũng đã cứu em, bố sẽ không gây khó dễ cho anh đâu!

Đường Hiểu Uyển vừa nói vừa rút chìa khóa mở cánh cửa chống trộm bên ngoài.

Vừa bước vào cửa, Đường Hiểu Uyển liền xông vào nhà nói lớn:

- Anh Diệp đến rồi!

Mẹ của Đường Hiểu Uyển ở trong nhà bếp nghe thấy tiếng liền vội vã chạy ra phòng khách, nhiệt tình nói:

- Cậu Diệp, cậu đến rồi. Hiểu Uyển, mau lấy dép cho cậu Diệp đi!

- Bác gái, đây là chút quà mọn biếu bác ạ, cháu cũng không biết nên mang gì, chỉ mua hai hộp Não Bạch Kim mang đến thôi.

Mẹ của Đường Hiểu Uyển nhận lấy hộp Não Bạch Kim mà Diệp Lăng Phi mang đến, nói:

- Cậu Diệp, cậu đến chơi sao còn mang quà cáp làm gì, cái con bé Hiểu Uyển này, chẳng biết dặn dò khách gì cả. Bác đã bảo nó mời cháu đến ăn cơm, không cần mang bất cứ thứ gì đến hết.

Đường Hiểu Uyển đang ngồi xổm dưới đất, cô vừa lấy đôi dép cho Diệp Lăng Phi từ trên kệ dép cạnh cửa, nghe mẹ mình nói vậy liền đứng lên phân bua:

- Mẹ, con nói với anh Diệp rồi mà, là anh ấy cứ muốn mua thôi, không liên quan đến con!

- Con bé này thật là, người ta cứu con còn không biết đường cảm ơn, lại còn trách móc người ta!

Mẹ Đường Hiểu Uyển cười nói:

- Được rồi, Hiểu Uyển. Bố con đang đánh cờ với Thái Hạo ở trong phòng, con dẫn cậu Diệp qua đó đi, mẹ ở đây không cần con giúp đâu, con cứ tiếp cậu Diệp là được rồi!

- Vâng!

Đường Hiểu Uyển đáp. Sau đó chu môi nói với Diệp Lăng Phi:

- Anh Diệp, nghe thấy chưa, mẹ em trách em đấy. Lần sau anh có tới thì nhớ đừng mua gì nữa nhé, kẻo lại để mẹ mắng em!

- Con bé này. Đi, đi, đừng có nói bậy nữa!

Mẹ Đường Hiểu Uyển thấy con gái nói năng linh tinh liền đẩy nhẹ cô một cái.

Đường Hiểu Uyển kéo tay Diệp Lăng Phi, đẩy cửa căn phòng bên phải. Nhà của Đường Hiểu Uyển có hai phòng khách, rộng khoảng hơn tám mươi mét vuông. Căn phòng lớn này có diện tích ít nhất cũng phải gấp đôi phòng của cô. Vừa đẩy cửa ra, Diệp Lăng Phi đã thấy Thái Hạo mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen đang chơi cờ tướng với Đường Hưng Cường.

Đường Hưng Cường và Thái Hạo rõ ràng đã nghe thấy tiếng ngoài phòng khách, nhưng cả hai vẫn chỉ chăm chú vào bàn cờ, dường như không có ý định chào hỏi Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi là người thế nào chứ, vừa nhìn tình hình này liền biết Đường Hưng Cường không hài lòng về mình, chỉ là không tìm được lý do từ chối thích hợp nên mới tỏ vẻ không quan tâm.

- Bố, anh Diệp đến rồi!

Đường Hiểu Uyển thấy bố mình tỏ thái độ không chào đón Diệp Lăng Phi, trong lòng cô nhóc có chút không vui, cô cố ý hét to lên. Đường Hưng Cường cầm một quân cờ, nghiêng mặt nhìn Diệp Lăng Phi đang đứng cạnh con gái, nói lấy lệ:

- Cậu Diệp đến rồi à, tìm chỗ nào ngồi đi!

Ngữ khí của ông ta như thể đang nói với một người xa lạ, không hề có chút gì là hoan nghênh.

Còn Thái Hạo thì quay đầu lại nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Giám đốc Diệp, anh đến trễ rồi đấy, tôi đã đến từ sớm rồi!

- Tiểu Thái, nước này bác chiếu tướng cháu rồi nhé!

Đường Hưng Cường đi một nước cờ, cười nói với Thái Hạo:

- Bác xem lần này cháu giải vây thế nào đây!

Thái Hạo nhíu mày nhìn bàn cờ, có vẻ đang suy nghĩ. Một lát sau, hắn nói:

- Bác trai, nước cờ này của bác cao tay quá, cháu thật sự phải suy nghĩ kỹ rồi!

Đường Hiểu Uyển thấy tình thế như vậy liền kéo tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Anh Diệp, qua phòng em đi, em cho anh xem album ảnh của em, ừm, còn có cả ảnh lúc nhỏ nữa đó!

Đường Hưng Cường vừa nghe đã nhíu mày, không vui nói:

- Hiểu Uyển, con là con gái trong nhà, lằng nhằng cái gì thế hả. Không thấy tiểu Thái đang ở đây sao, con không thể nói chuyện với tiểu Thái nhiều hơn một chút à, cứ chơi với mấy người đâu đâu, con không sợ người khác dị nghị à?

- Bố, sao bố lại nói thế!

Đường Hiểu Uyển nghe vậy cũng không vui, đáp lại:

- Lần này may mà có anh Diệp cứu con, mẹ mời anh ấy đến nhà mình ăn cơm, con đương nhiên phải tiếp anh ấy rồi!

Đường Hiểu Uyển nói xong lại quay sang nhìn Thái Hạo, hừ lạnh một tiếng:

- Anh Diệp không giống như một số người, chỉ toàn đến làm phiền người khác. Bố muốn chơi cờ với anh ta thì hai người cứ chơi tiếp đi, con không nói chuyện với anh ta đâu!

Thái độ của Đường Hiểu Uyển khiến sắc mặt Đường Hưng Cường sa sầm, ông ta hừ lạnh nói:

- Hiểu Uyển, con càng ngày càng không nghe lời rồi đấy, bố thấy con ở công ty bị người ta dạy hư hết rồi. Sau này tốt nhất con nên đổi công ty đi, bố thật sự không muốn con gái mình bị người ta nói ra nói vào, vậy thì mặt mũi bố biết để vào đâu chứ!

Lời của Đường Hưng Cường rõ ràng là không nể mặt Diệp Lăng Phi chút nào, trước mặt anh mà còn trách mắng Đường Hiểu Uyển, ý tứ trong lời nói còn động chạm đến anh. Diệp Lăng Phi thầm cười lạnh:

- Tôi vốn chẳng muốn gây chuyện với ông, nhưng ông lại kiếm chuyện với tôi trước, đúng là một lão già không biết điều!

Ở đây, người vui nhất chính là Thái Hạo, hắn tận mắt thấy Đường Hưng Cường không giữ thể diện cho Diệp Lăng Phi nên thầm đắc ý trong lòng.

Sắc mặt của Đường Hiểu Uyển cũng trở nên khó coi, cô không thể ngờ bố mình lại làm như vậy, đây rõ ràng là đang gây khó dễ cho Diệp Lăng Phi. Đường Hiểu Uyển vừa định mở miệng cãi lại bố vài câu thì nghe Diệp Lăng Phi ở phía sau cười ha hả nói:

- Bác Đường, câu này bác nói rất hay, cháu cũng nghĩ vậy. Mấy năm gần đây làm việc gì cũng không thể để người ta nói ra nói vào sau lưng, đặc biệt là đàn ông chúng ta càng phải chú trọng đến hành vi của mình. Chẳng phải người xưa có câu rất hay đó sao, “muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm”. Việc đã làm rồi thì đừng mong không ai biết, bác Đường, bác nói có đúng không?

Đường Hưng Cường biến sắc, ông ta quay lại nhìn Diệp Lăng Phi, nhìn thẳng vào anh nói:

- Cậu nói gì, nói cho rõ xem!

- Bác Đường, cháu nghĩ cháu không cần phải nói quá rõ đâu. Chúng ta đều là đàn ông, có những chuyện không cần vạch toẹt ra làm gì, bác có nghĩ vậy không?

Diệp Lăng Phi bị Đường Hưng Cường xúc phạm, nếu không phải nể mặt Đường Hiểu Uyển, hắn tuyệt đối sẽ không giữ thể diện cho ông ta. Nhưng Diệp Lăng Phi lo Đường Hiểu Uyển sẽ tổn thương nên mới không nói thẳng ra, chỉ cười cười nói:

- Bác Đường, bác chơi cờ tiếp đi, cháu không làm phiền nữa!

Diệp Lăng Phi nói xong liền quay người bước ra ngoài. Đường Hiểu Uyển quýnh lên, vội vàng đuổi theo.

- Anh Diệp, anh Diệp!

Đường Hiểu Uyển kéo tay Diệp Lăng Phi lại giữa phòng khách, miệng nói không ngớt:

- Anh Diệp, anh đừng giận, em nghĩ có thể là bố em…!

Đường Hiểu Uyển nghĩ một hồi lâu cũng không thể nghĩ ra được cái cớ nào hay ho.

Mẹ Đường Hiểu Uyển cũng từ nhà bếp đi ra, nhìn thấy cảnh này liền thắc mắc hỏi:

- Chuyện gì thế này?

- Bác gái, không có gì đâu ạ!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Chỉ là lúc nãy cháu thấy bác trai đang chơi cờ, cháu không muốn làm phiền nên định ra ngoài đi dạo một lát.

- Ồ, vậy à!

Mẹ Đường Hiểu Uyển tưởng thật, cười nói:

- Vậy cũng được, bảo Hiểu Uyển đi cùng cậu Diệp cũng được!

Nói xong, mẹ của Đường Hiểu Uyển lại quay người bước vào bếp tiếp tục công việc.

Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi nói chỉ là muốn đi dạo thì mới thở phào nhẹ nhõm. Cô kéo tay Diệp Lăng Phi vào phòng ngủ của mình, rồi khóa trái cửa lại, sau đó thở dài một hơi nhìn Diệp Lăng Phi cười ha ha.

- Cô nhóc này có gì mà cười, có phải muốn xem anh khó xử không?

Diệp Lăng Phi cốc nhẹ vào đầu Đường Hiểu Uyển một cái, rồi đến trước máy tính của cô, ngồi lên ghế và dang rộng hai chân ra, nói:

- Anh cũng không biết sao lại đắc tội với bố em nữa, tóm lại là bố em cứ thấy anh là không vui. Haiz, anh thấy sau này anh không đến nữa thì tốt hơn!

Đường Hiểu Uyển cười ha ha, đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, mông cô tựa vào bàn máy tính, đối mặt với anh cười nói:

- Anh Diệp, em thấy sắc mặt của bố em lúc nãy thay đổi rồi đó!

- Sao thế, bố em giận anh mà em còn vui được à?

Diệp Lăng Phi cố ý hỏi.

- Không phải, không phải, là vì em chưa bao giờ thấy sắc mặt của bố em trở nên khó coi như vậy!

Đường Hiểu Uyển vội vàng giải thích.

- Em không ngờ mấy câu đó của anh lại có thể khiến bố em không nói được lời nào!

- Đó là vì anh đang nói đạo lý!

Diệp Lăng Phi không nói ra nguyên nhân thật sự khiến Đường Hưng Cường biến sắc chỉ vì mấy câu nói đó của anh, hắn không muốn Đường Hiểu Uyển phải buồn lòng. Diệp Lăng Phi vỗ lên đùi mình, gọi Đường Hiểu Uyển:

- Hiểu Uyển, qua đây ngồi!

Đường Hiểu Uyển nhích mông, quay người lại ngồi trên đùi Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi ôm chặt lấy cô, hỏi:

- Hiểu Uyển, em thật sự không bị thương sao?

Đường Hiểu Uyển rất thích cảm giác được Diệp Lăng Phi ôm vào lòng, cô càng ngày càng nhận ra rằng chỉ cần ở bên cạnh anh, mình không cần phải sợ hãi bất cứ điều gì. Sau khi trải qua một số chuyện, cảm giác đó trong lòng cô càng trở nên mãnh liệt hơn.

Hai tay cô đặt lên đùi mình, khẽ “ừm” một tiếng. Đôi mắt trong veo như nước nhìn Diệp Lăng Phi, cô nhẹ nhàng hỏi:

- Anh Diệp, anh cũng không sao chứ?

- Anh đương nhiên là không sao rồi, em xem anh có giống người có chuyện không?

Tay phải Diệp Lăng Phi nắm chặt đôi bàn tay nhỏ bé của Đường Hiểu Uyển, vừa quay đầu lại đối diện với cô thì thấy Đường Hiểu Uyển đang ngước mặt lên và nhắm mắt lại, đôi môi nhỏ xinh chu lên, rõ ràng là đang chờ đợi một nụ hôn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!