Diệp Lăng Phi thầm vui trong bụng:
- Cô nhóc này chủ động thật, mình còn chưa kịp làm gì mà em ấy đã sẵn sàng rồi!
Diệp Lăng Phi cũng chẳng phải chính nhân quân tử gì, nhìn thấy bộ dạng đáng yêu kiều diễm của Đường Hiểu Uyển, hắn không chút do dự cúi xuống hôn cô.
Hai tay Đường Hiểu Uyển vốn đang nằm trong tay Diệp Lăng Phi, nhưng khi đôi môi hai người chạm nhau, cô liền rút tay ra, vòng lên ôm chặt lấy cổ hắn. Bờ môi hé mở, chiếc lưỡi xinh xắn chủ động vươn ra, quấn lấy lưỡi hắn.
Diệp Lăng Phi ôm chặt Đường Hiểu Uyển. Sau khi đôi môi tách ra, cô ngượng ngùng nói:
- Diệp đại ca, em lấy album cho anh xem ảnh nhé?
Diệp Lăng Phi gật đầu, bây giờ trong lòng hắn không còn chút lo lắng nào về việc Đường Hiểu Uyển sẽ rời xa mình. Nụ hôn cháy bỏng vừa rồi đã nói lên tất cả, cô nhóc này đã dùng nó để cho hắn biết, trong lòng cô yêu hắn biết nhường nào.
Đường Hiểu Uyển mở tủ, lục lọi một hồi lâu rồi cuối cùng cũng cầm ra hai cuốn album. Cô ôm chúng quay lại, đặt lên bàn máy tính rồi chủ động ngồi vào lòng Diệp Lăng Phi.
Tay trái Diệp Lăng Phi ôm eo Đường Hiểu Uyển, tay phải lật cuốn album. Cô chỉ vào một bức ảnh, giới thiệu:
- Diệp đại ca, đây là ảnh em chụp chung với bạn học hồi đi học đó!
Diệp Lăng Phi nhìn vào ảnh tìm kiếm, nhanh chóng thấy được Đường Hiểu Uyển đang đứng ở hàng đầu tiên. Đường Hiểu Uyển lúc đó và bây giờ không thay đổi nhiều, chỉ là trông có vẻ trưởng thành hơn một chút.
Đường Hiểu Uyển giới thiệu từng tấm ảnh cho Diệp Lăng Phi. Xem xong cuốn này, cô lại mở cuốn kia ra, miệng cười bảo:
- Diệp đại ca, anh không được cười em đâu nhé, đây là ảnh lúc nhỏ của em!
- Có ảnh nude không?
Diệp Lăng Phi cười gian.
- Không cho anh xem nữa!
Đường Hiểu Uyển bĩu môi, nhưng vẫn lấy ảnh lúc nhỏ của mình cho Diệp Lăng Phi xem. Album này chứa ảnh từ lúc cô sinh ra cho đến tận khi vào đại học. Diệp Lăng Phi nhìn ảnh hồi bé của cô, cố ý lầm bầm:
- Hiểu Uyển, hồi nhỏ ngực em đâu có lớn thế này, bắt đầu phát triển từ khi nào vậy!
- Em mặc kệ anh!
Đường Hiểu Uyển khẽ dỗi:
- Anh chỉ biết bắt nạt em thôi!
- Lại đây, để anh kiểm tra xem, ngực của Hiểu Uyển nhà ta rốt cuộc lớn cỡ nào!
Dứt lời, tay phải Diệp Lăng Phi đã vén áo Đường Hiểu Uyển lên, tay trái nhẹ nhàng mở nút áo ngực của cô. Chiếc áo ngực tuột xuống, bộ ngực căng tròn của Đường Hiểu Uyển lập tức hiện ra trọn vẹn trước mắt Diệp Lăng Phi. Hắn không kìm được, cúi xuống ngậm lấy.
- A!
Đường Hiểu Uyển khẽ rên một tiếng, hai tay vội ôm chặt lấy vai Diệp Lăng Phi, cắn chặt môi để không bật ra tiếng.
Diệp Lăng Phi vùi đầu vào giữa bộ ngực của cô, bắt đầu say sưa gặm nhấm.
Mông của Đường Hiểu Uyển cựa quậy trên đùi hắn. Cơ thể cô nóng ran, hai tay ôm chặt lưng Diệp Lăng Phi, tiếng rên rỉ khe khẽ thoát ra từ kẽ răng.
Diệp Lăng Phi day dưa trên ngực cô năm sáu phút mới chịu ngẩng đầu lên, dùng sức hôn lên đôi môi của Đường Hiểu Uyển. Đồng thời, hai tay hắn cũng mạnh mẽ xoa nắn ngực cô.
Cốc! Cốc! Tiếng gõ cửa vang lên, theo sau là giọng của mẹ Đường Hiểu Uyển từ bên ngoài:
- Hiểu Uyển, sắp ăn cơm rồi, dọn dẹp rồi ra mau nhé!
Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển tách môi ra. Đường Hiểu Uyển vội vàng đáp:
- Mẹ, con với Diệp đại ca ra ngay đây ạ!
Cô cuống quýt cài lại áo ngực, mặt đỏ bừng nhìn Diệp Lăng Phi, lí nhí:
- Diệp đại ca, mau lên!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, hắn vốn chẳng cần dọn dẹp gì, chỉ nhếch mép cười gian nhìn cô. Đường Hiểu Uyển không dám nhìn thẳng vào hắn, chỉ nhanh chóng chỉnh lại quần áo, soi gương một lúc. Sau khi chắc chắn không có gì bất thường, cô mới mở cửa phòng ngủ bước ra ngoài.
Bàn ăn được đặt giữa phòng khách, mẹ của Đường Hiểu Uyển đã dọn cơm tươm tất. Bà sợ Diệp Lăng Phi chê nhà chật nên nói:
- Diệp tiên sinh, phòng khách nhà chúng tôi hơi nhỏ, cậu đừng để ý nhé!
- Đương nhiên là không rồi ạ, cháu thấy rất tốt!
Diệp Lăng Phi nói xong, liếc mắt nhìn về phía cửa phòng lớn, thấy cửa đang mở, Thái Hạo đang đứng ở đó nói với Đường Hưng Cường ở bên trong:
- Bác trai, hay là cháu về nhà ăn cơm vậy, nhà bác có khách, cháu ở lại đây cũng không tiện lắm!
- Có gì đâu, tiểu Thái, cháu cũng không phải người ngoài, đừng về, ở lại ăn cơm đi!
Đường Hưng Cường từ trong phòng đi ra, thấy Diệp Lăng Phi đứng ở phòng khách, ông ta quay đầu nói với Thái Hạo:
- Tiểu Thái, vừa hay bác có việc muốn bàn với cháu, cháu không được đi!
Thái Hạo tỏ vẻ rất miễn cưỡng, khó xử nói:
- Bác Đường, nếu bác đã nói vậy thì cháu ở lại, nhưng cháu cứ thấy không hay lắm!
- Thấy không hay thì về đi, việc gì phải tỏ ra khó xử như vậy!
Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng của Thái Hạo, không nhịn được lên tiếng:
- Thái Hạo, tôi nói cậu sống giả tạo thật đấy. Rõ ràng muốn ở lại ăn cơm mà còn giả vờ khó xử. Chân là của cậu, muốn đi thì cứ bước, việc gì phải làm ra vẻ bị ép buộc. Hừ, thật không biết nói cậu thế nào nữa!
Thái Hạo bị Diệp Lăng Phi nói cho biến sắc. Dù mặt hắn có dày đến đâu, sau khi nghe những lời này cũng không còn mặt mũi nào ở lại. Hắn nói với Đường Hưng Cường:
- Bác Đường, cháu có việc, hôm khác đến chơi vậy!
Thái Hạo vừa làm bộ định đi thì bị Đường Hưng Cường giữ lại. Ông ta không vui nói:
- Tiểu Thái, đây là nhà bác, chẳng lẽ lời bác nói mà cháu cũng không nghe? Bác bảo cháu ở lại thì cứ ở lại, đừng nghe người khác nói vài câu mà bỏ đi!
Nói xong, Đường Hưng Cường quay sang Diệp Lăng Phi, vẻ mặt lạnh lùng, giọng điệu không mấy thiện cảm:
- Diệp tiên sinh, xin cậu chú ý thân phận của mình. Đây là nhà tôi, không phải nơi để cậu tự tiện làm chủ!
Điều Thái Hạo muốn nghe chính là câu này của Đường Hưng Cường. Hắn thầm đắc ý, liếc nhìn Diệp Lăng Phi nghĩ bụng:
- Thằng họ Diệp kia, mày cũng không xem lại thân phận của mình đi, lấy cái gì mà đấu với tao.
Thái Hạo nhìn Diệp Lăng Phi, chỉ mong thấy được vẻ mặt khó coi của hắn, tốt nhất là có thể cãi nhau với Đường Hưng Cường. Nếu vậy, chuyện giữa Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển coi như chấm dứt, còn hắn thì có thể nhân cơ hội này mà chen chân vào.
Nghe bố nói vậy, Đường Hiểu Uyển vội vàng nắm chặt tay Diệp Lăng Phi. Cô biết tính khí của hắn, bố cô nói như vậy rõ ràng là cố tình chọc tức, mà Diệp Lăng Phi lại là người không chịu thiệt, hai người chắc chắn sẽ xảy ra cãi vã. Cô nắm chặt tay hắn, muốn giữ hắn lại.
Mẹ của Đường Hiểu Uyển cũng nghe thấy lời chồng nói, bà vội vàng từ trong bếp chạy ra:
- Hưng Cường, sao ông lại nói với Diệp tiên sinh như vậy? Cậu ấy là đại ân nhân của Hiểu Uyển nhà chúng ta, ông…!
- Không có việc của bà, đừng nói bậy bạ!
Đường Hưng Cường gắt lên với vợ. Mẹ của Đường Hiểu Uyển xưa nay vẫn luôn nghe lời chồng, chưa bao giờ cãi lại, nên nghe vậy cũng đành nuốt những lời định nói vào bụng, khẽ thở dài đứng đó với vẻ mặt bất lực.
Nhưng điều khiến Thái Hạo thất vọng nhất là Diệp Lăng Phi không hề tức giận. Hắn nghe Đường Hưng Cường nói vậy, chỉ liếc nhìn ông ta, rồi lại nhìn mẹ Đường Hiểu Uyển, trong lòng thầm thở dài:
- Đường Hưng Cường, tôi thật sự xem thường loại đàn ông như ông, ra vẻ chính nhân quân tử nhưng bản chất lại gian trá vô cùng. Ông cũng không biết tu từ kiếp nào mà có phúc lấy được người vợ tốt và có cô con gái ngoan như Đường Hiểu Uyển.
Diệp Lăng Phi thầm khinh bỉ Đường Hưng Cường. Hắn ngồi xuống, vắt chéo chân, nhìn chằm chằm ông ta rồi cười nhạt:
- Bác Đường, cháu nói câu này có thể bác không thích nghe, nhưng cách làm người của bác có vấn đề đấy.
- Cậu nói gì?
Đường Hưng Cường không ngờ Diệp Lăng Phi đến nhà mình mà còn dám hỗn xược như vậy, liền tức giận trợn mắt định bước tới. Lúc này, Thái Hạo vội vàng ngăn lại:
- Bác Đường, bác đừng nóng giận!
- Cháu nói sai sao? Bác Đường, có một số chuyện không cần phải nói toạc ra, chỉ cần bác biết cháu biết là được rồi!
Diệp Lăng Phi cười ha hả.
- Bác Đường, bác đừng giận nữa. Nếu cháu thật sự có chỗ nào đắc tội, cháu xin lỗi bác. Hôm nào đó cháu mời bác đến nhà hàng ở khách sạn Hải Tinh ăn cơm, nghe nói ở đó không tồi, không biết bác Đường đã từng đến đó chưa?
Câu nói này của Diệp Lăng Phi rõ ràng có ẩn ý, chỉ có Đường Hưng Cường mới có thể nghe ra được hàm ý bên trong.
Vốn dĩ Đường Hưng Cường còn đang trừng mắt, hất mặt lên, nếu không phải Thái Hạo ngăn lại, có lẽ ông ta đã xông lên túm cổ Diệp Lăng Phi. Nhưng sau khi nghe câu nói đó, ông ta lại sững người, nửa ngày không có phản ứng. Ông ta hoàn toàn không ngờ Diệp Lăng Phi sẽ nhắc đến khách sạn Hải Tinh. Đường Hưng Cường lẩm bẩm trong bụng, không muốn tin rằng Diệp Lăng Phi biết chuyện của mình, chỉ mong đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Đường Hưng Cường bình tĩnh lại, định xem thử rốt cuộc Diệp Lăng Phi biết được bao nhiêu. Nếu chỉ là trùng hợp, thì sau đó nổi giận cũng không muộn. Nghĩ vậy, ông ta hừ một tiếng rồi cũng không nói gì với Diệp Lăng Phi nữa, mà tự mình giảng hòa:
- Chuyện đó để sau hãy nói. Ừm, tiểu Thái, chúng ta ngồi xuống ăn cơm thôi!
Sự thay đổi thái độ đột ngột của Đường Hưng Cường khiến Thái Hạo ngớ người. Hắn tưởng mình nghe nhầm, nhưng khi thấy Đường Hưng Cường kéo ghế ngồi xuống bàn ăn, hắn mới tin là thật. Hắn nghĩ mãi không ra, tại sao Đường Hưng Cường lại thay đổi nhanh như vậy. Thái Hạo lúc nãy đã tính cả rồi, mình sẽ giả vờ can ngăn, sau đó tìm cơ hội đổ thêm dầu vào lửa, nhưng Đường Hưng Cường đã không cho hắn cơ hội đó.
Đừng nói là Thái Hạo, ngay cả hai mẹ con Đường Hiểu Uyển cũng tưởng mình nghe nhầm. Theo họ thấy, hành động lúc này của Đường Hưng Cường rất kỳ quặc. Hai mẹ con quá hiểu tính ông, vốn cho rằng lần này sẽ có một trận cãi vã to, ai ngờ chỉ vài câu nói của Diệp Lăng Phi đã có thể khiến ông im lặng.
Nhưng cục diện trước mắt chắc chắn là tốt nhất. Mẹ Đường Hiểu Uyển vội vàng nói:
- Đúng, đúng, ăn cơm, mọi người ăn cơm thôi!
Còn Đường Hiểu Uyển thì nghiêng đầu nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại nhìn bố mình, luôn cảm thấy có chuyện gì đó ẩn sau những lời nói vừa rồi.