Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 432: CHƯƠNG 432: LẤY TIỀN ĐẬP CHẾT NGƯƠI

Nhìn làn da trắng mịn màng của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi bất giác nuốt nước bọt. Hắn ôm chặt vòng eo thon của cô, tay phải bóp mạnh lên cặp mông cong vút rồi nói:

- Bà xã, em đẹp như một đóa hoa mới nở, hút hết cả hồn anh rồi. Nói trước nhé, hôm nay em không được rời anh nửa bước, anh không muốn vợ đẹp của mình bị mấy tên dê xồm dòm ngó đâu.

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi ghen tuông thì không khỏi nở nụ cười đắc ý. Cô khẽ vuốt mái tóc thơm ngát, tựa vào người hắn rồi khúc khích nói:

- Ông xã, vậy phải xem biểu hiện của anh thế nào đã, nếu gặp phải tên dê xồm nào, ông xã nhất định phải bảo vệ em đấy nhé!

- Đương nhiên rồi, nếu có tên dê xồm nào dám bén mảng tới, anh thiến nó luôn!

Diệp Lăng Phi liếc mắt ra phòng khách, thấy vú Ngô không có ở đó, hắn liền ôm chặt Bạch Tình Đình và đặt lên môi cô một nụ hôn mãnh liệt.

Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi hôn đến ngạt thở, hai tay cô ôm chặt lấy vai hắn. Tiếng thở của cô trở nên dồn dập, sau khi Diệp Lăng Phi rời khỏi đôi môi thơm mềm của cô, Bạch Tình Đình mới lên tiếng phản đối:

- Anh hư quá, không thèm để ý đến anh nữa!

- Chuyện hư hỏng hơn còn ở phía sau cơ!

Diệp Lăng Phi bế thốc Bạch Tình Đình lên, sải bước thẳng ra cửa. Bạch Tình Đình giật mình, đôi chân thon dài giãy giụa loạn xạ, miệng la lên:

- Mau thả em xuống, mau thả em xuống!

Diệp Lăng Phi mặc kệ, vừa bước ra cửa thì đúng lúc gặp vú Ngô.

- Vú Ngô, trưa nay tụi con không về ăn cơm đâu, vú đừng chuẩn bị phần tụi con nhé!

Diệp Lăng Phi nói.

- Ừm!

Vú Ngô đáp, rồi nhìn Bạch Tình Đình đang đỏ bừng mặt, bà cười bảo:

- Đại tiểu thư, hôm nay chơi vui vẻ nhé!

- Vú Ngô, đều tại anh ấy cả!

Bạch Tình Đình đỏ mặt, một tay ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi, ngượng ngùng nói:

- Vú Ngô, tụi con đi đây ạ!

- Ừm, đi đi, đi đi!

Vú Ngô cười nói.

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình đến tận xe mới chịu thả cô xuống. Vừa chạm đất, Bạch Tình Đình liền giơ chân đá nhẹ vào người Diệp Lăng Phi mấy cái, nhưng chẳng thấm vào đâu.

Bước vào chiếc Benz của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi cầm chìa khóa khởi động xe. Trong lúc cô còn đang loay hoay thắt dây an toàn, hắn lại bất ngờ ghé sát môi qua. Bạch Tình Đình tránh không kịp, lại bị Diệp Lăng Phi hôn trọn. Hai tay cô đấm nhẹ mấy cái vào lưng hắn rồi cũng thôi, toàn thân mềm nhũn, chìm đắm trong nụ hôn cháy bỏng của hắn.

Bàn tay phải không yên phận của Diệp Lăng Phi còn nhân cơ hội này luồn vào trong áo cô, cách một lớp áo ngực, dùng sức xoa nắn bộ ngực căng tròn của Bạch Tình Đình. Sau một hồi càn quấy, hắn mới thỏa mãn lái xe đi. Bạch Tình Đình ngượng chín cả người, miệng không ngừng lẩm bẩm:

- Ông xã, anh hư quá đi, sau này không cho anh đụng vào em nữa!

- Có bà xã mà không đụng vào thì chẳng phải là có bệnh sao!

Diệp Lăng Phi mặt dày đáp.

- Tuy anh đồng ý để bà xã từ từ thích ứng với chuyện của hai chúng ta, nhưng anh đâu có nói là thích ứng từng chút một. Anh đây là đang tăng tốc quá trình thôi, còn bước tiếp theo thì... hì hì!

- Anh là đồ xấu xa!

Bạch Tình Đình nũng nịu.

- Anh trước giờ vẫn vậy mà. Chẳng bao giờ hỏi ý kiến em, thế mà cứ nói là trưng cầu ý kiến người ta, lần trước còn đem người ta…!

Thấy Bạch Tình Đình đỏ mặt không nói tiếp, Diệp Lăng Phi liền viện cớ:

- Bà xã, em nói lần trước chúng ta ở phòng tân hôn phải không? Ây da, anh lại nhớ ra rồi, hay là tối nay chúng ta về bắt đầu thích ứng từ quá trình đó nhé!

Bạch Tình Đình nhớ lại hôm đó mình bị Diệp Lăng Phi lột sạch, đặc biệt là vùng nhạy cảm còn bị hắn hôn lấy hôn để, mặt cô đỏ như gấc, chỉ biết cúi đầu im lặng.

Hai chân cô bất giác kẹp chặt lại. Mỗi lần nghĩ đến chuyện hôm đó, cô lại nhớ tới cảm giác đê mê chưa từng có, trong lòng lại thấy ngứa ngáy, thật mong được trải nghiệm thêm một lần nữa. Nhưng Bạch Tình Đình lại sợ nhỡ Diệp Lăng Phi không kiềm chế được thì hậu quả sẽ khôn lường.

Cô cũng từng tìm hiểu kiến thức về giới tính, khi đọc tài liệu nói rằng con gái lần đầu tiên sẽ phải chịu đựng một nỗi đau tột cùng, cô liền thấy sợ, thậm chí là rất sợ, gần như trở thành một nỗi ám ảnh. Dù trong lòng rất thích cảm giác kia nhưng lại sợ hãi nỗi đau của lần đầu, tâm trạng vô cùng mâu thuẫn.

Công viên Vương quốc Khám Phá ở bãi biển Kim Thạch là một địa điểm du lịch rất nổi tiếng của thành phố Vọng Hải, đặc biệt vào mùa du lịch, nơi đây luôn đông nghịt người qua lại.

Diệp Lăng Phi dừng xe trước cổng bán vé, Bạch Tình Đình xuống xe đi mua vé trước. Hắn lái xe đến bãi đỗ, vừa khóa xe xong thì điện thoại của Đường Hiểu Uyển gọi đến. Diệp Lăng Phi vỗ đầu, thầm than mình chỉ mải mê đi chơi với mỗi Bạch Tình Đình mà quên mất hôm qua đã hứa với Đường Hiểu Uyển sẽ đi đón Vu Đình Đình.

Diệp Lăng Phi thầm nghĩ:

- Nếu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển thật sự hòa hợp thì cũng tốt.

Hắn rất yên tâm về Vu Đình Đình, tin rằng cô gái lương thiện và hiểu chuyện này sẽ rất hòa hợp với Đường Hiểu Uyển.

- Diệp đại ca, anh đang ở đâu vậy?

Đường Hiểu Uyển hỏi.

- Hiểu Uyển, em đừng giận nhé, anh và Tình Đình đang ở Vương quốc Khám Phá rồi!

Diệp Lăng Phi dùng giọng điệu thành khẩn nói:

- Anh biết việc này là do anh sai, anh sẽ sửa lỗi, sau này tuyệt đối không phạm phải sai lầm vô tổ chức, vô kỷ luật này nữa!

“Khì khì!” Đường Hiểu Uyển ở đầu dây bên kia bật cười. Nghe tiếng cười của cô, Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm, Đường Hiểu Uyển không hề giận.

- Diệp đại ca, anh có việc thì cứ bận đi, không cần phải làm ra vẻ như em ép buộc anh vậy đâu. Em vẫn có cảm giác anh còn khoảng cách với em đó. Anh nghĩ xem, một người đàn ông đi cùng hai cô gái bọn em, tụi em muốn nói thầm chuyện gì cũng không tiện. Như vậy là tốt nhất rồi, ừm, Diệp đại ca, chơi vui vẻ nhé!

Nghe Đường Hiểu Uyển nói vậy, lòng Diệp Lăng Phi nhẹ nhõm hẳn, cảm thấy cô thật tốt. Không biết tại sao, hắn lại nghĩ đến Lý Khả Hân. Nếu đổi lại là Lý Khả Hân của trước kia, e rằng lúc này đã nổi trận lôi đình, mắng hắn là kẻ nói không giữ lời. Thậm chí có thể còn chạy đến đây cố tình gây sự. Nhưng Lý Khả Hân của bây giờ thì sao, có còn như vậy nữa không? Gần đây, Diệp Lăng Phi phát hiện số lần mình nghĩ đến Lý Khả Hân ngày một nhiều hơn, lẽ nào bóng đen trong lòng hắn đã dần tan biến? Diệp Lăng Phi cười khổ, hắn cảm thấy mình có rất nhiều chuyện còn chưa giải quyết xong, lại có thêm những chuyện mới ập đến. Sau khi dặn dò Đường Hiểu Uyển vài câu, hắn mới cúp máy.

Lúc Diệp Lăng Phi đi vào cổng, Bạch Tình Đình đã đợi ở đó khá lâu. Từ xa, hắn thấy một người đàn ông mặc vest trắng đang nói chuyện với cô. Diệp Lăng Phi sải bước dài đến bên cạnh Bạch Tình Đình, tay trái ôm eo cô rồi hỏi:

- Bà xã, có chuyện gì thế?

Bạch Tình Đình nhìn người đàn ông trước mặt, cười nói:

- Vị tiên sinh này tự xưng là người săn tìm ngôi sao của công ty giải trí nào đó, nói khí chất của em rất nổi bật, có thể ký hợp đồng với công ty họ. Họ sẽ bỏ ra một triệu để đào tạo em thành minh tinh! Ừm, đây là danh thiếp của anh ta!

Bạch Tình Đình đưa tấm danh thiếp trong tay cho Diệp Lăng Phi. Hắn nhận lấy, thấy trên đó ghi dòng chữ: Giám đốc bộ phận ký kết nghệ sĩ, Công ty giải trí điện ảnh Hoàn Cầu – Dương Tiêu.

- Chà, còn là giám đốc bộ phận cơ đấy!

Diệp Lăng Phi cầm tờ danh thiếp, hỏi người đàn ông đối diện:

- Tôi nói này giám đốc Dương, anh nói công ty anh sẽ bỏ ra một triệu để đào tạo bà xã tôi, có thật không đấy?

Khi Diệp Lăng Phi xuất hiện, Dương Tiêu có chút thất vọng, hắn cứ tưởng mỹ nhân này vẫn còn độc thân, không ngờ đã có chồng. Nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, Dương Tiêu gật đầu nói:

- Đúng vậy, công ty chúng tôi sẽ bỏ ra số tiền lớn để tạo ra một con đường đến với màn bạc cho nghệ sĩ mà chúng tôi lựa chọn. Dưới sự đào tạo chuyên nghiệp, tôi tin tiểu thư đây, ồ không, vị nữ sĩ này sẽ nhanh chóng nổi tiếng thôi. Anh có biết ngôi sao đang nổi hiện nay Chương Tử Di không? Cô ấy chính là do công ty tôi phát hiện ban đầu, sau đó tiến cử cho Trương Nghệ Mưu. Anh xem bây giờ Chương Tử Di nổi tiếng thế nào rồi đấy. Bước tiếp theo, công ty chúng tôi muốn đào tạo ra một minh tinh hàng đầu thế giới, và tôi thấy vị nữ sĩ này chỉ cần qua sự đào tạo của chúng tôi, nhất định sẽ trở thành một ngôi sao tầm cỡ thế giới!

- Giám đốc Dương đỉnh thật đấy! Trước đây tôi cứ nghĩ mình mà nhận chém gió số hai thì không ai dám nhận số một, nhưng hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt. Giám đốc Dương chính là thần tượng của tôi, sau này có cơ hội nhất định phải giao lưu nhiều hơn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!