Câu nói này của Diệp Lăng Phi khiến cho Dương Tiêu càng trở nên hoang mang hơn, hắn thắc mắc hỏi:
- Tiên sinh, câu nói này có ý gì thế?
Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:
- Chẳng lẽ ngay cả câu nói này của tôi anh còn không hiểu, vậy được thôi, tôi sẽ giải thích cho anh, ý của tôi chính là muốn nói, trước đây tôi chỉ cho rằng tôi là người nói phét nhất, nhưng bây giờ tôi biết rồi, Dương tiên sinh mới thật sự là cao thủ nói phét, nói phét mà không cần bản nháp, thật khiến cho tôi phục sát đất!
Bạch Tình Đình nghe xong liền bật cười ha ha.
- Tiên sinh, sao anh có thể nói như thế được!
Dương Tiêu bị Diệp Lăng Phi nói thế thì ngượng chín mặt, hắn không vui nói:
- Công ty chúng tôi là một công ty giải trí rất nổi tiếng, tiên sinh, xin anh chú ý đến khẩu khí của mình!
- Khẩu khí của tôi không tốt thì sao hả?
Diệp Lăng Phi cười nhạt nói.
- Loại người như anh tôi gặp nhiều rồi, cầm một triệu ra dọa người à? Tôi nói cho anh biết, cho dù công ty các anh có đưa ra một tỉ thì trong mắt lão tử, công ty các anh không bằng cứt chó. Tôi đếm cho anh từ một đến ba, anh lập tức cút khỏi đây cho tôi, nếu không tôi sẽ lấy tiền đập chết anh đó, cũng là một kiểu chết!
Bạch Tình Đình cứ cười mãi từ sau khi gã đàn ông tự xưng là Dương Tiêu đó chuồn đi. Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng cười nắc nẻ của Bạch Tình Đình, không chịu được bèn hỏi:
- Thật sự buồn cười lắm sao?
- Đương nhiên buồn cười rồi, hắn đã cầm một triệu ra lót đường, anh không nhìn thấy bộ dạng hắn lúc nghe nói dùng tiền đập chết hắn à, quả thật rất nực cười!
- Đúng là cô nhóc ngốc!
Diệp Lăng Phi thở nhẹ một hơi rồi cũng chẳng thèm để ý đến Bạch Tình Đình nữa.
Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ dài, trong Phát Hiện Vương Quốc vẫn đông nườm nượp, đa số đều là cả gia đình cùng đến chơi.
Bạch Tình Đình đã từng đến đây một lần, lúc đó tàu lượn siêu tốc của Phát Hiện Vương Quốc vẫn còn đang trong giai đoạn xây dựng sửa sang, bây giờ tàu lượn siêu tốc đã được xây xong, có điều nhìn thấy hàng người xếp hàng dài dằng dặc trước khu trò chơi, Bạch Tình Đình đã dẹp đi cái suy nghĩ muốn chơi tàu lượn siêu tốc.
Bạch Tình Đình nắm cánh tay Diệp Lăng Phi đi từ chỗ tàu lượn siêu tốc đến thẳng tàu hải tặc. Hai người đứng xếp hàng cả nửa ngày mới đến lượt chơi.
Sau khi Bạch Tình Đình lên tàu hải tặc thì lập tức hối hận, cô nắm chặt tay Diệp Lăng Phi, bất an nói:
- Ông xã, hay là chúng ta không chơi trò này nữa, xuống thôi!
- Đã lên rồi sao xuống được chứ!
Diệp Lăng Phi vốn chẳng có cảm giác gì nhiều, cái gọi là trò chơi kích thích đối với hắn mà nói thì cũng chỉ là chuyện vặt vãnh.
Bạch Tình Đình đành phải cắn răng chịu đựng, hai tay cô nắm chặt tay cầm, nhắm mắt lại. Sau khi chiếc tàu hải tặc đó đong đưa, Bạch Tình Đình hét lên những tiếng thét chói tai. Diệp Lăng Phi nghe thấy liền nhíu mày thầm nghĩ:
- Không ngờ tiếng thét của vợ mình lại cao như vậy, sau này chắc phải đi mua bộ nút bịt tai cách âm thật tốt, tránh bị chấn rách màng nhĩ!
Sau khi chiếc tàu hải tặc dừng lại, mặt Bạch Tình Đình tái mét, vẫn là Diệp Lăng Phi dìu cô bước xuống. Chơi xong tàu hải tặc, Bạch Tình Đình sống chết không chịu chơi mấy trò kích thích kiểu này nữa.
Diệp Lăng Phi không còn cách nào khác đành phải cùng Bạch Tình Đình rời khỏi đó, dạo quanh nơi này như đi công viên. Bạch Tình Đình cho dù chỉ là nắm tay Diệp Lăng Phi cùng nhau đi dạo cũng đã cảm thấy rất tốt rồi. Cô luôn cười ha ha thích thú khiến cho Diệp Lăng Phi cảm giác Bạch Tình Đình hôm nay có chút gì đó khác thường.
- Ông xã, chúng ta chơi cái kia đi!
Bạch Tình Đình nhìn thấy một thiết bị trò chơi chuyển động rất chậm, trông như trò ngựa gỗ lúc nhỏ hay chơi, thế là gọi Diệp Lăng Phi lại cùng chơi.
Diệp Lăng Phi cảm thấy chơi cái trò đó quá trẻ con. Nhìn thế nào cũng ra đó là trò chơi của con nít. Nhưng thấy Bạch Tình Đình vô cùng hứng thú, Diệp Lăng Phi cũng đành phải đồng ý.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình vừa đến trước vòng quay ngựa gỗ liền nghe thấy một giọng nói êm tai của một cô gái ở đằng sau:
- Ây, Tình Đình, chẳng lẽ cô chỉ dám chơi những trò như thế này thôi sao?
Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi quay lại nhìn thì thấy Trương Lộ Tuyết và hai cô gái trạc tuổi cô đang đứng đằng sau họ. Trên người Trương Lộ Tuyết mặc bộ đồ thể thao màu trắng giống hệt của Bạch Tình Đình, thậm chí cũng đội chiếc mũ bóng chày màu trắng. Cách ăn mặc giống như đã hẹn trước với Bạch Tình Đình vậy.
Da của Trương Lộ Tuyết cũng chẳng hơn kém Bạch Tình Đình là mấy, nhưng so với Bạch Tình Đình thì cơ thể hình chữ S của Trương Lộ Tuyết lại lộ rõ sự gợi cảm hơn một chút. Có điều, về phương diện phong thái thì Bạch Tình Đình ăn đứt Trương Lộ Tuyết. Nếu cứ so sánh như vậy, Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình đều là kẻ tám lạng người nửa cân, không phân cao thấp.
Vừa nhìn thấy Trương Lộ Tuyết ăn mặc giống hệt mình, Bạch Tình Đình liền tức hộc máu, cô từ nhỏ đã thích tranh đấu hơn thua với Trương Lộ Tuyết. Tuy hai người từ lúc còn là những cô bé đến khi lớn lên đều là mỹ nữ tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành, nhưng tính khí của hai người vẫn không hề thay đổi. Cứ gặp nhau là chí chóe.
Bạch Tình Đình nghe ra là Trương Lộ Tuyết đang khiêu khích mình. Cô hừ lạnh một tiếng nói:
- Tôi không giống người nào đó chẳng chú ý gì tới hành vi của mình, một cô gái nhà lành chơi mấy trò kích thích đó rồi hét toáng lên thì ra cái gì chứ!
Ánh mắt của Trương Lộ Tuyết lướt qua người Diệp Lăng Phi rồi dừng lại trên người Bạch Tình Đình, cười nói:
- Cái này cũng không chắc, ai nói con gái không thể hét toáng lên? Tôi thấy gan Tình Đình nhỏ, không dám chơi mấy trò kích thích đó nên mới nói ra những lời như thế này!
- Cô nói tôi không dám chơi à? Hừ, tôi muốn xem rốt cuộc là ai không dám chơi!
Bạch Tình Đình không khuất phục nói:
- Lộ Tuyết, đến lúc đó cô đừng có sợ quá mà khóc thét lên đấy nhé!
- Hừ, tôi cũng muốn xem rốt cuộc là ai sợ quá phát khóc lên đây!
Trương Lộ Tuyết nói.
- Đi, chúng ta tìm trò nào đó thi đi!
- Thi thì thi!
Bạch Tình Đình không chịu yếu thế chút nào, rõ ràng biết gan mình nhỏ nhưng cô cũng nghiến chặt răng thốt ra câu đó.
Diệp Lăng Phi thấy tình thế có vẻ chẳng tốt đẹp gì cho lắm, hắn liền vội vàng kéo chặt Bạch Tình Đình lại nói:
- Bà xã, thôi đi, việc này bỏ đi, có gì hay ho mà thi chứ, hai chúng ta đi dạo vòng vòng chẳng phải rất tốt sao?
Bạch Tình Đình vẫn chưa nói gì thì Trương Lộ Tuyết đã lên tiếng. Cô nhìn Diệp Lăng Phi nói đầy ngụ ý:
- Diệp tiên sinh, không phải anh đang đau lòng cho vợ anh đó chứ, chẳng lẽ anh biết gan Tình Đình nhỏ?
Bạch Tình Đình vừa nghe lập tức nói:
- Ai nói gan tôi nhỏ, thi thì thi!
- Được, vậy chúng ta chơi trò đơn giản hơn một chút, đi chơi tàu hải tặc đi!
Trương Lộ Tuyết đề nghị.
- Tôi và bạn của tôi vừa từ tàu hải tặc xuống, cũng không tồi lắm!
Trương Lộ Tuyết vừa nói xong thì cô gái đứng bên cạnh cô ta kéo Trương Lộ Tuyết một cái, nhưng Trương Lộ Tuyết mặc kệ. Diệp Lăng Phi nhìn thấy được nên thắc mắc không sao lý giải nổi.
Bạch Tình Đình vừa nghe đến tàu hải tặc đã cắn chặt môi, từ trong kẽ răng nghiến chặt thốt ra được một chữ "Được!".
Diệp Lăng Phi vốn định ngăn lại nhưng hắn đã nhịn được. Hắn biết cho dù mình có khuyên thì Bạch Tình Đình cũng sẽ không nghe theo. Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình cứ đấu nhau chan chát, Bạch Tình Đình có nghiến răng cũng sẽ đấu phân cao thấp với Trương Lộ Tuyết.
Mấy người họ cùng nhau đến bên tàu hải tặc. Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình lên tàu. Trương Lộ Tuyết cười nói:
- Tình Đình, nếu bây giờ cô thấy sợ thì nhận thua là xong chuyện, nếu thật sự bị dọa khiếp rồi thì đó lại là chuyện lớn đấy. Tình Đình, cô nên suy nghĩ kỹ đi.
Đến nước này rồi, Bạch Tình Đình cũng đành bất đắc dĩ, cho dù thế nào cũng phải gắng gượng tiếp. Bạch Tình Đình nghiến răng nói:
- Lộ Tuyết, cô đừng có mà đắc ý, ai thắng ai thua còn chưa biết được đâu, nếu cô có bản lĩnh vậy thì đừng có hét lên!
- Hừ, không hét thì không hét!
Trương Lộ Tuyết nghiến răng nói:
- Tình Đình, tôi muốn thắng cô cho đến kiếp sau!
Nhìn lên tàu hải tặc thấy bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của hai người, Diệp Lăng Phi không nhịn được thở dài một hơi, thầm nghĩ:
- Hai người này xem ra kiếp trước là oan gia, nếu không sao lại trở nên như thế này được chứ!
Theo sự chuyển động lên xuống của tàu hải tặc, Bạch Tình Đình phát ra tiếng thét chói tai. Trương Lộ Tuyết lúc đầu còn ráng nhịn được một chút, cuối cùng cũng hét lớn lên.
Hai cô bạn đi cùng Trương Lộ Tuyết lúc đầu còn nhỏ tiếng bàn luận với nhau. Sau khi Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng bàn luận của hai cô gái đó, đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức nhếch mép cười.
Khi tàu hải tặc dừng lại, Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết cùng giữ một tư thế giống nhau: hai tay ôm chặt tay cầm, mặt trắng bệch.
Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều không nói gì, từ từ bước xuống tàu. Diệp Lăng Phi vừa định chạy qua đỡ Bạch Tình Đình thì chỉ thấy cô đẩy mạnh hắn ra rồi chạy nhanh đến một góc, cúi người xuống nôn thốc nôn tháo. Cô vừa nôn bên này, Trương Lộ Tuyết cũng không nhịn được nữa, chạy qua nôn luôn.
Đợi sau khi Trương Lộ Tuyết nôn xong, cô dùng khăn giấy chùi miệng rồi trừng mắt nhìn Bạch Tình Đình.
- Lộ Tuyết, giờ cô còn gì để nói nữa không!
Tuy mặt Bạch Tình Đình trắng bệch, nhưng cô vẫn không quên khiêu khích Trương Lộ Tuyết:
- Lúc nãy cô nói không hét mà, cô cũng đã hét rồi đó, xem ra cô cũng chỉ là con quỷ nhát gan!
- Tôi... chí ít tôi cũng nôn muộn hơn cô một chút!
Trương Lộ Tuyết thực sự không tìm ra được lý do nào khác dưới sự khiêu khích của Bạch Tình Đình, ngay cả lý do này cũng nói ra được.
Diệp Lăng Phi vừa bước qua nghe thấy câu nói này của Trương Lộ Tuyết thì không nhịn được bật cười. Hắn đến trước mặt hai người, không ngừng lắc đầu nói:
- Anh nói hai người hà tất gì phải khổ vậy, vốn dĩ là bạn thân thanh mai trúc mã, kết quả lại trở nên giống như kẻ thù. Hay như vậy đi, anh làm cầu nối cho hai người, hai đứa làm hòa đi. Nào, đưa tay ra đây, hai người bắt tay nhau đi!
Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều không có ý đưa tay ra, thế là hắn kéo tay của hai người lại, nhưng tay họ vẫn chưa kịp chạm vào nhau thì cả hai đã vội rút về.
Diệp Lăng Phi đành chịu thua, gặp phải chuyện thế này hắn cũng nhất thời không biết nên xử lý thế nào.
Diệp Lăng Phi lấy ra một đĩa thịt xiên lớn đặt trước mặt bốn cô gái, hắn đặt xiên thịt lên mặt bàn nói:
- Đồ ở đây bán đắt thật, chỉ một xiên thịt này mua bên ngoài cũng chỉ một tệ một xiên, ở đây lại năm tệ một xiên, đúng là cướp tiền!
Nói xong hắn cầm thịt xiên phát cho mỗi người một que. Hai cô gái đi cùng Trương Lộ Tuyết nói tiếng cảm ơn rồi cầm lấy xiên thịt, nhìn Trương Lộ Tuyết hỏi:
- Lộ Tuyết, lát nữa chúng ta đi đâu đây?
- Tiếp tục chơi ở đây!
Trương Lộ Tuyết cắn một miếng thịt xiên, nhai kỹ rồi hỏi Bạch Tình Đình:
- Tình Đình, buổi chiều chúng ta tìm một trò chơi khác thi thế nào?
- Đương nhiên rồi, ai không thi, người đó... người đó là chó con!
Bạch Tình Đình nghĩ cả một hồi lâu mới nói được.