Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 434: CHƯƠNG 434: SỞ THÍCH CỦA CHÚNG TA GIỐNG NHAU

- Ai thua thì làm giống hồi nhỏ, sủa tiếng chó!

- Hừ, ai sợ ai chứ!

Trương Lộ Tuyết không chịu thua nói.

- Hồi nhỏ toàn cô thua, bây giờ cũng vậy thôi, đừng hòng hơn được tôi!

- Ai nói chứ, hồi nhỏ toàn cô thua!

Bạch Tình Đình phản bác.

- Cô đừng có nói bậy!

- Ai nói bậy chứ, cô quên lần chúng ta đánh cầu lông tôi thắng cô tận bảy quả à!

Trương Lộ Tuyết nói.

- Tôi còn nhớ rất rõ, lúc đó cô còn phải sủa gâu gâu đấy!

- Vậy còn lúc chúng ta đoán câu đố thì sao, chẳng phải lúc đó cô cũng phải sủa tiếng chó đó sao?

Bạch Tình Đình không chịu khuất phục đáp.

Hai cô bạn đi cùng Trương Lộ Tuyết liếc nhìn nhau, một trong hai cô lên tiếng:

- Lộ Tuyết, chiều nay mình có chút việc nên về trước nhé, có gì thì gọi cho mình!

Cô còn lại cũng nói:

- Ừm, Lộ Tuyết, mình cũng vừa nhớ ra bạn trai hẹn gặp chiều nay, mình đi trước đây!

Lộ Tuyết làm gì còn tâm trí mà để ý đến hai cô bạn này nữa, cô xua tay:

- Được rồi, các cậu đi đi, mình sẽ gọi điện cho!

Hai cô gái thở phào một hơi rồi chuồn đi như chạy trốn.

Đợi hai cô gái đi rồi, Diệp Lăng Phi cũng mở miệng:

- Ồ, bà xã, anh…!

Diệp Lăng Phi chưa nói xong đã bị Bạch Tình Đình cắt lời:

- Ông xã, chiều nay anh không được có việc gì hết!

- Anh… anh muốn nói là hay hai em ăn xong xiên thịt nướng rồi hẵng cãi nhau tiếp được không?

Diệp Lăng Phi không thể không thừa nhận rằng Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết sở hữu dung mạo tuyệt thế, ngay cả khi đang nghiêm mặt thì vẫn không ngăn được những ánh mắt lân la muốn tiếp cận.

Nếu không phải Diệp Lăng Phi nghiêm mặt dùng ánh mắt dọa cho mấy gã đàn ông đang tiến tới phải lùi bước, e rằng hai cô nàng đã bị đám đông vây kín từ lâu rồi.

Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều mang vẻ mặt không chịu thua, từ đầu giờ chiều đã đi qua đi lại ở công viên Phát Hiện Vương Quốc chỉ để phân cao thấp, nhưng cả hai rõ ràng đã rút kinh nghiệm từ vụ tàu lượn, không tìm đến những trò chơi kích thích như vậy nữa.

- Đến nhà ma “Lâu Đài Phép Thuật” đi!

Bạch Tình Đình nhìn thấy tấm biển chỉ dẫn, phát hiện vị trí họ đang đứng chính là Lâu Đài Phép Thuật, thế là đề nghị vào nhà ma.

- Đi thì đi, tôi sợ cô chắc!

Trương Lộ Tuyết không chịu yếu thế đáp.

Hai người đứng trước cửa nhà ma. Trương Lộ Tuyết nói trước:

- Chúng ta thống nhất trước, ai ở trong đó mà sợ quá hét lên thành tiếng thì người đó thua!

- Không thành vấn đề!

Bạch Tình Đình không nghĩ ngợi mà gật đầu ngay. Cô nắm cánh tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, vào trong với em đi!

- Không được, phải đi vào một mình!

Trương Lộ Tuyết thấy Bạch Tình Đình định kéo Diệp Lăng Phi vào cùng liền lập tức ngăn lại.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Xem hai người kìa, thi qua thi lại làm gì chứ. Dù có thắng được đối phương thì có ý nghĩa gì không, đúng là trò trẻ con. Được rồi, anh không hùa theo trò điên rồ của hai em nữa, hai em cứ vào đi, anh đứng ngoài đợi!

Bạch Tình Đình liếc Trương Lộ Tuyết một cái, hừ lạnh:

- Được, chúng ta vào!

Hai người khí thế hừng hực tiến đến cửa nhà ma, đang chuẩn bị bước vào thì Trương Lộ Tuyết đột nhiên nói:

- Hay là… để tên lưu manh đó đi cùng?

- Cái gì mà lưu manh chứ, đó là chồng của tôi!

Bạch Tình Đình nghe Trương Lộ Tuyết gọi chồng mình là lưu manh liền sa sầm mặt:

- Tôi không cho phép cô gọi chồng tôi như vậy!

Trương Lộ Tuyết thấy Bạch Tình Đình đổi sắc mặt, cũng cảm thấy nói Diệp Lăng Phi là tên lưu manh ngay trước mặt cô ấy quả thật không nên. Lại nghĩ đến chuyện Diệp Lăng Phi đã cứu mình hôm đó, trong lòng cô thấy hơi áy náy, bèn nói:

- Được rồi, được rồi, xem như tôi sai!

Bạch Tình Đình thấy Trương Lộ Tuyết còn biết xin lỗi thì trong lòng mới dễ chịu hơn một chút. Cô quay người nói với Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, anh vào đi dạo một vòng với tụi em đi!

Diệp Lăng Phi thở dài, hắn đã nhìn thấu tâm tư của hai cô gái này rồi. Thực ra cả hai đều là cùng một loại người, trong lòng thì sợ nhưng ngoài miệng lại không chịu nhượng bộ. Hắn “ừm” một tiếng rồi cùng Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình đi vào nhà ma.

Vừa bước vào, một âm thanh rùng rợn đã vang lên bên tai. Thỉnh thoảng lại có những cái đầu quỷ máu me be bét bất ngờ thò ra, hai bên đường còn có cả một bầy đầu lâu. Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết cũng chẳng còn mạnh miệng như ban nãy nữa. Cả hai bất giác ôm chặt lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, dán sát vào người hắn.

Sau khi ra khỏi nhà ma, Bạch Tình Đình là người đầu tiên nhìn thấy Trương Lộ Tuyết đang nắm cánh tay Diệp Lăng Phi. Cô ghen tuông nói:

- Lộ Tuyết, cô làm gì mà níu tay chồng tôi thế?

Lộ Tuyết sững người, vội vàng buông tay ra, nhưng rồi đột nhiên lại nắm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi và nói:

- Tình Đình, sao nào, tôi để ý chồng cô rồi đấy, không được à?

- Không được, đây là chồng của tôi!

Bạch Tình Đình lại sa sầm mặt, đưa tay kéo tay Trương Lộ Tuyết ra. Cô chen vào giữa Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi, khoác lấy cánh tay hắn rồi nhìn Trương Lộ Tuyết với vẻ đắc thắng:

- Sao hả, ghen tị vì tôi có người chồng tốt phải không?

- Tôi…!

Trương Lộ Tuyết định nói chuyện Diệp Lăng Phi đã ôm cô cả đêm trên núi hôm đó, nhưng rồi lại nuốt lời vào trong. Cô chỉ lườm Bạch Tình Đình một cái rồi nói:

- Hừ, chồng cô thì có gì hay. Bạn trai ngoại quốc của tôi còn “ngon” hơn anh ta gấp trăm lần!

- Lộ Tuyết, cô có bạn trai á, sao tôi chẳng nghe bác Trương nhắc gì cả, lần trước tôi còn nghe bác ấy nói muốn tìm bạn trai cho cô nữa mà. Ồ, tôi biết rồi, có phải cô yêu người nước ngoài nên sợ bác Trương giận không? Lộ Tuyết à, cô cũng thật là, đàn ông Trung Quốc tốt như vậy không tìm, lại đi tìm người nước ngoài. Mấy gã đó toàn lông lá đầy mình, gớm chết đi được!

Bạch Tình Đình chộp được kẽ hở trong lời nói của Trương Lộ Tuyết, liền tấn công tới tấp.

Trương Lộ Tuyết vốn chỉ định bịa ra một lý do để gỡ lại thể diện, không ngờ lại bị Bạch Tình Đình bắt thóp. Cô làm gì có bạn trai người nước ngoài nào, chỉ là có mấy anh chàng theo đuổi nhưng đều không lọt vào mắt xanh của cô. Nhưng lời đã nói ra thì không thể rút lại được. Cô trấn tĩnh lại, tiếp tục nói dối một cách quả quyết:

- Bạn trai tôi là người rất ưu tú, là giáo sư nổi tiếng ở Mỹ, chỉ là tôi chưa nói với bố tôi thôi. Hừ, vài ngày nữa anh ấy sẽ đến thăm tôi, đến lúc đó tôi cho cô xem thế nào là anh tuấn, có triển vọng!

Trương Lộ Tuyết nói xong còn liếc Diệp Lăng Phi một cái rồi nói tiếp:

- Đảm bảo hơn chồng cô gấp trăm lần!

- Vậy cô cứ dắt đến đây xem rồi hẵng nói, ai biết có phải là một tên công tử ăn chơi không. Tôi nghe nói người Mỹ rất biến thái, bọn họ đều… thích cái đó, Lộ Tuyết, không phải cô cũng…!

Bạch Tình Đình vốn muốn chọc tức Trương Lộ Tuyết một trận ra trò, nhưng những lời sau đó thật sự khó nói, đành phải lái sang ý khác:

- Tóm lại, bạn trai cô tuyệt đối không tốt bằng chồng tôi!

- Chồng cô tốt, sao tôi không nhìn ra nhỉ…!

Trương Lộ Tuyết đang định nói tiếp thì nghe Diệp Lăng Phi lên tiếng:

- Tôi thấy hai người muốn cãi thì cứ cãi, việc gì phải lôi tôi vào? Tôi là người vô tội nhất, đừng có giận cá chém thớt, vạ lây sang con cá vô tội là anh đây. Hay là hai người cứ ở đây mà cấu xé nhau đi, anh tìm chỗ nào đó hóng mát, đợi hai người xong xuôi rồi chúng ta đi tiếp!

Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình nhìn nhau, cũng không cãi nữa. Bạch Tình Đình như đã ngầm thỏa hiệp, cơ thể mềm mại của cô dán sát vào Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, chúng ta đi đâu chơi đây!

- Còn đi đâu nữa, hai người không xem bây giờ là mấy giờ rồi à!

Diệp Lăng Phi rút điện thoại ra, giơ cho Bạch Tình Đình xem:

- Bốn giờ chiều rồi đấy, hai người có biết là cả buổi chiều nay hai người chỉ toàn cãi nhau không, anh sợ hai người thật đấy. Được rồi, chúng ta chuẩn bị rời khỏi đây tìm chỗ ăn cơm đi!

- Vâng, được ạ, ông xã, hôm nay nghe anh hết!

Bạch Tình Đình ngoan ngoãn hỏi:

- Ông xã muốn ăn gì ạ?

- Ăn lẩu đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Lâu rồi anh chưa ăn, hôm nay ăn một bữa lẩu thì thế nào?

- Ừm, lẩu là ngon nhất, em thích ăn lẩu nhất!

Bạch Tình Đình còn chưa kịp đáp thì Trương Lộ Tuyết ở bên cạnh đã lên tiếng trước.

- Lưu…, ồ, Diệp Lăng Phi, chúng ta cũng có duyên phết, đều thích ăn lẩu. Tôi biết có một tiệm lẩu rất đặc biệt, nước lẩu ở đó ngon bá cháy, bảo đảm anh ăn xong chỉ muốn ăn nữa thôi, hay chúng ta đến đó thử xem!

Bạch Tình Đình bĩu môi:

- Lẩu thì có gì ngon chứ, tôi không tin ăn xong vẫn còn muốn ăn thêm!

- Không tin à, vậy tôi dẫn cô đi xem thử, chính là tiệm lẩu Sơn Thành ở phố Tam Sơn. Muốn ăn ở đó phải đặt trước một tuần đấy, nhưng mà tôi có bạn ở đó nên không cần đặt trước!

- Cô có bạn?

Bạch Tình Đình cố ý hỏi:

- Lộ Tuyết, cô về nước chưa được mấy ngày mà đã có bạn ở đó rồi cơ à!

- Sao, không được à?

Trương Lộ Tuyết cười nói.

- Nhân phẩm của tôi tốt, đương nhiên là nhiều bạn rồi, không giống ai đó, chẳng có mấy bạn bè, không, phải nói là không có bạn mới đúng!

- Cô!

Bạch Tình Đình bị Trương Lộ Tuyết nói cho cứng họng, chỉ biết trợn mắt nhìn.

- Được rồi, được rồi, hai cô nương có thôi đi không, cứ như là kẻ thù không đội trời chung vậy.

Diệp Lăng Phi bị hai cô nàng này làm cho phát phiền, bèn nói:

- Hai người im miệng cho anh, đến tiệm đó ăn lẩu, xong! Nếu còn cãi nhau ở đây nữa thì tối nay khỏi ăn cơm luôn!

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi nổi giận, trong lòng cô thực sự có chút sợ. Thường ngày Diệp Lăng Phi luôn cười hề hề với cô nên cô chẳng thấy sợ gì cả. Nhưng hôm nay thấy anh nổi nóng, Bạch Tình Đình liền thấy sợ, lập tức im bặt, không dám nói gì thêm.

Trương Lộ Tuyết vốn định nói tiếp, nhưng cô nghĩ đến bộ dạng đáng sợ của Diệp Lăng Phi trên núi hôm đó, cô cũng không dám hó hé gì. Bình thường Diệp Lăng Phi lúc nào cũng cười hề hề, chẳng ai sợ hắn. Nhưng một khi hắn đã sa sầm mặt lại thì ai nhìn vào cũng phải khiếp.

Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết giữ im lặng tuyệt đối, cùng Diệp Lăng Phi rời khỏi công viên Phát Hiện Vương Quốc.

Trương Lộ Tuyết lái chiếc BMW S400 màu trắng mới mua đi trước dẫn đường. Từ công viên chạy khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ thì đến “tiệm lẩu Sơn Thành” trên phố Tam Sơn mà cô đã nói.

Trước khi đến đây, Bạch Tình Đình vẫn không tin việc kinh doanh của tiệm này lại phát đạt đến mức phải đặt chỗ trước một tuần. Nhưng khi đến trước cổng tiệm, cô mới tin lời Trương Lộ Tuyết không hề khoác lác chút nào. Hai bên cổng tiệm đều đã đỗ kín xe, một số xe không còn chỗ đành phải đỗ dọc bên đường.

Xe của họ chỉ có thể đỗ bên đường. Trương Lộ Tuyết xuống xe nói với Bạch Tình Đình:

- Bây giờ cô tin chưa, tôi đã nói tiệm này làm ăn phát đạt lắm mà cô còn không tin!

Bạch Tình Đình giả vờ không nghe thấy, khoác tay Diệp Lăng Phi đi thẳng vào trong tiệm. Trương Lộ Tuyết bước nhanh theo sau, nói:

- Tình Đình, nếu cô ăn thấy ngon, lần sau muốn đến là phải hẹn trước đấy nhé. Hôm nay đặc biệt là nhờ có tôi thôi!

- Hừ, đừng có đắc ý, có ngon đến mấy cũng không đến mức đó chứ!

Lời nói của Bạch Tình Đình vẫn có chút không phục.

- Ăn rồi sẽ biết!

Trương Lộ Tuyết thấy Bạch Tình Đình vẫn còn cứng miệng thì không khỏi đắc ý. Diệp Lăng Phi nhìn thấy cảnh này, trong lòng lại khẽ thở dài, cảm thấy Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết không nên gặp nhau, cứ hễ gặp là y như rằng cãi nhau. Đột nhiên, trong đầu Diệp Lăng Phi chợt nảy ra một ý nghĩ, nếu Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết mà ở chung một nhà, liệu có cãi nhau suốt 24 giờ một ngày không nhỉ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!