Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 435: CHƯƠNG 435: CHÁY THÀNH VẠ LÂY

Trương Lộ Tuyết dẫn Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình bước vào tiệm lẩu, bên trong có một thanh niên khoảng 27, 28 tuổi ra đón khách. Người này vừa thấy Trương Lộ Tuyết, mặt mày liền hớn hở, vội vàng chào hỏi:

- Trương tiểu thư, cô đến rồi! Tôi nhận được điện thoại của cô còn tưởng cô đùa tôi nữa đấy. Cô có việc cần tôi giúp đỡ, đó thực sự là vinh hạnh lớn nhất của tôi!

- Tôi dẫn hai người bạn đến ăn cơm, xem như mang khách đến cho anh đấy! - Trương Lộ Tuyết cười nói.

- Đúng thế, đúng thế, tôi thay mặt ông chủ cảm ơn cô!

Người đàn ông cười nói, đích thân dẫn Trương Lộ Tuyết, Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình vào trong. Tiệm lẩu này kinh doanh phát đạt đến không ngờ. Ngoài cổng còn có một hàng dài người đang cầm số thứ tự chờ bàn. Nếu không phải do người đàn ông này dẫn vào, e rằng với tình hình này, họ phải xếp hàng hơn một tiếng đồng hồ cũng chưa đến lượt.

Diệp Lăng Phi cảm thấy rất khó hiểu, hắn không nghĩ một tiệm lẩu lại có thể đông khách đến mức này, nó đã vượt xa sức tưởng tượng của hắn.

Người đàn ông dẫn Trương Lộ Tuyết đến một chiếc bàn gần góc tường. Sau khi ra hiệu cho họ ngồi xuống, anh ta nói với vẻ mặt ân cần:

- Trương tiểu thư, bữa ăn hôm nay tôi mời. Lần trước là cô mời rồi, tôi vẫn đang tìm cơ hội để mời lại cô một bữa đây!

- Không cần thiết đâu, anh ở đây kiếm tiền cũng không dễ dàng gì. Tôi thì có người tiêu tiền như nước ở đây mà! - Trương Lộ Tuyết nói xong liền quay sang Bạch Tình Đình: - Tình Đình, cô sẽ không keo kiệt đến vậy chứ!

- Chẳng phải chỉ là một bữa ăn thôi sao, có gì to tát đâu. Tôi mời thì tôi mời! - Tuy miệng nói vậy, nhưng Bạch Tình Đình lại cố ý liếc Trương Lộ Tuyết một cái rồi nói: - Lộ Tuyết, lần sau có phải nên mời tôi đến Shangri-La ăn một bữa không?

- Tình Đình, cô đúng là keo kiệt thật, chỉ một bữa ăn mà cũng moi lại của tôi một vố đau thế. Được rồi, bữa này tôi mời, hay là cô mời tôi đi Shangri-La đi!

Ánh mắt người đàn ông lướt qua Bạch Tình Đình, lóe lên một tia kinh ngạc và ngưỡng mộ, hắn hỏi Trương Lộ Tuyết:

- Trương tiểu thư, đây là bạn của cô à?

- Coi là vậy đi! - Trương Lộ Tuyết đáp. - Giám đốc Trình, anh giúp tôi gọi một nồi lẩu uyên ương, các món còn lại thì giống như lần trước, mỗi thứ một đĩa. Nếu không đủ sẽ gọi thêm!

- Được, vậy tôi đi lo liệu một chút. Lát nữa sẽ quay lại nói chuyện với Trương tiểu thư!

Đợi người đàn ông đi khỏi, Diệp Lăng Phi cười nói:

- Người này là ai thế? Sao tôi có cảm giác anh ta đang theo đuổi cô vậy?

Bạch Tình Đình cũng gật đầu:

- Em cũng thấy thế. Đừng thấy anh ta còn trẻ mà tâm tư lại nhiều phết đấy. Lộ Tuyết, không phải cô và hắn có gì đó chứ!

- Nói bậy bạ gì thế. Anh ta là bạn của bạn tôi. Lần trước tôi và bạn đến đây ăn cơm mới quen biết thôi. - Trương Lộ Tuyết lườm Bạch Tình Đình, hừ lạnh: - Cô đừng có đặt điều nói xấu tôi. Tôi không phải là loại con gái tùy tiện đâu!

- Tôi có nói cô tùy tiện đâu! - Bạch Tình Đình lẩm bẩm. - Ai biết mấy năm cô ở nước ngoài đã làm những gì. Lộ Tuyết, hay chúng ta nói về chuyện của cô ở nước ngoài đi!

- Tại sao phải nói? - Trương Lộ Tuyết cảnh giác nhìn Bạch Tình Đình. - Tôi nghĩ cô chắc chắn không có ý tốt gì!

- Tôi chỉ muốn hòa giải mối quan hệ với cô một chút thôi. Không ngờ cô lại nghĩ về tôi như vậy, thôi, coi như tôi chưa hỏi. Thật ra, cuộc sống ở nước ngoài của cô chắc cũng không tệ, có một người bạn trai ngoại quốc, cho dù cô không nói tôi cũng đoán ra được! - Bạch Tình Đình vừa nghịch chiếc khăn lau mặt vừa nói.

Diệp Lăng Phi thấy tình hình có vẻ sắp cãi nhau đến nơi, vội vàng chen vào:

- Được rồi, hai vị có thể bớt lời một chút được không? Nhìn xem, ngay cả ăn cơm mà hai người cũng không chịu yên nữa!

Trương Lộ Tuyết hừ lạnh:

- Tôi cũng đâu muốn cãi nhau, là có người cố tình chọc tức đấy chứ. - Nói rồi, cô cố ý dịch người lại gần Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói: - Giám đốc Diệp, tôi quên mất, lần trước chúng ta đi chơi cùng nhau vẫn phải cảm ơn anh nhiều. Nếu không có anh, tôi không biết tối đó phải làm thế nào nữa. Chuyện xảy ra đêm đó, cả đời này tôi cũng không quên!

Diệp Lăng Phi vừa nghe tim liền đập thình thịch, thầm kêu một tiếng "thôi rồi". Quả nhiên, hắn thấy sắc mặt Bạch Tình Đình biến đổi, cô quay sang hỏi hắn:

- Ông xã, đã có chuyện gì vậy?

Diệp Lăng Phi trừng mắt nhìn Trương Lộ Tuyết, chỉ thấy cô nàng quay đầu đi chỗ khác, cố tình không nhìn hắn. Hết cách, Diệp Lăng Phi đành hắng giọng, khẽ thở dài:

- Bà xã, anh có một chuyện chưa nói với em, chỉ sợ em lo lắng cho anh!

- Chuyện gì? - Bạch Tình Đình thúc giục.

Diệp Lăng Phi lại liếc Trương Lộ Tuyết bên cạnh, thầm nghĩ: "Con nhỏ này khá lắm, dám ngầm hại mình. Mâu thuẫn giữa cô và Bạch Tình Đình thì cứ cãi nhau đi, tự dưng lôi tôi vào làm gì. Hừ, cô đợi đấy, tôi cũng sẽ cho cô xem kịch hay!"

Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng miệng hắn lại nói:

- Bà xã, em còn nhớ chuyện bọn anh đi núi Ngọc Kê chơi không?

Bạch Tình Đình gật đầu:

- Chẳng phải anh nói anh không lên đó sao?

- Đó là anh lừa em. Lúc đó anh bị kẹt trên núi, không chỉ có Trương Lộ Tuyết mà còn có ba đồng nghiệp của anh nữa. Bọn anh đã ở trên núi Ngọc Kê cả một đêm!

Diệp Lăng Phi cố ý không nói là đồng nghiệp nữ để tránh kích động Bạch Tình Đình. Nghe hắn nói vậy, sắc mặt Bạch Tình Đình trở nên trắng bệch, tay phải ôm chặt lấy cánh tay hắn.

Diệp Lăng Phi giật mình, tưởng cô sắp nổi giận, vừa định mở miệng giải thích thì nghe Bạch Tình Đình lo lắng nói:

- Ông xã, chuyện lớn như vậy sao anh không nói với em? Em biết lần đó chết không ít người, còn có rất nhiều người bị thương do giá rét. Ông xã, anh không sao chứ? Hay mình đến bệnh viện kiểm tra xem sao?

Nghe những lời này của Bạch Tình Đình, lòng Diệp Lăng Phi chợt ấm lên. Hắn lật tay lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, mỉm cười nói:

- Bà xã, anh không sao. Nhưng tối hôm đó quả thật rất nguy hiểm, không chỉ thời tiết cực lạnh mà Trương Lộ Tuyết còn phát bệnh nữa. Quan trọng nhất là trên núi bọn anh còn gặp hai tên cướp, may mà anh phản ứng nhanh đã đuổi chúng đi rồi!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đưa tay còn lại mò sang đùi Trương Lộ Tuyết, thầm nhéo mạnh một cái, rồi quay sang nhìn thẳng vào cô:

- Trương Lộ Tuyết, cô nói xem có đúng không?

Ánh mắt của Diệp Lăng Phi khiến Trương Lộ Tuyết có chút sợ hãi. Cô cảm nhận được tay hắn đang nhéo rất mạnh trên đùi mình, vốn định hét lên nhưng lại thấy ánh mắt đầy vẻ uy hiếp của hắn. Trương Lộ Tuyết đành nín nhịn, gật đầu:

- Đúng vậy!

- Lộ Tuyết, thế là cô sai rồi đấy! - Bạch Tình Đình nghe xong liền chuyển ánh mắt sang Trương Lộ Tuyết, dùng giọng điệu trách móc: - Chồng tôi đã cứu cô, cô ngay cả một tiếng cảm ơn cũng không có, lại còn muốn chia rẽ quan hệ của chúng tôi. Cô bảo tôi phải nói cô thế nào đây?

Bị Bạch Tình Đình nói cho mấy câu, mặt Trương Lộ Tuyết nóng bừng, nhưng lại không tìm được lời nào để phản bác. Quả thật Bạch Tình Đình nói cũng đúng, dù cô có tranh hơn thua với Bạch Tình Đình thế nào cũng không nên phá hoại tình cảm vợ chồng của họ. Trương Lộ Tuyết đành im lặng, dứt khoát quay đầu đi chỗ khác.

Bạch Tình Đình không ngờ Trương Lộ Tuyết lại không tranh cãi nữa, cũng thấy hơi kỳ lạ. Nếu lúc nãy Trương Lộ Tuyết tiếp tục cãi lại, cô đã chuẩn bị sẵn một tràng lý lẽ để nói cho đối phương cứng họng. Bạch Tình Đình đã chuẩn bị xong cả rồi, kết quả Trương Lộ Tuyết lại im lặng khiến cô cũng mất hứng, đành quay lại hỏi thêm vài câu về chuyện ở núi Ngọc Kê.

Cuối cùng, lẩu cũng được bưng lên, là một nồi lẩu uyên ương. Người đàn ông kia đích thân phục vụ ba người. Tâm trạng của Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết xem ra không được tốt lắm, hai người ngay cả việc gắp thịt trong nồi cũng tranh giành nhau. Đũa của cả hai cứ qua lại trong nồi, dùng hành động này để biểu đạt sự bất mãn với đối phương.

Diệp Lăng Phi thấy cảnh này thì thầm buồn cười. Hắn cầm đũa gắp một miếng thịt cho vào miệng nhai kỹ, lập tức cảm nhận được hương vị nước lẩu thơm ngọt tuyệt vời. Miếng thịt vừa vào miệng, cả khoang miệng đã ngập tràn mùi thơm, nuốt xuống bụng rồi vẫn còn dư vị khó phai.

Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình cũng cho thịt vào miệng, cảm giác của hai người cũng giống hệt Diệp Lăng Phi. Giám đốc Trình cười hỏi Trương Lộ Tuyết:

- Trương tiểu thư, cô có hài lòng không?

- Ừm, rất ngon! - Trương Lộ Tuyết nở một nụ cười mê hồn với giám đốc Trình, khiến anh ta vui sướng hớn hở, chỉ hận không thể lập tức ngồi sát lại bên cô. Trương Lộ Tuyết không ngờ nụ cười của mình lại khiến giám đốc Trình hồn bay phách tán.

- Trương tiểu thư, mọi người có cần uống chút rượu không? Lẩu ở quán chúng tôi hợp nhất là uống với rượu! - Giám đốc Trình nói tiếp. - Đây là bí quyết gia truyền của ông chủ chúng tôi. Lẩu này mà dùng chung với bia, sau khi uống xong sẽ cảm thấy toàn thân lâng lâng, người nhẹ bẫng khoan khoái, có công dụng đặc biệt đấy!

- Ừm, lần trước uống xong đúng là như vậy! - Trương Lộ Tuyết nói. - Hay là uống trước mấy chai bia?

Câu này Trương Lộ Tuyết là hỏi Diệp Lăng Phi. Hắn đang ăn rất ngon lành, nhưng sau khi nghe giám đốc Trình nói uống rượu vào sẽ cảm thấy lâng lâng, hắn khẽ nhíu mày, đặt đũa xuống hỏi:

- Tôi hỏi anh, trong lẩu của các anh có bỏ thêm thứ gì vào không?

Câu hỏi này của Diệp Lăng Phi khiến giám đốc Trình sững sờ. Hắn nhìn Trương Lộ Tuyết rồi lại quay sang Diệp Lăng Phi:

- Thưa anh, anh có ý gì vậy?

- Ông xã, anh làm gì thế? Chẳng lẽ muốn học trộm bí quyết của người ta à? - Bạch Tình Đình vừa gắp một miếng thịt định cho vào miệng thì bị Diệp Lăng Phi dùng đũa gạt ra. Miếng thịt rơi xuống người cô, khiến cô không vui, miệng oán trách: - Ông xã, anh làm gì vậy hả?

Cô vội lấy khăn giấy lau vết dầu dính trên áo, nhưng lau thế nào cũng không sạch.

Diệp Lăng Phi đưa mũi lại gần nồi lẩu, ngửi ngửi, sau đó hắn đứng dậy nói với giám đốc Trình:

- Dẫn tôi vào bếp sau xem một chút!

- Trương tiểu thư, người bạn này của cô muốn làm gì vậy? Chỗ chúng tôi không cho phép người ngoài vào bếp! - Giám đốc Trình quay sang Trương Lộ Tuyết, không dám nói thẳng với Diệp Lăng Phi.

Trương Lộ Tuyết không hiểu Diệp Lăng Phi định làm gì, cô vừa mở miệng định khuyên can thì lại nghe Diệp Lăng Phi cười nhạt:

- Tôi thấy tốt nhất anh nên dẫn tôi vào bếp, nếu không, tất cả hậu quả anh tự mình gánh hết đấy

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!