Diệp Lăng Phi chơi game được hơn một tiếng thì bị tiếng gõ cửa cắt ngang. Hắn cất tiếng mời vào, ngước lên thì thấy Từ Oánh đang đứng ngoài cửa. Hắn ra hiệu cho cô vào phòng, sau đó lại thản nhiên dán mắt vào màn hình máy tính, tiếp tục chơi game.
- Giám đốc Diệp, nhà thiết kế vật liệu Chu Hải Nam muốn gặp anh, hiện ông ấy đang ở đại sảnh tầng dưới chờ.
Từ Oánh nói.
Diệp Lăng Phi đã đoán Chu Hải Nam sẽ đến tìm mình, nhưng không ngờ lại sớm hơn dự liệu. Chắc chắn lão Chu Hải Nam này vẫn chưa quên được chuyện hôm đó. Hắn xua tay nói:
- Bảo ông ta đến bộ phận thu mua, tôi không quản việc này. Nói với ông ta sau này đừng đến làm phiền tôi nữa.
- Vâng ạ.
Từ Oánh đáp.
- Thư ký mới của chủ tịch và đồng nghiệp bên phòng nhân sự đang ở phòng chúng ta. Giám đốc Diệp, anh có muốn gặp vị thư ký mới này không ạ?
- Chỉ là một thư ký quèn, có đáng phải diễu võ giương oai thế không?
Diệp Lăng Phi tỏ vẻ không quan tâm:
- Tôi không rảnh.
- Vâng ạ.
Nói xong, Từ Oánh quay người rời đi.
Trình Quảng Minh được nhân viên phòng nhân sự dẫn đi tham quan các phòng ban như phòng kỹ thuật, phòng sản xuất, chủ yếu là để ra mắt các giám đốc. Giám đốc phòng sản xuất Tùy Quân đặc biệt nhiệt tình tiếp đón. Vị giám đốc trẻ này mới nhậm chức chưa lâu nên đối với ai cũng rất mực tôn kính, khách sáo, chỉ sợ thất lễ với người cũ mà rước họa vào thân. Còn Chu Tuấn bị giáng xuống làm chủ quản phòng sản xuất, dù sao cũng là lão làng, nên khi nói chuyện, Tùy Quân cũng hết sức cẩn thận.
Trình Quảng Minh là cháu của Chu Tuấn, nhưng trong công ty không tiện công khai mối quan hệ này. Hai người chỉ vờ chào hỏi như người mới quen, sau đó Trình Quảng Minh lại được dẫn đến phòng tổ chức.
Vừa vào đến phòng tổ chức, Trình Quảng Minh đã bắt gặp ngay Đường Hiểu Uyển đang ngồi ở một góc trong văn phòng. Sáng nay, cô gái này suýt chút nữa thì đâm phải anh ta.
Trình Quảng Minh thầm nghĩ, công ty này quả không thiếu người đẹp. Đồng nghiệp bên nhân sự giới thiệu chức danh của Trình Quảng Minh. Sau khi nghe anh ta là thư ký của chủ tịch, Đường Hiểu Uyển chỉ ngẩng đầu lên nhìn một cái rồi lại nhanh chóng cúi xuống, tiếp tục công việc của mình. Chính ánh mắt đó lại khiến Trình Quảng Minh lầm tưởng chức vụ của mình vô cùng quan trọng.
Có điều, Trình Quảng Minh vẫn có chút tiếc nuối khi không gặp được người đứng đầu phòng tổ chức. Ban đầu, nhân viên phòng nhân sự cũng định dẫn hắn đi gặp giám đốc, nhưng đến cửa phòng thì bị trợ lý riêng ngăn lại. Từ Oánh không ngần ngại nói:
- Thật ngại quá, giám đốc của chúng tôi đang rất bận, không có thời gian tiếp thư ký mới của chủ tịch.
Anh nhân viên nhân sự cũng không ngốc đến mức không nhận ra giám đốc phòng tổ chức không phải là nhân vật có thể tùy tiện động đến. Nếu người ta đã nói không tiếp thì cũng không nên chuốc lấy phiền phức. Hơn nữa, thư ký của chủ tịch trong mắt người khác có thể oai phong, nhưng đối với vị giám đốc này thì chẳng là gì cả.
Giám đốc không tiếp, mà ngay cả phó giám đốc xinh đẹp Trương Lộ Tuyết cũng không gặp được. Trịnh Khả Nhạc có thái độ y hệt Từ Oánh, đứng trước cửa phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết, lạnh lùng nói:
- Phó giám đốc Trương không có thời gian.
Trình Quảng Minh trong lòng vô cùng khó chịu. Hắn không ngờ phòng tổ chức lại kiêu căng đến thế, chẳng ai thèm nể mặt thư ký mới của chủ tịch là hắn, rõ ràng là muốn gây khó dễ cho nhau sau này.
Trịnh Khả Nhạc liếc nhìn Trình Quảng Minh, nhận ra vẻ không vui của hắn, cô bèn nói:
- Thư ký Trình, những điều anh cần biết sau này vẫn còn nhiều lắm!
Trình Quảng Minh nghe được câu nói đầy ẩn ý của cô trợ lý xinh đẹp thì cười đáp:
- Tôi nghĩ sau này phải nhờ cô chỉ bảo nhiều.
- Không dám. Tôi chỉ là trợ lý của giám đốc, sao đủ tư cách chỉ bảo anh.
Trịnh Khả Nhạc thầm oán giận, nghĩ bụng cái chức thư ký chủ tịch kia đáng lẽ phải là của cô mới đúng. Chỉ tại Trương Lộ Tuyết sợ cô quyến rũ ông chủ nên mới kéo cô xuống làm trợ lý cho cô ta.
Trình Quảng Minh đang định nói gì đó thì cửa phòng phó giám đốc bật mở. Trương Lộ Tuyết từ trong bước ra, vẻ mặt vô cùng giận dữ. Trình Quảng Minh lại được một phen mở mang tầm mắt, người con gái trước mặt hắn mới đúng là tuyệt sắc giai nhân. Hắn không thể không ngầm so sánh với cô bạn gái của mình. So với phượng hoàng là Trương Lộ Tuyết, bạn gái hắn chỉ là con sẻ nâu tầm thường.
- Tôi là thư ký mới của chủ tịch, Trình Quảng Minh.
Trình Quảng Minh chủ động giới thiệu, nhưng đáp lại chỉ là cái nhìn sắc lẻm của Trương Lộ Tuyết:
- Vậy thì anh đi tìm bố tôi đi, chạy tới đây làm gì?
Câu nói của Trương Lộ Tuyết làm Trình Quảng Minh ngẩn người. Lúc này, Trịnh Khả Nhạc còn bồi thêm một câu:
- Thư ký Trình, tôi đã nói rồi, anh còn phải học hỏi nhiều lắm. Phó giám đốc Trương chính là con gái của chủ tịch Trương đấy.
Trương Lộ Tuyết không thèm để ý đến Trình Quảng Minh mà bước thẳng đến cửa phòng làm việc của Diệp Lăng Phi, đẩy mạnh cửa rồi tức giận bước vào.
Từ Oánh thấy sắc mặt Trương Lộ Tuyết khó coi như vậy, vội vàng chạy đến chỗ Trịnh Khả Nhạc, thì thầm:
- Khả Nhạc, phó giám đốc lại làm sao vậy?
- Tớ không biết.
Trịnh Khả Nhạc nhỏ giọng đáp.
- Sắc mặt của phó giám đốc Trương hôm nay không tốt chút nào, tớ đoán chắc giám đốc Diệp lại chọc giận cô ấy rồi. Xem ra lại sắp có kịch hay để xem.
Hai cô trợ lý đứng ở một góc thì thầm to nhỏ, hoàn toàn không để tâm đến sự có mặt của Trình Quảng Minh. Hắn những tưởng địa vị của mình ở tập đoàn Tân Á này sẽ được nhiều người nể trọng, nhưng khi đến phòng tổ chức, lòng tin của hắn đã bị đả kích mạnh mẽ. Nơi này căn bản chẳng thèm ngó ngàng gì đến vị thư ký chủ tịch như hắn.
Trương Lộ Tuyết đùng đùng xông vào phòng làm việc của Diệp Lăng Phi rồi đóng sầm cửa lại. Tiếng "rầm" lớn làm Diệp Lăng Phi đang mải xem phim giật thót mình.
- Cô định làm gì vậy, phá cửa của tôi à? Tôi nói trước, cô mà làm hỏng là phải đền tiền đấy.
Diệp Lăng Phi cười cợt nhả.
- Anh là đồ lưu manh! Rốt cuộc anh muốn gì?
Trương Lộ Tuyết tức giận bước đến bàn Diệp Lăng Phi, hỏi xoáy:
- Có phải anh từ sáng đến tối không có việc gì làm nên toàn bày ra mấy trò vớ vẩn trêu ngươi không?
- Tôi làm sao? Trương Lộ Tuyết, cô đừng có vu oan cho người vô tội thế chứ.
Diệp Lăng Phi bày ra bộ mặt oan ức:
- Tôi chỉ là một người bình thường. Cô cứ nói như vậy dễ làm ảnh hưởng đến thanh danh của tôi lắm.
- Được, thế tôi hỏi anh, cái gì lúc đi vào thì cứng và đỏ, nhưng lúc đi ra thì lại mềm nhũn và dính đầy chất nhầy?
Trương Lộ Tuyết trợn mắt giận dữ hỏi:
- Anh nói xem, anh dựa vào cái gì mà dám hỏi tôi câu đó? Tôi có thể tố cáo anh tội quấy rối tình dục.
- Đấy chỉ là một câu đố thôi mà, cô có cần phải tức giận thế không?
Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói với Trương Lộ Tuyết:
- Nào, ngồi xuống ghế đi, tôi sẽ giải thích từ từ cho cô hiểu. Tôi chỉ thấy giờ làm việc quá nhàm chán nên muốn khuấy động không khí một chút, không ngờ lại làm cô tức giận.
- Không cần anh dìu, tôi tự đi được.
Trương Lộ Tuyết vẫn hầm hầm tiến đến ghế sofa rồi ngồi xuống, chờ lời giải thích của Diệp Lăng Phi. Hắn cũng ngồi xuống ngay sau đó, Trương Lộ Tuyết thấy vậy liền nhích người ra xa, tạo khoảng cách với hắn. Đoạn cô trừng mắt:
- Anh giải thích đi, tôi xem anh giải thích thế nào!
- Câu đó thì có gì mà phải giải thích, rõ ràng là do cô suy nghĩ lệch lạc. Tôi chỉ đố cô thôi. Đó là kẹo cao su. Chẳng lẽ không đúng sao? Khi cô cho vào miệng nhai xong, không phải nó sẽ mềm ra và dính nước bọt nhớp nháp hay sao?
- Anh...
Trương Lộ Tuyết đỏ mặt, trợn mắt nhìn Diệp Lăng Phi bất lực, không nói nên lời. Rất lâu sau, cô mới kìm nén được ý muốn đấm cho hắn vài cái, rồi hỏi tiếp:
- Được, câu trên xem như tôi sai. Vậy cái gì bắt đầu bằng chữ C, kết thúc bằng chữ T, bên trên có rất nhiều lông, hình bầu dục, chứa thứ nước màu trắng khiến người ta say mê? Giờ thì đừng nói với tôi câu này cũng chỉ là thứ thông thường nhé!
- Đương nhiên rồi, lẽ nào cô chưa bao giờ nhìn thấy quả dừa sao?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Cô học tiếng Anh nên chắc biết quả dừa viết thế nào nhỉ? COCONUT.
- Anh...
Trương Lộ Tuyết không thể nhịn được nữa, vung tay định đấm Diệp Lăng Phi, miệng quát:
- Tên khốn! Rốt cuộc trong đầu anh chứa cái gì vậy?
Diệp Lăng Phi nhanh chóng né cú đấm của Trương Lộ Tuyết, chạy vội về bàn làm việc, mở ngăn kéo lấy chìa khóa xe rồi rảo bước ra cửa, cười lớn:
- Giám đốc Trương, cô cứ việc tức giận, đồ đạc ở đây cứ thoải mái đập phá, à, nhưng nhớ là đập xong phải xì tiền ra đền đấy. Tôi có việc phải đi, không làm phiền cô nữa. Tôi chuồn trước đây!
Không để Trương Lộ Tuyết kịp phản ứng, Diệp Lăng Phi đã biến mất sau cánh cửa.
Diệp Lăng Phi xuống bãi đỗ xe, khởi động máy rồi phóng thẳng đến đội cảnh sát hình sự. Vừa hay lúc đó Chu Hân Minh cũng đang định lên xe. Diệp Lăng Phi đỗ xe trước cổng thì gặp cô.
- Hân Minh, em đi đâu vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Chu Hân Minh đang mở cửa xe thì thấy Diệp Lăng Phi đến, cô đóng cửa lại, bước đến chỗ hắn:
- May mà anh đến, vậy cùng em đến nhà máy hóa chất nhé!
Chu Hân Minh lên xe, thắt dây an toàn. Lúc này Diệp Lăng Phi mới hỏi:
- Em đến đó làm gì?
- Ba em muốn em qua đó.
Chu Hân Minh đáp.
- Ba muốn em qua kiểm tra xem tại sao đến giờ này mà nhà máy hóa chất đó vẫn chưa di dời.
Diệp Lăng Phi vừa nghe đã hiểu ra. Tối qua, hắn và Bạch Tình Đình cũng mới bàn chuyện này, hắn đoán chắc chắn Bạch Tình Đình sẽ nhờ đến Chu Hồng Sâm. Nhưng hắn không hiểu tại sao Chu Hồng Sâm lại cử con gái mình đi điều tra riêng?
Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ trưa, bèn gạ gẫm Chu Hân Minh:
- Hay là để chiều hãy đi, gần 11 giờ rồi, em không đói sao? Mình tìm chỗ nào ăn trưa đã rồi hãy đến nhà máy.
Chu Hân Minh nhìn lên ánh mặt trời chói chang, ngán ngẩm nói:
- Ba em gọi điện từ sáng sớm. Em bận cả buổi sáng mà vẫn chưa xong việc. Vâng, tìm chỗ nào lấp đầy bụng đã ạ.
- Hay là chúng ta tìm chỗ nào "làm nóng người" trước đã, như thế bữa trưa mới ăn được nhiều cơm, em thấy sao?
Diệp Lăng Phi cười nham hiểm.
- Đi thôi, anh đúng là đồ dê già, toàn nghĩ linh tinh.
Chu Hân Minh lườm Diệp Lăng Phi một cái, nói:
- Em đang không khỏe trong người.