Tay trái Diệp Lăng Phi ôm trọn bờ vai Chu Hân Minh, lần đến bầu ngực căng tràn sức sống của cô. Chu Hân Minh vẫn còn vương vấn dư âm từ trận mây mưa ban nãy, gương mặt ửng hồng đầy thỏa mãn. Cả người cô mềm nhũn, lửa tình vẫn còn rạo rực.
- Hân Minh, sao ba em lại bảo em đi điều tra chuyện này? Dù gì ông ấy cũng là thị trưởng, việc di dời một công xưởng ô nhiễm nghiêm trọng như vậy mà còn phải suy xét nữa à?
Diệp Lăng Phi vừa bận rộn với bầu ngực ướt át của Chu Hân Minh vừa hỏi.
- Em cũng không biết nữa, ba bảo em đi khảo sát, nhưng lại không nói rõ lý do.
Chu Hân Minh gác đôi chân thon dài trắng nõn lên người Diệp Lăng Phi, hai cơ thể lại quấn lấy nhau, cảm nhận hơi ấm của đối phương. Diệp Lăng Phi đặt tay lên hông Chu Hân Minh, kéo cô sát vào lòng, hôn lên môi cô rồi nói:
- Anh nghĩ chắc ba em thấy chuyện nhà máy hóa chất này rất phức tạp, nên em cần cẩn thận một chút. Tình Đình vừa mở một dự án bất động sản ở gần khu vực đó, cô ấy cũng rất muốn nhà máy này dời đi.
- Em biết chuyện này, Tình Đình cũng từng nói với em rồi.
Bàn tay Chu Hân Minh di chuyển một lúc, cảm nhận được vật kia của Diệp Lăng Phi đã cương cứng trở lại thì vội rụt tay về. Cô ôm chặt cổ hắn, nũng nịu đáp:
- Em biết phải làm gì mà, anh không cần lo đâu!
- Em và Tình Đình đều là bảo bối của anh, đương nhiên anh không muốn hai đứa phải phiền lòng vì bất cứ chuyện gì.
Diệp Lăng Phi ôm Chu Hân Minh, hôn cô một cái rồi nói:
- Anh rất yên tâm về em, nhưng lại hơi lo cho Tình Đình. Em đừng chỉ nhìn vẻ ngoài mạnh mẽ của cô ấy, thực ra nội tâm cô ấy yếu đuối lắm. So với em, anh vẫn lo cho cô ấy hơn.
Chu Hân Minh không đồng tình:
- Anh đừng nói linh tinh, Tình Đình cứng rắn lắm.
Diệp Lăng Phi cười hì hì vài tiếng rồi đột nhiên nói:
- Bảo bối của anh, khi nào em về vậy? Giờ em chuyển đi rồi, anh đêm nào cũng cô đơn. Tình Đình thì nhất quyết không cho anh qua ngủ cùng, cả cái giường rộng chỉ có mình anh nằm, lẻ loi lắm. Bảo bối à, về đi em!
- Phải vài ngày nữa đã anh, làm gì có chuyện tự nhiên đùng đùng dọn đến chỗ anh ở chứ.
Chu Hân Minh nằm sấp trên người Diệp Lăng Phi, thì thầm:
- Chồng à, em cũng muốn được nằm trong lòng anh như bây giờ, ấm áp biết bao.
Tiếng "chồng à" thốt ra từ miệng Chu Hân Minh khiến Diệp Lăng Phi cứng cả người. Vốn dĩ ban nãy bị bàn tay cô trêu chọc, hắn đã phải cố nén lại, giờ nghe thêm câu này thì không tài nào nhịn nổi nữa. Mặc kệ lời van xin vì kiệt sức của Chu Hân Minh, hắn lại đè cô xuống giày vò một hồi lâu.
Sau đó, hai người tìm một nhà hàng nhỏ, gọi vài món đơn giản. Bả vai Diệp Lăng Phi bị Chu Hân Minh cắn đến rớm máu. Chu Hân Minh trong lòng áy náy, lúc ăn cơm cứ liếc nhìn Diệp Lăng Phi, mấy lần định mở miệng hỏi vai hắn có sao không nhưng rồi lại thôi, bụng bảo dạ:
- Ai bảo anh cứ lao vào làm gì, người ta đã nói không chịu nổi nữa rồi mà vẫn cố. Hại em đau chết đi được, tất cả là tại anh. Đáng đời!
Chu Hân Minh cũng hơi bực vì Diệp Lăng Phi không nghe lời mình. Nhưng thực ra trong lòng cô lại đang vui như nở hoa, từng đợt sóng tình hắn khơi dậy khiến cô đê mê đến chết đi sống lại.
- Già rồi, không còn được trọng dụng nữa.
Ăn xong, hai người quay lại xe, Diệp Lăng Phi đột nhiên nói một câu khó hiểu. Chu Hân Minh lườm hắn, lạnh lùng đáp:
- Anh nói mình già nhưng sao em chẳng thấy thế nhỉ?
- Nếu anh không già thì giờ này em vẫn đang nằm bẹp trên giường không nhúc nhích nổi rồi đấy.
Chu Hân Minh khựng lại một chút, rồi nhanh chóng hiểu ra ý của hắn, lạnh lùng nói:
- Chẳng trách Tình Đình suốt ngày phải đấu khẩu với anh, anh đúng là cái đồ mồm mép sắc sảo.
Nói xong, cô đắc ý cười, dáng vẻ vừa xinh đẹp vừa hiên ngang, nói:
- Được rồi, coi như em sợ anh. Anh đã biến em thành ra thế này, anh còn muốn gì nữa? À đúng rồi, cái gì rơi vào tay anh cũng chẳng có kết cục tốt đẹp.
- Hết cách rồi, ai bảo em là bảo bối của anh làm gì?
Diệp Lăng Phi cười.
- Anh chỉ hận không thể ôm bảo bối của anh trên giường 24/24 thôi.
- Thôi thôi được rồi, anh mau lái xe đi. Nếu còn lằng nhằng với anh nữa, em e là hôm nay không đến được nhà máy mất.
Chu Hân Minh nói khi lửa dục đã nguội lạnh, lúc này cô cảm thấy những lời vừa rồi quá mức trắng trợn, thật không chịu nổi. Cô hoàn toàn quên mất những hành động còn táo bạo hơn nhiều của chính mình trong khách sạn mới lúc nãy.
Diệp Lăng Phi lái xe đưa Chu Hân Minh đến gần khu nhà máy hóa chất. Nhà máy này từng là niềm tự hào của thành phố Vọng Hải, đóng góp rất nhiều cho công cuộc xây dựng thành phố. Nhưng sau năm 2000, những tác động nghiêm trọng đến môi trường của nó dần bị phanh phui, người dân thành phố đã lên tiếng mạnh mẽ yêu cầu di dời nó ra khỏi khu dân cư.
Chính quyền thành phố từ đầu năm nay đã quyết định nhà máy phải chuyển đến vùng ngoại ô, địa điểm xây dựng mới cũng đã được công bố rõ ràng. Nhưng không hiểu sao, nhà máy này vẫn trì hoãn việc di dời. Người dân trong thành phố cũng phản ứng rất gay gắt với sự chậm trễ này.
Diệp Lăng Phi đỗ xe bên đường, chỉ mình Chu Hân Minh xuống xe, đi thẳng đến chỗ mấy ông già đang ngồi bên vệ đường. Diệp Lăng Phi ngả người trong xe, nghe nhạc.
Khoảng nửa tiếng sau, Chu Hân Minh quay lại. Diệp Lăng Phi mở mắt, hỏi ngay:
- Sao rồi em?
- Chuyện rất phiền phức. Chẳng trách ba lại cử em đi điều tra.
Chu Hân Minh chau mày nói:
- Anh có biết có bao nhiêu người sống dựa vào nhà máy hóa chất này không? Nếu nhà máy dời đi, sẽ có rất nhiều người thất nghiệp.
- Em không cần phải điều tra những chuyện này. Này đồng chí cảnh sát, chẳng lẽ họ không thể đến nhà máy mới làm việc sao? Ai bắt họ cứ phải bám trụ ở đây?
Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Dưới gầm trời này đâu thiếu chuyện tốt.
- Anh nói thì đơn giản, anh có biết nhà máy mới cách đây rất xa không? Anh bảo họ đi làm bằng cách nào, chẳng lẽ cũng phải chuyển nhà theo à?
- Xe đưa đón, chuyện này mà cũng phải bàn sao?
Diệp Lăng Phi kéo dài giọng:
- Lẽ nào nhà máy không thể sắp xếp xe đưa đón nhân viên?
- Thôi được rồi, em không tranh luận với anh nữa, đi nơi khác xem sao. Em luôn có cảm giác chuyện này có uẩn khúc bên trong, không đơn giản như anh nghĩ đâu.
Diệp Lăng Phi không nói gì thêm, khởi động xe đi một vòng. Chu Hân Minh thì đi dạo quanh khu vực nhà máy hóa chất, hỏi thăm những người dân đang rảnh rỗi ở đó. Loáng một cái đã hết buổi chiều, trong lòng Chu Hân Minh cũng đã có những tính toán riêng. Theo cô nhận định, lần này ba cô muốn di dời nhà máy có thể sẽ vấp phải nhiều vấn đề lớn.
Đầu tiên là khoản kinh phí khổng lồ để di dời nhà máy. Hơn nữa, sau khi di dời, những quán ăn, nhà hàng… tồn tại quanh khu vực này sẽ không biết giải quyết ra sao. Phải biết rằng, khách hàng chính của họ là công nhân nhà máy, nếu nhà máy chuyển đi, dãy hàng quán này không thể tiếp tục hoạt động, từ đó sẽ phát sinh hàng loạt hệ lụy khó giải quyết.
Những vấn đề trên không phải là điều khiến Chu Hân Minh phiền não. Nhiệm vụ của cô chỉ là tổng hợp thông tin điều tra được rồi báo cáo lại cho ba, phần còn lại là việc của ông. Có những chuyện cấp trên không thể hiểu hết, họ thường chỉ quan tâm đến thành tích chính trị, chứ không thể nắm rõ bên dưới rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Chu Hân Minh phải trở về phòng cảnh sát hình sự. Diệp Lăng Phi vốn tưởng tối nay sẽ được ăn cơm cùng cô, nhưng Chu Hân Minh lại nói phải về nhà báo cáo với cha những gì mình thu thập được. Hết cách, Diệp Lăng Phi đành chở cô về đồn cảnh sát.
Diệp Lăng Phi chợt nhớ đến việc Từ Oánh sáng nay chủ động mời mình ăn tối. Hắn đang định gọi điện cho Từ Oánh, rủ cô đi ăn thì đúng lúc ấy, Tần Dao gọi đến, phá vỡ ý định vừa lóe lên của hắn.
Hắn hơi ngẩn người khi nhận được cuộc gọi của Tần Dao, vì hắn luôn nghĩ quan hệ giữa hai người không thân thiết cho lắm. Nếu có chút liên quan, thì cũng chỉ vì cô là bạn của Vu Tình Đình.
Hắn nhấn nút nghe, nói:
- Tần Dao à, có chuyện gì không em?
- Anh Diệp, em có chuyện muốn nhờ anh giúp.
Giọng Tần Dao có vẻ ngập ngừng, do dự.
- Em nói đi.
Diệp Lăng Phi thúc giục.
- Cái tên… tên Vương Quân tối nay lại mời em ăn cơm, hắn nói muốn giới thiệu cho em vài người bạn.
Tần Dao ấp úng nói tiếp:
- Em vốn không muốn đi, nhưng hắn nói nếu lần này em đến gặp, từ nay về sau hắn sẽ không làm phiền em nữa.
- Tên nhóc này đáng ngờ thật, sao anh có cảm giác lần gặp này chẳng tốt lành gì nhỉ?
Diệp Lăng Phi nói:
- Tốt nhất là em đừng đi. Anh chỉ góp ý vậy thôi, quyết định là ở em.
- Vâng, em cũng nghĩ vậy, nhưng không đi thì lại sợ hắn cứ lẽo đẽo theo em mãi, em không muốn dính dáng gì đến hắn. Nếu chỉ là một bữa cơm thôi thì cũng không sao, sau đó hắn sẽ giữ lời, không tìm cớ làm phiền em nữa.
Nói đến đây, Tần Dao lại thêm một câu:
- Hơn nữa hắn còn nói người bạn mà hắn giới thiệu rất có thế lực, sau này nhất định sẽ giúp đỡ em. Hình như là… là con trai của phó bí thư thành ủy. Vương Quân còn nói nếu em không đi thì sẽ đắc tội với người ta, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
- Hắn dám à, haha… lại là cái thằng nhóc đó!
Diệp Lăng Phi nghe xong bật cười, nói:
- Tên nhóc Vương Quân này cũng thú vị thật, còn biết dùng cả thủ đoạn uy hiếp người khác. Thôi thế này đi, em đang ở đâu, anh qua đó rồi mình nói chuyện.
- Tiệm cà phê Mộng Viên ạ!
Sau khi nghe địa chỉ của Tần Dao, Diệp Lăng Phi cúp máy. Sau đó, hắn gọi cho Từ Oánh, nói với cô hôm nay mình có việc bận không thể ăn cơm cùng, hẹn cô hôm khác. Ngắt điện thoại với Từ Oánh, hắn lập tức lái xe đến tiệm cà phê.