Diệp Lăng Phi bước vào quán cà phê Mộng Viên. Chưa đến năm giờ chiều nên quán không quá đông khách. Lý Khả Hân và Tần Dao đang ngồi trò chuyện bên cửa sổ.
Hôm nay Tần Dao mặc một chiếc váy ngắn màu trắng, chân đi đôi giày cao gót bảy phân xinh xắn. Mái tóc dài xõa trên vai, gương mặt cô thoáng nét ưu tư, phiền muộn. Thấy Diệp Lăng Phi bước vào, Lý Khả Hân liền vẫy tay:
- Anh Diệp, ở đây!
Diệp Lăng Phi đi tới, ngồi xuống cạnh Lý Khả Hân, nhìn sang Tần Dao đối diện rồi cười nói:
- Có chuyện gì, em cứ nói rõ ràng anh nghe xem nào.
Tần Dao kể lại toàn bộ cuộc nói chuyện với Vương Quân cho hắn nghe. Kể xong, cô do dự hỏi:
- Em không biết có nên đi hay không?
- Đi thì cứ đi, có gì mà phải sợ.
Lý Khả Hân lên tiếng:
- Đây là xã hội pháp trị, em nghĩ mấy đứa con ông cháu cha đó dám lộng hành, coi thường luật pháp mà xử em nếu em không đi à? Còn cái tên Vương Quân kia, chị thấy chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Lần sau hắn còn gọi điện làm phiền, em cứ chửi thẳng mặt cho hắn một trận. Em nể mặt hắn, nhưng hắn nào có biết điều, lại tưởng em dễ bắt nạt, được đằng chân lân đằng đầu, hết lần này đến lần khác coi thường em.
Tần Dao ngập ngừng:
- Chị Khả Hân, em cũng nghĩ vậy, nhưng ở đây em chỉ có một mình, không ai che chở, nếu đắc tội với bọn họ, em sợ...
- Sợ gì chứ, không phải em còn có chị sao, chị sẽ giúp em.
Nói rồi, Lý Khả Hân quay sang Diệp Lăng Phi:
- À, còn có cả anh Diệp nữa, phải không nào. Anh ấy rất thích giúp đỡ người khác, đúng không anh?
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Đừng lôi anh vào như thế chứ, gì mà anh thích đi giúp đỡ người khác. Em đang khen hay đang mắng anh đấy?
Rồi hắn nhìn Tần Dao, nói:
- Tần Dao, anh nghĩ em cứ đi đi. Cùng lắm thì anh đi với em. Cái thằng nhóc em nhắc đến anh có quen, xem ra mấy kẻ tiểu nhân như hắn cũng nhiều thật. Nếu em không đi, thế nào hắn cũng tìm cách khác ép em đi bằng được. Thích thì chiều, anh đi cùng em xem ai sợ ai.
Nghe Diệp Lăng Phi nói sẽ đi cùng mình, Tần Dao không còn lo lắng nữa. Lý Khả Hân nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Anh cũng thật là, sao không nói sớm. Có anh đi cùng nó rồi, em cũng không cần lo lắng nữa. Được rồi, em đi làm việc đây.
Lý Khả Hân nói xong liền đứng dậy đi về phía quầy bar.
Tần Dao cầm điện thoại lên, nói trước với Diệp Lăng Phi:
- Anh Diệp, bây giờ em sẽ gọi cho Vương Quân, hắn nói trước năm giờ phải cho hắn câu trả lời.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Được, xem thằng nhóc này giở trò gì.
Khi Tần Dao gọi điện, Diệp Lăng Phi đứng dậy, tiến đến quầy bar. Lúc này Lý Khả Hân đang tính sổ sách. Thấy vậy, hắn bèn vòng ra sau quầy, khom người, khuỷu tay chống lên bàn, đứng sát cạnh Lý Khả Hân, thì thầm:
- Khả Hân, gần đây kiếm được bao nhiêu tiền cho anh rồi?
- Anh vẫn còn nhớ mình là ông chủ của quán này à, em còn tưởng anh quên rồi cơ đấy.
Lý Khả Hân đặt sổ sách trước mặt hắn:
- Đây, mời ông chủ kiểm tra. Xem nhân viên có rút ruột công trình không?
Diệp Lăng Phi cười hì hì:
- Sao có thể thế được, quán cà phê này chẳng phải của hai chúng ta sao? Của anh cũng là của em mà.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đặt tay lên lưng Lý Khả Hân, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng yêu kiều của cô. Lý Khả Hân khẽ run lên, cô cúi thấp đầu, hai tay nắm chặt.
- Tối nay anh nhớ chú ý một chút, anh cũng không phải thánh thần gì, đừng có suốt ngày ra vẻ ta đây, chuyện gì cũng xen vào.
Lý Khả Hân không dám ngẩng lên nhìn Diệp Lăng Phi, mặt vẫn cúi gằm, lẩm bẩm.
- Ừ, anh biết rồi. Gần đây anh bận quá, có thể sẽ ít ghé qua. Khi nào có thời gian, anh sẽ đến thường xuyên hơn... Rảnh rỗi chúng mình ra ngoài chơi, à, đi xem phim cũng được, em thấy sao?
Tay Diệp Lăng Phi vuốt dọc xuống lưng rồi mon men đến mông Lý Khả Hân, bấu nhẹ một cái, sau đó hắn đứng thẳng người, nói:
- Anh thấy quán của chúng ta kiếm cũng không ít, em cứ lấy tiền lãi ra mà tiêu, mua sắm quần áo đi, coi như tiền thưởng của ông chủ. Còn lương thì tùy em quyết, muốn lấy bao nhiêu cũng được, hết tiền thì cứ nói với anh.
- Vâng.
Lý Khả Hân đỏ mặt, e thẹn gật đầu. Diệp Lăng Phi nhìn dáng vẻ yêu kiều của cô, thầm thở dài, tự hỏi liệu mình có quá khắt khe với cô ấy không. Trong lòng hắn lúc nào cũng canh cánh nỗi lo Lý Khả Hân sẽ trở lại như trước kia. Nếu vậy thì phiền phức to. Hắn vẫn còn băn khoăn, muốn xem thái độ của Lý Khả Hân rốt cuộc sẽ thế nào.
Một lúc sau, hắn và Tần Dao rời khỏi quán cà phê. Lên xe rồi, Tần Dao cứ bứt rứt xoa hai tay vào quần, không dám nhìn thẳng vào mặt hắn.
Thực ra Diệp Lăng Phi cũng không muốn dính líu nhiều đến Tần Dao. Lần này hắn giúp cô cũng chỉ vì Vu Đình Đình, hắn không muốn Vu Đình Đình vì chuyện này mà oán trách mình. Dù biết Vu Đình Đình sẽ không bao giờ tỏ thái độ không hài lòng trước mặt hắn, nhưng chắc chắn cô sẽ giữ trong lòng, lâu dần sẽ không tốt.
Nhà hàng mà Vương Quân nói nằm trên đường Tam Sơn. Khi lái xe đến đây, Diệp Lăng Phi bất giác nhớ lại chuyện xảy ra tối qua. Lúc đi ngang qua tiệm lẩu, hắn liếc vào trong, thấy nó đã bị niêm phong. Kiếm tiền trên sinh mạng người khác, có thể thoát được nhất thời chứ không thoát được cả đời, sớm muộn gì cũng sa lưới pháp luật.
Trong lúc Diệp Lăng Phi lái xe đưa Tần Dao đến chỗ hẹn, đám Vương Quân, Từ Hà Nam, Hứa Trung Ân đã bao trọn nhà hàng để đợi cô. Sự xuất hiện của Diệp Lăng Phi tối nay khiến Từ Hà Nam và Hứa Trung Ân hoàn toàn bất ngờ. Lần trước, Từ Hà Nam tìm người dằn mặt Diệp Lăng Phi, nhưng không ngờ bốn tên côn đồ hắn cử đi đều bị chặt một ngón tay gửi về làm quà. Từ Hà Nam đương nhiên vô cùng hoảng sợ, hắn nhận ra kẻ mình định ra oai không hề dễ đối phó. Hắn còn bị cha mắng cho một trận vì chuyện này. Cha hắn sợ hắn đã chọc phải một nhân vật giang hồ thứ thiệt. Nhà họ Từ vẫn chưa đủ tầm để lấn sân sang cả hai giới hắc bạch, đám xã hội đen mà nhà hắn quen chỉ là hạng "tép riu", nếu thật sự đụng đến dân anh chị thì sẽ rất phiền phức.
Từ Hà Nam bắt đầu thấy sợ nên mới im hơi lặng tiếng, vốn không định dính dáng gì đến Diệp Lăng Phi nữa, nhưng không ngờ tối nay lại chạm mặt.
- Ồ, toàn người quen cả.
Diệp Lăng Phi nhìn thấy Từ Hà Nam và Hứa Trung Ân ngồi trong phòng ăn đã đặt sẵn thì cười ha hả. Hắn thản nhiên kéo một chiếc ghế đến ngồi xuống, nói:
- Tần Dao là bạn tôi. Hôm nay tình cờ gặp, nghe nói có người mời cô ấy ăn cơm nên tôi đến xin ké một suất, mấy cậu không đến mức hẹp hòi một bữa cơm với tôi chứ?
- Đương nhiên là không rồi, phải mời anh chứ.
Hứa Trung Ân vội vàng nói:
- Diệp tiên sinh, không ngờ hôm nay anh lại đến. Nếu biết sớm, chúng tôi đã không mời khách ở nơi tồi tàn thế này.
Hứa Trung Ân cũng đã nghe Từ Hà Nam kể chuyện đám đàn em bị chặt tay. Vốn dĩ lá gan của hắn cũng chẳng to hơn con chuột, giờ lại nghe nói Diệp Lăng Phi có gốc gác xã hội đen thì càng sợ hãi, thái độ vô cùng khách sáo.
- Hứa công tử đúng là biết cách ăn nói, tôi rất thích nghe những lời như vậy. Thôi được, mọi người đã đến đây ăn một bữa cơm thì quan trọng gì ngon dở.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Ăn vài món đơn giản là được, lát nữa chúng tôi còn có việc.
Vương Quân ngồi bên cạnh, lên tiếng giới thiệu một cách gượng gạo:
- Tần Dao, đây là hai người bạn mà tôi muốn giới thiệu với cô...
Hắn chưa dứt lời thì bị Diệp Lăng Phi chen vào:
- Này Vương Quân, có phải cậu làm gì cũng không nên thân không? Ban đầu tôi còn tưởng cậu giới thiệu cho Tần Dao nhân vật tầm cỡ nào, hóa ra cũng chỉ là hai thằng nhãi ranh.
Diệp Lăng Phi còn quay sang phía Từ Hà Nam, cố ý hỏi:
- Từ công tử, tôi nói có đúng không? À, suýt nữa thì quên, món quà lần trước tôi tặng, cậu có thích không? Nếu không thích thì cứ nói, lần này tôi có thể gửi cho cậu thứ khác.
Sắc mặt Từ Hà Nam biến đổi, hắn lạnh lùng nói:
- Diệp tiên sinh, chúng ta "nước sông không phạm nước giếng". Chuyện lần trước tôi nghĩ đã qua rồi, chúng ta có thể làm bạn, anh có nhất thiết phải cố chấp như vậy không? Anh thấy tôi nói có đúng không?
- Sao cậu lại nói vậy?
Diệp Lăng Phi cười đáp.
- Ý của tôi là chúng ta đều không phải người đơn giản, không đến mức phải cá chết lưới rách, tuyệt tình tuyệt nghĩa như vậy. Sau này không biết chừng còn có lúc cần đến nhau, cứ mặt nặng mày nhẹ mãi cũng không hay.
Từ Hà Nam nhấc cốc bia đã được rót đầy lên, nói:
- Bình thường tôi không uống được bia, nhưng hôm nay phá lệ một lần. Tôi cạn cốc này, từ nay về sau chúng ta sẽ không nhắc lại chuyện cũ nữa.
Từ Hà Nam nói xong, nốc một hơi cạn sạch. Hắn dùng khăn tay lau miệng, nhìn Diệp Lăng Phi thì chỉ thấy đối phương đang cười ha ha:
- Từ công tử, tôi vốn không phải người thích xen vào chuyện của người khác. Nếu Từ công tử đã biết sau này nên làm thế nào mà tôi còn cứ nhắc lại thì có vẻ không được độ lượng cho lắm. Vậy được, tôi cũng sẽ không nhắc lại chuyện cũ nữa. Như lời công tử nói, chúng ta nước sông không phạm nước giếng.
- Thế này có phải tốt hơn không, Diệp tiên sinh.
Lúc này Hứa Trung Ân mới dám mở miệng, cười nói:
- Sau này chúng ta có thể làm bạn, rảnh rỗi anh em mình đi làm vài chai, tán gẫu, không phải rất tốt sao?
Nãy giờ Vương Quân không chen vào được câu nào, trong lòng lo sốt vó. Hôm nay hắn gọi Tần Dao đến là để Hứa Trung Ân được thỏa mãn một lần, nhưng sự xuất hiện đột ngột của Diệp Lăng Phi đã phá hỏng kế hoạch của hắn. Hắn không biết nên nói gì, chỉ đành nâng cốc của mình lên:
- Mọi người đừng ngồi không thế, uống bia nào!
Vương Quân rót đầy cốc cho Từ Hà Nam. Từ Hà Nam nhấc lên, uống cạn. Dù nói sẽ hòa hảo với Diệp Lăng Phi, nhưng trong lòng hắn vẫn âm thầm nuôi hận. Từ Hà Nam đặt cốc bia xuống bàn, nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại liếc sang tên ngốc Hứa Trung Ân bên cạnh, thầm cười trong bụng. Hắn đang ấp ủ một âm mưu xấu xa.
Diệp Lăng Phi cũng liếc nhanh Từ Hà Nam, hắn biết thừa thằng nhóc này không hề đơn giản, thái độ thay đổi nhanh như chong chóng, chắc chắn vẫn còn ghim vụ lần trước. Càng là những kẻ như Từ Hà Nam, lòng dạ càng hiểm độc. Diệp Lăng Phi tự động đề cao cảnh giác, cân nhắc đến việc rời khỏi đây sớm.