Bữa cơm diễn ra trong không khí nặng nề, Diệp Lăng Phi lẳng lặng ăn, thái độ trầm mặc khác hẳn ngày thường. Vẻ mặt Từ Hà Nam cũng tối sầm lại, hắn chỉ cúi gằm mặt ăn cơm.
Vương Quân hết nhìn trái lại nhìn phải, vốn định kể vài câu chuyện cười để phá vỡ bầu không khí băng giá quanh bàn ăn, nhưng hắn vừa kể xong không những chẳng ai hưởng ứng mà còn bị Hứa Trung Ân mắng cho một trận:
- Vương Quân, cậu kể cái quái gì mà nhạt thếch, câm miệng lại đi.
Hứa Trung Ân đang bực bội trong lòng. Hắn đã tưởng hôm nay sẽ được ôm Tần Dao vào lòng, nếm thử vị ngọt của cô em xinh đẹp, ai ngờ lại lòi ra tên khắc tinh Diệp Lăng Phi. Người đẹp sờ sờ trước mắt mà không dám động vào, trong lòng hắn giờ đây bứt rứt khó chịu, như có cả ngàn con kiến đang bò trong lòng.
Bị Hứa Trung Ân mắng, Vương Quân cũng không dám nổi cáu, chỉ cười gượng:
- Vâng, vâng, truyện cười em kể không buồn cười, không buồn cười.
Nói rồi hắn chán nản nốc cạn hai cốc bia, lẳng lặng cúi đầu ăn cơm. Đột nhiên, Từ Hà Nam quay sang nói với Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, tôi có một đề nghị. Ăn xong chúng ta đến quán bar uống rượu nói chuyện tiếp nhé? Dù sao cũng là bạn bè, không thể thiếu những buổi thắt chặt tình cảm được. Không biết Diệp tiên sinh thấy sao?
Diệp Lăng Phi vừa nghe đã dựng lên bức tường cảnh giác, tên nhóc này rõ ràng chẳng có ý tốt gì. Nhưng hắn vẫn tò mò xem gã họ Từ này định giở trò gì, nên đáp:
- Cũng được.
- Vậy quyết định thế nhé. À, Trung Ân, đi thanh toán với tôi.
Từ Hà Nam nói xong liền đứng dậy, vẫy Hứa Trung Ân ra ngoài. Vừa ra khỏi phòng, Từ Hà Nam đã nhỏ giọng hỏi:
- Trung Ân, anh có muốn con bé đó không?
- Đương nhiên là muốn rồi, nhưng có cái thằng họ Diệp cứ kè kè bên cạnh, tôi làm gì còn cơ hội.
Hứa Trung Ân hậm hực đáp.
- Tôi có cách giúp anh, nhưng phải xem gan anh có đủ lớn không đã.
Từ Hà Nam thì thầm vài câu vào tai Hứa Trung Ân. Hắn chăm chú lắng nghe, rồi cười toe toét đầy khoái trá, miệng không ngừng lẩm bẩm "hay, hay lắm".
Sau đó, hai kẻ này quay lại phòng, Từ Hà Nam liền nói:
- Diệp tiên sinh, anh xem chúng ta bao giờ thì đi?
Diệp Lăng Phi liếc nhanh về phía Tần Dao, nói:
- Tôi thì không vấn đề gì, lúc nào cũng được, nhưng tôi còn nhiệm vụ đưa cô Tần Dao về nhà an toàn.
- Đừng, Diệp tiên sinh. Mọi người hiếm khi có dịp tụ tập uống rượu nói chuyện, không cần phải như vậy đâu.
Từ Hà Nam tiếp lời:
- Hơn nữa, chúng ta nói chuyện để hiểu nhau hơn. Nếu sau này Tần Dao có gặp rắc rối gì, chúng tôi cũng sẽ dốc lòng giúp đỡ. Anh nói có đúng không?
Diệp Lăng Phi thấy thật nực cười, thầm nghĩ: "Tên nhóc thối này lại định giở trò gì đây, định đùa với lửa à? Nếu ngươi đã muốn chơi, vậy ta chơi cùng ngươi." Nghĩ vậy, hắn nói với Tần Dao:
- Tần Dao, hay là em cũng đến quán bar đi!
Suốt bữa cơm có Diệp Lăng Phi bên cạnh, Tần Dao cảm thấy rất yên tâm. Nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, cô không do dự gật đầu đồng ý.
- Cứ vậy đi. À, chúng ta đến quán bar nào đây? Tôi ít khi đi bar nên cũng không rành.
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Bar Mèo Hoang nhé, chỗ đó chất lắm.
Từ Hà Nam đáp ngay không cần suy nghĩ:
- Tôi hay đến đó uống rượu, là khách quen ở đấy.
- Ừm, vậy đi Mèo Hoang.
Diệp Lăng Phi đáp.
Sau đó, cả nhóm rời khỏi phòng ăn. Ra đến cửa nhà hàng, Diệp Lăng Phi nói mình cần đi rửa tay rồi tìm cớ rời đi. Trong phòng vệ sinh, hắn gọi điện cho Dã Thú và Dã Lang, bảo họ đến bar Mèo Hoang. Hắn không muốn khinh suất, dù gì cũng chỉ có mình hắn và Tần Dao, mà cô lại là chân yếu tay mềm. Ngộ nhỡ có chuyện gì không hay xảy ra thì thật có lỗi với cô.
Diệp Lăng Phi sai Dã Thú và Dã Lang đến là để bảo vệ Tần Dao, còn hắn sẽ từ từ xem rốt cuộc tên Từ Hà Nam định giở trò gì.
Trong lúc đợi Diệp Lăng Phi, Từ Hà Nam và Hứa Trung Ân đã nhanh chóng nhảy lên xe của Từ Hà Nam phóng đi, bỏ mặc Vương Quân phải tự gọi taxi. Diệp Lăng Phi khởi động máy, gọi Tần Dao lên xe. Thắt dây an toàn xong, hắn phóng theo hướng xe của Từ Hà Nam. Tần Dao đang lo sợ mấy tên kia đến chỗ hẹn trước sẽ bày trò, thấy vậy Diệp Lăng Phi cười trấn an cô:
- Yên tâm đi, đến đó em cứ chơi nhiệt tình, không phải lo gì cả. Mọi việc đã có anh lo.
Có câu nói này của Diệp Lăng Phi, Tần Dao mới hoàn toàn yên tâm, không còn chút bận lòng nào nữa.
Ông chủ của quán bar Mèo Hoang là một người đàn ông ngoài 30 tuổi. Thấy người mà Từ Hà Nam đợi đã đến, hắn đích thân ra đón rồi dẫn cả nhóm lên một phòng bao riêng trên tầng hai.
- Từ công tử, vẫn như cũ chứ ạ?
- Đương nhiên rồi!
Từ Hà Nam ngồi xuống ghế, thong thả vắt chéo chân, nói:
- Mang lên một thùng bia trước đã, còn lại lấy cho tôi một lon nước ngọt. À, tiện thể gọi bốn em tiếp viên lên đây, chọn mấy em nào biết nhảy nhót một chút, hiểu chưa?
- Từ công tử, cậu yên tâm!
Ông chủ quán cười xòa:
- Cậu là khách quen ở đây, tôi đảm bảo sẽ cho các cậu một buổi tối tới bến.
Ông chủ vừa đi khỏi chưa lâu, bốn cô tiếp viên trang điểm lòe loẹt đã bước vào. Từ Hà Nam nói với Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, đây là phòng V.I.P của quán. Đảm bảo không có vấn đề gì, ở đây anh cứ thỏa sức say, không ai làm phiền đâu, cứ chơi hết mình đi.
- Ồ, bạn bè gặp nhau uống vài ly thôi, không nhất thiết phải vung tay quá trán thế này.
Diệp Lăng Phi cười, nói tiếp:
- Mấy cô gái xinh đẹp này các anh cứ tự nhiên, tôi chỉ thích ngồi một mình uống thôi.
- Nếu anh thấy không hợp khẩu vị thì tôi không khách sáo nữa.
Từ Hà Nam gọi liền một lúc hai em. Bên trái một em, bên phải một em, ra sức hầu hạ. Hứa Trung Ân cũng không ngần ngại, nhưng kém cạnh hơn nên chỉ chọn một em. Chỉ còn lại Vương Quân lủi thủi một góc không dám hó hé, cũng chẳng dám mở miệng xin em còn lại, phải để Từ Hà Nam gọi giúp.
Bốn cô tiếp viên này phục vụ rất chuyên nghiệp, liên tục rót rượu cho Từ Hà Nam và bạn bè của hắn. Tần Dao ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, không ngừng để ý sắc mặt hắn. Diệp Lăng Phi ra hiệu bảo Tần Dao cứ tự nhiên, cô mới dám nâng ly nước trước mặt lên uống.
Ngồi được một lúc, Diệp Lăng Phi đứng dậy rời khỏi phòng V.I.P. Dưới tầng một, hắn đã thấy đám Dã Thú và Dã Lang.
- Đại ca!
Dã Lang gọi Diệp Lăng Phi đến bàn của họ. Diệp Lăng Phi nhón một điếu thuốc trên bàn, châm lửa rồi hỏi:
- Sao rồi, tên nhóc đó định chơi anh đúng không?
- Vâng, đại ca đúng là sáng suốt.
Dã Lang cười lớn nói:
- Ban nãy em đi gặp thằng chủ quán, tên nhát gan đó thấy bọn em giơ dao ra là khai hết rồi ạ. Là do thằng khốn Từ Hà Nam sắp đặt, vâng, ngay cả phòng khách sạn cũng đặt sẵn rồi, ở ngay đối diện quán bar thưa anh.
- Ha, anh biết mà, trong đầu tên Từ Hà Nam này toàn bã đậu, chẳng có gì tốt đẹp. Tốt thôi, nếu nó đã muốn chơi, anh cũng chẳng ngại chơi cùng nó.
Diệp Lăng Phi cười lạnh:
- Anh rất muốn xem vở kịch của nó sẽ diễn biến thế nào.
Diệp Lăng Phi trở lại căn phòng, lần này trong lòng hắn đã có tính toán. Hắn không nói gì, chỉ âm thầm cười.
- Diệp tiên sinh, anh không uống bia à? Hay anh thấy bia này không ngon? Nếu vậy, tôi sẽ bảo ông chủ mang loại rượu vang hảo hạng nhất ra mời anh.
Từ Hà Nam thấy Diệp Lăng Phi không uống, chỉ ngồi một chỗ, liền cười nói.
- Tôi không biết uống bia, đành chịu thôi, mỗi người một sở thích.
Diệp Lăng Phi đáp.
- Anh không uống bia sao? Sao không nói sớm để tôi bảo ông chủ mang vài lon nước ngọt lên.
Từ Hà Nam nói xong liền quay sang dỗ dành cô nhân viên xinh đẹp bên cạnh, vừa nói vừa vỗ lưng cô ta:
- Đi đi em, mang cho anh vài lon nước đến đây.
Không lâu sau, cô tiếp viên mang đến năm lon Coca-Cola, đặt trước mặt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cầm lên nhưng không uống, hành động đó của hắn đã chọc tức Từ Hà Nam. Hắn cau mày, thầm nghĩ tên Diệp Lăng Phi này chẳng uống gì cả thì phải làm sao đây.
Từ Hà Nam nhìn sang Hứa Trung Ân thì đã thấy gã này ngà ngà say. Lòng hắn rối như tơ vò, nếu việc này không thành, chẳng phải kế hoạch của hắn đổ sông đổ bể hay sao? Từ Hà Nam lo lắng, cầm chai bia đích thân rót mời Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, dù gì thì bây giờ chúng ta cũng là bạn bè, mà đã là bạn thì không thể không nể mặt nhau uống vài ly, đúng không? Hay là thế này, nếu anh không uống được bia, vậy tôi dùng rượu kính anh, được không? Anh một ly, tôi hai ly, anh thấy thế nào?
Diệp Lăng Phi giả bộ khó xử, rồi gật đầu:
- Nếu đã như vậy thì cũng được!
Nghe được lời nhượng bộ của Diệp Lăng Phi, Từ Hà Nam mừng như mở cờ trong bụng, sợ hắn đổi ý liền vội vàng uống liền hai ly. Còn Diệp Lăng Phi chỉ chậm rãi nhấp một ngụm, đã giả bộ không quen, kêu váng đầu. Từ Hà Nam lại vội vàng tiếp ly khác, kết quả sau một hồi "anh một tôi hai", hắn đã say đến mức gục vật ra bàn.
Diệp Lăng Phi nhìn cảnh Từ Hà Nam say gục, cười lạnh:
- Muốn đấu với anh à, mày còn non lắm!
Nói xong, hắn bước ra khỏi phòng, bảo bọn Dã Thú và Dã Lang gọi ông chủ quán bar đến. Ông chủ này vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, mặt đã trắng bệch, vội vàng nói:
- Thưa tiên sinh, tôi cũng chỉ là bị ép buộc thôi. Hứa công tử và Từ công tử đều là nhân vật lớn, tôi không dám trái lệnh, thực sự không còn cách nào khác ạ.
Diệp Lăng Phi vỗ vai ông chủ quán:
- Được rồi, tôi đâu có trách anh. Chuyện này đến đây là xong, ông cho người khiêng hai vị công tử này vào căn phòng kia đi.
- Á...
Ông chủ quán ngẩn người, vội xua tay:
- Thưa tiên sinh, anh nói vậy, sao tôi dám làm?
- Đừng nhiều lời, tôi bảo anh làm thì cứ làm đi.
Diệp Lăng Phi trừng mắt:
- Nhanh lên! À, tiện thể cho hai cô tiếp viên xấu nhất vào nằm cùng bọn họ, nghe rõ chưa?
- Thưa ông chủ, ông định làm gì ạ?
Tên chủ quán kinh ngạc hỏi.
- Không liên quan đến anh. Tôi bảo anh làm thì cứ làm, đừng lải nhải nữa.
Diệp Lăng Phi cao giọng mắng, khiến tên chủ quán hoảng sợ gật đầu lia lịa, từ lúc đó không dám hé răng nửa lời.
Diệp Lăng Phi trở về phòng, gọi Tần Dao ra. Đang định rời đi thì hắn chợt nhìn thấy hai lon Coca trên bàn, bèn tiện tay vơ luôn rồi đi thẳng.
» Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI chất lượng «