Diệp Lăng Phi dù cho giờ phút này có trăm cái miệng cũng không tài nào chối cãi được. Hắn dựa vào cửa xe, buồn bực hút thuốc. Tay trái vuốt ve vết cắn chảy máu trên bả vai do Trương Lộ Tuyết để lại, đầu óc hơi rối loạn, đang cố gắng sắp xếp lại xem mọi chuyện rốt cuộc đã xảy ra như thế nào.
Căn nguyên của mọi chuyện là do hai lon coca kia. Vốn dĩ hai lon coca này là Từ Kha Nam muốn đưa cho hắn và Tần Dao uống, nhưng cả hai đều không uống, đến khi rời khỏi quán bar vẫn tiện tay cầm theo.
Hôm nay Trương Lộ Tuyết tức giận tìm hắn để hỏi cho rõ tại sao cha cô lại có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn, mà hắn lại đưa một lon coca cho Trương Lộ Tuyết, lon còn lại thì tự mình uống, kết quả là xảy ra chuyện động trời này.
Diệp Lăng Phi càng nghĩ càng hận, muốn trách thì chỉ có thể trách Từ Kha Nam và Hứa Trung Ân. Hắn không biết tên nhóc Từ Kha Nam đó đã đi hay chưa, vội vàng gọi điện cho Dã Lang và Dã Thú, bảo họ tìm cho ra hai tên Từ Kha Nam và Hứa Trung Ân này.
Dã Lang và Dã Thú không rõ chuyện gì, nhưng vẫn tuân lệnh đi làm.
Trong xe, trên mặt Trương Lộ Tuyết vẫn còn vệt nước mắt, cô chậm rãi mặc lại nội y, liếc mắt ra ngoài nhìn Diệp Lăng Phi một cái, trong lòng thầm nguyền rủa hắn không được chết tử tế. Cô vốn định mặc quần vào, nhưng vừa cử động, lại cảm thấy hạ thân đau đớn khó chịu, không nhịn được mà khẽ rên lên.
Diệp Lăng Phi vừa nghe thấy tiếng rên của Trương Lộ Tuyết, vội vàng xoay người, qua cửa sổ xe hỏi:
- Lộ Tuyết, cô không sao chứ!
- Cút, đừng để tôi nhìn thấy anh nữa!
Trương Lộ Tuyết nổi giận mắng, cô cắn chặt răng, mặc quần vào. Ánh mắt cô lướt qua ghế lái nơi Diệp Lăng Phi ngồi, thấy trên đó vẫn còn vết máu, liền tức giận ôm lấy tấm bọc ghế, ném qua cửa sổ xe ra ngoài, hét lên với Diệp Lăng Phi:
- Anh, tên lưu manh này! Ném cái bọc ghế này đi cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy nó!
Diệp Lăng Phi trong lòng xấu hổ, vội vàng nhặt tấm bọc ghế từ dưới đất lên, đi tới sườn núi. Hắn ném nó xuống núi, sau đó lại quay trở lại trước xe. Thấy Trương Lộ Tuyết đã mặc xong quần áo, hắn mới mở cửa xe rồi ngồi vào.
- Lộ Tuyết, tôi vừa nghĩ lại rồi, nhất định là do chuyện đêm qua!
Diệp Lăng Phi kể lại chuyện xảy ra đêm qua cho Trương Lộ Tuyết nghe một lần, đặc biệt nhấn mạnh hai lon coca kia là do chủ quán bar bỏ thuốc, không liên quan đến mình.
- Tôi cũng không ngờ hôm nay cô lại tìm tôi, còn muốn đi xe của tôi, tôi thật sự vô tội mà! Cô tin tôi đi!
- Ý của anh là tôi tự dâng tới cửa?
Trương Lộ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi nói xong, trong lòng đã tin hơn phân nửa, nhưng nghe đến câu cuối cùng, lại tức giận đến mức nghiêng người muốn đánh hắn. Nhưng không động thì thôi, vừa động, hạ thân cô lại đau nhói, cô cau mày, nói:
- Anh là đồ lưu manh, đừng nói nữa!
- Được, được. Tôi không nói!
Diệp Lăng Phi vội vàng đồng ý.
- Anh nói quán bar Dã Miêu như vậy, vậy thì anh đưa tôi đến đó xem thử, nếu tôi chứng minh được anh đang nói dối, hừ, tôi nhất định sẽ bắt anh phải trả giá đắt cho chuyện hôm nay!
Trương Lộ Tuyết hung hăng nói.
Diệp Lăng Phi lái xe đến trước cửa quán bar Dã Miêu. Vừa nhìn thấy cửa quán bar đóng chặt, hắn mới nhớ ra bây giờ là ban ngày, quán bar không kinh doanh. Khi Diệp Lăng Phi đang đau đầu nghĩ cách tìm tên chủ quán bar kia, thì bên Dã Lang và Dã Thú truyền đến tin tức, Từ Kha Nam và Hứa Trung Ân đã bị họ bắt được tại một trung tâm thư giãn.
Diệp Lăng Phi mừng rỡ trong lòng, lái xe đến trung tâm thư giãn kia. Dã Thú đang ngồi ở cửa hút thuốc, bên cạnh có hai gã đàn ông vóc người cao lớn. Thấy Diệp Lăng Phi lái xe tới, Dã Thú vội vàng dụi điếu thuốc xuống đất, dẫn theo hai gã kia đi tới.
- Lão đại, em chờ anh nửa ngày rồi!
Dã Thú toe toét miệng, cười thật thà. Hắn quay lại nói với hai gã đàn ông kia:
- Đây là ông chủ lớn của tao. Cũng là ông chủ lớn của chúng mày, về nói lại với anh em một tiếng. Sau này bất kể ở đâu nhìn thấy ông chủ của chúng ta đều phải cung kính, rõ chưa?
- Ông chủ, chúng tôi rõ rồi!
Hai người kia vội vàng chào Diệp Lăng Phi:
- Chào ông chủ!
Diệp Lăng Phi ngẩn ra một chút, Dã Thú thấy vậy vội giải thích:
- Lão đại, đây đều là người của công ty bảo an, không phải em đã nói với anh rồi sao, công ty bảo an của em đã bắt đầu tuyển người, gần đây chuẩn bị khai trương nghiệp vụ. Lão đại nếu có cần bảo an, vận chuyển hàng, thậm chí thám tử tư cứ việc nói, chỗ em toàn tuyển quân nhân xuất ngũ, người thường không nhận đâu!
Diệp Lăng Phi còn chưa kịp nói gì, đã nghe Trương Lộ Tuyết hừ lạnh:
- Lưu manh, bây giờ anh oách ghê nhỉ, còn có cả thủ hạ!
Diệp Lăng Phi thầm thở dài trong lòng, nghĩ: "Thủ hạ của ta còn nhiều lắm, nếu cho cô thấy hết chắc dọa chết cô mất, đám thủ hạ đó của ta đều là ác ma giết người không chớp mắt!"
Hắn không để ý đến Trương Lộ Tuyết, mà xuống xe, vòng sang bên kia, mở cửa xe chờ cô xuống. Nhưng Trương Lộ Tuyết ngồi trên xe nửa ngày không nhúc nhích, Diệp Lăng Phi thấy vậy cũng hiểu, hắn đưa tay ra bế ngang cô lên.
- Lưu manh, anh muốn làm gì, mau buông tôi ra!
Trương Lộ Tuyết nằm trong vòng tay Diệp Lăng Phi, một tay ôm cổ hắn, tay kia thì đấm thùm thụp vào vai hắn. Gương mặt tinh xảo của cô hiện lên vẻ giận dữ, cái miệng nhỏ nhắn kiều diễm ướt át hét lên, mày liễu chau lại, có vẻ vô cùng tức giận.
- Tôi buông cô ra, cô tự đi đi!
Diệp Lăng Phi nói.
Trương Lộ Tuyết vừa nghĩ đến cảnh mình phải tự đi thì... bàn tay nhỏ của cô rốt cuộc cũng buông xuống, trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, hừ lạnh:
- Anh đừng tưởng chuyện này tôi sẽ bỏ qua dễ dàng như vậy, nếu việc này là do anh cố ý sắp đặt, anh sẽ không xong với tôi đâu!
Hạ thân của cô đau rát, hiện tại đi lại vô cùng khó khăn. Trương Lộ Tuyết cũng biết dù mình có miễn cưỡng bước đi, cũng sẽ bị người khác nhìn ra điều bất thường, cô đành bất lực để Diệp Lăng Phi bế vào trong.
Dã Thú nhìn cách Trương Lộ Tuyết nói chuyện với Diệp Lăng Phi, lại nhìn bộ dạng của cô, mơ hồ cảm nhận được điều gì đó. Trong lòng hắn thầm nghĩ vận đào hoa của lão đại nhà mình cũng quá vượng đi, cảm giác mỹ nữ có quan hệ không rõ ràng với lão đại ngày càng nhiều. Dã Thú đi trước dẫn đường, Diệp Lăng Phi ôm Trương Lộ Tuyết đi theo sau vào một phòng mát xa trong trung tâm. Dọc đường đi, Trương Lộ Tuyết cảm thấy gò má nóng bừng, những gã đàn ông trong trung tâm nhìn cô với ánh mắt nóng bỏng làm cô hận không thể cắn thêm vài phát lên người Diệp Lăng Phi. Trong suy nghĩ của Trương Lộ Tuyết, tất cả tình cảnh xấu hổ trước mắt đều do tên lưu manh Diệp Lăng Phi này gây ra.
Cô càng nghĩ càng giận, không khỏi lại lườm Diệp Lăng Phi một cái. Nhưng Diệp Lăng Phi không hề để ý Trương Lộ Tuyết đang tức giận, trong lòng chỉ mong mau chóng tìm được Từ Kha Nam và Hứa Trung Ân, để hai người này giải thích rõ ràng với cô.
Đi vào phòng mát xa, chỉ thấy Từ Kha Nam và Hứa Trung Ân đang ngồi trên giường, còn Dã Lang thì đứng ở cửa, nhìn chằm chằm hai người họ.
Vừa thấy Diệp Lăng Phi ôm một mỹ nữ đi vào, sắc mặt Từ Kha Nam liền trắng bệch. Hắn vội vàng giải thích:
- Diệp tiên sinh, tôi sẽ rời khỏi thành phố Vọng Hải ngay lập tức, hôm nay chỉ là đi cùng Hứa Trung Ân đến đây thư giãn một chút, coi như từ biệt hắn!
Hứa Trung Ân trong lòng thì bực bội muốn chết, vốn tưởng rằng đêm qua là Tần Dao triền miên với mình, ai ngờ lúc tỉnh lại lại thấy một con heo mập nằm trong lòng, cảm giác đó giống như nuốt phải cả bầy ruồi vậy. Hứa Trung Ân và Từ Kha Nam hôm nay gặp mặt đã làm rõ chuyện đêm qua, cả hai đều hiểu là do Diệp Lăng Phi giật dây sau lưng. Hai người trong lòng đều kiêng kỵ Diệp Lăng Phi, không rõ lai lịch của hắn.
- Tránh ra!
Diệp Lăng Phi không thèm để ý đến Từ Kha Nam, đá văng hắn đang ngồi trên giường mát xa sang một bên, rồi cẩn thận đặt Trương Lộ Tuyết xuống. Trương Lộ Tuyết giật mình, thầm nghĩ: "Tên lưu manh này thật ra cũng rất chu đáo!"
- Các người kể lại chuyện đêm qua một lần nữa, không được bỏ sót chi tiết nào!
Diệp Lăng Phi hung tợn nói với Từ Kha Nam.
- Nhất là chuyện ngươi đưa cho ta mấy lon coca!
- Vâng, vâng!
Từ Kha Nam lúc này ngoan ngoãn vô cùng, đâu còn dám giở trò, hắn và Hứa Trung Ân thành thật kể lại kế hoạch đêm qua. Đến khi Từ Kha Nam nói cả năm lon coca đều đã bị bỏ thuốc từ trước, sau đó cố ý đóng lại nên bên ngoài không nhìn ra được, Diệp Lăng Phi liền nhìn sang Trương Lộ Tuyết, thấy sắc mặt cô vẫn không thay đổi. Diệp Lăng Phi không biết lúc này Trương Lộ Tuyết đang nghĩ gì, tóm lại chuyện lần này có chút rắc rối, hắn có cảm giác chân tay luống cuống.
Trương Lộ Tuyết liếc Diệp Lăng Phi một cái, lại nhìn hai gã đàn ông đang đứng trong góc, rồi hừ lạnh một tiếng:
- Lưu manh, đưa tôi về nhà, tôi hơi mệt!
Lúc này Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm, hắn quay người nói với Từ Kha Nam:
- Từ công tử, tôi vẫn nói câu cũ, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Cậu ra nước ngoài cũng được, đi đâu cũng được, miễn là đừng để tôi nhìn thấy cậu.
Diệp Lăng Phi lại quay sang Hứa Trung Ân:
- Còn có Hứa đại công tử của chúng ta, cậu cũng thành thật cho tôi một chút, đừng tưởng cha cậu là Phó chủ nhiệm thì có thể làm càn. Cậu phải nhớ kỹ, xã hội này có pháp luật, đừng nghĩ rằng cha cậu có thể một tay che trời, nếu cậu thật sự phạm tội, tôi cam đoan sẽ khiến cậu sống không bằng chết!
- Lưu manh, đi nhanh lên, tôi không muốn ở lại đây!
Trương Lộ Tuyết thúc giục.
- Được!
Diệp Lăng Phi vừa nghe Trương Lộ Tuyết sắp nổi nóng, vội vàng quay người lại, ôm lấy cô đi ra ngoài. Dã Lang nhìn Dã Thú, tuy không nói gì, nhưng ánh mắt nghi hoặc đã cho Dã Thú hiểu ý của Dã Lang. Dã Thú hơi bĩu môi, ghé vào tai Dã Lang nói nhỏ:
- Mày không phát hiện cô gái này đi lại không tiện sao? Mày cũng đâu phải thằng ngốc, chẳng lẽ không nhìn ra lão đại rất sợ cô gái này à? Căn cứ kinh nghiệm phán đoán của tao, cô gái kia nhất định là vừa mới bị phá thân, ừm, về phần lão đại đã làm gì, chắc không cần tao nói nữa chứ!
Dã Lang lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu với Dã Thú, nhưng không nói thêm gì. Trong mắt Dã Lang, có một số việc không cần nói nhiều, giống như chuyện này vậy.