Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 447: CHƯƠNG 447: NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG QUÁN BAR!

Diệp Lăng Phi ôm Trương Lộ Tuyết vào xe, hắn cũng lên theo, vừa thắt dây an toàn vừa nói:

- Lộ Tuyết, bây giờ cô đã hiểu rõ chuyện này không liên quan gì đến tôi rồi chứ, tôi cũng là người bị hại mà!

Trương Lộ Tuyết vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, gương mặt xinh xắn lại sa sầm, cô quay mặt đi, giận dữ vặn hỏi:

- Được, anh nói anh là người bị hại, vậy vừa rồi anh làm gì trong xe? Đừng nói với tôi đó không phải do anh làm, đồ lưu manh nhà anh, tại sao anh lại làm như vậy?

Diệp Lăng Phi nhớ lại lúc mình tỉnh lại quả thật có hơi quá đáng, nhưng khi đó hắn thực sự không kìm nén được, hoàn toàn là do bản năng cơ thể. Diệp Lăng Phi không biết giải thích thế nào, đành cười gượng:

- Chuyện đó... Chuyện đó thì bất kỳ người đàn ông bình thường nào cũng sẽ làm thôi!

- Im miệng, tôi không muốn nghe anh nói nữa!

Trương Lộ Tuyết lại tỏ vẻ tức giận, quay đầu đi không thèm nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn đành phải lái xe đi, trong lòng thầm nhủ, tuyệt đối không được chọc vào Trương Lộ Tuyết nữa.

Khi xe đi qua một hiệu thuốc, Trương Lộ Tuyết đột nhiên hét lên:

- Dừng xe!

Diệp Lăng Phi vội vàng lái xe tấp vào lề đường, liền thấy Trương Lộ Tuyết mở cửa xe bước xuống, đi được vài bước thì đứng không vững. Diệp Lăng Phi cũng vội xuống xe, đỡ lấy Trương Lộ Tuyết, lo lắng hỏi:

- Cô muốn làm gì vậy? Tôi thừa nhận mình sai rồi, giờ cô muốn thế nào cũng được, để tôi đưa cô về nhà trước đã!

- Tôi muốn đi mua thuốc! - Trương Lộ Tuyết nghiến răng nói. - Đồ lưu manh nhà anh không biết mình đã làm gì sao? Chẳng lẽ anh muốn tôi có thai à!

- À, tôi quên, quên mất! - Diệp Lăng Phi nói. - Cô đừng vội, để tôi đi mua cho cô. Cô về xe ngồi trước đi, chờ tôi.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đỡ Trương Lộ Tuyết quay lại xe, rồi bước nhanh về phía hiệu thuốc.

Trương Lộ Tuyết nhìn bóng lưng Diệp Lăng Phi đi vào hiệu thuốc, cô khẽ thở dài, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ mình và Bạch Tình Đình thật sự có mối quan hệ không rõ ràng thế này sao, tại sao mình lại gặp phải chuyện này chứ?" Trương Lộ Tuyết lại nghĩ đến Bạch Tình Đình. Dường như bây giờ cả hai người họ đều thuộc về cùng một người đàn ông. Trương Lộ Tuyết rất hận Diệp Lăng Phi, gã đàn ông này đã có Bạch Tình Đình rồi, giờ lại mơ mơ màng màng cướp đi lần đầu của mình. Cô thầm hạ quyết tâm, sau này nhất định phải khiến Diệp Lăng Phi trả giá đắt.

Trương Lộ Tuyết tự an ủi mình rằng xã hội bây giờ đã khác xưa, lần đầu của con gái sớm muộn gì cũng mất, chẳng phải chuyện gì to tát. Mình không cần phải để tâm, sau này vẫn có thể tìm được người đàn ông mình thích. Nhưng sâu trong lòng Trương Lộ Tuyết đã có một nút thắt không thể gỡ bỏ, cô cũng không phải là một cô gái dễ dãi.

Lòng cô cực kỳ mâu thuẫn, khiến tâm trạng trở nên rất bất ổn. Đến khi Diệp Lăng Phi cầm thuốc tránh thai khẩn cấp, thuốc hạ sốt, thuốc giảm đau và một chai nước suối quay lại, Trương Lộ Tuyết vẫn đang thất thần, hoàn toàn không nghe thấy tiếng Diệp Lăng Phi gọi. Mãi đến khi hắn đặt thuốc và nước suối trước mặt, cô mới bừng tỉnh.

Cô nhanh chóng uống thuốc tránh thai, rồi uống thêm hai viên thuốc giảm đau, còn thuốc hạ sốt thì bỏ vào túi, định về nhà mới uống.

Diệp Lăng Phi lòng đầy áy náy, cũng không dám nói nhiều, lái xe đưa Trương Lộ Tuyết về đến tận cửa nhà. Trước khi xuống xe, Trương Lộ Tuyết trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Giữa tôi và anh không có vấn đề gì hết, anh nhớ kỹ cho tôi, không được nói lung tung.

- Được, được!

Diệp Lăng Phi liên tục gật đầu. Trương Lộ Tuyết lúc này mới xuống xe. Dáng đi vẫn có chút khó khăn. Cô chậm rãi mở cửa đi vào.

Nhìn Trương Lộ Tuyết vào sân, Diệp Lăng Phi khẽ thở dài. Tâm trạng hắn lúc này có chút rối bời. Suy nghĩ một lát, hắn gọi điện cho Dã Thú và Dã Lang, hẹn hai người lái xe tới đỉnh núi Tây Sơn uống rượu.

Diệp Lăng Phi chưa bao giờ kích động như vậy. Hắn cảm thấy rất có lỗi với Trương Lộ Tuyết. Nếu Trương Lộ Tuyết thích mình, Diệp Lăng Phi cũng sẽ không có cảm giác đặc biệt gì, đó vốn là chuyện tình cảm tự nguyện, chẳng có gì phải áy náy. Nhưng Trương Lộ Tuyết không hề thích hắn, thậm chí còn vì hắn là chồng của Bạch Tình Đình mà có chút căm ghét. Diệp Lăng Phi có thể tưởng tượng được tâm trạng của Trương Lộ Tuyết lúc này phức tạp đến nhường nào. Hắn cũng đâu có dễ chịu gì?

Trên đỉnh núi Tây Sơn, Dã Lang và Dã Thú mỗi người xách một két bia đặt lên tảng đá lớn ở nơi cao nhất. Đây là khu vực cấm leo trèo, cách tảng đá không xa còn có một tấm biển lớn ghi: "Khu vực nguy hiểm. Cấm leo trèo."

Đám người Diệp Lăng Phi đỗ xe cách đó không xa. Diệp Lăng Phi hút một điếu thuốc, ngồi trên tảng đá lớn. Thấy Dã Lang và Dã Thú mang bia lên, hắn vứt điếu thuốc đi, đưa tay vớ lấy một chai bia, dùng răng bật nắp, ừng ực uống hết hơn nửa. Đặt nửa chai còn lại lên tảng đá, hắn hỏi Dã Thú:

- Dã Thú, mày với Lục Tuyết Hoa sao rồi?

Dã Thú cầm chai bia vừa bật nắp, nghe Diệp Lăng Phi hỏi, hắn phá lên cười ha hả:

- Em với cô ấy vẫn đang hẹn hò. Nói chung là vẫn cần tiếp xúc thêm. Lão đại, anh nói xem, con gái như cô ấy đúng là hiếm có. Em bảo mua cho cô ấy một căn nhà, cô ấy lại bảo nếu làm vậy thì sẽ không thèm để ý đến em nữa. Em vẫn không hiểu, nhà cô ấy vẫn đang đi thuê, việc gì phải thế chứ!

- Mày thì hiểu thế nào được, có nhiều cô gái không thể dùng tiền để đo lường tình yêu của họ dành cho mày đâu! - Diệp Lăng Phi đầy cảm khái nói. - So với tiền bạc, có lẽ họ quan tâm hơn đến việc mày là người thế nào. Khụ, thôi bỏ đi, không nói chuyện này nữa, tao vốn đã đủ phiền rồi, lắm đàn bà cũng chẳng phải chuyện tốt!

Dã Lang ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, chỉ lo uống bia. Diệp Lăng Phi huých Dã Lang một cái, hỏi:

- Còn mày thì sao, chẳng lẽ định độc thân cả đời à? Dã Lang, tao thật không hiểu nổi rốt cuộc mày thích cái gì. Mày nói về chuyện phụ nữ của mày xem nào, hiếm khi thấy mày nhắc đến, nói một chút đi, rốt cuộc mày nghĩ thế nào?

- Em à? Em quen một mình rồi, có phụ nữ bên cạnh em sẽ thấy không quen! - Dã Lang thản nhiên nói. - Em thích một mình độc lai độc vãng hơn!

- Thôi đi, Dã Lang! Lão đại không biết mày làm gì, chẳng lẽ tao cũng không biết sao? - Dã Thú bô bô nói. - Dã Lang dạo này hay lượn lờ đến cái chỗ gọi là nhà trẻ ấy, em thấy là hắn để ý cô giáo mầm non ở đó rồi!

Dã Lang không phủ nhận, cũng không thừa nhận, chỉ im lặng uống bia. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Dù sao đi nữa, có một mục tiêu vẫn tốt hơn. Dã Thú, mày không định sống ở thành phố Vọng Hải thật đấy chứ?

Dã Thú liếc nhìn Dã Lang một cái, gật đầu nói:

- Em và Dã Lang không nhận việc nữa rồi, tổ chức mình còn nhiều người như vậy, cũng không thiếu hai đứa em. Em và Dã Lang định nghỉ ngơi một thời gian ở thành phố Vọng Hải này, kinh doanh cho tốt cái Long Sơn kia, hy vọng sau này có thể tìm một chỗ dừng chân cho các anh em. Lão đại, anh không biết dạo này công việc khó khăn lắm, cảnh sát quốc tế càng ngày càng siết chặt chúng ta. Bọn Tiêm Đao vốn định trả đũa cảnh sát quốc tế một phen, nhưng sau lại từ bỏ ý định đó. Bây giờ ai cũng có tiền, cũng không muốn gây ra đại loạn. Nhưng đối thủ cũ của chúng ta lại có việc mới, nghe nói trực tiếp can thiệp vào nội chính của một quốc gia, không biết bọn họ tính toán thế nào!

- Bọn chúng muốn chiếm lĩnh vững chắc thị trường vũ khí ở đó, từng bước xâm chiếm thị phần của tổ chức Lang Nha chúng ta. Nhưng kệ chúng nó thôi, người Mỹ luôn luôn lòng tham không đáy. Có cơ hội thì bọn mày liên lạc nhiều với anh em trong tổ chức một chút, bảo họ tìm đường lui đi. Nói chung không thể ngày nào cũng sống trong cảnh mưa bom bão đạn được, phải có lúc kết thúc, đúng không?

Dã Thú gật đầu:

- Lão đại, em và Dã Lang cũng nghĩ vậy. Bọn em chuẩn bị kinh doanh ở thành phố Vọng Hải, xem như tìm một đường lui cho anh em trong tổ chức!

Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vai Dã Thú, không nói gì thêm, lại cầm bia lên uống.

Trần Hàn Lâm bước vào quán bar, đi đến quầy, gọi một ly rượu rồi ngồi đó uống. Kể từ khi Bạch Tình Đình trở lại Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, quyền lực của phó tổng giám đốc điều hành như hắn đã từng bước bị suy yếu. Trần Hàn Lâm hiểu rằng đây là do Bạch Tình Đình cố ý làm, có lẽ vẫn còn ghi hận chuyện lúc trước.

Trần Hàn Lâm rất buồn bực, trưa nay còn đang cân nhắc có nên rời khỏi Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế hay không. Hắn cho rằng với kinh nghiệm của mình, tìm một tập đoàn lớn khác để đảm nhiệm chức vụ cao không thành vấn đề.

Tâm trạng hắn có chút khó chịu, vừa tan sở liền chạy đến quán bar này uống rượu. Trong quán bar rất đông người, nhiều nữ nhân viên văn phòng thích la cà ở đây sau giờ làm, nói là uống rượu giải sầu, nhưng thực chất là mong tìm được một người đàn ông đẹp trai hoặc có tiền. Và cũng có vài người đàn ông thích đến quán bar tìm đối tượng, chơi trò tình một đêm...

Có người nói quán bar là nơi tăm tối nhất trong thành phố, nơi này luôn ẩn giấu những kẻ lạ mặt, tình một đêm, giao dịch thể xác, hút chích..., dường như quán bar đã trở thành từ đồng nghĩa, nhắc đến nó, người ta luôn liên tưởng đến những thứ này.

Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng ở quán bar, nam nữ rất dễ dàng làm quen với nhau. Ngay khi Trần Hàn Lâm vừa uống được hai ly, một người phụ nữ mặc bộ đồ công sở trắng muốt đã đi đến bên cạnh hắn. Người phụ nữ đó buông xõa mái tóc dài bồng bềnh, chiếc cổ trắng ngần lộ ra từ cổ áo sơ mi.

Trần Hàn Lâm dùng ánh mắt mơ màng nhìn người phụ nữ trước mặt, còn chưa kịp lên tiếng, cô ta đã chủ động bắt chuyện:

- Phó tổng giám đốc điều hành của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế - ngài Trần phải không ạ? Rất vinh hạnh được gặp ngài ở đây!

- Cô nhận ra tôi? - Trần Hàn Lâm hỏi.

Người phụ nữ kia khẽ cười:

- Vâng, tôi và ngài đã từng gặp nhau, chỉ là ngài không nhớ tôi thôi. Tôi chỉ là giám đốc một công ty quảng cáo nhỏ!

Trần Hàn Lâm gật đầu, trong mắt hắn, việc không nhớ nổi giám đốc một công ty quảng cáo nhỏ là chuyện bình thường. Mỗi ngày hắn gặp biết bao nhiêu ông chủ lớn, đâu thể để ý đến một giám đốc nhỏ. Trần Hàn Lâm chỉ cười lịch sự, mỹ nữ kia cũng cười, nói với hắn:

- Tôi có vinh hạnh mời ngài một ly không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!