Sau khi đã uống hơi nhiều, Trần Hàn Lâm được người phụ nữ mới quen trong quán bar dìu vào khách sạn. Cô ta đỡ Trần Hàn Lâm lên giường, đang định xoay người thì bị gã tóm lấy tay, kéo ngã xuống giường.
Ánh mắt Trần Hàn Lâm đã lờ đờ men say, miệng hôn lên mặt người phụ nữ. Cô ta cười nói:
— Trần tổng, đừng vội thế chứ, để em rót cho anh ly nước, anh uống trước đã!
Vừa nói, người phụ nữ này vừa giãy ra khỏi lòng Trần Hàn Lâm, đi tới trước bàn rót một ly nước ấm. Quay lưng về phía Trần Hàn Lâm, cô ta nhanh chóng lấy từ trên người ra một túi nhựa nhỏ, đổ một ít bột phấn trong đó vào ly nước. Sau khi dùng móng tay khuấy đều, cô ta cầm ly nước ngồi lên giường.
Trần Hàn Lâm đang mơ màng thì nghe người phụ nữ nói:
— Nào, uống nước đi. Chờ em một lát, em đi tắm đã!
Trần Hàn Lâm nhận ly nước từ tay cô ta, một hơi uống cạn rồi lại nằm vật ra giường, miệng lẩm bẩm:
— Nhanh lên một chút!
— Vâng, em nhanh ngay đây!
Người phụ nữ vừa nói vừa đi về phía phòng tắm. Nhưng cô ta không hề vào trong mà chỉ giả vờ mở cửa phòng tắm, rồi lập tức quay ngoắt ra cửa chính, lặng lẽ mở cửa phòng rồi lẻn ra ngoài.
Trần Hàn Lâm hoàn toàn không hay biết. Gã nằm trên giường, sau khi uống xong ly nước kia thì đầu óc càng thêm choáng váng, bất tri bất giác thiếp đi, hoàn toàn không biết người phụ nữ kia đã rời khỏi phòng.
Người phụ nữ ra khỏi khách sạn, đứng ở phía đối diện rồi gọi một cuộc điện thoại.
— Xong việc rồi, gã đó ở phòng 401!
Cô ta nói tiếp:
— Yến tỷ, em đi trước đây!
— Cảm ơn, chị đã chuyển tiền vào tài khoản của em rồi! — Đầu dây bên kia, giọng Mã Tử Yến vang lên.
— Yến tỷ, chị khách sáo với em quá. Lúc trước em nợ chị một mạng, nếu không thì em đã sớm bị tên đàn ông kia đánh chết rồi. Cứ coi như em báo đáp chị đi. Yến tỷ, em phải rời khỏi thành phố Vọng Hải thôi, cảnh sát sẽ tìm em. Sau này chúng ta đừng liên lạc nữa, chị hãy bảo trọng!
Người phụ nữ này rời đi không lâu, Mã Tử Yến đeo kính râm màu đen xuất hiện ở cửa khách sạn. Nàng xách túi, bước nhanh vào trong.
Mã Tử Yến đi tới trước cửa phòng 401, đưa tay nhẹ nhàng vặn nắm cửa. Cửa phòng lập tức mở ra. Người phụ nữ kia trước khi đi đã không hề khóa cửa. Mã Tử Yến nhanh chóng lẻn vào phòng, khóa trái cửa lại rồi đi tới bên giường, nhìn thấy Trần Hàn Lâm đang nằm ngửa sõng soài trên đó.
Mã Tử Yến đặt túi xách lên bàn, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường. Nàng vắt chéo chân, rút ra một điếu thuốc, vừa hút vừa nhìn chằm chằm vào Trần Hàn Lâm.
Hút hết điếu thuốc, Mã Tử Yến ném mẩu tàn vào bồn cầu trong phòng vệ sinh. Rồi nàng quay lại, đeo găng tay vào, lôi Trần Hàn Lâm từ trên giường vào bồn tắm, vặn vòi nước lạnh xả thẳng vào bồn. Nhân lúc đó, Mã Tử Yến lấy ra một con dao găm từ trong túi xách, nhìn Trần Hàn Lâm đang mê man trong bồn tắm, cười lạnh nói:
— Đây là cái giá của kẻ phản bội, ta sẽ cho ngươi biết cái giá này nặng đến mức nào!
*
Diệp Lăng Phi say khướt lái xe lảo đảo về biệt thự, hắn không phanh kịp, chiếc xe đâm sầm vào cửa gara. Chỉ nghe một tiếng "rầm", cửa gara bị lõm vào một mảng lớn.
Diệp Lăng Phi tháo dây an toàn. Cả người nồng nặc mùi rượu, hắn bước tới trước cửa gara, nhìn cái cửa bị mình đâm lõm vào, miệng bực bội lẩm bẩm:
— Mẹ kiếp, hôm nay đúng là xui xẻo!
Hắn hung hăng đá một cước vào cửa gara, khiến nó càng lõm sâu hơn.
Đèn ngoài sân biệt thự sáng lên. Bạch Tình Đình mặc váy ngủ từ trong nhà chạy ra. Đứng ở cửa, cô nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang đi loạng choạng tới, vội vàng chạy đến đỡ lấy hắn, miệng ân cần hỏi:
— Ông xã, có chuyện gì vậy?
— Không sao, chỉ là vừa rồi đi uống bia với hai thằng nhóc Dã Lang và Dã Thú thôi! — Diệp Lăng Phi đặt tay phải lên bờ vai trần của Bạch Tình Đình, vuốt ve làn da mềm mại như nước của cô, miệng cười nói: — Bà xã, chúng ta cùng nhau tắm đi!
— Đừng lộn xộn. Anh uống nhiều rồi, mau về phòng ngủ đi!
Bạch Tình Đình ngửi thấy cả người Diệp Lăng Phi toàn mùi bia. Cô cau mày, dìu hắn đi vào trong biệt thự.
Vú Ngô cũng từ trong phòng đi ra, thấy Diệp Lăng Phi được Bạch Tình Đình dìu vào, vội hỏi:
— Đại tiểu thư, Diệp tiên sinh sao vậy ạ?
— Vú Ngô, vú đi ngủ đi ạ, anh ấy uống nhiều quá, con đưa anh ấy về phòng! — Bạch Tình Đình nói tới đây, đột nhiên bổ sung: — Vú Ngô, mang giúp con một chậu nước nóng lên đây nhé!
— Vâng! — Vú Ngô gật đầu đáp.
— Bà xã, anh không sao! — Diệp Lăng Phi nói. — Anh chỉ uống hơi nhiều một chút thôi, nhưng không có chuyện gì!
— Được rồi, được rồi, em biết anh không sao! — Bạch Tình Đình không hơi đâu tranh cãi với Diệp Lăng Phi, cô đỡ hắn vào phòng, đặt hắn nằm lên giường. Diệp Lăng Phi thuận thế kéo Bạch Tình Đình ngã vào lòng mình. Tim Bạch Tình Đình lại bắt đầu đập loạn, cô còn tưởng rằng Diệp Lăng Phi muốn thân mật với mình.
Nếu là lúc Diệp Lăng Phi tỉnh táo, Bạch Tình Đình sẽ không sợ, cô biết hắn sẽ tôn trọng ý của mình, tuyệt đối không ép buộc. Nhưng lúc này Diệp Lăng Phi đã say, Bạch Tình Đình lo lắng nếu hắn muốn mình, cô sẽ không cách nào phản kháng được. Trong lòng sợ hãi, cô vội nói:
— Ông xã, anh uống nhiều rồi!
— Anh biết! — Diệp Lăng Phi chỉ ôm Bạch Tình Đình, mắt lờ đờ, hơi thở phả ra mùi rượu khó ngửi. Hắn quay mặt đi để không phả hơi rượu vào mặt cô, rồi nói: — Anh muốn ôm em một lát. Chúng ta kết hôn lâu như vậy rồi mà anh vẫn chưa được ôm em ngủ, anh muốn cứ thế này ôm em ngủ thôi!
Lòng Bạch Tình Đình khẽ rung động. Cô ngẫm lại cũng đúng, mình và Diệp Lăng Phi đăng ký đã lâu, nhưng cuộc sống vợ chồng thực sự gần như không có. Lần trước, cô lấy hết dũng khí muốn cùng Diệp Lăng Phi trở thành vợ chồng chính thức, nhưng cũng vì một vài lý do mà không thành. Từ đó về sau, Bạch Tình Đình lại không còn dũng khí đó nữa.
Bạch Tình Đình dịu dàng nói:
— Ông xã, em biết rồi, là em không tốt!
Diệp Lăng Phi đột nhiên cười, nói:
— Bà xã, anh không trách em. Chỉ là tối nay anh ngủ một mình cô đơn quá, hay là em ngủ cùng anh nhé?
Bạch Tình Đình do dự:
— Ông xã, em…!
— Anh biết em lo lắng cái gì, yên tâm đi, anh sẽ không làm bậy đâu. Bây giờ anh say thế này rồi, em nghĩ anh còn làm gì được nữa!
— Ai biết được! — Bạch Tình Đình trong lòng yên tâm hơn, cười nói: — Em có phải anh đâu, làm sao biết trong lòng anh nghĩ gì!
Bạch Tình Đình vừa dứt lời, cửa phòng ngủ đã bị vú Ngô đẩy ra. Vú Ngô bưng một chậu nước nóng đi vào, trên thành chậu có vắt một chiếc khăn lông. Thấy vú Ngô vào, Bạch Tình Đình vội vàng xuống giường, nhận lấy chậu nước, nói:
— Vú Ngô, vú đi ngủ đi ạ, ở đây có con chăm sóc anh ấy rồi!
Vú Ngô nhìn Diệp Lăng Phi nằm trên giường, lại nhìn Bạch Tình Đình một cái, mỉm cười rồi quay người ra khỏi phòng.
Bạch Tình Đình trước tiên cởi giày cho Diệp Lăng Phi, rồi cởi nốt tất của hắn, đặt ở góc nhà. Đến khi cô cởi áo khoác cho hắn, chợt nghe Diệp Lăng Phi nói:
— Bà xã, anh tự đứng lên được, để anh tự làm!
Kết quả là Diệp Lăng Phi chỉ hơi cựa mình một chút rồi lại nằm im, không dậy nổi.
Bạch Tình Đình mím môi cười thầm. Cô thầm cười Diệp Lăng Phi uống say đến mức này rồi mà vẫn còn sĩ diện không muốn mình giúp hắn cởi quần áo. Miệng cô cười nói:
— Ông xã, hay là để em giúp anh đi, nói thế nào em cũng là bà xã của anh mà!
Vừa nói, cô vừa giúp Diệp Lăng Phi cởi áo ra. Đến khi Bạch Tình Đình cởi thắt lưng cho hắn, vừa mới kéo quần xuống đến chân, hạ thân của Diệp Lăng Phi đột nhiên trướng lên khiến lòng cô nóng rực. Không biết tại sao, Bạch Tình Đình cảm thấy bộ vị cương cứng kia có một sức hấp dẫn mãnh liệt, khiến cô chỉ muốn chạm vào một chút.
Bạch Tình Đình cắn chặt môi, cố không để sự chú ý của mình dồn vào chỗ đó nữa. Sau khi lột sạch Diệp Lăng Phi, chỉ còn lại một chiếc quần lót, cô mới nhúng ướt khăn lông, lau mặt cho hắn.
Có lẽ trước đây Bạch Tình Đình không bao giờ tưởng tượng được sẽ có một ngày mình làm những chuyện này. Con người đúng là một sinh vật kỳ lạ, nếu là trước kia, cô sẽ chẳng thèm để ý đến Diệp Lăng Phi sau khi uống rượu. Nhưng bây giờ, cô lại xem mình như một người vợ hiền của hắn, khi thấy chồng uống say, điều đầu tiên cô nghĩ đến là làm thế nào để anh được thoải mái.
Cô lau người cho Diệp Lăng Phi xong, lại cẩn thận dùng khăn lau hai chân cho hắn. Chờ đến khi bưng chậu nước ra khỏi phòng ngủ, Bạch Tình Đình mới cảm giác trán mình đã lấm tấm mồ hôi.
Bạch Tình Đình rửa mặt xong rồi quay lại phòng ngủ của Diệp Lăng Phi, liền thấy hắn đã lật người, đang nằm trên giường ngủ say. Thấy Diệp Lăng Phi trong lúc ngủ say còn liếm liếm môi, cô mỉm cười. Lặng lẽ cởi giày, cô nằm xuống bên cạnh hắn, nghiêng người ngắm nhìn gương mặt say ngủ của chồng, trong lòng dâng lên một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào. Đây là chồng của cô, là người đàn ông của cả đời cô. Nhớ lại dáng vẻ Diệp Lăng Phi thường xuyên nói đùa vô lại để trêu chọc mình, Bạch Tình Đình đột nhiên nhận ra chồng mình không phải người như vậy, có lẽ anh chỉ muốn dùng cái vẻ ngoài bất cần đó để che giấu đi khí chất phi thường của mình. Qua thời gian chung sống, cô ý thức được chồng mình là một người không đơn giản, thường chỉ cần vài câu nói là có thể giải quyết những chuyện mà cô cho là rất khó khăn. Bất tri bất giác, trong lòng Bạch Tình Đình đã dựng nên một hình tượng cao lớn anh tuấn cho Diệp Lăng Phi.
Bạch Tình Đình cảm thấy mình rất hạnh phúc. Cô vươn đôi cánh tay ngọc ngà, ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi, đưa đôi môi nhỏ nhắn của mình đến gần môi hắn, nhẹ nhàng hôn một cái rồi thì thầm:
— Ông xã, ngủ ngon!
Ngay sau đó, Bạch Tình Đình đưa tay tắt đèn ngủ, ôm lấy Diệp Lăng Phi, trên mặt hiện lên nụ cười ngọt ngào, chìm vào giấc mộng đẹp.