Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 45: CHƯƠNG 45: MỸ NỮ ƯỚC HẸN

Dù có đánh vỡ đầu, Diệp Lăng Phi cũng không thể nghĩ ra tại sao Trần Ngọc Đình lại để mình làm giám đốc bộ tổ chức, càng không thể hiểu được tại sao Trương Khiếu Thiên lại đồng ý như vậy. Lẽ nào Trương Khiếu Thiên không sợ mình làm loạn cả tập đoàn này hay sao?

Tôn Hằng Viễn còn tưởng rằng Diệp Lăng Phi vui đến mức không nói nên lời, hắn vươn tay vỗ vào mông cô gái mát xa, nói:

- Các cô ra ngoài trước đi.

Chờ cho hai nhân viên mát xa đi ra ngoài, Tôn Hằng Viễn cười nói:

- Tiểu Diệp, tôi thấy anh có tương lai đấy, giám đốc bộ tổ chức là chức vụ cấp cao đấy, sau này anh là cấp trên của tôi, chúng ta hợp tác với nhau, một năm kiếm bảy, tám mươi vạn không phải là khó.

Diệp Lăng Phi cười phá lên nói:

- Giám đốc Tôn, không nên nói như vậy, lỡ như tôi không được chức giám đốc bộ tổ chức, không phải anh sẽ rất thất vọng sao?

- Tiểu Diệp, anh không biết những chuyện hệ trọng bên trong đâu. Bên ngoài thì nói là để thắt chặt mối liên hệ giữa sản xuất và thị trường, nhưng trên thực tế đây là sự phân tán quyền lực. Tổng giám đốc có lẽ đã nghĩ thông suốt chuyện này, muốn nắm mọi quyền lực trong tay. Anh nghĩ chức giám đốc bộ tổ chức có quyền lực lớn như vậy sao, tổng giám đốc sẽ không buông tay đâu, nhất định sẽ sắp xếp người của mình vào.

Tôn Hằng Viễn nhìn Diệp Lăng Phi cười nói:

- Thôi, tôi không nói nhiều nữa, tôi nghĩ chúng ta đều là người thông minh, cũng không nên nói toạc mọi chuyện ra.

- Giám đốc Tôn, tôi không thông minh được như nhiều người, nhưng mà, quyết định thành lập bộ tổ chức còn chưa được ban hành, chờ khi nào xác định được xem bộ tổ chức sẽ hoạt động ra sao rồi hãy nói.

Diệp Lăng Phi không muốn tiếp tục nói chuyện này với Tôn Hằng Viễn nữa, hắn thừa hiểu Tôn Hằng Viễn nghĩ như thế nào, chẳng qua là hắn muốn mượn sức hắn để sau này có thể kiếm được nhiều tiền hơn từ công ty.

Tôn Hằng Viễn tưởng rằng Diệp Lăng Phi đã đồng ý với hắn, cười phá lên nói:

- Tiểu Diệp, nói vậy cũng đúng, chờ khi quyết định được ban hành, chúng ta bàn chuyện hợp tác cũng không muộn. À, Kim Bích Huy Hoàng vừa mới có mấy món hàng mới ngon lắm, chờ khi mát xa xong, hai người chúng ta đi ra khu HAPPY, nhảy múa một lúc, nhân tiện mở một phòng riêng, tối hôm nay tất cả đều tính cho tôi.

- Không cần đâu, tôi không có hứng thú với mấy cô gái này.

Diệp Lăng Phi đứng lên.

- Tối nay, tôi muốn đi gặp một người bạn. Tôi nghĩ để lần sau vậy.

- Lần sau cũng được.

Tôn Hằng Viễn cười liên tục nói.

Diệp Lăng Phi quay trở lại phòng thay đồ, chiếc điện thoại trong tủ quần áo lộ ra ngoài, trên điện thoại báo có một cuộc gọi nhỡ. Diệp Lăng Phi không nhận ra số điện thoại này là của ai, hắn bấm gọi lại. Người nhận điện thoại chính là Tần Dao. Từ trong điện thoại, Diệp Lăng Phi biết hôm nay là ngày sinh nhật của Tần Dao, nàng muốn đi ăn sinh nhật cùng Diệp Lăng Phi.

- Cô bé này, không học cùng cũng không chơi cùng, tại sao lại cứ nhất định muốn chọn ta.

Diệp Lăng Phi thầm nhủ, nhưng hắn vẫn đồng ý.

Hắn chia tay Tôn Hằng Viễn rồi, lái xe thẳng đến trung tâm thương mại, dự định mua một bộ đồ trang điểm làm quà sinh nhật. Diệp Lăng Phi không biết Tần Dao có thích bộ đồ trang điểm đắt tiền này hay không, nhưng mà, đi gặp Tần Dao không thể đi tay không được. Sau khi gói lại, Diệp Lăng Phi thuận tay đặt bộ đồ trang điểm đó vào xe, thẳng đến quảng trường cạnh biển theo như lời Tần Dao nói.

Diệp Lăng Phi dừng xe tại quảng trường cạnh bờ biển, tay cầm món quà sinh nhật, đi qua quảng trường, đi tới gần bờ biển. Từ xa, Diệp Lăng Phi đã thấy Tần Dao đang đứng dựa vào hàng rào bảo vệ, hai chân vắt chéo vào nhau, lộ vẻ buồn chán, nàng đang nghịch chiếc điện thoại của mình.

- Anh Diệp, anh ở đâu?

Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Tần Dao, rồi khẽ cười, thả điện thoại vào túi rồi đi về phía Tần Dao. Tần Dao vẫn cúi đầu nhìn chiếc điện thoại của mình, hoàn toàn không phát hiện Diệp Lăng Phi đã đến trước mặt nàng.

- Cô bé, nhìn gì vậy?

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng vỗ lên vai Tần Dao, lúc này Tần Dao mới phát hiện Diệp Lăng Phi đã tới trước mặt nàng, vội vàng thả điện thoại vào trong túi, híp mắt cười tươi. Tần Dao cười trông rất xinh, hai má lúm đồng tiền hiện rõ trên mặt.

- Anh Diệp, anh đã tới muộn.

Tần Dao lẩm bẩm với đôi môi nhỏ nhắn của mình:

- Hôm nay là sinh nhật của em, thế mà còn để em phải đợi mãi.

- Sao lại có thể trách anh, tại em không nói sớm cho anh biết.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đưa món quà sinh nhật đến trước mặt Tần Dao, cười nói:

- Em xem, anh vừa mới mua quà sinh nhật cho em này, có muốn biết bên trong là cái gì không?

- Anh Diệp, không cần phải mua quà cho em. Hôm nay là sinh nhật của em, anh đến là được rồi, đâu cần phải tặng quà cho em.

Tần Dao thấy gói quà sinh nhật rất đẹp, trong lòng thầm nghĩ rằng không biết Diệp Lăng Phi tặng cho nàng cái gì. Nhưng nàng không thể nói mình rất mong được Diệp Lăng Phi tặng quà, nếu nói như vậy sẽ khiến Diệp Lăng Phi nghĩ mình cố ý muốn được nhận quà.

- Chút lòng thành thôi mà, đâu có thể đến chúc mừng sinh nhật mà lại đi tay không được.

Diệp Lăng Phi đưa món quà cho Tần Dao.

- Đừng mở vội, chờ sau khi em quay về ký túc xá thì hãy mở nó ra.

Tần Dao nhận món quà, liên tục cảm ơn.

Diệp Lăng Phi quét mắt nhìn bốn phía, phát hiện quảng trường này có rất nhiều người qua lại, hiện tại trời đã chạng vạng tối, những ngọn đèn đã được bật lên.

- Cô bé, chúng ta đi đâu ăn đây? Ăn ở khách sạn được không?

Diệp Lăng Phi vừa mới nhìn lướt qua, thấy xung quanh quảng trường không có một khách sạn hay nhà hàng nào, trong lòng buồn bực, không biết nên đưa cô bé đi ăn ở nơi nào đây.

Tần Dao giơ bàn tay trắng như tuyết lên, chỉ về phía bãi cát dưới quảng trường, nói:

- Anh Diệp, em nghĩ nên mua vài thứ, chúng ta ngồi ăn ở bờ biển, em lớn chừng này rồi mà chưa bao giờ được trải qua cảm giác giống như trong phim truyền hình. Hôm nay là sinh nhật em, thế nên em muốn ăn ở bờ biển, coi như là đi dã ngoại.

- Muốn đi dã ngoại à?

Diệp Lăng Phi nở nụ cười, hắn cố ý tỏ vẻ say đắm nhìn Tần Dao, đặt tay lên vai Tần Dao, cười gian xảo nói:

- Em gái nhỏ, nếu như em không sợ anh là loại sói háo sắc, anh có thể đưa em đi dã ngoại.

Tần Dao mặc một chiếc váy trắng, chiếc váy này nàng mua hồi đầu năm, nhưng tiếc không dám mặc, hôm nay mới dám mặc vào. Nàng bị Diệp Lăng Phi đặt tay lên vai, cảm thấy như có một dòng điện xuất phát từ vai chạy khắp cơ thể, chỉ biết cúi đầu, nói thì thầm:

- Em không sợ Anh Diệp, em tin Anh Diệp không phải là loại háo sắc.

Nghe được câu này, trong lòng Diệp Lăng Phi cảm thấy vô cùng ấm áp, thầm nghĩ:

- Xem ra cô bé này cũng biết phân biệt tốt xấu, vẫn còn nhận ra mình không phải là loại háo sắc, xem ra vẫn hơn Bạch Tình Đình rất nhiều.

Diệp Lăng Phi cười phá lên nói:

- Nếu như em không sợ anh, anh có thể đưa em đi cắm trại hay dã ngoại, nhưng anh nghĩ chúng ta không nên đi quá xa, hay là đi công viên Tây Sơn vậy.

Tần Dao không chút do dự, đồng ý ngay. Có lẽ, nàng cảm nhận được Diệp Lăng Phi là người đàn ông có thể tin tưởng được. Lần trước đã giúp nàng giải vây, Tần Dao vẫn còn ghi nhớ trong lòng, đến giờ vẫn không quên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!